Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Ngoại truyện: Tổng giám đốc Thẩm, tiếp thêm tự tin cho em!
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giáo sư Lý nổi tiếng là người cực kỳ khắt khe trong việc hướng dẫn luận văn tốt nghiệp. Bản luận văn của sinh viên nộp lên cứ bị trả về để sửa đi sửa lại, gần như mỗi tuần Phó Tư Dư đều phải đến trường một chuyến. Bởi vậy, học kỳ cuối năm tư của cô trôi qua vừa vất vả lại chóng vánh.
Sau khi luận văn của Phó Tư Dư được Giáo sư Lý chấp thuận, cô chỉ mong ngày bảo vệ tốt nghiệp mau đến. Bảo vệ xong xuôi là cô sẽ không còn phải lo ngay ngáy chuyện giáo viên hỏi trúng những câu mình không trả lời được nữa. Nếu chẳng may không bảo vệ qua, phải hoãn tốt nghiệp thì thật là chết dở.
Thẩm Hạo Bác cũng nóng lòng chờ đợi đến ngày Phó Tư Dư bảo vệ tốt nghiệp. Vì cô không muốn để người khác biết mình đã kết hôn khi còn chưa tốt nghiệp, nên anh vẫn luôn phải nín nhịn, không thể công khai với ai chuyện Phó Tư Dư đã là vợ mình.
Đợi đến khi cô bảo vệ xong, xem như đã tốt nghiệp, lúc đó anh mới có thể đường đường chính chính công khai với mọi người rằng anh và Phó Tư Dư đã kết hôn.
Đàn ông sắp ba mươi tuổi đôi khi cũng trẻ con chẳng khác gì mấy đứa bé ba tuổi.
Nhất là khi ở bên những người thân thiết.
Khi đám bạn thân từ nhỏ của anh lần lượt tìm được người con gái mình yêu, có người thậm chí đã bước vào lễ đường, thì cái nhóm toàn những người đàn ông đứng đầu trong lĩnh vực của mình này cũng bắt đầu so đo, ganh đua với nhau.
Xem ai là người thoát ế trước, ai kết hôn trước, ai lên chức ba trước.
Hồi đó, khi Thẩm Hạo Bác chính thức thông báo với Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân rằng Phó Tư Dư là vợ chưa cưới của mình, anh đã bị Hàn Nhậm Bân chọc quê ngay lập tức. Hàn Nhậm Bân bảo rằng dù anh có đính hôn sớm nhưng chưa chắc đã lấy giấy đăng ký kết hôn sớm hơn anh ấy.
Lúc ấy, Thẩm Hạo Bác đã lén đi đăng ký kết hôn nên hoàn toàn không thèm chấp kẻ đến giờ còn chưa có bạn gái như Hàn Nhậm Bân. Dù không thể tiết lộ chuyện mình đã có giấy kết hôn, anh vẫn mỉa mai thẳng mặt Hàn Nhậm Bân là đến bạn gái còn chưa có.
Người đã có nửa kia thường rất khó kiềm chế việc muốn khoe khoang, nhất là với kiểu người như Thẩm Hạo Bác, người đã có vợ từ lâu nhưng phải giấu kín. Chỉ cần có cơ hội là anh sẵn sàng khoe cho bằng hết.
Tối đó, Thẩm Hạo Bác cứ ôm eo Phó Tư Dư, đi tới đi lui trước mặt Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân, gần như muốn làm hai người kia chói mắt đến mù lòa luôn.
Gió xoay chiều. Không biết vận may từ đâu rơi xuống, Hàn Nhậm Bân lại gặp lại cô gái từng thầm yêu mình suốt nhiều năm và nhanh chóng lên chức ba.
Mặc dù quá trình hơi tréo ngoe, sau khi biết mình sắp làm ba, vợ chưa cưới của anh ấy đã giấu chuyện mang thai được mấy tháng. Ai nấy đều cười nhạo Hàn Nhậm Bân đầu óc có vấn đề, đến chuyện mình sắp làm ba rồi mà cũng không hay biết. Nếu không phải vợ chưa cưới của anh ấy bị paparazzi chụp được khi đi mua đồ ở cửa hàng mẹ và bé rồi lên hot search, có khi đến lúc con chào đời anh ấy cũng chưa hay.
