Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 60
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài không biết từ lúc nào trời đã đổ mưa, tiếng mưa rơi rào rào đập vào khung kính cửa sổ.
Trong phòng ngủ, Phó Tư Dư nằm nghiêng trong lòng Thẩm Hạo Bác, mái tóc rối xõa ra sau lưng, để lộ nửa gương mặt ửng hồng, đôi mắt nhắm nghiền, ý thức dần mơ hồ, hơi thở vẫn chưa ổn định.
Thẩm Hạo Bác vòng tay ôm lấy tấm lưng trắng trẻo của cô, những nụ hôn liên tiếp rơi xuống xương quai xanh và bả vai cô.
Da cô rất trắng, chỉ cần khẽ chạm vào cũng dễ để lại dấu vết. Thẩm Hạo Bác vén những lọn tóc sau lưng cô ra, dưới ánh đèn vàng ấm áp nơi đầu giường, Thẩm Hạo Bác nhìn thấy những dấu hôn loang lổ với các sắc độ đậm nhạt trên tấm lưng trắng trẻo của cô, rồi cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ cô.
“Ưm.” Phó Tư Dư rụt vai lại, giọng nói cũng hơi khàn, lẩm bẩm nói: “Đừng nghịch nữa… Đau.”
“Vẫn đau sao?” Thẩm Hạo Bác dừng hôn, ghé sát môi tới bên vành tai cô, hỏi: “Anh có làm em bị thương không?”
Phó Tư Dư mím chặt môi không trả lời, cả khuôn mặt đều rúc sâu vào lòng anh.
“Anh xem thử nhé.”
Anh ngẩng đầu, nâng đầu cô dậy, nhẹ nhàng rút tay đang đặt dưới gáy cô ra.
Phó Tư Dư mệt đến mức đầu óc mơ màng, nhất thời không hiểu anh nói “muốn xem thử” là xem cái gì, chỉ biết khi cánh tay anh rút đi không còn đỡ đầu cho cô nữa, cô đã hừ nhẹ một tiếng tỏ ý không hài lòng, vô thức đưa tay ôm lấy cánh tay anh kéo về phía mình mà dụi dụi, làm nũng trong vô thức.
Thẩm Hạo Bác khẽ bật cười, cúi xuống hôn lên môi cô một cái: “Ngoan, để anh kiểm tra xem em có bị thương không.”
Giọng anh trầm thấp, dịu dàng mang theo sự dỗ dành. Phó Tư Dư vốn chẳng hiểu rõ anh nói gì, chỉ ngoan ngoãn buông cánh tay anh ra.
Lúc cảm nhận được cổ chân bị nắm lấy, cảnh tượng khi nãy cầu xin mãi mà không có tác dụng tràn về trong tâm trí, tim Phó Tư Dư siết lại, hoảng hốt đá một cú vào lồng ngực Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác đang quỳ một chân ở cuối giường, không ngờ rằng Phó Tư Dư sẽ đột ngột đá anh, cô cũng đá rất mạnh, cơ thể anh mất thăng bằng, chao đảo mấy lần, suýt thì ngã xuống khỏi giường.
Anh dịch vào phía trong, ngẩng đầu nhìn gương mặt của Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư nằm trên gối, đầu óc đã tỉnh táo hơn nhiều. Cô mở đôi mắt còn mơ màng, trên mặt thoáng nét chột dạ vì vừa gây chuyện, khẽ nghiêng đầu né tránh ánh mắt của anh.
Vì cú đá bất ngờ ấy, Thẩm Hạo Bác càng siết chặt mắt cá chân cô hơn, nâng chân cô lên cao thêm chút nữa.
Phó Tư Dư tưởng rằng anh lại định làm tiếp, vội đạp chân từ chối: “Đừng… Đau mà.”
Nghe cô cứ luôn miệng than đau, Thẩm Hạo Bác không yên tâm nói: “Đừng nhúc nhích, để anh xem nào.”
“Xem cái gì mà xem, không cho anh xem.” Phó Tư Dư trừng mắt với anh: “Đồ lưu manh.”
Từ vựng để mắng anh của cô thật sự rất ít, cứ lặp đi lặp lại cũng chỉ có hai từ “lưu manh” và “cầm thú”.
Mắng xong, cô lại dùng chân còn lại chưa bị giữ để đá anh nhưng khi cô đá tới đã bị Thẩm Hạo Bác nhanh tay bắt lấy cổ chân.
