Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 75
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù biết mình chỉ là người ăn không ngồi rồi, nhưng nghe Thẩm Hạo Bác nói không mong cô phải kiếm tiền, Phó Tư Dư vẫn cảm thấy hơi ấm ức, cô thấy mình bị xem thường.
“Anh nói vậy là có ý gì? Anh không đánh giá cao em sao? Cảm thấy em không thông minh, dù có chăm chỉ cũng chẳng làm nên trò trống gì à?” Phó Tư Dư trừng mắt, dùng ngón tay chọc vào vai Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác đáp: “Không có.”
“Anh có.” Phó Tư Dư giơ hai ngón tay ra trước mặt anh khoa tay múa chân: “Ánh mắt anh nhìn em cứ như đang nhìn một người không thông minh vậy.”
Thẩm Hạo Bác nắm tay cô, bất lực nói: “Anh nhìn em giống như nhìn một người không thông minh từ bao giờ chứ?”
Phó Tư Dư nhận ra sự bất lực trong câu nói này, như bắt được điểm yếu của anh, cô khoác vai anh, nói: “Anh xem kìa, anh lại dùng ánh mắt đó nhìn em. Lúc nào anh cũng vậy, làm tổn thương lòng tự tin của em.”
Cô bĩu môi, cúi đầu đung đưa chân, tiện thể đá vào chân anh.
Thẩm Hạo Bác nâng cằm cô, cười: “Sao ánh mắt anh nhìn em lại như nhìn người không thông minh được chứ? Trong mắt anh, em rõ ràng rất thông minh mà.”
“Đừng ngụy biện, ánh mắt anh đã tố cáo anh rồi.” Phó Tư Dư gạt tay anh, cô lùi về phía sau ghế sofa, bắt chước cách anh nhìn mình, đầu cô nghiêng một góc nhỏ, hàng mi hơi rũ xuống, nhìn anh chằm chằm, rồi nói: “Thấy chưa? Anh nhìn em chính là như thế này. Khó tả, khó lường, đôi khi còn hơi bất lực nữa. Dĩ nhiên, sự bất lực ấy là từ khi chúng ta ở bên nhau. Trước đây, ánh mắt anh chỉ có khó tả và lạnh lùng, thật sự làm em mất tự tin. Cứ đứng trước anh là em lại căng thẳng lắm.”
Thẩm Hạo Bác nhìn đôi mắt long lanh của cô, áp sát mặt vào cô, khóe môi nở nụ cười: “Em chắc chắn ánh mắt anh nhìn em đáng yêu như ánh mắt em nhìn anh sao?”
“Đáng yêu gì chứ!” Phó Tư Dư ngừng bắt chước ánh mắt của anh, cô đảo mắt, nói: “Em bắt chước không giống ánh mắt anh. Dù sao... Dù sao anh chắc chắn nghĩ em không thông minh, làm gì anh cũng thấy em cứ như trẻ con.”
“Em nhìn ra từ đâu mà bảo anh thấy em trẻ con đấy?”
Thẩm Hạo Bác ngồi xổm trước mặt cô lâu quá nên chân hơi tê, anh đứng dậy ngồi sang ghế sofa kế bên, vỗ vỗ đùi mình, nói với cô: “Lại đây.”
Phó Tư Dư quay đầu đi, hất cằm lên: “Em không ngồi lên đùi anh đâu, cứ như em là trẻ con ấy.”
Thẩm Hạo Bác cúi người, hai tay đặt dưới nách cô, bế cô vào lòng như bế trẻ con, anh cúi đầu hôn lên cổ cô một cái, đôi môi lưu luyến áp vào làn da mềm mại, hơi thở ấm áp phả vào xương quai xanh của cô.
Phó Tư Dư rụt cổ lại né tránh, Thẩm Hạo Bác dùng tay nâng cằm cô lên không cho cô né tránh, anh nghiêng đầu hôn lên môi cô, trêu chọc: “Vậy còn thấy anh coi em là trẻ con không?”
Phó Tư Dư quay đầu trừng mắt nhìn anh: “Anh đúng là đồ lưu manh.”
Thẩm Hạo Bác bật cười: “Bây giờ đứng trước mặt anh còn căng thẳng nữa không?”
“Bây giờ thì không.” Cô nói xong nghĩ lại, sửa lời: “Thỉnh thoảng vẫn có.”