Nhưng điều đó không cản được tâm trạng đắc ý hiện tại của Hàn Nhậm Bân. Anh ấy cứ khoe khắp nơi mình sắp làm ba, vợ chưa cưới đang mang trong bụng một công chúa nhỏ xinh đẹp. Đợi đến khi công chúa nhỏ chào đời, anh ấy sẽ cùng vợ đi đăng ký kết hôn.
Chỉ một chuyện đó thôi mà Hàn Nhậm Bân kể với hết người này đến người khác, thường xuyên mời hội anh em uống sữa. Vì vợ anh ấy mang thai nên không uống rượu được, phải lấy sữa thay rượu.
Đám anh em ai nấy đều bị Hàn Nhậm Bân "hành hạ", nhất là Thẩm Hạo Bác.
Anh từng chế giễu chuyện Hàn Nhậm Bân độc thân ngay trước mặt. Thế nên, khi Hàn Nhậm Bân phát hiện ra vợ chưa cưới của mình đã mang thai mấy tháng mà vẫn giấu anh ấy – trong khi hầu như tất cả những người xung quanh đều biết, còn anh ấy lại là người biết cuối cùng – thì sau khi thoát khỏi cú sốc vì chuyện đó, người đầu tiên mà anh ấy gọi điện báo tin chính là Thẩm Hạo Bác.
Đầu tiên là chia sẻ cảm xúc sắp làm ba của mình, rồi lại ỡm ờ hỏi Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư bao giờ mới đi đăng ký kết hôn.
Anh ấy thấy vợ mình sắp sinh rồi, đợi cô ấy ở cữ xong, hồi phục cơ thể là có thể đi đăng ký. Chắc chắn Thẩm Hạo Bác không thể đi trước mình được.
Còn chuyện lên chức ba trước thì khỏi nói, đó là chuyện đã thành sự thật. Anh ấy là người đầu tiên trong hội lên chức ba.
Còn chuyện ai thoát ế trước, anh ấy càng tự hào, vì vợ chưa cưới đã thầm yêu mình từ nhiều năm trước. Còn Thẩm Hạo Bác thì không biết dùng thủ đoạn trơ tráo nào mới dụ dỗ được em gái Tiểu Ngũ của anh ấy.
Anh ấy cảm thấy, xét từ việc thoát ế, kết hôn, đến chuyện lên chức ba, ở phương diện nào anh ấy cũng đè bẹp Thẩm Hạo Bác.
Đôi khi đã nửa đêm, Thẩm Hạo Bác vẫn nhận được cuộc gọi từ Hàn Nhậm Bân để khoe khoang chuyện mình dùng gương mặt điển trai thế nào mà mê hoặc được vợ chưa cưới, khoe chuyện công chúa nhỏ sắp ra đời. Công chúa nhỏ ấy còn được đặt cho một biệt danh siêu đáng yêu là bé Dâu Tây, do chính vợ anh ấy nghĩ ra.
Thẩm Hạo Bác phiền anh ấy chết đi được, chỉ chờ đến khi Phó Tư Dư tốt nghiệp là sẽ tổ chức một hôn lễ thật linh đình, sau đó gửi ảnh giấy đăng ký kết hôn vào nhóm bạn để Hàn Nhậm Bân xem mà câm miệng lại.
Cuối cùng, cũng đến đêm trước ngày bảo vệ tốt nghiệp của Phó Tư Dư. Ăn tối xong, cô vẫn vào phòng sách kiểm tra lại bản luận văn đã in và file trình chiếu PowerPoint chuẩn bị cho buổi bảo vệ ngày mai, đoán xem giáo viên sẽ hỏi những gì.
Thẩm Hạo Bác rửa ít nho mang vào phòng sách. Thấy cô nhíu mày, vẻ mặt như sắp ra trận, anh bèn bóc một quả nho đút vào miệng cô, nói: “Đừng căng thẳng, bảo vệ tốt nghiệp không khó như em tưởng đâu. Luận văn là tự bản thân em viết rất nghiêm túc, chỉ cần tối nay nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai đừng ngủ gật lúc bảo vệ thì chắc chắn sẽ qua thôi.”