Phó Tư Dư vừa không thể chống cự lại sức lực của anh, vừa lo anh thù dai sẽ ghi thù cú đá vừa rồi mà trả thù cô tàn nhẫn hơn khi làm chuyện kia, nhất là cô vẫn nhớ rõ bản thân từng bị anh ép nói ra bao nhiêu lời xấu hổ. Trong đầu cô nhanh chóng tính toán, cô vươn tay về phía anh, làm nũng nói: “Ôm…”
Cô nằm ở đó, trên người không một mảnh vải che thân, trên làn da trắng như tuyết rải rác những dấu hôn không theo một trật tự nào, đôi mắt đào hoa dán chặt vào anh, mang theo vài phần mơ màng, lại đầy mê hoặc khôn tả.
Đúng là muốn lấy mạng người mà.
Thẩm Hạo Bác không hề do dự, cúi người ôm lấy cô.
Ngoài cửa sổ bỗng chốc lóe lên một tia sét xé toạc bầu trời, tiếp sau đó là tiếng sấm vang rền như thể đang nổ bên tai. Phó Tư Dư giật mình khẽ rụt người lại, run rẩy chui vào lòng Thẩm Hạo Bác, áp sát đầu vào lồng ngực anh.
Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an: “Không sao, không sao.”
Phó Tư Dư ổn định lại cảm xúc, ngẩng đầu nhìn anh.
“Là sấm thôi.”
Phó Tư Dư đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh, hai má vẫn chưa hết đỏ lại tiếp tục nóng ran, chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em sợ sấm à?”
Phó Tư Dư gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Thẩm Hạo Bác nhéo má cô: “Gật đầu rồi lại lắc đầu là sao?”
“Khi nó đột nhiên vang lên thì sẽ sợ nhưng nghe quen rồi thì lại không sợ nữa.”
Tiếng sấm bên ngoài vẫn không ngớt, Thẩm Hạo Bác nhìn cô chớp mắt liên tục vì buồn ngủ, anh hôn nhẹ lên mí mắt cô, dịu dàng nói: “Em ngủ trước đi, để anh xem chỗ đó của em có bị sao không.”
“Xem chỗ nào cơ?”
Ở trên tấm chăn, bàn tay Thẩm Hạo Bác đã luồn đến chỗ đó, hành động này còn đáng sợ hơn tiếng sấm vang lên ban nãy. Phó Tư Dư như có chuông báo động vang lên trong đầu, cô lập tức co người về sau né tránh: “Không muốn, không cho anh xem.”
Dù cho trên dưới toàn thân cô đã bị anh nhìn thấy không sót chỗ nào, thế nhưng để anh kiểm tra chỗ đó thì cô vẫn cảm thấy ngượng chết đi được.
Cô xoay người định trốn khỏi giường nhưng lại bị Thẩm Hạo Bác vòng tay kéo eo ôm trở về.
“Không phải em kêu đau sao? Anh đã mua thuốc rồi, phải xem xem có cần bôi thuốc không.”
Anh còn mua cả thuốc, người này chuẩn bị đầy đủ quá mức rồi…
“Không có gì, không cần xem đâu.” Phó Tư Dư nói.
“Không phải là em kêu đau sao?”
“Đau còn không phải là do anh hả?” Phó Tư Dư liếc anh một cái: “Anh mà không động vào thì có đau đâu.”
Không đụng là điều không thể nào, anh nhịn lâu như thế rồi, mãi mới được “thỏa mãn”, cùng lắm là kiềm chế một chút để không làm cô bị thương.
Thẩm Hạo Bác lại bắt đầu hôn lên vành tai cô, Phó Tư Dư phát hiện dường như anh rất thích hôn tai của mình. Biết lúc này mà phản kháng cũng không có ích gì, cô nghĩ làm nũng có khi sẽ có hiệu quả hơn.
Cô cúi đầu, mái tóc mềm như nhung cọ vào lồng ngực anh, giọng nhỏ nhẹ: “Em buồn ngủ rồi.”
Thẩm Hạo Bác khẽ đáp “ừ”, cằm tựa vào đỉnh đầu cô: “Ngủ đi.”
Mí mắt Phó Tư Dư dần nặng trĩu, khi sắp thiếp đi thì đột nhiên cảm thấy cơ thể mình dính nhớp, chợt nhớ ra bản thân vẫn chưa tắm.
Không tắm mà đã đi ngủ khiến cô thấy khó chịu trong lòng nhưng cơ thể lại mệt mỏi đến mức không muốn mở mắt. Cô chu môi, khó chịu đá chân nhẹ lên giường.
Thẩm Hạo Bác hôn lên gò má cô: “Sao thế, bé cưng?”
