89. Chương 89

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Như mọi năm, Tần Cảnh Diệu gửi tin nhắn vào nhóm chat trước sinh nhật Thẩm Hạo Bác một tuần để rủ mọi người tụ họp chúc mừng anh.
Là người thường đứng ra tổ chức sinh nhật cho nhóm bạn thân, Tần Cảnh Diệu biết rất rõ ngày sinh nhật thật của Thẩm Hạo Bác. Tuy nhiên, để phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác đã nói với mọi người rằng mình tuổi Hợi, thậm chí còn dùng lịch Âm để thay đổi ngày sinh của mình sớm hơn một tháng so với thực tế.
Mặc dù Tần Cảnh Diệu biết sinh nhật thật của Thẩm Hạo Bác là vào cuối tuần sau, anh vẫn gọi điện hỏi ý Thẩm Hạo Bác xem anh muốn tổ chức sinh nhật vào ngày nào. Cuối năm đã cận kề, trừ Tần Cảnh Diệu ra, ai nấy đều bận rộn với công việc. Họ cần sắp xếp công việc trước mới có thể tranh thủ thời gian đến dự tiệc sinh nhật của anh.
Thực ra, người trưởng thành không quá coi trọng việc tổ chức sinh nhật, họ chỉ cần một lý do thích hợp để tụ tập với nhóm bạn thân của mình.
Nếu Tần Cảnh Diệu không gọi điện, Thẩm Hạo Bác thậm chí còn không nhớ sinh nhật mình đang đến gần.
Nhưng khi nghe Tần Cảnh Diệu hỏi, Thẩm Hạo Bác lại nghĩ đến Phó Tư Dư. Với những người trưởng thành độc thân, sinh nhật không có ý nghĩa gì đặc biệt. Nhưng với những người đã có bạn đời, sinh nhật lại trở thành một ngày quan trọng.
Không biết Phó Tư Dư có nhớ cuối tuần tới là sinh nhật anh không.
Thẩm Hạo Bác suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng bảo Tần Cảnh Diệu đừng nhắc đến sinh nhật mình trong nhóm chat.
Tần Cảnh Diệu nhất thời không hiểu anh muốn làm gì: "Tư Nghiên và những người khác đều rất bận, chỉ có tôi, tên bạn rảnh rỗi này, mới nhớ sinh nhật các cậu thôi. Nếu tôi không nhắc chuyện này trong nhóm chat, bọn họ chắc chắn sẽ không biết cuối tuần tới là sinh nhật cậu. Cậu không định tổ chức sinh nhật nữa sao?"
Thẩm Hạo Bác cười khẽ, giọng điệu rõ ràng rành mạch: "Sẽ có người nhớ kỹ thôi."
Tần Cảnh Diệu động não một chút để đoán xem "người" mà anh nhắc tới là ai, anh cười nói: "Cậu thích khoe khoang thế nào cũng được. Nhưng cậu có chắc Tiểu Ngũ sẽ nhớ cuối tuần tới là sinh nhật cậu không?"
Thẩm Hạo Bác: "Đến lúc đó sẽ biết thôi."
"Được rồi, vậy tôi sẽ không xen vào giữa đôi tình nhân trẻ tuổi các cậu nữa. Cứ để Tiểu Ngũ đứng ra tổ chức sinh nhật cho cậu vậy. Nhưng dạo này Tư Nghiên và Nhậm Bân bận lắm, nhất là Nhậm Bân. Cậu ấy không thể tùy tiện ra ngoài trong lúc quay phim, muốn đi nhất định phải báo trước với đạo diễn. Nếu xin phép quá muộn, có thể cậu ấy sẽ không về được."
Trước đây, Hàn Nhậm Bân là người thường xuyên vắng mặt nhất vào dịp sinh nhật của mọi người.
Thẩm Hạo Bác tiếp tục âm thầm khoe khoang về tình yêu của mình: "Hôm đó là sinh nhật tôi, sẽ có người lo liệu mọi việc này giúp tôi."
Tần Cảnh Diệu cạn lời. Anh thầm nghĩ, Thẩm Hạo Bác tưởng việc tập hợp những người bạn đang bận rộn với công việc để tổ chức sinh nhật là chuyện dễ dàng lắm hay sao?
Nhưng với tính cách của Tiểu Ngũ, chỉ cần đủ ăn đủ uống thì sẵn sàng mặc kệ mọi thứ, thích nằm dài trên ghế sofa cả ngày để xem mấy thứ hài hước vô tri, ai biết cô có thể lo liệu được gì.
Thấy Thẩm Hạo Bác khoe khoang, Tần Cảnh Diệu đang chờ xem anh sẽ bị "vả mặt" như thế nào.