Thẩm Hạo Bác: “Là khi biết mình làm sai sao?”
Phó Tư Dư nói: “Cũng không hẳn là làm sai, chỉ là đôi khi anh rất hung dữ.”
Thẩm Hạo Bác mím môi không nói gì.
Phó Tư Dư đợi mãi cũng không nghe thấy câu hỏi mình muốn nghe, cô ôm lấy cổ anh, nghi ngờ hỏi: “Này, sao anh không hỏi em là anh hung dữ thế nào?”
Thẩm Hạo Bác nhìn thấu suy nghĩ của cô, trêu chọc: “Nếu anh hỏi, có phải em sẽ bảo mỗi lần anh phạt em đều rất hung dữ, rồi đòi anh sau này dù em làm gì cũng không được phạt, để em không sợ anh nữa chứ gì?”
Âm mưu nhỏ của Phó Tư Dư bị vạch trần trước khi kịp nói, cô nghẹn họng, không khỏi khâm phục chỉ số IQ của người đàn ông này. Cô bực bội nói: “Chỉ có anh là thông minh, vạch trần em là để chứng tỏ IQ của anh cao đúng không?”
Thẩm Hạo Bác bị giọng điệu ngang ngược của cô chọc cười, dỗ dành cô: “A Dư mới là người thông minh nhất.”
“Đừng dỗ em nữa. Anh khen người ta mà chẳng có thành ý gì cả.” So về tài nịnh nọt thì mười Thẩm Hạo Bác cũng không sánh bằng cô. Nói lời ngon tiếng ngọt trước mặt cô chẳng khác múa rìu qua mắt thợ.
“Anh nói thật.” Thẩm Hạo Bác nắm tay cô đặt lên ngực mình: “Anh thề, trong lòng anh, Tiểu Ngũ là người thông minh nhất.”
Tuy không tin lời nói dối của anh nhưng Phó Tư Dư vẫn không nhịn được mà cong môi, lắc đầu, kiêu ngạo nói: “Em vốn đã rất thông minh rồi.”
Thẩm Hạo Bác mỉm cười.
Phó Tư Dư lại thay đổi sắc mặt: “Cười cái gì mà cười, có phải anh thấy em rất buồn cười không?”
“Bé cưng, anh không cười.”
Phó Tư Dư nhìn anh cười tươi như hoa, cảm thấy chỉ số IQ của mình bị sỉ nhục: “Anh lừa trẻ con à, em thấy anh cười rồi.”
Thẩm Hạo Bác cúi đầu, khóa chặt đôi môi đang lải nhải của cô.
Phó Tư Dư bị hôn đến mơ màng, nép vào lòng anh, ngực phập phồng. Một lúc lâu sau, cô mới bình tĩnh lại, cô ôm cổ anh kéo anh cúi đầu xuống rồi vùi mặt vào cổ anh, cô nhe răng cọ vào xương quai xanh, tỏ vẻ uy h**p nhưng không cắn, giọng nói cố chấp: “Anh cứ chờ đấy. Sau này em sẽ đầu tư quay phim, làm một bộ phim ăn khách để anh phải nhìn em bằng con mắt khác.”
Thẩm Hạo Bác cười nói: “Không phải nhìn bằng con mắt khác, anh vẫn luôn rất coi trọng em mà.”
Phó Tư Dư đang mạnh miệng nhưng anh lại chiều theo cô, khiến cô cảm thấy như đấm vào bông.
Cô ngẩng đầu lên, giống như một con công nhỏ vênh váo tự đắc: “Đừng tưởng anh nói vậy là em sẽ tin anh cũng nghĩ như vậy. Vừa nãy anh bảo để em đi làm chỉ để bồi đắp tình cảm, không quan tâm em có phải là người phụ nữ tự lập tự cường hay không. Anh còn nói ông nội em không mong em kiếm tiền. Trong lòng anh vẫn luôn cho rằng, em chẳng làm nên trò gì.”
Thẩm Hạo Bác xoa đầu cô: “Không phải anh không mong em kiếm tiền, mà là em không cần kiếm tiền. Em chỉ cần làm những việc em thích là được rồi.”
Phó Tư Dư càu nhàu: “Anh nói thì hay lắm! Một tháng anh chỉ cho em một triệu, làm sao mà đủ để em làm những việc em thích được? Em thích đi mua sắm với Xu Xu nhưng bây giờ nhà cô ấy đang khó khăn, cần giúp đỡ. Số tiền anh cho có đủ không?”
