93. Chương 93

Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi trở về từ Úc Sơn, Thẩm Hạo Bác bắt đầu bước vào giai đoạn làm việc bận rộn nhất. Lịch trình công tác nước ngoài kéo dài liên tiếp hơn một tháng, gần như phải đến cuối năm mới có thể trở về. Điều này đồng nghĩa với việc anh sẽ không được gặp Phó Tư Dư trong suốt khoảng thời gian dài ấy, một khoảng thời gian vô cùng khó chịu đối với một người đàn ông mới cưới.
Anh từng muốn Phó Tư Dư có thể đi cùng mình trong chuyến công tác nước ngoài, tuy nhiên cô đã từ chối lời đề nghị đó.
Khi Tết đến gần, những người bạn đại học của Phó Tư Dư như Lương Thu, Thái Thiến, Hồng Hiểu đều đã kết thúc kỳ thực tập tại các nơi khác, chuẩn bị trở về Nam Kinh để đón Tết một cách thảnh thơi, sang năm mới sẽ tiếp tục tìm kiếm cơ hội thực tập tại địa phương.
Phó Tư Dư đã lên kế hoạch gặp gỡ họ vài ngày nữa để tụ tập ăn uống, đồng thời cũng đã có những định hướng sơ bộ cho kịch bản phim sắp được sản xuất. Gần đây, cô đang chuẩn bị sắp xếp lịch gặp đạo diễn và biên kịch để bàn bạc chi tiết. Khoảng thời gian hơn một tháng đối với cô là quá dài, cô không yên tâm, cũng không nỡ giao Tiểu Tiên Nữ cho người khác chăm sóc. Hơn nữa, Thẩm Hạo Bác quá bận, cô dù có đi theo cũng chưa chắc đã được anh dành thời gian bên cạnh. Cân nhắc mọi yếu tố đó, Phó Tư Dư cho rằng việc ở lại Nam Kinh là lựa chọn hợp lý và phù hợp hơn.
Dù cô cho rằng quyết định của mình đã được cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng Thẩm Hạo Bác lại cảm thấy đó chỉ là một cái cớ. Anh cho rằng cô không muốn theo anh là vì Tiểu Tiên Nữ.
Anh ghen tuông, bóng gió nói rằng, cô chỉ yêu anh bằng lời nói, chứ thực tế trong lòng cô thì Tiểu Tiên Nữ còn quan trọng hơn anh. Cô không nỡ rời xa Tiểu Tiên Nữ nhưng lại có thể dễ dàng để anh rời xa.
Phó Tư Dư không thèm để ý đến hành động ghen tuông trẻ con đó, thế là Thẩm Hạo Bác trút hết bực bội lên Tiểu Tiên Nữ.
Ngay cả trước ngày đi công tác, anh vẫn còn ghen với mèo cưng, cố tình làm lơ Tiểu Tiên Nữ.
Tội nghiệp Tiểu Tiên Nữ chẳng biết mình bị "ba" xem là tình địch, vừa thấy anh về nhà đã nhảy khỏi lòng Phó Tư Dư, hí hửng chạy đến bên Thẩm Hạo Bác để tìm sự yêu thương.
Và thế là tối hôm đó, trong nhà diễn ra một cảnh tượng tình yêu tam giác đúng nghĩa.
Phó Tư Dư cầm món đồ chơi là quả cầu lông mà mẹ Thẩm Hạo Bác tự tay khâu cho Tiểu Tiên Nữ để dụ nó chơi, vậy mà Tiểu Tiên Nữ chẳng thèm quay đầu lại, lao thẳng về phía Thẩm Hạo Bác, liên tục cọ đầu vào cánh tay anh đòi chơi cùng.
Thẩm Hạo Bác khoanh tay trước ngực, đôi môi mỏng mím chặt, tựa lưng vào ghế sofa, hoàn toàn không thèm để ý đến Tiểu Tiên Nữ, đến ánh mắt cũng chẳng buồn liếc.
Tiểu Tiên Nữ nằm sát bên anh, giơ một chân nhỏ lên, để lộ chiếc bụng hồng hào, còn gặm cả chân mình, cố gắng làm nũng Thẩm Hạo Bác.