Để làm ra một chiếc bánh kem đẹp mắt vào sinh nhật Thẩm Hạo Bác, mỗi ngày Phó Tư Dư đều đợi anh đi làm rồi mới lái xe đến lớp học làm bánh với cô giáo.
Các bước làm bánh không quá khó nhưng những chiếc bánh do cô đích thân làm ra lại cực kỳ xấu xí. Rõ ràng hai người sử dụng nguyên liệu làm bánh với định lượng giống hệt nhau nhưng chiếc bánh của Phó Tư Dư lại không ngon bằng chiếc bánh của cô giáo.
Cô giáo biết Phó Tư Dư đang học làm bánh để tặng người yêu, nên chỉ có thể động viên cô rằng tấm lòng mới là điều quan trọng nhất. Một chiếc bánh kem do người mới học làm bánh chắc chắn không thể sánh bằng chiếc bánh do đầu bếp bánh ngọt chuyên nghiệp trong các cửa hàng chuyên về món tráng miệng làm ra. Cô có thể làm ra một chiếc bánh kem tương đối đẹp mắt đã là tuyệt lắm rồi.
Phó Tư Dư ngắm nhìn chiếc bánh kem mình làm ra, thầm nghĩ bản thân quá giỏi.
Tuy chiếc bánh kem này trông không được đẹp mắt cho lắm nhưng cô nghĩ nếu tặng bánh cho Thẩm Hạo Bác, chắc chắn anh sẽ rất vui.
Tuy nhiên, Phó Tư Dư vẫn cố gắng hết sức để làm ra một chiếc bánh sinh nhật đẹp mắt và ngon miệng hơn, cô muốn Thẩm Hạo Bác nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Vì mải mê học làm bánh suốt từ sáng đến tối, khi về tới nhà, Phó Tư Dư đã mệt nhoài, cô chẳng còn hơi sức đâu để đến phòng làm việc phân tích đống tiểu thuyết và kịch bản kia nữa. Cô chỉ muốn nằm dài trên giường và lướt Weibo thôi. Phó Tư Dư thường cảm thấy buồn ngủ rất sớm, đôi khi cô còn vô tình ngủ thiếp đi trước khi Thẩm Hạo Bác về nhà.
Sinh nhật Thẩm Hạo Bác đang ngày càng đến gần, ngày nào anh cũng để ý xem cô có nhớ sinh nhật mình hay không. Phó Tư Dư không gửi tin nhắn vào nhóm chat, thậm chí sau khi trở về nhà, thái độ của cô đối với anh cũng càng ngày càng lạnh nhạt. Ngày nào Tần Cảnh Diệu cũng gọi điện đến cười nhạo anh, trong giọng nói tràn đầy vẻ hả hê. Anh nói rằng nếu Phó Tư Dư không thông báo trước cho mọi người trong nhóm chat rằng cô sẽ tổ chức sinh nhật cho Thẩm Hạo Bác, chắc chắn Phó Tư Nghiên và Hàn Nhậm Bân sẽ không thể đến tham gia buổi tiệc đúng lúc.
Bây giờ đã không chỉ là vấn đề Thẩm Hạo Bác có mất mặt trước mặt Tần Cảnh Diệu nữa.
Vấn đề là Thẩm Hạo Bác cho rằng hình như Phó Tư Dư thật sự không nhớ sinh nhật anh.
Sinh nhật vốn không mấy quan trọng nhưng sau bao ngày tháng chờ đợi trong đau khổ, nay nó đã trở thành một ngày cực kỳ quan trọng và có ý nghĩa trong lòng Thẩm Hạo Bác.
Nhất là khi trước đó không lâu, Phó Tư Dư đã dành rất nhiều tâm huyết cho sinh nhật Từ Gia Dịch. Cô đã liên lạc với mọi người từ nhiều ngày trước để thảo luận các vấn đề như địa điểm… Thậm chí, cô còn chi hàng trăm ngàn để thuê máy bay không người lái tiếp ứng cho Từ Gia Dịch.
Ngay cả số lượng máy bay không người lái cũng được cân nhắc cẩn thận. Sinh nhật Từ Gia Dịch là ngày 5 tháng 8 nên cô đã chuẩn bị 805 chiếc máy bay không người lái.
Thật ra Thẩm Hạo Bác vốn không quan tâm tới hình thức. Chỉ là, anh cho rằng việc Phó Tư Dư có thể chuẩn bị một buổi lễ hoành tráng như vậy cho một nam minh tinh trong khi giữa hai người không có bất kỳ mối liên hệ nào ngoài đời thật, điều đó chứng tỏ Phó Tư Dư là người rất coi trọng sinh nhật. Thẩm Hạo Bác là chồng cô, lẽ ra cô nên quan tâm đến sinh nhật chồng mình hơn là sinh nhật của nam minh tinh kia.