Phó Tư Dư cố ý chọc ghẹo Thẩm Hạo Bác, hy vọng có thể moi thêm chút tiền tiêu vặt từ anh mỗi tháng.
Thẩm Hạo Bác không hề mắc bẫy của cô, thản nhiên nói: “Được rồi, tuy anh không xem phim truyền hình nhưng phim do A Dư đầu tư, anh nhất định sẽ xem.”
“…”
“Anh không thể hào phóng một chút được không? Anh phải nói là tiền không đủ chứ gì? Không đủ thì mỗi tháng anh cho thêm, không giới hạn, muốn tiêu gì cũng được, được không?”
Thẩm Hạo Bác nhếch môi, véo ngón tay cô: “Em định quay phim thể loại gì?”
Ban đầu Phó Tư Dư chỉ cảm thấy anh coi thường chỉ số IQ của cô nên thuận miệng nói ra mục tiêu lớn. Ý tưởng quay phim này đã có từ hơn ba năm trước, khi cô lần đầu tiên xem bộ phim tiên hiệp do Từ Gia Dịch và Mục Phù đóng chung. Lúc đó cô còn nghĩ sẽ bỏ tiền đầu tư để hai người đóng chung thêm một bộ phim nữa.
Lời này giống như lời hứa giảm cân của nhiều cô gái vậy, xa vời vợi. Nhưng Thẩm Hạo Bác đột nhiên hỏi kế hoạch của cô nghiêm túc như vậy, cô lại không muốn bị Thẩm Hạo Bác coi thường, cô bỗng muốn ra ngoài huy động vốn, liên hệ đạo diễn, tìm diễn viên.
“Em chưa nghĩ ra sẽ quay thể loại phim gì, cũng không phải muốn quay thể loại gì cũng được, nếu em được chọn quay gì cũng được thì em chắc chắn muốn quay một bộ phim tiên hiệp.”
Nhưng phim tiên hiệp cần phải có kỹ xảo tốt, đầu tư lớn.
Bây giờ cô chưa có kinh nghiệm, lần đầu tiên đầu tư quay loại phim này rất dễ thất bại. Trước tiên chưa tính đến việc cô có thể huy động được đủ vốn hay không, lỡ như bộ phim đầu tư lớn đầu tiên thất bại, cô không chắc mình có còn dũng khí tiếp tục nữa hay không.
Vì vậy, bộ phim đầu tiên cô phải chuẩn bị kỹ và dự đoán thị trường.
Thẩm Hạo Bác khẽ gật đầu: “Tốt, đi từng bước một, đừng quá tham vọng.”
Bây giờ rất nhiều con nhà giàu mới nổi như Phó Tư Dư thích đầu tư vào ngành giải trí, cứ tưởng đầu tư lớn, sản xuất lớn là sẽ chắc chắn thành công, phim còn chưa quay đã làm ầm ĩ cả giới. Cuối cùng đầu tư rất nhiều tiền, bộ phim quay ra lại không phát sóng được, đầu tư mấy tỷ như muối bỏ bể, chẳng thấy tăm hơi đâu.
Nghe được lời khen của Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư đắc ý nói: “Đó là đương nhiên, tính cách của em vốn dĩ đã rất ổn định, làm việc gì cũng cân nhắc rất kỹ.”
Thẩm Hạo Bác mỉm cười: “Ừm, em là người ổn định nhất.”
Câu này nghe không giống lời khen, Phó Tư Dư nghĩ đến chuyện mình bị anh dụ dỗ đi đăng ký kết hôn năm xưa, mặt đỏ bừng, giải thích: “Trừ việc kết hôn với anh hơi hấp tấp nhưng kết quả chứng minh, dù hấp tấp, em vẫn đúng đắn.”
Phó Tư Dư ngẩng đầu lên, hai người nhìn nhau một lúc, nụ hôn của Thẩm Hạo Bác lại ập đến.
Phó Tư Dư nghiêng đầu né tránh: “Đừng hôn nữa, môi em sắp bị anh hôn tê rần luôn rồi.”
Khi Phó Tư Dư không muốn phối hợp, cô luôn có cách dập tắt hứng thú của anh chỉ bằng một câu nói.
Thẩm Hạo Bác véo má cô, nói: “Đã muốn đầu tư quay phim rồi thì đừng nghỉ việc nữa.”