Đàn ông khi trên giường rất dễ gọi những từ thân mật, hai chữ “cục cưng” đã thuộc về con mèo kia, nên Thẩm Hạo Bác bèn gọi cô là “bé cưng”.
Khi lần đầu tiên Thẩm Hạo Bác gọi, Phó Tư Dư còn cảm thấy sến nhưng sau đó, khi anh bắt cô phải thừa nhận mình là “bé cưng của anh” trong những lúc ấy, hai chữ này lại mang thêm một tầng ý nghĩa đầy xấu hổ.
Phó Tư Dư đưa tay chạm lên cổ, mồ hôi ở đó đã khô nhưng vẫn để lại cảm giác bết dính, nghĩ mọi chuyện đều là do Thẩm Hạo Bác mà ra nên bản thân cô mới thành ra thế này, cô mệt đến mức chẳng còn hơi sức đâu để đi tắm rửa. Cô hơi nhăn mũi, giọng nói mang theo ấm ức: “Em chưa tắm.”
“Vậy giờ đi tắm.”
Cô càng thấy tủi thân, kéo dài âm cuối: “Em mệt...”
“Anh bế em đi tắm, anh tắm cho em, được không?”
Đầu óc Phó Tư Dư có hơi mơ hồ, suy nghĩ về tính khả thi của đề nghị này.
Lần đầu tiên thân mật như vậy, cô vẫn chưa quá quen với việc hoàn toàn phơi bày bản thân trước mặt anh, tắm cùng nhau lại càng là chuyện xấu hổ.
“Được không?”
Thẩm Hạo Bác lại hôn lên vành tai cô, giọng nói trầm thấp, như thể có tác dụng thôi miên.
Phó Tư Dư không còn sức để suy xét vấn đề này nữa, khẽ đáp: “Được... Nhưng anh đừng có động tay động chân nữa, em mệt thật rồi.”
Thực tế là cho dù Thẩm Hạo Bác có thật sự nhân lúc tắm mà làm gì cô thì cô cũng chẳng biết được. Khi Thẩm Hạo Bác bế cô đặt vào bồn tắm, cô đã ngủ say như chết, hoàn toàn không còn chút ý thức nào.
Bồn tắm cứng quá, Thẩm Hạo Bác sợ cô nằm không thoải mái nên suốt quá trình, anh luôn kê tay làm gối cho cô, tay còn lại cầm vòi sen giúp cô tắm rửa. Tắm xong, cô được bọc trong chăn thơm ngát, gương mặt nhỏ lộ ra bên ngoài đang ngủ ngon lành, mà trong khi đó mồ hôi trên người anh lại càng nhiều hơn.
*
Sáng hôm sau, đầu óc Phó Tư Dư mơ màng, mấy lần tỉnh lại trong vô thức nhưng vì cơ thể kiệt sức nên chẳng buồn mở mắt, chưa được vài phút đã lại chìm vào giấc ngủ.
Đợi đến khi hoàn toàn ngủ đủ giấc, mở mắt ra là nhìn thấy lồng ngực rắn chắc để trần của Thẩm Hạo Bác ở ngay trước mặt. Cô vẫn gối đầu lên cánh tay anh giống như tối hôm qua, cũng không biết anh làm cách nào mà giữ được tư thế đó suốt cả đêm, không biết cánh tay có bị tê không nữa.
Cô ngẩng đầu, thấy Thẩm Hạo Bác vẫn nhắm mắt ngủ, bèn lặng lẽ ngắm gương mặt anh vài giây, rồi cẩn thận nhích người ra phía sau.
Phó Tư Dư vừa cử động đã cảm thấy bên dưới âm ỉ đau nhức, cả phần đùi lẫn cánh tay đều mỏi nhừ. Cô cau mày, khẽ xuýt xoa một tiếng, nắm chặt tay lại định đấm vào mặt Thẩm Hạo Bác, khớp ngón tay suýt nữa thì cọ vào sống mũi cao thẳng của anh. Sau đó cô chợt khựng lại, liếc thấy ngay dưới sống mũi có một vết trầy do móng tay tạo thành, không dài nhưng vệt máu rớm ra đã khô lại thành vảy máu, thế là cô rút tay về.
Thôi bỏ đi.
Tối hôm qua, mặc dù lúc mới bắt đầu do chưa có kinh nghiệm nên làm cô đau muốn chết nhưng đau đến mức tay chân vùng vẫy loạn xạ, mấy lần không kiểm soát được mà đánh vào mặt anh, thậm chí ngón tay còn suýt nữa thì chọc vào mũi người ta.
