Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 6: Bệnh
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phòng ngủ chỉ còn thắp một ngọn đèn ngủ đầu giường, tiếng động yếu ớt vọng lại.
Cậu muốn xin một nụ hôn, nhưng Kỷ Ương Nam lại nghiêng mặt đi. Trong lúc mơ màng, Bạch Du nhìn thấy Alpha nhíu mày, "Pheromone của cậu sao lại nồng như vậy?"
Bạch Du chớp chớp đôi mắt ướt át, lập tức dùng tay che lấy tuyến thể sau gáy của mình, giọng điệu hoảng loạn: "Xin lỗi anh, em có lẽ không kiểm soát tốt, lát nữa em sẽ dán băng keo lại, em sẽ đi ngay bây giờ..."
Kỷ Ương Nam không thích ngửi pheromone của cậu, luôn nói mùi của cậu giống như mùi ẩm mốc. Bản thân cậu đã quen với mùi đó nên không nhận ra, nhưng cậu không muốn làm Alpha của mình không vui.
Cậu vừa mới đứng dậy đã bị kéo lại, ngã ngửa trên giường, mắt đỏ hoe như thể đã khóc. Ánh mắt Kỷ Ương Nam khựng lại, yết hầu khẽ nuốt khan, "Có gì đáng để khóc?"
"Xin lỗi anh." Bạch Du thốt lên lời xin lỗi. Cậu muốn giải thích rằng thực ra cậu không khóc, nước mắt cũng không biết từ đâu mà có.
"Anh đừng giận." Bạch Du nói.
Trong ánh sáng mờ ảo, cậu nhìn thấy mồ hôi trên trán Kỷ Ương Nam, liền đưa tay lau mồ hôi trên trán anh.
Cổ tay cậu cọ trên làn da của Alpha, nhẹ tựa lông vũ. Ánh mắt cậu hiền lành, dịu dàng, "Tối nay em lên gác mái ngủ, lát nữa em sẽ thay ga giường mới."
"Lại thay?"
Bạch Du mặt đỏ tim đập, nhưng không dám nhìn anh nữa, "Bẩn..."
Kỷ Ương Nam nhìn chằm chằm vào sợi dây đỏ mỏng manh trên chiếc cổ thon gầy của cậu, sợi chỉ nhỏ ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào xương quai xanh, càng làm nổi bật làn da trắng nõn của cậu.
"Không cần."
Bạch Du hàng mi khẽ run rẩy, ngoan ngoãn nghe lời anh, "Vâng."
Sau khi kết thúc, cậu mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, nhưng cậu vẫn nghĩ đến việc dọn dẹp ga giường.
Kỷ Ương Nam đi tắm lần nữa. Bạch Du cố gắng gượng mình ngồi dậy trên giường, ngẩng đầu nhìn Alpha, vẻ mặt như có điều muốn nói nhưng lại thôi.
"Nói đi." Kỷ Ương Nam hiểu rõ cậu, thắt lại dây đai áo choàng tắm, rồi tựa vào bàn học trong phòng ngủ.
"Anh có thể đưa em đến bệnh viện một chuyến được không?" Bạch Du do dự nói.
"Sao?"
"Em..." Cậu khẽ quỳ trên giường, ngẩng mặt nhìn Kỷ Ương Nam.
"Em muốn đi khám xem thế nào. Các Omega khác 16, 17 tuổi đã có con." Cậu buồn bã cúi gằm đầu, "Em 18 tuổi rồi."
Kỷ Ương Nam im lặng rất lâu không nói gì. Bạch Du cúi đầu, nhìn chằm chằm vào đôi dép lê đang đặt trên thảm, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chủ nhân đôi dép từng bước tiến về phía cậu. Cậu nắm chặt lấy chăn, cằm cậu bị giữ chặt, buộc phải ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Alpha.
"Thiếu gia..."
"Cậu nghĩ mình bị bệnh sao? Cậu không thể sinh con?"
Bạch Du khó khăn gật đầu, "Vâng."
Kỷ Ương Nam im lặng nhìn cậu, có chút không hiểu. Bạch Du dường như rất nghiêm túc với chuyện sinh nở, nhưng anh lại không cảm thấy con cái là điều gì quá quan trọng đối với mình, ngôi nhà này cũng không quá cần một đứa trẻ.
"Cậu đã bao giờ nghĩ đến chưa."
Kỷ Ương Nam cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn, gần đến mức mũi sắp chạm vào mũi nhau. Đầu óc Bạch Du lúc này trở nên trống rỗng, ngây ngẩn.
Giọng Kỷ Ương Nam rất nhẹ, hơi thở của anh phả lên mí mắt cậu, "Chúng ta có lúc cả tháng còn không gặp nhau lấy một lần, huống hồ, cơ thể tôi vẫn chưa hoàn toàn khỏe mạnh, thì cậu làm sao mà sinh con được?"
Sắc mặt Bạch Du trắng bệch, vội vàng dùng tay bịt miệng Alpha, "Không có, cơ thể anh bây giờ không phải đã khỏe rồi sao? Không được nói những lời như thế."
Vẻ mặt cậu lộ rõ sự lo lắng, nghiêm túc nói với Kỷ Ương Nam về chuyện sức khỏe của anh, không thể đùa giỡn với sức khỏe được.
Bạch Du hiếm khi có biểu cảm vừa nghiêm túc vừa tức giận như vậy. Kỷ Ương Nam cong môi cười nhẹ, buông cậu ra, "Cũng phải, tôi có được hay không, cậu là người hiểu rõ nhất."
Bạch Du không hiểu hàm ý trong lời nói của anh, cậu thất thần nhìn Kỷ Ương Nam đứng trước mặt, lẩm bẩm:
"Có thể đánh dấu em không..."
Sắc mặt Kỷ Ương Nam lạnh nhạt, "Ý gì?"
"Em muốn..." Cậu muốn mang thai, có được sự đánh dấu của Alpha thì xác suất mang thai mới lớn hơn.
"Để sau đi."
Bạch Du dụi dụi đôi mắt cay xè, nói: "Vâng."