“Tại sao?”
Thẩm Hạo Bác gõ ngón tay lên đùi cô, Phó Tư Dư thấy nhột nên nắm lấy tay anh, cảnh giác nói: “Có phải anh lại muốn gài bẫy em, dụ dỗ em tiếp tục ở lại Quang Trì không? Vừa nãy anh đã đồng ý cho em nghỉ việc rồi mà.”
Thẩm Hạo Bác nhìn ánh mắt đề phòng của cô, thong thả nói: “Quay phim cần quan hệ, tư cách và cộng sự giàu kinh nghiệm. Nếu em rời khỏi Quang Trì, muốn đầu tư quay phim cần phải đăng ký công ty mới, tuyển dụng nhân viên, những việc này rất rườm rà, tốn thời gian, chi bằng cứ ở lại công ty, để nhân viên bộ phận hiện tại hỗ trợ em, em chỉ cần đưa ra những quyết định lớn là được.”
Phó Tư Dư nghe anh nói, suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Ý anh là, muốn thăng chức cho em sao?”
“Nhạc Mạn chưa nói với em là công ty chúng ta đang chuẩn bị tách bộ phận marketing truyền hình và điện ảnh ra sao?”
“Có nói.” Phó Tư Dư gật đầu, chợt nhớ ra điều gì đó, kinh ngạc hỏi: “Không lẽ anh muốn tách bộ phận đó ra thành công ty con, để em quản lý?”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên hỏi: “Em không làm được sao?”
Khiêu khích, đây chính là sự khiêu khích trắng trợn.
“Ai bảo em không làm được? Nhưng sao em phải quản lý công ty con của anh? Em muốn tự quay phim, mở studio riêng. Quản lý công ty của anh chẳng phải chứng tỏ em vô dụng, chỉ biết dựa vào đàn ông sao?”
Thẩm Hạo Bác vỗ mông cô một cái.
“Á, anh làm gì vậy?” Phó Tư Dư đỏ mặt trừng mắt nhìn anh.
“Nói lại lần nữa, đây là công ty của ai?”
“Của anh.”
Thẩm Hạo Bác nheo mắt, ánh mắt mang theo vẻ uy h**p: “Của ai?”
Phó Tư Dư nhanh chóng suy nghĩ, sửa lời: “Của chúng ta.”
Thẩm Hạo Bác hài lòng vỗ vai cô một cái.
Phó Tư Dư nói: “Nhưng em không làm được, em lại không có kinh nghiệm quản lý công ty, lỡ quản lý đến phá sản thì sao?”
“Có anh ở đây, không phá sản được đâu, kiếm được tiền thì là của em, lỗ thì anh chịu.”
Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Liệu có phải anh lại giở trò gì không?
Thẩm Hạo Bác xoa xoa vai cô: “Được không?”
Phó Tư Dư suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng được nhưng bây giờ công ty vẫn chưa thành lập xong, kịch bản em cũng chưa chọn được, đợi em chuẩn bị xong rồi hẵng đi làm.”
Thẩm Hạo Bác gật đầu: “Được, em muốn làm gì thì làm.”
Anh vỗ vỗ tay cô: “Em ngồi đây một lát, anh xử lý chút công việc, lát nữa anh đưa em đi ăn cơm, bây giờ có đói không?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không đói.”
Cô rời khỏi đùi anh: “Anh làm việc đi.”
Thẩm Hạo Bác ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính lên. Phó Tư Dư ngồi trên sofa, cô chống cằm nhìn anh hai phút, đột nhiên cô nghĩ đến điều gì đó, mắt lóe lên vẻ tinh nghịch, cô đứng dậy đi đến trước mặt anh, hôn lên môi anh một cái.
Thẩm Hạo Bác ngẩng đầu lên: “Sao vậy?”
Phó Tư Dư chỉ ra ngoài, nói: “Em có thể ra văn phòng thư ký ngồi một lát không?”
Thẩm Hạo Bác biết cô muốn đi trả đũa, mỉm cười nói: “Đi đi, cần gì thì bảo Phan Vĩnh Khang lấy cho em.”
“Vâng.”
Phó Tư Dư hôn lên má anh một cái nữa, xoay người chạy ra cửa, cô ưỡn ngực, mở cửa văn phòng, chuẩn bị cáo mượn oai hùm, dọa mấy cô thư ký, trợ lý đã bóc trần thân phận cô một phen.