Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 19: Đánh Dấu
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng hôn buông xuống, màn đêm dần dần bao trùm lên cả vùng đất của Liên Minh. Bạch Du không mấy quen thuộc với bệnh viện quân khu, thời điểm cậu ra ngoài không mấy thuận lợi, sợ gặp phải đội tuần tra, đi đường mà lòng nơm nớp lo sợ.
Bệnh viện quân khu trực thuộc Liên Minh không phải ai cũng có thể vào được. Alpha bình thường đi khám bệnh chỉ có thể vào trạm y tế, nguồn lực y tế tại đây chỉ dành riêng cho sĩ quan.
Cổng chính được canh gác nghiêm ngặt. Hai Alpha mặc quân phục của đội trị an hỏi cậu đến đây vào giờ này làm gì. Cậu cẩn thận đưa giấy thông hành ra cho người ta xem, đó là giấy mà Tô Diệp lấy từ chỗ Du Du.
"Thiếu gia nhà tôi bị bệnh, tôi đến trông đêm."
Bạch Du lập tức được cho vào.
Cậu đi lên lầu theo số tầng và vị trí phòng bệnh mà Tô Diệp đã dặn. Bệnh viện về đêm vắng lặng và tĩnh mịch, lúc lên lầu không hề gặp y tá trực nào. Cậu bước đi vội vã, lúc đi qua hành lang thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Cánh cửa phòng bệnh đóng chặt hiện ra ngay trước mắt. Bạch Du cố gắng hít thở đều, nghe thấy tiếng rên rỉ trầm thấp từ trong cửa vọng ra, tim cậu thắt lại. Nỗi lo lắng cho Kỷ Ưng Nam đã sớm vượt qua tất cả, vội vàng đẩy cửa ra.
Mùi pheromone nồng nặc xộc thẳng vào mũi, trước mắt tối sầm, hai chân lập tức mềm nhũn, "phịch" một tiếng quỳ xuống đất.
"Ai?" Người trên giường ngồi bật dậy, co một chân lên, giọng nói khàn khàn đầy cảnh giác: "Không phải đã bảo cô về sao?"
Cả pheromone lẫn giọng nói đều khiến Bạch Du run rẩy không kìm được. Tuyến thể của cậu theo bản năng trở nên bồn chồn, dù đã dán băng keo, vẫn như có thứ gì đó muốn vỡ òa ra khỏi cơ thể.
Kỷ Ưng Nam ngồi ở đó, thân thể ẩn hiện trong bóng tối mờ ảo. Mùi pheromone Omega đột ngột ập đến khiến anh nhận ra người vừa bước vào.
"Cậu..."
Cửa sổ phòng bệnh đang mở, có gió thổi vào. Bạch Du nằm sấp trên nền đất, chỉ có thể khẽ cử động ngón tay, cố gắng đứng dậy nhưng bất thành.
"Sao cậu lại đến đây?"
Giọng điệu của Kỷ Ưng Nam thực sự không hề tốt chút nào. Toàn thân Bạch Du mềm nhũn, cổ họng cũng nghẹn ứ lại, cậu gần như là bò qua đó.
Đến gần mới phát hiện Kỷ Ưng Nam đang trần truồng, chiếc chăn mỏng của bệnh viện đắp trên vùng bụng phẳng lì, săn chắc của anh. Kích thước của chiếc giường bệnh gần như không thể chứa nổi đôi chân thẳng tắp thon dài của anh.
"Em..."
Kỷ Ưng Nam nhìn Bạch Du bất lực chống hai tay xuống đất, cúi gằm chiếc cổ trắng ngần. Ánh sáng quá tối, anh không thể nhìn rõ thứ gì khác.
Gạch lát sàn của bệnh viện lạnh lẽo, đầu ngón tay mảnh mai của Omega gần như sắp cắm vào trong. Cậu run rẩy, không biết là vì căng thẳng hay sợ hãi.
"Ngẩng đầu lên."
Quần áo trên người Bạch Du nhanh chóng ướt đẫm. Cậu nghe lời ngẩng khuôn mặt đã bị pheromone Alpha thấm đẫm lên, khóe mắt đầu mày đều đỏ rực.
Dưới ánh đèn mờ ảo ngoài cửa sổ, Bạch Du chỉ có thể nhìn thấy bóng của Kỷ Ưng Nam in trên góc tường. Chiếc chăn đắp trên người Alpha chỉ hơi vén lên một chút. Bạch Du thất thần nhìn về phía anh, vô thức nuốt nước bọt.
