Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 7: Trưởng Thành
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Kỷ Ương Nam ngủ say, Bạch Du lên gác xép, cậu không muốn Alpha ngửi thấy mùi pheromone nồng nặc của mình.
Mùi ẩm mốc, thì sẽ như thế nào nhỉ?
Bạch Du chỉ mới từng ngửi qua mùi mốc của thức ăn, nhưng cậu không thấy khó ngửi. Lúc nhỏ khi bụng đói cồn cào đến mức, cậu cũng từng ăn bánh mì mọc đầy nấm mốc.
Gác xép đã lâu không có người ở, nhưng Bạch Du thường xuyên đến dọn dẹp. Kỳ phát tình của cậu cơ bản đều trải qua một mình ở đây.
Cơn buồn ngủ khi nãy ở phòng ngủ đã tan biến hết khi cậu nằm xuống chiếc giường nhỏ trên gác xép. Bạch Du khẽ co người, nghĩ đến việc sáng mai phải dậy giặt ga giường trong phòng ngủ, cũng nghĩ đến Kỷ Ương Nam.
Vì trong lòng có chuyện, cậu nhanh chóng tỉnh ngủ. Lúc Bạch Du mở mắt ra, trời bên ngoài cửa sổ nhỏ của gác xép vẫn chưa sáng. Cậu ngồi dậy, dùng hộp diêm đốt đèn dầu. Đèn điện trên gác xép đã hỏng từ tháng trước vẫn chưa được sửa, Bạch Du cảm thấy dù sao cũng không ở lâu nên không thay mới.
Cậu khoác áo ngoài, lấy ra mấy tờ giấy trắng xám màu từ chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ. Những quy tắc giáo điều cậu chép phạt giúp Thời Xuân đều được cậu hoàn thành ở đây.
Đặt đèn dầu sang một bên, cậu muốn viết thư cho mẹ và em trai, nhưng thư từ khu quân nhân của liên minh không thể gửi đến khu ổ chuột được, nên cậu chỉ có thể giấu chúng trong gác xép.
Trong ngăn kéo của chiếc bàn nhỏ là những lá thư cậu viết đầy ắp gửi mẹ. Từ khi học được chữ viết, cậu đã bắt đầu viết thư.
Nội dung trong thư của cậu rất đơn giản, chẳng qua chỉ là vài chuyện vặt vãnh trong nhà, đôi khi cũng sẽ kể cho mẹ nghe những chuyện phiền muộn, nhân tiện còn hỏi xem em trai có cao lên không.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, viết xong mọi thứ, cậu viết thêm ở cuối:
Thiếu gia về nhà rồi, không biết lần này sẽ ở lại bao lâu. Con sống rất tốt, hy vọng mẹ và em trai cũng vậy.
Cậu nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ nhỏ dần dần sáng lên. Trước khi xuống lầu, cậu tìm một cuộn băng keo, dùng kéo cắt một miếng nhỏ dán lên tuyến thể của mình.
Trên người cậu vương vấn mùi của Kỷ Ương Nam, Du Du càng nhìn cậu không vừa mắt. Cậu chủ động nhận hết mọi việc nhà, chị Tô Diệp khuyên cậu đừng nên như vậy, đôi khi có thể nóng nảy một chút với Du Du.
"Không sao đâu ạ." Bạch Du cảm thấy đây đều không phải chuyện gì to tát, cũng không đáng để tức giận đâu. "Dù sao cũng phải làm, cậu ấy là con gái, em làm nhiều hơn một chút cũng là điều nên làm."
Tô Diệp nhìn cậu thở dài, nhất thời không biết nên nói thế nào mới phải.
Bạch Du hiểu, cậu hiểu Du Du, cũng hiểu Tô Diệp, chỉ cười cười rồi nói: "Hôm nay trời nắng đẹp, em mang quần áo vừa giặt ra sân sau phơi."