Nghe anh cố ý nói đùa để dỗ mình, Phó Tư Dư xoay người ôm lấy cổ anh, buồn bực nói: “Ban đầu em cũng thấy không có gì to tát, ai ngờ trong số giám khảo của em lại có thầy Cần Kiến Trung. Ông ấy nổi tiếng là giảng viên "ma quỷ" của viện, hỏi câu nào là hóc búa câu đó. Năm ngoái, những anh chị khóa trên rơi vào tổ của ông ấy, mấy người bị hỏi đến cứng họng. Nghe nói có hai người còn là học sinh giỏi mà vẫn trượt vòng đầu, phải thi lại vòng hai. Nhỡ ngày mai thầy ấy hỏi trúng những câu em không trả lời được thì sao?”
Phó Tư Dư lắc đầu, Thẩm Hạo Bác an ủi: “Giảng viên phản biện chỉ hỏi những vấn đề liên quan đến luận văn. Nếu em thật sự nghiêm túc làm thì sẽ không có gì phải lo cả. Còn mấy lời đồn về việc mọt sách phản biện trượt đó, ai biết họ trượt vì vấn đề gì đâu? Em đừng tự hù dọa mình. Giảng viên phản biện chỉ muốn kiểm tra xem các em có nghiêm túc viết luận văn không, chứ không phải cố tình làm khó dễ gì đâu.”
Anh lại đút cho cô một quả nho, cúi người hôn nhẹ lên môi cô: “Ăn chút trái cây rồi chuẩn bị đi ngủ nhé, giữ tinh thần cho tốt.”
Lời anh nói khiến lòng Phó Tư Dư an ổn hẳn: “Bây giờ em chưa ngủ được đâu. Mai em phải đứng trên bục giảng thuyết trình trước thầy cô và các bạn, mà em chưa bao giờ nói trước đám đông như thế. Em sợ ngày mai lên đó lại căng thẳng quá rồi khựng lại, nói không trôi chảy...”
Thẩm Hạo Bác nói: “Đừng căng thẳng quá, em cứ nghĩ rằng dưới kia là những người đang chăm chú lắng nghe em nói, học hỏi từ em. Dù em nói gì cũng đúng cả.”
Một kiểu phát biểu kinh điển của một vị lãnh đạo.
Phó Tư Dư trêu: “Anh đi họp với nhân viên thì người ngồi bên dưới toàn là cấp dưới của anh, tất nhiên anh nói gì với bọn họ cũng đúng rồi.”
Thẩm Hạo Bác: “Dù em không phải lãnh đạo nhưng em giỏi như vậy, phải tin vào bản thân mình chứ.”
Phó Tư Dư hơi ngại trước lời khen của anh. Cô cảm thấy mình được tung hô đến mức này, lỡ ngày mai phản biện mà trượt thì mất mặt chết mất.
Cô nghĩ tốt nhất vẫn nên chuẩn bị thêm chút nữa.
“Hay là thế này đi, bây giờ anh đóng vai giảng viên phản biện của em, em trình chiếu thử một lần trước, để quen thuộc với quy trình đã.”
Thẩm Hạo Bác: “Được.”
Trong phòng sách có máy chiếu. Phó Tư Dư đứng trước màn chiếu, đối diện với Thẩm Hạo Bác, trình bày một lượt nội dung trong PowerPoint. Cuối cùng, khi nói xong lời cảm ơn, Thẩm Hạo Bác liền vỗ tay cổ vũ.
“Rất tuyệt, bạn Phó Tư Dư, em rất xuất sắc.”
Thẩm Hạo Bác giơ ngón cái lên khen cô.
Phó Tư Dư cũng cảm thấy bản thân mình trình bày khá trôi chảy. Nội dung PowerPoint là cô tự làm, đã xem đi xem lại nhiều lần nên thuộc nằm lòng. Dù thuyết trình sản phẩm của chính mình vốn không phải chuyện gì quá khó, nhưng nghe được lời khen của Thẩm Hạo Bác, cô vẫn không kiềm được mà mỉm cười. Tuy nhiên, vì vẫn chưa chính thức bảo vệ, chưa chắc đã qua, sợ đến lúc đó bị "vả mặt" nên cô vẫn giữ chút khiêm tốn: “Thôi đi, anh có nghe kỹ thật không vậy? Cứ khen hoài.”
Thẩm Hạo Bác đáp: “Tất nhiên rồi, từng câu từng chữ em nói anh đều nghe rất nghiêm túc.”
Phó Tư Dư cố tình làm khó anh: “Vậy anh nói thử xem, nội dung phần năm em viết là gì?”
