Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 69
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Tư Dư quay đầu nhìn theo bóng Thẩm Hạo Bác khuất sau cánh cửa.
Tiểu Tiên Nữ dường như cũng nhận ra tâm trạng ba mình không tốt, nó ngừng ăn, rồi cũng thò đầu ra ngoài nhìn theo bóng anh như Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư quay lại nhìn Tiểu Tiên Nữ, hai cặp mắt nhìn nhau.
“Ba con đang giận kìa.”
Phó Tư Dư ghé sát tai Tiểu Tiên Nữ thì thầm.
Tiểu Tiên Nữ dụi mặt vào má cô, hai chân trước ôm lấy gói đồ ăn vặt Phó Tư Dư đặt dưới đất, tự mình gặm.
Phó Tư Dư chọc vài cái vào đầu nó.
“Nhóc con vô ơn này, ba con đang giận mẹ mà con vẫn còn ăn uống ngon lành được à.”
Tiểu Tiên Nữ chẳng thèm để ý, vẫn ôm gói đồ ăn vặt tiếp tục gặm.
Phó Tư Dư nhìn nó ăn ngon lành thì cảm thấy họ giống hệt một gia đình ba người bình thường. Dù ba mẹ có cãi vã thế nào thì cũng không quên chăm sóc con cái. Vừa nãy trong phòng ngủ, Thẩm Hạo Bác còn đang giận dỗi, vậy mà vẫn chạy ra đây cho Tiểu Tiên Nữ ăn vặt.
Phó Tư Dư bỗng nhiên có cảm giác vị trí của mình trong lòng Thẩm Hạo Bác sắp không bằng Tiểu Tiên Nữ nữa rồi.
Phó Tư Dư lắc đầu, rồi lại chọc vào đầu Tiểu Tiên Nữ thêm vài cái: “Con xem ba con đối xử tốt với con thế nào, cho con ăn vặt mà còn chẳng thèm để ý đến mẹ nữa.”
Phó Tư Dư chơi với Tiểu Tiên Nữ một lúc mà không thấy Thẩm Hạo Bác trở lại, cô cũng chẳng còn tâm trạng quay về phòng ngủ.
Dù bình thường khi ở nhà, Thẩm Hạo Bác làm việc trong phòng làm việc, cô một mình trong phòng ngủ vẫn thấy vui. Nhưng hôm nay, khi biết Thẩm Hạo Bác không bận rộn vì công việc nữa mà mình vẫn phải ở lại một mình trong phòng ngủ, cô cảm thấy làm gì cũng chán.
Cô cầm bộ đồ ngủ vào phòng tắm. Tắm xong, Thẩm Hạo Bác vẫn chưa về phòng.
Cô cầm điện thoại xem giờ.
Đã hơn mười giờ rồi, mai cô còn phải đi làm, tối nay phải ngủ sớm. Chắc không phải người đàn ông này muốn tối nay ngủ riêng với mình đấy chứ?
Phó Tư Dư nghĩ lại lời mình vừa nói với anh, mặc dù cô có hơi nặng lời nhưng cũng không đến mức khiến anh tức giận đến nỗi muốn ngủ riêng sao?
Có phải anh đang muốn chiến tranh lạnh với cô không?
Rõ ràng là anh gây sự với cô, thế mà giờ lại còn quay sang giận ngược cô.
Phó Tư Dư cảm thấy ấm ức, cô ôm gối của anh đấm một cái thật mạnh.
Càng nghĩ cô càng thấy ấm ức không thôi.
Không được.
Hôm nay cô nhất định phải chứng minh Nhậm Bằng Phi không có ý gì với mình, để bắt Thẩm Hạo Bác phải xin lỗi.
Cô cầm điện thoại nhắn tin cho Lương Thu: [Thu Thu, cậu ngủ chưa?]
Lương Thu: [Tớ chưa ngủ.]
Phó Tư Dư: [Cậu có bận không? Có tiện để tớ hỏi cậu vài câu không?]
Lương Thu: [Tớ không bận, tớ đang xem tivi đây, cậu muốn hỏi gì?]
Phó Tư Dư: [Vậy tớ muốn hỏi một chuyện riêng tư, cậu có đang yêu Nhậm Bằng Phi không?]
Lương Thu: [Làm gì có, sao tớ có thể yêu cậu ấy được, chúng tớ chỉ là bạn bè bình thường, không thể ở bên nhau đâu. À, còn một tin tớ chưa kể với các cậu, tớ định vài ngày nữa kết thúc thực tập ở đây rồi về trường sẽ nói cho các cậu biết.]
Phó Tư Dư: [Tin gì vậy?]
Lương Thu: [Tớ đang yêu, người ấy là đồng nghiệp ở công ty hiện tại của tớ, trùng hợp cũng là đàn anh học cùng trường, hơn tớ một khóa.]
Phó Tư Dư cảm thấy bất ngờ.