Sau khi Kỷ Ương Nam trở về lại đến liên minh thêm một chuyến, chắc là có chuyện gì đó. Khi Bạch Du dậy chỉ thấy chiếc xe hơi phóng vút đi, cậu đứng ở cửa nhìn một lúc lâu mới vào nhà.
Cuối tuần cậu thường đến nhà thờ làm lễ. Trước đây ở trường giáo dưỡng, huấn luyện viên sẽ tổ chức cho các em đi, sau này tốt nghiệp, hễ không có việc gì, cậu cũng sẽ đi.
Tình trạng sức khỏe của Phùng Vận Tuyết hai năm nay không tốt lắm, rất ít khi ra ngoài, phần lớn thời gian đều ở trong phòng mình. Hôm đó, sau khi từ nhà họ Kiều trở về, bà bắt đầu ho, chắc là bị cảm. Bạch Du đun một ấm nước mang đến phòng bà, lúc đó Phùng Vận Tuyết đang ngồi trên ghế bên cửa sổ đọc sách.
Tấm rèm cửa bằng vải voan trong suốt bay phấp phới trong gió nhẹ. Bạch Du đặt ấm nước lên bàn, nhắc nhở bà: "Thưa phu nhân, nhớ uống thuốc."
Phùng Vận Tuyết không ngẩng mắt lên, chỉ chăm chú đọc sách. Bạch Du để ý thấy trên đỉnh đầu bà có mấy sợi tóc bạc, nhất thời có chút đau lòng, rót cho bà một ly nước nguội.
"Con xuống trước đây ạ."
"Ừ, Ương Nam đâu?" Bà hỏi.
"Thiếu gia sáng sớm đã lái xe đi liên minh rồi ạ."
"Ồ." Phùng Vận Tuyết nhíu mày, lật sang một trang sách. "Biết rồi, cậu xuống đi, đợi nó về thì báo tôi biết, tôi có chuyện muốn nói với nó."
"Vâng."
Được cho phép, Bạch Du mới đi.
Từ nhà đến nhà thờ vẫn là phải đi bộ. Cậu đi sớm hơn thường lệ nửa tiếng. Nhà thờ hai tháng trước đã được sửa sang lại, trước cửa sổ sát đất khổng lồ là một cây thánh giá mới được dựng lại. Trong sảnh nhà thờ yên tĩnh và trống trải chỉ có mỗi một mình Thời Xuân.
"Tiểu Du!" Cậu ta hết sức vẫy tay với Bạch Du, ra hiệu cho cậu ngồi bên cạnh mình.
Trong tay cậu ta cầm một cuốn sổ tay giáo huấn Omega đã bị lật đến mức nát bươm. Cuốn sổ tay là do liên minh ban hành, mỗi Omega đều phải thuộc lòng.
"Cậu đến sớm thế." Bạch Du nói.
"Không có việc gì làm nên đến sớm một chút."
Bạch Du hỏi cậu ta: "Không cần chăm sóc anh trai nữa à? Anh ấy khỏe rồi sao?"
Nhắc đến chuyện này, Thời Xuân liền tức đến sôi máu, những nốt tàn nhang trên mặt cậu ta cũng như đang nhảy múa. "Tôi nói cho cậu biết, tôi tức chết mất thôi! Anh ta căn bản không hề có bệnh, anh ta giả bệnh!"
"Giả bệnh?" Bạch Du không khỏi thắc mắc. "Đang yên đang lành tại sao lại phải giả bệnh?"
Thời Xuân vẻ mặt hận sắt không thành thép. "Đến tuổi thì Alpha không phải đều phải nhập ngũ sao? Anh trai tôi đã trưởng thành từ lâu rồi, nhưng vì không muốn đi lính nên mới giả bệnh, hại tôi chăm sóc anh ta lâu đến vậy, thảo nào không chịu đến bệnh viện!"
