Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Lời đồn về đôi môi tổng giám đốc
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Tư Dư chuyển tiếp danh thiếp WeChat của Diệp Húc cho Hứa An An.
Nghe tiếng WeChat thông báo trên bàn, Hứa An An cầm điện thoại lên xem, thấy Phó Tư Dư gửi cho mình một danh thiếp WeChat, bèn tò mò hỏi: "Ai thế này? Sao cô lại gửi cho tôi, nhầm người rồi à?"
"Không, tôi giới thiệu cho cô một nha sĩ."
Hứa An An vội vàng xua tay: "Không cần đâu! Đừng giới thiệu cho tôi! Cô không phải đang muốn giới thiệu đối tượng cho tôi đấy chứ!"
Những cô gái xinh đẹp độc thân đã hơn hai mươi năm thường có một đặc điểm chung: miệng thì than thở mãi chuyện không có người yêu, không phải không muốn tìm mà là không biết tìm ở đâu. Thế nhưng, hễ có ai nhắc đến chuyện giới thiệu đối tượng là họ lại vội vàng từ chối ngay, thà chết cũng không muốn nói chuyện nhiều với người được mai mối.
Phó Tư Dư còn đang thắc mắc tại sao mình chỉ giới thiệu nha sĩ thôi mà Hứa An An lại kích động đến mức này. Một cô gái vốn rất thoải mái mà giờ mặt lại đỏ bừng. Nghe Hứa An An nói vậy, cô không khỏi bật cười: "Ai thèm giới thiệu đối tượng cho cô chứ? Đó là nha sĩ mà. Cô bảo muốn đi khám răng mà vật lộn ba tháng vẫn chưa đâu vào đâu, hẹn bác sĩ thì khó mà lại không biết tay nghề thế nào sao? Tôi đề cử cho cô một nha sĩ đây, hôm nọ anh ấy vừa khám răng cho tôi xong. Anh ấy là tiến sĩ tốt nghiệp Viện Y học Nam Kinh, tay nghề tốt lắm, Thẩm..."
Phó Tư Dư chợt khựng lại, chột dạ liếc nhìn mọi người trong văn phòng rồi xích lại gần Hứa An An, hạ giọng xuống mức thấp nhất có thể: "Anh nhà tôi đã nói trước với anh ấy rồi, cô cứ thêm WeChat của anh ấy đi, bảo là do Thẩm Hạo Bác giới thiệu rồi thương lượng xem khi nào anh ấy có thời gian khám cho cô."
Nghe nói Phó Tư Dư nhờ Thẩm Hạo Bác giới thiệu nha sĩ cho mình, một cảm giác ấm áp khó tả đột ngột dâng lên trong lòng Hứa An An.
Cô ấy chỉ thuận miệng tán gẫu với Phó Tư Dư về chuyện khó khám răng, không ngờ Phó Tư Dư lại giới thiệu ngay một nha sĩ cho cô ấy, còn sắp xếp mọi thứ chu đáo khiến cô ấy vừa cảm động vừa ngại ngùng.
"Không cần đâu, tôi hẹn được bác sĩ rồi, thứ tư là đi nhổ răng được, cảm ơn cô và anh nhà nhé, tôi..."
"Đừng khách sáo với tôi thế." Phó Tư Dư biết cô ấy ngại nên lập tức cắt ngang lời từ chối: "Tôi không nỡ nhìn bạn mình phải chịu đựng cơn đau răng, không thể thoải mái thưởng thức đồ ăn ngon. Nếu để vấn đề răng miệng nghiêm trọng hơn thì sau này không ăn được nhiều thứ lắm, thế thì sao chúng ta đi ăn đồ ngon được nữa? Chút chuyện nhỏ này cô đừng khách sáo với tôi, với lại anh nhà tôi đã dặn trước rồi, cô mà không đi có khi nha sĩ còn tưởng cô chê trình độ của người ta không được lại xấu hổ đấy."