Kết quả là mãi tới tận bây giờ, phía Phó Tư Dư vẫn chưa có chút động tĩnh gì.
Thẩm Hạo Bác bảo Phan Vĩnh Khang liên hệ với công ty đã cung cấp dịch vụ thuê máy bay không người lái cho Phó Tư Dư, đối phương lại nói rõ họ không nhận được bất kỳ đơn hàng nào từ cô.
Họ cũng ân cần nói với Phan Vĩnh Khang rằng Phó Tư Dư đã yêu cầu họ cung cấp dịch vụ thuê máy bay không người lái hai lần một năm trong ba năm liên tiếp. Năm nay, công ty họ đã hoàn thành hai đơn hàng, có lẽ sẽ không có lần tiếp theo. Hơn nữa, Phó Tư Dư luôn đưa ra những yêu cầu rất chi tiết, về cơ bản cô sẽ thông báo nhiệm vụ cho họ trước một tháng.
Được lắm. Cô không chỉ nhớ rõ sinh nhật Từ Gia Dịch mà còn bắt đầu chuẩn bị cho sinh nhật của người ta trước một tháng.
Mà mỗi năm vào sinh nhật mình, anh chỉ có thể nhận được món quà trị giá tám trăm tệ từ Phó Tư Dư.
Thẩm Hạo Bác càng nghĩ càng cảm thấy bất an và bực bội. Nhưng trong thâm tâm anh cũng cho rằng Phó Tư Dư không thể không nhớ sinh nhật anh, có lẽ cô đang muốn tạo cho anh một bất ngờ vào sinh nhật.
Chiều thứ sáu, Tần Cảnh Diệu gọi điện cho Thẩm Hạo Bác, nói rằng anh vừa nói chuyện với Phó Tư Nghiên và Hàn Nhậm Bân. Hai người họ, một người đang đi công tác ở nước ngoài và phải hơn nửa tháng nữa mới về, người còn lại đang quay phim trong đoàn làm phim nên không thể ra ngoài trong thời gian ngắn. Cho dù bây giờ có ai nhắn vào nhóm chat rằng ngày kia là sinh nhật Thẩm Hạo Bác thì bọn họ cũng không trở về kịp.
Tần Cảnh Diệu hỏi Thẩm Hạo Bác xem anh còn muốn tổ chức sinh nhật nữa không.
Tất nhiên phải tổ chức ăn mừng rồi. Đây là sinh nhật đầu tiên của anh và Phó Tư Dư sau khi họ kết hôn, đương nhiên không thể không tổ chức ăn mừng.
Nếu đã không thể ở bên các anh em tốt của mình, vừa hay anh muốn dành thời gian trải nghiệm thế giới hai người.
Khi Tần Cảnh Diệu nghe Thẩm Hạo Bác nói anh muốn đón sinh nhật riêng với Phó Tư Dư, anh bật cười ngay tại chỗ.
"Tôi nghĩ nếu cậu vẫn muốn ăn mừng sinh nhật với Tiểu Ngũ thì cứ nói thẳng với em ấy rằng ngày kia là sinh nhật cậu. Với tính cách của Tiểu Ngũ, chắc chắn em ấy sẽ không nhớ đâu. Cậu cũng đừng trách Tiểu Ngũ rằng em ấy không quan tâm đến cậu. Em ấy không cố ý nhớ sinh nhật của bất kỳ ai đâu, chỉ nhớ sinh nhật Tư Nghiên thôi. Còn sinh nhật Nhậm Bân và tôi, nếu không nhắc thì em ấy cũng sẽ không nhớ."
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh nói: "Tôi khác với các cậu."
Phó Tư Dư nói rằng trong lòng cô, anh còn quan trọng hơn cả Phó Tư Nghiên. Cô nhớ rõ sinh nhật Phó Tư Nghiên, đương nhiên không thể không nhớ sinh nhật anh.
Tần Cảnh Diệu cười lạnh: "Được, cậu quan trọng hơn bọn tôi. Tôi sẽ chờ xem Tiểu Ngũ có nhớ sinh nhật cậu không trước khi sinh nhật cậu kết thúc."
Thẩm Hạo Bác cúp điện thoại, anh ngẩn người ngồi trong phòng làm việc hồi lâu. Anh không muốn ở lại đây thêm nữa nên đứng dậy, khoác áo lên rồi đi về nhà.
Thẩm Hạo Bác không định về nhà sớm nên khi anh về đến nhà, Phó Tư Dư vẫn chưa về.
Anh nhắn tin cho Phó Tư Dư hỏi cô đang đi đâu, Phó Tư Dư nhắn lại rằng cô đang ra ngoài mua sắm vài thứ.