Cô nghĩ, dù Thẩm Hạo Bác có giỏi giang trên thương trường thế nào thì chuyên môn mỗi người mỗi khác. Anh chỉ nghe cô trình bày một lần, lại không được báo trước là sẽ bị hỏi lại thì dù bản lĩnh cỡ nào cũng chẳng thể trả lời được.
Ai ngờ Thẩm Hạo Bác khẽ cười, sau đó trả lời đúng y chang nội dung phần năm của cô.
Phó Tư Dư sững người, kinh ngạc nói: “Anh thật sự biết à?”
Thẩm Hạo Bác kéo tay cô, ôm cô ngồi lên đùi mình, ghé sát bên tai cô khẽ nói: “Giờ thì tin là từng câu em nói anh đều nghe rất chăm chú rồi chứ?”
Phó Tư Dư hoàn toàn tâm phục khẩu phục, giơ hai ngón tay cái lên tán thưởng: “Tổng giám đốc Thẩm không hổ là Tổng giám đốc Thẩm, quá đỉnh.”
“Em gọi anh là gì cơ?”
Phó Tư Dư lập tức cười híp mắt đổi giọng: “Ông xã em quá đỉnh!”
Thẩm Hạo Bác bế cô đứng dậy khỏi ghế, chuẩn bị bế cô về phòng ngủ.
“Chờ chút đã, chưa ăn nho xong mà.”
Phó Tư Dư quay người, bưng đĩa trái cây trên bàn lên rồi ngửa đầu hôn nhẹ một cái lên cằm anh: “Đi thôi.”
*
Hôm sau, từ sáng sớm Phó Tư Dư đã dậy kiểm tra lại USB lưu PowerPoint và bản in luận văn. Thẩm Hạo Bác đích thân lái xe đưa cô đến trường. Đến cổng trường, khi Phó Tư Dư vừa mở cửa bước một chân ra khỏi xe lại chần chừ thu chân vào, chu môi về phía anh đòi hôn.
“Tổng giám đốc Thẩm, cho em thêm chút tự tin đi mà!”
Thẩm Hạo Bác hôn nhẹ lên môi cô, xoa gáy cô nói: “Cố lên.”
Phó Tư Dư cười đùa: “Anh cũng vậy nha, đừng làm việc vất vả quá. Đợi em tốt nghiệp là có thể kiếm tiền nuôi anh rồi.”
Cô cúi đầu nhìn tin nhắn Lương Thu gửi trên điện thoại, nhắc cô trước khi bắt đầu thuyết trình phải sao chép PowerPoint vào máy tính trong phòng thi. Bây giờ nhiều người đang xếp hàng chờ bên máy tính, bảo cô mau đến đó. Chưa kịp để Thẩm Hạo Bác nói thêm gì, cô đã vội vã mở cửa xe chạy về phía cổng trường.
Cô và mấy người Lương Thu cùng một nhóm, đều do Giáo sư Lý hướng dẫn luận văn tốt nghiệp nên tự nhiên được phân vào cùng một phòng thi để bảo vệ.
Các bạn trong phòng thi đều biết hôm nay ai là giảng viên phản biện. Không khí trong lớp học u ám như có mây đen phủ đầu, ai nấy đều ngồi nghiêm túc xem lại luận văn của mình. Cả căn phòng im phăng phắc, hoàn toàn trái ngược với sự ồn ào náo nhiệt từ phòng thi bên cạnh.
Số báo danh của Phó Tư Dư ở nhóm đầu, phía trước chỉ có vài người. Đúng như Thẩm Hạo Bác đã nói, buổi bảo vệ tốt nghiệp không hề khó như tưởng tượng. Dù cũng có sinh viên không trả lời được câu hỏi của giảng viên, nhưng thầy cô vẫn sẽ đưa ra gợi ý.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt Phó Tư Dư. Cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bước lên bục giảng. Bất ngờ, ở hàng ghế cuối cùng của lớp học, cô bắt gặp một bóng hình quen thuộc.
Thẩm Hạo Bác ngồi chính giữa hàng ghế cuối, giơ hai tay lên, dựng hai ngón tay cái lên với cô.
Trong lúc thuyết trình slide PowerPoint, ánh mắt của Phó Tư Dư cứ vô thức liếc về phía anh.
Anh chăm chú dõi theo cô, ánh mắt ấy giống hệt một ông ba già đang đợi con gái tham gia tiết mục biểu diễn văn nghệ, đứng bên ngoài hồi hộp chờ đợi.