Hứa An An vội nói: "Sao tôi dám chê người ta không đủ trình được? Người do Thẩm... Do người nhà cô giới thiệu thì kém làm sao được."
"Thế thì lát nữa thêm WeChat nói chuyện với anh ấy đi, tôi cũng không quen người ta, hôm trước khám răng là do anh nhà tôi chụp ảnh rồi gửi cho anh ấy đấy."
Đã nói đến nước này rồi, Hứa An An cũng không tiện từ chối nữa, bèn tươi cười nói: "Vâng, tôi thêm ngay đây. Cô nhớ cảm ơn người nhà cô hộ tôi nhé."
"Cô cảm ơn anh ấy làm gì, cảm ơn tôi là đủ rồi."
"Ừm, vậy hôm nào tôi mời cô đi ăn nha."
Phó Tư Dư khẽ huých vai vào cánh tay Hứa An An, trêu chọc: "Sao? Lúc nãy phản ứng dữ dội thế là vì tưởng tôi giới thiệu đối tượng cho à?"
Hứa An An lúng túng: "Tôi chỉ mới nói đùa là muốn tìm một bạn trai là nha sĩ, vậy mà cô đã giới thiệu một nha sĩ cho tôi rồi, nên tôi nghĩ nhiều cũng là chuyện bình thường thôi mà."
Nhưng giờ thì chẳng còn gì nữa. Một tiến sĩ nha khoa, một bác sĩ do tổng giám đốc Thẩm tìm đến để khám răng cho bạn gái, chắc chắn phải là một vị bác sĩ đức cao vọng trọng, có lẽ còn lớn tuổi hơn cả bác sĩ nha khoa hiện tại của cô ấy.
"Ừ ừ ừ, cô nghĩ nhiều cũng là bình thường."
Hứa An An nhấp vào tấm danh thiếp WeChat, gửi lời mời kết bạn xong thì vẫn cúi đầu nhìn điện thoại.
"Được rồi, anh ấy đồng ý rồi."
Phó Tư Dư nói: "Ừm, cô có vấn đề gì thì cứ nói với anh ấy. Tôi phải lên trên kia một lát."
Hứa An An chỉ chỉ lên trên trần nhà, mấp máy môi hỏi: "Lên tầng cao nhất à?"
Văn phòng của tổng giám đốc Thẩm nằm ở tầng cao nhất.
Phó Tư Dư khẽ gật đầu, Hứa An An chỉ đáp “ừm” rồi kéo ghế về chỗ mình.
Phó Tư Dư kéo ngăn kéo cuối cùng ra, lấy khẩu trang và mũ để lát nữa khi vào thang máy lên tầng văn phòng của Thẩm Hạo Bác sẽ đeo. Đột nhiên, cô chợt nhớ đến lời đồn trong văn phòng: nhân viên phòng thư ký của tổng giám đốc Thẩm nhận ra cô chính là nhờ vào chiếc khẩu trang và mũ đó.
Bởi vì nhân viên bình thường vào văn phòng Thẩm Hạo Bác đều là để báo cáo công việc, trước mặt sếp không thể đeo khẩu trang và đội mũ che kín mặt. Người phụ nữ nào ăn mặc như thế vào văn phòng chắc chắn phải có mối quan hệ mật thiết với sếp.
Không phải mẹ thì cũng là bạn gái của sếp.
Dựa vào ngoại hình và tuổi tác thì họ đoán cô chính là bạn gái của Thẩm Hạo Bác.
Thế nên, việc đội mũ và đeo khẩu trang chỉ là càng che càng lộ. Cứ thoải mái làm bộ đi lên báo cáo công việc, có khi lại chẳng ai chú ý đến cô.
Nghĩ đến đây, Phó Tư Dư tiện tay cầm một tập tài liệu trên bàn rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Phó Tư Dư đã đến văn phòng Thẩm Hạo Bác khá nhiều lần, hầu như lần nào mọi người ở tầng này cũng ngồi vào bàn làm việc một cách chăm chỉ.