Mua sắm ư?
Ra ngoài mua sắm vào giờ này, lẽ nào cô đang đi chọn quà sinh nhật cho anh.
Thẩm Hạo Bác mở phần tin nhắn trên điện thoại di động ra xem nhưng không nhận được bất cứ thông báo chi tiêu nào.
Anh sợ Phó Tư Dư không đủ tiền để chuẩn bị quà sinh nhật cho mình nên mấy ngày nay anh cố ý để thẻ tín dụng không giới hạn của mình ở nơi dễ thấy nhất trên đầu giường, chờ Phó Tư Dư phát hiện ra rồi mang đi sử dụng.
Kết quả là Thẩm Hạo Bác chờ mãi cũng không nhận được bất kỳ thông báo trừ tiền nào cả.
Không chỉ thẻ của anh không hiện thông báo chi tiêu mà ngay cả tấm thẻ anh đưa cho cô, trong phần lịch sử chi tiêu cũng không có khoản chi nào quá lớn.
Không chi tiêu tức là không mua quà, mà không mua quà tức là Phó Tư Dư thật sự không nhớ ngày kia là sinh nhật anh.
Thẩm Hạo Bác mím môi ngồi trên ghế sofa. Đôi khi anh có cảm giác rằng Phó Tư Dư không quan tâm mình nhiều đến vậy, thậm chí ngay cả ngày quan trọng như sinh nhật anh mà cô cũng không thèm để tâm. Đôi khi Thẩm Hạo Bác lại tự an ủi bản thân rằng Phó Tư Dư rất yêu mình, có thể là vì trước đây anh đã nói ngày 7 tháng 12 là sinh nhật âm lịch của mình nên cô không biết ngày kia là sinh nhật anh.
Nhưng năm ngoái, sinh nhật tuổi 26 của Thẩm Hạo Bác lại đúng vào ngày 7 tháng 12 dương lịch. Kể từ sinh nhật 19 tuổi của anh, Phó Tư Dư, Phó Tư Nghiên và những người khác đã cùng tổ chức sinh nhật cho anh, tính đến nay họ đã cùng tổ chức sinh nhật tận tám lần. Dù đã cùng nhau ăn mừng sinh nhật bao nhiêu lần, cô vẫn không nhớ hôm nào là sinh nhật anh, cũng không coi trọng chuyện đó.
Một tiếng sau khi Thẩm Hạo Bác gửi tin nhắn cho cô, Phó Tư Dư mới về đến nhà.
Trong một tiếng vừa qua, cô phải dành nửa tiếng ở trung tâm dạy làm bánh để hoàn thành chiếc bánh còn đang dang dở và mất thêm nửa tiếng nữa để lái xe về nhà. Hôm nay Phó Tư Dư bận rộn đến mức không còn thời gian để nghĩ về bất cứ điều gì khác.
Thẩm Hạo Bác đã ngồi lì trên ghế sofa suốt một tiếng đồng hồ, ngồi im không nhúc nhích.
Cảm xúc trong lòng anh cực kỳ hỗn độn, tâm trạng thay đổi liên tục giữa suy nghĩ rằng Phó Tư Dư yêu anh và không thực sự yêu anh.
Song Phó Tư Dư rất may mắn. Khi cô đẩy cửa ra, tâm trạng của Thẩm Hạo Bác lập tức chuyển sang trạng thái "Vợ tôi rất yêu tôi".
"Em về rồi à?"
Thẩm Hạo Bác đứng dậy khỏi ghế sofa, chậm rãi đi về phía cô.
Phó Tư Dư đặt túi xách lên nóc tủ đặt cạnh cửa ra vào, cô vừa thay dép đi trong nhà vừa nhìn anh hỏi: "Sao hôm nay anh về sớm thế? Hết việc rồi sao?" Vẫn chưa đến giờ tan ca thường ngày mà.
"Ừ, hết việc rồi."
Thẩm Hạo Bác đi đến bên cạnh cô, cúi xuống cất đôi bốt Martin mà cô vừa cởi ra vào tủ để giày.
Phó Tư Dư giơ hai tay lên ôm cổ anh, ngửa mặt lên nói: "Em mệt quá."
Thẩm Hạo Bác hơi cúi người, hai tay vòng qua đùi cô. Phó Tư Dư nhảy lên, vòng hai chân quanh eo anh.
Thẩm Hạo Bác thả một tay ra để xoa đầu cô: "Đi mua sắm ở đâu mà mệt thế?"
"Em chỉ đi dạo vài chỗ thôi."
Thẩm Hạo Bác bế cô vào trong nhà rồi hỏi: "Em không mua gì sao?"
Phó Tư Dư lắc đầu: "Không mua gì cả."