63. Cơn Đau Răng Khó Nói

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Cơn Đau Răng Khó Nói

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ôi, đau quá, đau quá đi.”
Phó Tư Dư cố nén cơn đau răng, chỉ muốn Thẩm Hạo Bác nhanh chóng về phòng làm việc để cô còn nghĩ cách giảm bớt cơn đau của mình. Nhưng trong mắt Thẩm Hạo Bác, cô lại tỏ vẻ rất sốt ruột khi ở cùng anh, tìm cớ qua loa để đuổi anh đi.
Phó Tư Dư rời khỏi đùi Thẩm Hạo Bác, anh nheo mắt, vẻ mặt không vui.
Phó Tư Dư chỉ bận tâm đến cơn đau răng của mình, cũng chẳng còn tâm trí mà để ý đến tâm trạng của anh. Cô quay người đi vào phòng vệ sinh, sau đó đóng cửa lại, đứng trước gương nhìn chiếc răng bên phải của mình.
Trong phòng khách, Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm cánh cửa phòng vệ sinh, sau một lúc lâu cũng không thấy cô bước ra. Anh mím môi, vẻ mặt căng thẳng đi về phòng làm việc.
Phó Tư Dư trong phòng vệ sinh đã dùng bàn chải điện đánh răng đi đánh răng lại nhiều lần. Khi bàn chải điện lướt qua vùng răng đó, cơn đau có thể tạm thời thuyên giảm nhưng chỉ vài giây sau khi dừng thì lại đau dữ dội hơn, đúng là trị ngọn chứ không trị gốc. Cô cũng không thể cứ trốn trong phòng vệ sinh đánh răng mãi được.
Cô đưa tay phải ôm mặt, khẽ kéo hé cửa phòng vệ sinh, liếc nhìn ra ngoài. Thấy Thẩm Hạo Bác không có ở phòng khách, cô bèn nhẹ nhàng, rón rén như kẻ trộm đi vào bếp, mở tủ lạnh, lấy một lon Coca ra chườm lên mặt.
Chưa đầy mấy phút, lon Coca đã hết lạnh, cô lại đổi một lon khác, rồi tìm trong nhà xem có thuốc giảm đau nào không.
Trong hộp thuốc có mấy loại thuốc giảm đau khác nhau, cô cũng không biết loại nào uống được, loại nào không, lỡ đâu uống nhầm thuốc thì còn rắc rối hơn.
Thôi vậy, mình vẫn nên về phòng ngủ thôi, ngủ rồi sẽ hết đau thôi.
Phó Tư Dư lại vào bếp, mở tủ lạnh ôm mấy chai Coca về phòng ngủ, rồi chui vào chăn nằm. Răng đau đến mức cô trằn trọc không yên, chỉ muốn khóc.
Có tiếng “cạch” vang lên.
Thẩm Hạo Bác đẩy cửa từ ngoài vào.
Phó Tư Dư vội vàng kéo chăn lên che mặt, quay lưng về phía anh.
Thẩm Hạo Bác liếc thấy mấy chai Coca đặt trên tủ đầu giường, anh nhận ra có điều bất thường, bèn cúi người lại gần cô, khẽ gọi: "A Dư."
Phó Tư Dư tay vẫn cầm chai Coca chườm trên mặt, cảm nhận được anh đến gần, cô khẽ nhấc gối lên, giấu chai Coca vào trong.
"A Dư, em không khỏe sao?"
Anh luồn tay vào sờ trán cô.
"Không có." Phó Tư Dư lắc đầu.
Thẩm Hạo Bác nâng mặt cô lên: "Để anh xem nào."
Phó Tư Dư không động đậy, kéo chặt chăn, không cho anh nhìn thấy mặt mình.
Quá bất thường.
Thẩm Hạo Bác lập tức nhìn thấu sự che giấu của cô, kéo mạnh chăn che trước mặt cô ra, thấy mặt cô lộ vẻ hoảng loạn, muốn tránh né anh, trong mắt cô lờ mờ đọng nước.
Cô dùng lời lẽ ngọt ngào dỗ anh về phòng làm việc, rồi sau đó một mình trốn vào đây khóc thầm.
Lòng Thẩm Hạo Bác đau thắt, anh cúi người hôn lên môi cô, ngón tay cái lướt qua khóe mắt cô lau đi vệt nước mắt còn đọng lại, dịu dàng dỗ dành: "Bé cưng, em sao vậy?"
Khi không khỏe, có người dỗ dành lại càng dễ tủi thân hơn.
Vốn dĩ Phó Tư Dư không dám nói với anh là mình bị đau răng do nóng trong người, nhưng nghe thấy giọng nói dịu dàng của anh, cô không kìm được nữa, hàng mi chớp chớp liên hồi, nghẹn ngào nói: "Em đau quá."