Có lẽ vì đang là giờ nghỉ trưa nên rất nhiều người không ngồi ở vị trí của mình, khu vực nghỉ ngơi có một nhóm người đang tụ tập trò chuyện.
Khu vực nghỉ ngơi cách văn phòng tổng giám đốc một đoạn nên nói chuyện ở đây không lo Thẩm Hạo Bác sẽ nghe thấy.
Phó Tư Dư vừa bước ra khỏi thang máy, rẽ trái mấy bước đã nghe thấy tiếng nói chuyện của thư ký Đinh San trong phòng thư ký.
"Mọi người thử đoán xem môi tổng giám đốc Thẩm bị ai cắn nào?"
Đinh San vừa nói vừa che miệng cười khúc khích.
Mấy người xung quanh cũng cười theo, tỏ vẻ ai cũng biết người cắn môi tổng giám đốc Thẩm là ai nhưng chẳng qua không nói ra mà thôi.
Miêu Vi đứng bên trái Đinh San nói: "Không ngờ bạn gái của giám đốc chúng ta trông mảnh mai yếu đuối thế mà tính tình cũng không hiền đâu. Tính chiếm hữu còn cao nữa, hay làm môi giám đốc bị thương lắm. Chắc là muốn để người khác nhìn thấy, đánh dấu chủ quyền đây mà."
"Chứ còn gì nữa! Hôn bình thường thì làm gì đến mức đấy, cùng lắm là hơi sưng thôi. Chắc chắn tổng giám đốc Thẩm bị bạn gái cố ý cắn rồi."
Đinh San tiếp lời: "Đúng là không ngờ tổng giám đốc Thẩm thoạt nhìn cao quý khó gần, lạnh lùng cứng nhắc như thế mà lại chiều bạn gái đến vậy. Đàn ông bình thường sẽ không để bạn gái cắn rách môi khi biết rõ sắp phải ra ngoài đâu, mất mặt lắm. Thế mà giám đốc Thẩm lại chẳng tránh né gì, cứ để mọi người nhìn thoải mái thôi."
Miêu Vi nói: "Chắc cũng muốn nói cho mấy cô bé lọ lem mơ tưởng lấy đại gia biết rằng anh ấy đã có bạn gái rồi, để họ từ bỏ ý định, đừng tìm cách tiếp cận nữa."
"Làm gì có chuyện đó! Đừng nói là chỉ yêu đương chứ chưa công khai, dù đã công bố kết hôn thì chỉ với gương mặt và túi tiền của tổng giám đốc Thẩm, vẫn có vô số người sẵn lòng đi theo mà chẳng cần danh phận rồi."
Đinh San nói: "Bọn họ sẵn lòng nhưng tổng giám đốc chúng ta thì không đâu."
"Cũng không biết bạn gái tổng giám đốc Thẩm trông thế nào nhỉ? Lần trước cô ấy đến đây, tôi chỉ dám nhìn trộm qua gương thôi, dáng người đẹp lắm."
Miêu Vi nói: "Lần trước cô ấy đến, tôi cố ý ném cây bút xuống dưới chân cô ấy. Cô ấy còn chủ động cúi xuống nhặt cho tôi cơ, chắc là một cô gái tốt tính, không có vẻ kiêu ngạo gì cả. Tôi có nhìn mặt cô ấy thì thấy mắt rất to."
"Còn gì nữa không? Nhận ra được là ai không? Phải nhân viên trong công ty không?"
Miêu Vi lắc đầu: "Chỉ nhìn thấy đôi mắt long lanh ướt át thôi, những chỗ khác thì ai cũng biết rồi đấy, người ta đeo khẩu trang với đội mũ che kín hết rồi thì còn thấy gì được nữa. Tôi không nhớ trong công ty có cô gái nào mắt to như thế, chắc không phải người trong công ty mình."