Cậu phát hiện Kỷ Ưng Nam đang tự an ủi, chiếc chăn mỏng che đi phần dưới đang nhấp nhô, đối diện với đôi mắt lười biếng mà sắc bén của Alpha.
"Em lo lắng cho anh, nên đã đến đây." Bạch Du cắn môi giải thích với anh: "Anh có sao không?"
Kỷ Ưng Nam một hồi lâu không nói gì. Qua mùi pheromone đang biến đổi của anh, Bạch Du có thể cảm nhận được sự bồn chồn của anh.
Bạch Du đưa tay ra níu lấy ngón tay anh. Khoảnh khắc da thịt tiếp xúc như bị thiêu đốt, cả lòng bàn tay lập tức bị anh bao bọc. Cậu đối diện với ánh mắt của Kỷ Ưng Nam trong bóng tối.
"Tôi đang ở bệnh viện, cậu nói xem tôi có thể có chuyện gì?" Nhiệt độ cơ thể anh rất cao, nhưng lời nói lại khiến Bạch Du cảm thấy lạnh lẽo.
Anh nói: "Cậu đến đây, tôi mới không khỏe."
Trong lòng Bạch Du chua xót khôn tả. Cậu đã quá lâu không gặp Kỷ Ưng Nam, cậu đã quên mất Alpha đang ở trong bệnh viện.
"Anh không cần em sao?" Bạch Du ngẩng mặt lên, cổ cũng cảm thấy mỏi nhừ, "Anh không cần em nữa sao?"
Rõ ràng trước đây cậu cũng từng ở bên Kỷ Ưng Nam vượt qua kỳ mẫn cảm.
Nhưng Bạch Du nhận ra mình đã không còn nhớ nữa. Cậu nhận ra, lần cuối cùng ở bên Kỷ Ưng Nam vượt qua kỳ mẫn cảm đã là từ rất lâu rồi.
Trong bệnh viện có thuốc ức chế, Kỷ Ưng Nam không cần cậu.
"Xin lỗi." Bạch Du lại một lần nữa cúi đầu, "Anh không sao là tốt rồi, vậy em đi trước đây."
Bên ngoài trời đã rất tối. Kỷ Ưng Nam trầm ngâm thở dài, không biết đã nói điều gì. Cơ thể Bạch Du cứng đờ, cậu cảm thấy mình nhẹ bẫng, giây tiếp theo đã được bế lên giường.
Mùi pheromone nồng nặc ngay sát mũi khiến cậu không còn không gian để phản ứng. Cậu hai tay chống lên vai Kỷ Ưng Nam, sờ thấy vết thương được quấn băng gạc.
"Ở đây..." Cậu vội vàng rụt tay lại, "Có đau không?"
"Cậu nói xem?"
"Sao lại bị thương vậy..."
Kỷ Ưng Nam kéo tay cậu xuống, không cho cậu tiếp tục chạm vào. Bạch Du thất vọng, tay cứng đờ giữa không trung. Hơi thở của Alpha trở nên nặng nề, kèm theo nhịp tim đập quá tải. Bạch Du cảm thấy pheromone xung quanh cũng đang dao động hỗn loạn.
"Cậu nhất định phải như vậy phải không."
Bạch Du lắc đầu định giải thích, nhưng sau một thoáng do dự, cậu lựa chọn gan dạ hôn lên anh.
Khó khăn lắm mới có cơ hội gặp mặt, cậu muốn ở lại thêm một lát, dù chỉ một lát thôi cũng được.
Họ không phải là lần đầu tiên, hành vi thân mật này họ đều đã quá quen thuộc.
(...)
Bạch Du cảm thấy mình như một con mồi bị xé nát, toàn thân không thể nhúc nhích. Tuyến thể bị xé rách một vết nhỏ, có thứ gì đó chui vào trong cơ thể cậu, từng chút một, lan tỏa như cơn gió thổi qua ngoài cửa sổ, thấm sâu vào bên trong.
Rất đau, đau hơn bất kỳ lúc nào. Đầu óc Bạch Du trống rỗng, tấm thẻ ngậm trong miệng không còn cắn chặt được nữa, rơi xuống giường, cậu hoàn toàn ngất lịm.