Cô vẫn luôn nghĩ rằng Lương Thu sẽ ở bên Nhậm Bằng Phi, hai người là bạn từ hồi trung học, lúc đại học Nhậm Bằng Phi cũng thường xuyên ngồi cùng Lương Thu trong lớp.
Phó Tư Dư: [Chúc mừng cậu, chúc cậu có một tình yêu ngọt ngào nhé.]
Lương Thu: [Cảm ơn nha, tớ cũng chúc cậu sớm có tình yêu ngọt ngào, nhưng sao đột nhiên cậu lại hỏi tớ và Nhậm Bằng Phi có đang yêu nhau không thế?]
Phó Tư Dư suy nghĩ một lát, nhưng cô không thể nói rằng nhà mình có một người ghen tuông vô cớ được.
Phó Tư Dư: [Không có gì, chẳng phải trước đây ở trường ai cũng thấy hai cậu có quan hệ rất tốt đó sao? Hôm nay cậu lại nhờ cậu ấy giúp bọn mình chọn giảng viên hướng dẫn luận văn, tớ đoán không biết hai cậu có đang yêu nhau không.]
Lương Thu: [Không có đâu, cậu yên tâm, chúng tớ không có cảm giác với nhau đâu.]
Phó Tư Dư cảm thấy câu này hơi kỳ lạ, họ không yêu nhau thì liên quan gì đến mình đâu chứ, sao lại phải bảo mình yên tâm cơ chứ.
Lương Thu đã có bạn trai rồi, nếu cô hỏi anh bạn trai đó có cảm thấy Nhậm Bằng Phi thầm thích Lương Thu hay không thì không ổn cho lắm.
Mặc dù không thể chứng minh Nhậm Bằng Phi thích Lương Thu, thế nhưng cô vẫn có thể tìm cách chứng minh rằng việc Nhậm Bằng Phi gọi điện cho mình vào buổi tối không phải là có ý gì với mình.
Phó Tư Dư: [Nhậm Bằng Phi vừa gọi điện cho cậu à?]
Lương Thu: [Không có, cậu ấy gọi điện cho tớ làm gì?]
Phó Tư Dư: [Cậu ấy không gọi điện cho cậu nhắc cậu chú ý lưu giữ email của giảng viên hướng dẫn luận văn sao? Giảng viên đã lớn tuổi rồi, không thể tùy tiện gọi điện cho giảng viên sao?]
Lương Thu: [Không có, cậu ấy có gọi điện cho cậu không?]
Phó Tư Dư bỗng nhiên có một dự cảm không lành, lẽ nào trực giác của Thẩm Hạo Bác lại chính xác?
Phó Tư Dư: [Ừm, cậu ấy vừa gọi điện cho tớ.]
Lương Thu: [Ái chà...]
Phó Tư Dư: [Tớ có thể hỏi cậu một câu nữa không?]
Lương Thu gửi một biểu tượng cười khóc: [Mấy tháng không gặp, sao cậu lại trở nên lịch sự vậy, giữa chúng ta còn gì nữa đâu mà phải giữ kẽ thế này.]
Phó Tư Dư: [Chính là cậu có cảm thấy Nhậm Bằng Phi vẫn luôn thầm thích cậu không?]
Lương Thu: [Thực ra...]
Phó Tư Dư: [Thực ra cái gì?]
Lương Thu: [Thực ra lần chọn đề tài luận văn này không phải tớ nhờ Nhậm Bằng Phi giúp, mà là cậu ấy tự chủ động tìm tớ.]
Phó Tư Dư thở phào nhẹ nhõm, xem ra Nhậm Bằng Phi đúng là thầm thích Lương Thu, nếu không cũng sẽ không tự chủ động liên lạc với cô ấy trước.
Cô vừa thở phào xong thì thấy Lương Thu lại gửi một tin nhắn đến.
Lương Thu: [Cậu ấy cũng là người chủ động đề nghị giúp cả bạn cùng phòng tớ chọn đề tài, đặc biệt là cậu, cậu hiểu ý tớ chứ?]
Phó Tư Dư trong lòng lại dấy lên cảm giác lo lắng.
Phó Tư Dư: [Hiểu cái gì cơ?]
Lương Thu: [Thôi, tớ nói thẳng với cậu luôn, cậu ấy vẫn luôn thầm thích cậu đấy.]
Phó Tư Dư: “...”
Phó Tư Dư: [Không thể nào, tớ không hề cảm thấy điều đó, tớ cứ nghĩ cậu ấy thầm thích cậu cơ mà.]
Lương Thu: [Chính vì vậy mới gọi là thầm thích. Nếu cậu cảm thấy được thì đã không còn là thích thầm nữa rồi, mà là thích công khai rồi sao?]
Phó Tư Dư: [Nếu cậu ấy thầm thích tớ, sao đến giờ mới thêm WeChat của tớ?]