Cả bụng lẫn chân của Tiểu Tiên Nữ đều hồng hào, thường ngày Phó Tư Dư rất thích hôn lên bụng nó rồi vuốt ve móng vuốt nhỏ nhắn. Không chỉ một lần Thẩm Hạo Bác nhìn thấy Phó Tư Dư nhìn bụng Tiểu Tiên Nữ bằng ánh mắt si mê, trên mặt còn nở nụ cười say đắm.
Chiêu này của Tiểu Tiên Nữ đối với Phó Tư Dư thì rất hiệu quả, còn Thẩm Hạo Bác vừa nhìn thấy là lập tức nhớ lại những hình ảnh trước kia, càng nghĩ càng thấy bực bội.
Dù Tiểu Tiên Nữ cố gắng làm nũng đến đâu thì Thẩm Hạo Bác vẫn hoàn toàn thờ ơ. Trong khi đó, Phó Tư Dư nhìn cái bụng hồng hào và đôi chân nhỏ xíu đáng yêu của Tiểu Tiên Nữ mà trái tim như sắp tan chảy vì sự dễ thương ấy. Cô vừa lắc lắc quả cầu bông trong tay vừa dịu dàng gọi: “Cục cưng à, Tiểu Tiên Nữ ơi, lại đây với mẹ nào, để mẹ thơm một cái.”
Tiểu Tiên Nữ chỉ liếc nhìn Phó Tư Dư một cái rồi lạnh lùng quay đầu đi, tiếp tục dụi dụi vào tay Thẩm Hạo Bác như một con mèo nịnh nọt để làm anh vui lòng.
Ngay cả khi dùng đồ chơi mà Phó Tư Dư vẫn không thể giành lại được sự chú ý của Tiểu Tiên Nữ. Cô tức tối than thở: “Rõ ràng mẹ đối xử với con tốt hơn, ba con thì chẳng thèm quan tâm, vậy mà con cứ bám lấy anh ấy hoài, đúng là đồ vô tâm.”
Thẩm Hạo Bác cười khẩy, lặp lại lời Phó Tư Dư: "Đồ vô tâm."
Phó Tư Dư đang nói đến con mèo.
Còn Thẩm Hạo Bác lại đang nói đến cô.
Phó Tư Dư liếc anh một cái: "Thẩm Hạo Bác, anh đủ rồi đấy. Em không đi nước ngoài với anh đâu phải hoàn toàn vì Tiểu Tiên Nữ, em có lý do của riêng mình. Anh đừng vì chuyện không vừa ý mà đổ hết bực dọc lên nó. Nó còn nhỏ xíu, anh lớn thế này rồi, nó thích anh như vậy, chẳng lẽ anh không thể đối xử tốt với nó một chút sao?"
Phó Tư Dư dang tay về phía Tiểu Tiên Nữ, dịu dàng dỗ dành: "Lại đây nào, cục cưng, nhìn xem, đây là quả cầu nhỏ bà nội khâu cho con đấy, mau tới chơi đi."
Thẩm Hạo Bác không thể chịu nổi việc cô cứ trước mặt mình mà cứ gọi cưng này cưng nọ với Tiểu Tiên Nữ, anh giật lấy quả cầu từ tay cô ném sang chiếc ghế sô pha bên cạnh.
Tiểu Tiên Nữ tưởng anh đang đùa, thế là bật người theo hướng quả cầu, phóng thẳng lên ghế sô pha.
Thẩm Hạo Bác nghiêng người, bế xốc Phó Tư Dư lên rồi sải bước đi thẳng lên tầng hai.
Phó Tư Dư theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Tiểu Tiên Nữ đang đứng trên ghế sô pha.
Quả cầu nhỏ nằm dưới chân Tiểu Tiên Nữ, đôi mắt tròn xoe, trong veo, chăm chú nhìn hai người họ.