Anh cũng đâu có sung sướng gì.
Cô mở to mắt, chăm chú quan sát gương mặt thân thuộc của Thẩm Hạo Bác. Nét mặt sắc sảo, đường nét rắn rỏi. Bình thường lúc mở mắt mím môi thì có phần lạnh lùng, lúc này anh đang nhắm mắt ngủ lại trông ngoan ngoãn bất ngờ.
Thế nhưng, rõ ràng cô đã tỉnh rồi, sao người đàn ông này vẫn còn đang ngủ?
Phó Tư Dư khẽ nhíu hàng mày.
Chẳng lẽ anh còn mệt hơn cả cô?
Nhìn kỹ thì đúng là anh có vẻ kiệt sức thật, mặc dù chưa xem điện thoại nên không rõ bây giờ là mấy giờ, thế nhưng ánh sáng bên ngoài xuyên qua tấm rèm chắn nắng dày cũng đã soi sáng cả phòng ngủ, chắc chắn giờ cũng không còn sớm nữa. Bình thường cho dù có thức đêm tăng ca đến tận hai ba giờ sáng, anh cũng chưa từng dậy muộn thế này.
Càng nhìn gần lại càng thấy anh đẹp trai, may mà tối hôm qua chỉ cào nhẹ lên mũi anh một chút, chứ không cào lên mặt, nếu không thì khuôn mặt điển trai thế này sẽ bị phá nét.
Phó Tư Dư đưa tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên vết xước ở sống mũi anh, thấy anh không có phản ứng gì, cô chợt nhớ đến ngày thường anh luôn thích gõ trán mình, thế là bắt chước anh cong ngón trỏ, gõ nhẹ một cái lên trán anh, cô vui vẻ đến nỗi khóe mắt cong lên. Ánh mắt chợt rời xuống, tầm nhìn rơi vào hàng lông mi của anh, cô đưa tay xuống chạm vào lông mi ấy.
Thẩm Hạo Bác đột nhiên giơ tay nắm lấy cổ tay cô, mở mắt ra, cười như không cười nhìn cô: “Chơi vui không?”
Phó Tư Dư ngẩn ra, còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Hạo Bác đã hơi dùng lực, kéo cô ngã chúi lên người anh.
Mũi Phó Tư Dư va vào mũi anh, cô lập tức giơ tay đập lên ngực anh một cái, xoa mũi mình: “Đau quá! Anh làm gì vậy?”
Thẩm Hạo Bác nhướng mày, giọng đầy ẩn ý: “Thế này mà cũng gọi là đau à?”
Phó Tư Dư nghe ra hàm ý trong lời nói của anh, lập tức đỏ mặt, hai tai nóng ran, nói: “Lưu manh.”
“Anh lưu manh.” Thẩm Hạo Bác chẳng hề phủ nhận lời cô nói, ghé sát tai cô nói: “Vậy ai là người nhân lúc anh ngủ thì cứ mê mẩn nhìn anh chằm chằm, vừa nhìn vừa sờ hả?”
“Ai nhìn anh sờ anh chứ, anh… Có phải anh đã tỉnh từ lâu rồi không?”
Không cần Thẩm Hạo Bác trả lời, Phó Tư Dư cũng biết chắc anh đã tỉnh từ lâu, chẳng trách còn dậy muộn hơn cô, hóa ra là giả vờ.
“Anh tỉnh rồi còn giả vờ ngủ làm gì?”
“Không giả vờ ngủ thì sao biết có người lợi dụng lúc anh ngủ mà làm mấy chuyện đó?”
Phó Tư Dư: “Chuyện đó là chuyện gì? Anh đừng nói lấp lửng như thế, cứ như thể em đã làm gì ghê gớm lắm vậy, chẳng phải chỉ là sờ mũi với mắt anh thôi sao? Này, anh thả em xuống mau.”
Thẩm Hạo Bác lại trở mình, hôn lên môi cô một cái. Chăn trượt xuống một bên, Phó Tư Dư thấy cơ thể của anh, xấu hổ nhắm chặt mắt, tay phải kéo chăn định đắp lại cho anh nhưng vì không nhìn thấy rõ nên đắp không chuẩn, cô đành phải đưa tay ra tìm kiếm để xác định vị trí của anh.
Thẩm Hạo Bác bị sự lơ đễnh của cô chọc cười, cắn nhẹ vào môi dưới cô một cái.
Phó Tư Dư bị đau, lập tức phản kháng, dùng chiếc răng nanh nhọn của mình cắn mạnh khiến môi anh bật máu.