Khi mới vào năm nhất, nhiều bạn trong lớp đã trao đổi WeChat. Phó Tư Dư cũng đã thêm không ít bạn nam trong lớp. Nếu Nhậm Bằng Phi thầm thích cô thì chắc chắn phải chủ động thêm WeChat của cô chứ? Mà cô nhớ các bạn cùng phòng khác đều có WeChat của Nhậm Bằng Phi, chỉ có mình cô là không.
Lương Thu: [Cậu ấy không dám đâu, cậu ấy biết gia đình cậu giàu có, cảm thấy mình không xứng với cậu, nên luôn giữ trong lòng không dám nói ra.]
Phó Tư Dư mặt mày ủ rũ: [Vậy giờ sao cậu ấy lại dám thêm WeChat của tớ?]
Hơn nữa, người này lại gọi điện cho cô vào buổi tối, trùng hợp lại bị Thẩm Hạo Bác nhìn thấy, còn bị anh nhìn thấu tâm tư.
Lương Thu: [Cậu ấy cảm thấy sắp tốt nghiệp đại học, nếu không theo đuổi thì sẽ không còn cơ hội nữa, vậy cậu nghĩ sao?]
Phó Tư Dư: [Tớ thấy rất bất ngờ.]
Lương Thu: [Cậu đừng nghĩ là cậu ấy thầm thích tớ nhé, cậu ấy chưa từng thầm thích tớ, chúng tớ chỉ là bạn bè mà thôi. Việc cậu ấy thân thiết với tớ là muốn hiểu thêm về cậu. Tớ quen Nhậm Bằng Phi nhiều năm rồi nên khá hiểu cậu ấy. Cậu ấy rất tốt, đẹp trai, tính cách cũng rất hòa nhã. Nếu yêu cậu ấy chắc chắn sẽ rất tuyệt vời.]
Phó Tư Dư: [Thực ra tớ cũng có một tin chưa nói cho các cậu nghe.]
Lương Thu: [Chắc không phải cậu cũng có bạn trai đâu nhỉ?]
Phó Tư Dư: [Đúng vậy, mà vừa rồi Nhậm Bằng Phi gọi điện cho tớ còn bị anh ấy nhìn thấy. Anh ấy nói đàn ông gọi điện cho tớ muộn như vậy là không bình thường, tớ cảm thấy anh ấy ghen linh tinh nên đã cãi lại anh ấy.]
Lương Thu: [Trước tiên tớ chúc cậu hạnh phúc nhé, sau đó tớ xin bày tỏ sự đồng cảm với cậu. Đàn ông rất nhạy cảm trong chuyện này, dù cậu không làm gì nhưng chỉ cần có người khác theo đuổi cậu là họ cũng sẽ cảm thấy ghen tuông. Mấy hôm trước tớ cũng đã cãi nhau với bạn trai vì chuyện này.]
Phó Tư Dư: [Rồi sao, cậu có dỗ dành anh ấy không?]
Lương Thu: [Không, đến giờ bọn tớ vẫn đang chiến tranh lạnh. Lúc đó tớ không dỗ dành, sau lại muốn dỗ nhưng không làm được. Vậy nên tớ khuyên cậu tranh thủ bây giờ chưa bắt đầu chiến tranh lạnh, nhanh chóng dỗ dành anh ấy đi.]
Phó Tư Dư: [Được rồi, tớ đi đây.]
Phó Tư Dư cất điện thoại rồi bước xuống giường, cô định đi tìm Thẩm Hạo Bác đang ở trong phòng làm việc.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Thẩm Hạo Bác lạnh lùng bước vào.
Anh vẫn tự động quay về phòng, xem ra mọi chuyện cũng không tệ đến mức đó.
“Ôi chà!” Phó Tư Dư bất ngờ kêu lên.
Thẩm Hạo Bác nhìn về phía cô.
“Chồng ai mà đẹp trai thế này nhỉ?”
Thẩm Hạo Bác chẳng hề phản ứng gì với lời khen của cô, anh đi đến bên sofa ngồi xuống, bắt chéo chân, mở một quyển tạp chí tài chính ra.
Phó Tư Dư cầm điện thoại lên, cô cố ý bật đèn flash, chụp vài bức ảnh của anh.
“Thẩm Hạo Bác, anh có thể cười một cái không? Em đang chụp ảnh anh đó.”
Cuối cùng Thẩm Hạo Bác cũng ngẩng đầu lên: “Chụp ảnh anh làm gì?”
Phó Tư Dư: “Vì anh đẹp trai quá, em không nhịn được, muốn đăng ảnh anh lên WeChat khoe mọi người biết.”
Phó Tư Dư nhoẻn miệng cười nhìn anh.
Thẩm Hạo Bác im lặng một lúc rồi đặt tạp chí tài chính sang một bên, anh hỏi lại với giọng điệu kiềm chế: “Em muốn chụp kiểu gì? Lúc chụp ảnh, sinh viên đại học bọn em thường tạo dáng như thế nào? Cười thì phải để lộ mấy chiếc răng?”