Tối qua là đêm đầu tiên của họ. Giờ cô lại kêu đau, Thẩm Hạo Bác theo phản xạ nghĩ rằng cô đau ở chỗ khác. Anh vội vàng vén hết chăn, đưa tay xuống eo cô, định kéo quần cô ra kiểm tra.
Phó Tư Dư vội vàng giữ tay anh lại, nửa khuôn mặt vẫn giấu trong gối, như thể đang xấu hổ. Dù sao cô cũng là một cô gái, dù đã thân mật cả ngày, nhưng ban ngày bị đàn ông nhìn thấy chỗ đó vẫn thấy ngại là chuyện bình thường. Hơn nữa, việc cô đau ở chỗ đó hoàn toàn là do anh.
Thẩm Hạo Bác vỗ vỗ lưng cô, môi kề sát tai cô, dịu giọng nói: "Ngoan, đừng ngại, để ông xã xem nào."
Mặt Phó Tư Dư đỏ bừng, cắn răng, nói khẽ: "Không phải."
"Không phải cái gì?"
"Không phải chỗ đó đau."
Thẩm Hạo Bác hỏi: "Vậy là chỗ nào?"
"Răng, là đau răng."
Phó Tư Dư nói xong, quay mặt lại, để lộ nửa khuôn mặt bên phải.
Má cô hằn vết vỏ lon Coca, má phải đã sưng lên thấy rõ do cục nhiệt trong miệng.
"Chỗ này hả?"
Ngón tay cái của Thẩm Hạo Bác chạm vào má phải cô, muốn xem kỹ hơn nhưng anh chỉ chạm nhẹ một cái, Phó Tư Dư đã kêu đau.
"Đau quá đi, anh nhẹ tay thôi."
Ngón tay Thẩm Hạo Bác khựng lại. Khi anh chạm vào má cô lần nữa, cả cánh tay anh đều cứng đờ, sợ rằng không cẩn thận sẽ làm cô đau.
"Há miệng ra anh xem nào."
Phó Tư Dư ngẩng cằm, há miệng cho anh nhìn.
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác lướt qua, lập tức nhìn thấy nguyên nhân khiến Phó Tư Dư đau răng: một cục mủ nhỏ bằng đầu ngón tay út.
"Anh nhìn thấy chưa?"
Thẩm Hạo Bác khẽ "ừm" một tiếng.
Phó Tư Dư ngậm miệng lại, Thẩm Hạo Bác lấy điện thoại từ trong túi ra, mở camera rồi nói với cô: "Em há ra lần nữa đi."
"Làm gì vậy?"
"Anh chụp một tấm ảnh."
Phó Tư Dư trợn mắt: "Anh... anh còn là người không vậy? Em đau đến mức này rồi mà anh còn có tâm trạng chụp ảnh. Chẳng phải chỉ vì em không nghe lời anh, cố chấp ăn lẩu sao? Đến mức anh phải chụp ảnh em để làm bằng chứng rằng không nghe lời anh sẽ gặp báo ứng ư?"
Vốn dĩ Thẩm Hạo Bác chưa nghĩ ra nguyên nhân khiến cô đau răng, chỉ muốn nhanh chóng mua thuốc chữa cho cô. Sau lời nhắc của cô, anh mới nhớ ra là do cô ăn lẩu.
Bây giờ không phải lúc nói cô không nghe lời. Bé cưng đã bị cơn đau răng hành hạ đến nỗi muốn khóc rồi, đương nhiên là anh phải dỗ dành.
"Anh chụp một tấm ảnh trong miệng em gửi cho nha sĩ xem, để cậu ấy mang dụng cụ y tế đến chữa răng cho em."
Phó Tư Dư vẫn ôm mặt không cho anh chụp: "Thế cũng không được, hôm nay em còn chưa trang điểm, mặt lại sưng, xấu lắm."
"Nói bậy, không xấu đâu, em là tiên nữ mà." Thẩm Hạo Bác dỗ dành cô: "Chỉ chụp bên trong miệng cho bác sĩ xem thôi, bác sĩ sẽ không thấy mặt đâu, không sao cả."
"Không xấu thật hả?"
Thẩm Hạo Bác khẽ nói: "Phó Tư Dư, em đang nghi ngờ gu thẩm mỹ của anh đó à?"
Cũng đúng, cô là vợ anh, nếu anh không thấy cô đẹp thì đã chẳng cưới cô.
Phó Tư Dư ôm lấy cánh tay anh, nhích lên ngồi sát vào anh hơn. Cô bị cơn đau răng hành hạ đến mức chẳng còn sức để nói, chỉ thì thầm rất khẽ: "Vậy anh bật chế độ làm đẹp cho em nhé."
Thẩm Hạo Bác không nghe rõ cô nói gì, chỉ nghe loáng thoáng chữ "bật", lập tức gật đầu đồng ý: "Được, anh bật cho em."
Cô muốn gì anh cũng sẽ chiều theo.
Phó Tư Dư há miệng, để anh chụp một tấm ảnh.