Bị ánh mắt ngây thơ đó nhìn chằm chằm, Phó Tư Dư bất giác đỏ mặt. Dù biết rõ Tiểu Tiên Nữ chỉ là một con mèo nhưng mỗi lần có hành động thân mật với Thẩm Hạo Bác trước mặt nó, cô lại có cảm giác như đang làm chuyện xấu trước mặt trẻ con vậy.
Phó Tư Dư đưa tay nhẹ nhàng vỗ vào ngực Thẩm Hạo Bác, khẽ nói: "Trước mặt Tiểu Tiên Nữ anh chú ý một chút được không, nó nhìn thấy anh bế em rồi kìa."
Thẩm Hạo Bác đáp hờ hững: “Nó có hiểu gì đâu mà.”
Phó Tư Dư: “Sao anh biết nó không hiểu, nó thông minh lắm đấy.”
Cô cảm nhận mỗi lần nói chuyện với Tiểu Tiên Nữ thì nhóc mèo đều hiểu hết.
Thẩm Hạo Bác tiếp tục: “Dù nó có biết chúng ta lên lầu làm gì thì cũng đâu kể với ai được. Hay là em lo nó sau này gặp mấy con mèo khác rồi dùng tiếng mèo kể cho bọn chúng nghe chuyện chúng ta làm gì hằng ngày, lại còn ôm nhau trước mặt nó nữa à?”
Vừa nói, Thẩm Hạo Bác vừa dùng giọng nghiêm túc pha trò để trêu cô.
Câu nói ấy khiến Phó Tư Dư không khỏi hình dung ra cảnh Tiểu Tiên Nữ tụ tập với đàn mèo con đáng yêu, trò chuyện về chuyện cô và Thẩm Hạo Bác, khiến cô cảm thấy hình ảnh đó thật kỳ quặc.
Phó Tư Dư lặng lẽ đáp lại: "Gì vậy, anh đừng nói linh tinh nữa."
Vừa dứt lời, họ đã đến phòng ngủ trên tầng hai.
Thẩm Hạo Bác dùng chân nhẹ nhàng đá cửa đóng lại, rồi quay người, đẩy Phó Tư Dư dựa vào cửa và cúi xuống hôn lên môi cô.
Nụ hôn này vội vã và đầy mãnh liệt, như thể muốn nuốt sạch cô vào bụng.
Phó Tư Dư sợ ngã nên phải kẹp chặt chân vào eo anh, Thẩm Hạo Bác vừa hôn môi cô, hôn lên cằm, vành tai, rồi vừa cởi cúc áo của cô.
Chiếc áo len rộng rãi mặc ngoài rơi xuống đất, để lộ chiếc áo mỏng manh màu đen bó sát, để lộ vóc dáng yểu điệu, xinh xắn của cô.
Nụ hôn nồng cháy của anh chuyển xuống dưới, Phó Tư Dư khẽ rên, vòng tay qua cổ Thẩm Hạo Bác và đung đưa chân bên cạnh anh.
"Dừng, dừng lại, em chưa tắm nữa mà."
Thẩm Hạo Bác thở mạnh: "Cùng tắm nhé."
Phó Tư Dư có chút sợ anh sẽ quá khích trong phòng tắm nên đẩy anh ra, từ chối: "Không được."
Thẩm Hạo Bác không bận tâm lời từ chối của cô mà bế cô thẳng vào phòng tắm.
Sắp phải xa nhau hơn một tháng, Thẩm Hạo Bác cứ như muốn gộp số lần ân ái trong cả tháng vào cùng lúc này, giày vò Phó Tư Dư đến mức kiệt sức.
Phó Tư Dư nghĩ rằng dù sao ngày mai anh cũng phải đi, hơn một tháng nữa mới về, thôi thì cứ để anh tận hưởng vậy. Song tới khi cô mệt lả mà anh vẫn còn rất hưng phấn, bèn cố tình nói một câu làm giảm đi hứng thú của anh.
"Thẩm Hạo Bác, anh làm bánh kếp à? Lúc thì lật mặt trước, lúc lại lật mặt sau, bánh kếp chắc đã chín rồi."
Thẩm Hạo Bác hơi ngừng một chút rồi vỗ mạnh vào mông cô một cái, kêu “bốp” một tiếng.