"Lần sau cô ấy đến mọi người nhất định phải quan sát thật kỹ đấy, thử chủ động mời nước xem cô ấy có uống không."
Uống nước thì phải bỏ khẩu trang ra, như vậy sẽ thấy được mặt.
Phó Tư Dư đứng đó, nghe mọi người bàn tán xôn xao về cách làm sao để nhìn thấy mặt mình, cảm thấy tâm trạng vô cùng phức tạp.
Nhân viên phòng thư ký của Thẩm Hạo Bác đều mưu sâu kế hiểm đến thế này à?
Cô chỉ tốt bụng nhặt hộ người ta cây bút thôi mà không ngờ đó lại là một cái bẫy.
Miêu Vi đang định nói gì đó thì Đinh San đứng bên cạnh đột nhiên huých vào cánh tay cô ấy, khẽ nói: "Có người đến rồi."
Mấy người trong khu vực nghỉ ngơi đồng loạt nhìn về phía Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư sợ người vừa nãy nói chuyện nhìn thấy đôi mắt sẽ nhận ra mình nên cố gắng hạ mí mắt xuống thật thấp, chỉ khẽ gật đầu với họ.
Đinh San bước ra, lịch sự hỏi: "Chào cô, xin hỏi cô cần tìm ai ạ?"
Phó Tư Dư nói: "Tôi ở phòng marketing truyền hình và điện ảnh, tôi muốn báo cáo công việc với tổng giám đốc Thẩm."
Đinh San liếc nhìn thẻ nhân viên trước ngực Phó Tư Dư rồi hỏi: "Cô đã hẹn với trợ lý Phan chưa?"
Đúng lúc này, Phan Vĩnh Khang đi tới, cung kính nói với Phó Tư Dư: "Cô Phó đã đến rồi, tổng giám đốc Thẩm đang đợi cô ở bên trong, xin mời."
Phó Tư Dư khẽ gật đầu, đi theo anh ấy vào trong.
Mấy người còn lại đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng Phó Tư Dư, ánh mắt vô cùng tò mò.
"Sao tôi cứ cảm thấy cô gái này rất quen mắt nhỉ? Phòng marketing truyền hình và điện ảnh có nhân viên xinh đẹp thế này từ bao giờ thế?"
"Trông dáng người khá giống bạn gái của tổng giám đốc Thẩm, chắc không phải là cô ấy đấy chứ?"
Miêu Vi khẽ lắc đầu, giọng điệu rất chắc chắn: "Không phải, tôi đã nhìn thấy mắt của bạn gái giám đốc rồi, đẹp lắm. Mặc dù cô gái này rất đẹp nhưng mí mắt lại bị xệ xuống, trông không có hồn."
Mọi người nghe vậy thì cũng cảm thấy chắc không phải bạn gái sếp, bởi vì lần nào cô gái ấy đến cũng đeo khẩu trang và đội mũ kín mít, còn người này thì không.
Phan Vĩnh Khang đưa Phó Tư Dư đến trước cửa văn phòng của Thẩm Hạo Bác rồi rời đi ngay. Phó Tư Dư mở cửa ra thì thấy anh đang ngồi trước bàn làm việc, bèn bước vào trong rồi đóng cửa lại.
Thẩm Hạo Bác ngẩng lên nhìn cô, rồi vẫy tay gọi: "Lại đây."
Phó Tư Dư đứng im không nhúc nhích, đầu cứ ngó nghiêng quan sát anh từ trái sang phải.
Thẩm Hạo Bác khó hiểu: "Em nhìn gì vậy?"
Phó Tư Dư chống cằm, khó hiểu nói: "Lạ thật đấy! Anh cứ khăng khăng bắt em lên đây nhìn mặt anh, em còn tưởng trên mặt anh có mọc hoa cơ chứ, ai dè chẳng có gì cả."
Nghe giọng cô có vẻ rất tiếc nuối.
Thẩm Hạo Bác: "..."