Thẩm Hạo Bác chụp xong lập tức vào WeChat gửi cho Diệp Húc.
Diệp Húc là bạn cùng phòng cấp ba của anh, lên đại học học ngành răng hàm mặt, giờ đang là nha sĩ.
Hôm nay Diệp Húc không trực, vừa gửi tin nhắn đi, anh ấy đã chẩn đoán ngay lập tức.
Phó Tư Dư bị viêm lợi, chỉ cần uống thuốc tiêu viêm là khỏi.
Anh ấy gửi ảnh một loại thuốc tiêu viêm, bảo Thẩm Hạo Bác mua ở hiệu thuốc gần đó.
Thẩm Hạo Bác cảm thấy không thể sơ sài như vậy, trước mặt Phó Tư Dư, anh gọi điện cho Diệp Húc, bảo anh ấy ghé qua một chuyến để khám.
Diệp Húc ở đầu dây bên kia rất cạn lời: "Anh bạn ơi, ăn lẩu bị nóng trong người dẫn đến viêm lợi thì uống thuốc tiêu viêm là đúng rồi, sao lại bảo qua loa? Không chữa như vậy thì chữa kiểu gì?"
Thẩm Hạo Bác: "Chẩn đoán qua ảnh dễ bị sai, cậu phải đến khám trực tiếp mới được."
Diệp Húc: "Cậu đang nghi ngờ năng lực chuyên môn của tôi đó hả?"
Thẩm Hạo Bác: "Không phải tôi nghi ngờ năng lực của cậu, người bị viêm lợi là vợ tôi đấy."
"Tôi biết cậu cưới vợ rồi, cậu đã khoe trong nhóm ký túc xá cả trăm lần rồi mà, tôi chúc cậu và chị dâu trăm năm hạnh phúc nhé. Nhưng dù người bị viêm lợi là chị dâu thì cũng chỉ cần uống thuốc tiêu viêm là được, tôi qua đó cũng chỉ kê thuốc đó thôi."
Phó Tư Dư ngồi rất gần anh, tiếng Diệp Húc ở đầu bên kia cô cũng nghe rõ mồn một từng lời. Nghe giọng điệu của đối phương thì có vẻ có quan hệ rất tốt với Thẩm Hạo Bác, không biết là bạn cùng phòng cấp mấy của anh nữa.
Thẩm Hạo Bác cứ nhất quyết bắt người ta đến tận nhà khám răng cho mình, cô nghe mà thấy ngại ngùng quá. Cô kéo kéo cánh tay Thẩm Hạo Bác, lắc đầu: "Anh đừng bắt người ta đến."
Mặt cô sưng vù thế này rồi, sao mà dám gặp bạn anh chứ.
Thẩm Hạo Bác nhìn Phó Tư Dư một cái, thấy cô rất phản đối việc để Diệp Húc đến khám răng, anh mím môi cúp điện thoại.
Phó Tư Dư nhìn anh hỏi: "Vừa nãy là bạn anh hả?"
"Bạn cùng phòng cấp ba."
"Anh nói với anh ấy là em bị đau răng do nóng trong người vì ăn lẩu hả?"
"Ừm."
Phó Tư Dư mặt mũi ỉu xìu: "Hả, thế thì ngại chết mất, sao anh lại nói với anh ấy? Sau này em làm sao mà dám gặp mặt người ta nữa chứ."
"Cậu ấy là nha sĩ, không nói với cậu ấy thì làm sao cậu ấy chẩn đoán cho em được?"
"Nhưng mà ngại lắm, lỡ anh ấy nói với người khác thì sao?" Diệp Húc là bạn cùng phòng của Thẩm Hạo Bác, chắc chắn còn quen nhiều bạn khác của anh nữa. Phó Tư Dư nghĩ thôi đã thấy ngượng ngùng đến mức không thở nổi rồi.
Thẩm Hạo Bác xoa xoa đầu cô: "Không đâu, cậu ấy là bác sĩ, sẽ không tiết lộ thông tin riêng tư của bệnh nhân đâu. Em nghỉ ngơi chút đi, anh đi mua thuốc cho em."
Phó Tư Dư ngượng đến nỗi không muốn nói chuyện với anh nữa, lại kéo chăn lên che mặt.
Thẩm Hạo Bác buồn cười, cúi xuống hôn nhẹ lên tai cô, trêu chọc: "Giờ thì thấy ngại rồi hả? Lần sau còn dám ăn uống bừa bãi nữa không?"
Phó Tư Dư kéo chăn xuống, nhìn chằm chằm vào cằm anh, giơ tay lên đấm nhẹ một cái.
Thật là bực mình mà.
Tìm nha sĩ nào không tìm, cứ nhất định phải tìm bạn cùng phòng cấp ba, lại còn nói với người ta là mình bị nóng trong người do ăn lẩu.
Cô đã ngại lắm rồi.
Thế mà anh còn trêu chọc cô nữa chứ!