Phó Tư Dư sững sờ, đây là lần đầu Thẩm Hạo Bác dùng vũ lực với cô trên giường, dù không đau nhưng tiếng vỗ mông này vang rất rõ. Phó Tư Dư lập tức xấu hổ đến nỗi mặt đỏ phừng phừng, cơ thể nóng ran, hét ầm lên vì giận dữ.
"Thẩm Hạo Bác, sao anh lại vô liêm sỉ thế hả, anh..."
Thật sự là cô không nghĩ ra từ gì để mắng cả, mỗi lần mắng đều lặp đi lặp lại mấy câu, mà chẳng thể hết giận được.
Thẩm Hạo Bác thấy mắt cô đỏ hoe, uất ức nhìn mình thì lập tức dịu giọng dỗ dành: "A Dư..."
Anh vừa dứt lời mà Phó Tư Dư đã giơ chân đá thẳng lên ngực anh, cú đá mạnh đến nỗi Thẩm Hạo Bác ngã thẳng xuống giường.
Cú đá ban nãy thật sự khiến Phó Tư Dư giận đến mức không còn bình tĩnh, cô đá anh xuống rồi mà vẫn chưa hả giận, còn cầm cả gối đánh tới tấp.
"Anh đánh em, anh đánh em, tên khốn này."
Chiếc gối mềm mại đánh lên người vốn chẳng đau, song Thẩm Hạo Bác lại sợ cô đánh vào mặt anh, mai còn ra nước ngoài bàn dự án. Mấy hôm nữa sẽ gặp nhiều người, mặt mà bị thương thì không ổn chút nào, thế là anh để cô đánh mấy cái rồi giữ cổ tay cô lại, ghì cô xuống gối, hôn cô dỗ dành.
"Được rồi bé cưng, anh sai rồi."
Phó Tư Dư đưa tay xoa mông, căm giận nói: "Lưu manh, sau này anh còn làm vậy nữa thì ngủ thư phòng đi."
Thẩm Hạo Bác ôm cô nói: "Được được được, chuyện đó sau này nói sau nhé. Bé cưng buồn ngủ chưa, mau ngủ sớm một chút, mai còn phải đưa anh ra sân bay sớm."
Đây là cách Phó Tư Dư bù đắp khi không thể đi cùng anh ra nước ngoài, khi nào anh đi thì sẽ tiễn ra sân bay, khi nào anh về thì sẽ ra đón.
“Tiễn cái gì chứ, ai thèm tiễn anh? Anh đi sớm thế này còn hành em ra nông nỗi này, mai em làm sao mà dậy nổi?”
Thẩm Hạo Bác vốn không trông mong cô có thể dậy sớm tiễn mình, anh nhắc chuyện đó chỉ để đổi chủ đề thôi. Nghe cô lươn lẹo, không nhận trách nhiệm, anh cũng không lấy làm lạ, thuận theo cô nói: “Được rồi, không tiễn thì thôi, mai anh tự đi, không làm phiền em ngủ nữa.”
Lời anh nói như đang nhún nhường chịu thiệt, vì trước đó chính cô đề nghị tiễn anh, giờ lại lấy lý do không tiễn, như thể cô không giữ lời vậy.
Cô sụt sịt mũi, lẩm bẩm: “Sao lại tự đi được, em đã nói tiễn là phải tiễn. Mai nhất định phải gọi em dậy, không được lén lút đi, không thì sau này em tuyệt đối không thèm để ý anh nữa.”
Thẩm Hạo Bác giả vờ tội nghiệp thành công, khẽ mỉm cười: “Được, mai anh gọi em sớm, ngủ ngon nhé.”
Phó Tư Dư gật đầu ngoan ngoãn, nép vào lòng anh, không còn vẻ hung hãn đá người, đánh người lúc nãy.
Thẩm Hạo Bác hôn nhẹ lên môi cô: “Bé cưng, ngủ ngon.”
Phó Tư Dư nhắm mắt, nhẹ nhàng đáp: "Ngủ ngon."