Bạch Du kinh ngạc nói: "Anh ấy là vì trốn nghĩa vụ quân sự?"
"Đúng vậy!"
"Vậy..." Bạch Du lặng người đi. Trốn nghĩa vụ quân sự ở liên minh là chuyện rất nghiêm trọng. Nếu chủ động nhận lỗi đi nhập ngũ để bù đắp thì còn đỡ hơn, nếu ngoan cố không nhận tội thì sẽ phải ngồi tù, có thể còn liên lụy đến người nhà.
Thời Xuân nhăn mũi, vỗ vỗ vai cậu: "Yên tâm đi, bây giờ anh ta đang ngồi trên xe đến quân đoàn của liên minh rồi, từ hôm nay trở đi tôi không cần phải gặp lại anh ta nữa."
"Nhanh vậy sao?"
Thời Xuân cười tinh ranh: "Hừ, để anh ta bắt nạt tôi, tôi tố cáo anh ta rồi, đây là kết quả tốt nhất rồi. Nếu không, đợi đến khi liên minh phát hiện, thì tôi sẽ là đồng lõa, cũng sẽ gặp xui xẻo mất. Bây giờ tôi ấy à, là vì nghĩa diệt thân đó."
Bạch Du thở phào nhẹ nhõm, như vậy quả thực là tốt nhất.
Hôm nay Thời Xuân buộc một bím tóc nhỏ ở sau gáy, lúc nói chuyện thì lắc qua lắc lại. Chiếc đồng hồ quả lắc trong nhà thờ đã điểm vài lần. Từ bên ngoài có khá nhiều Omega đi vào trong, đa phần đều là người của trường giáo dưỡng. Thời Xuân ghé sát vào tai Bạch Du nói nhỏ.
"Cậu có thai chưa?"
Bạch Du kinh ngạc trước sự thẳng thắn của cậu ta, mắt trợn tròn xoe. "Cậu nói gì vậy?"
Thời Xuân cười ngây thơ: "Tôi ngửi thấy mùi Alpha trên người cậu, chắc chắn là thiếu gia nhà cậu. Anh ta về rồi à?"
Bạch Du cắn môi, nói thật: "Ừm."
"Vậy thì lần này về phải nắm bắt cơ hội thật tốt chứ, cậu 18 tuổi rồi, đã sớm phải sinh con rồi."
Vẻ mặt của Bạch Du ảm đạm không chút ánh sáng nào. Cậu làm sao có thể không biết điều đó, nhưng đôi khi cậu thật sự không có cách nào khác cả, có lẽ cậu nên đến bệnh viện xem sao.
"Sao vậy?"
Bạch Du bừng tỉnh: "Không có gì, Thời Xuân, đừng nói chuyện này nữa."
Thời Xuân bám lấy cậu, ôm chặt cánh tay cậu, nói: "Vậy đợi cậu sinh em bé, có cho tôi ăn kẹo mừng không?"
Bạch Du đỏ mặt, một lúc lâu sau mới nói có.
"Tốt quá, nhưng tôi còn muốn ăn kem que ở cạnh nhà hát lớn nữa." Thời Xuân dựa vào vai cậu nói.
"Kem que?"
"Ừ."
"Không phải mùa hè mới có sao?"
Bạch Du biết, nhà hát lớn ở phố trung tâm mỗi lần có buổi biểu diễn thì trước cửa sẽ có rất nhiều gánh hàng rong bày bán. Nhưng kem que thì không phải mùa nào cũng có đâu, chỉ có vào giữa trưa hè nóng nực thì chủ gánh hàng rong mới đẩy xe ra bán, mà còn bán rất đắt nữa.
Nhưng Bạch Du đã hứa với cậu ta: "Đợi đến mùa hè, tôi sẽ mua cho cậu."
Lúc đó, cậu chắc là đã mang thai rồi nhỉ. Đợi cậu có con rồi, sẽ mời Thời Xuân ăn kem que.