Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880
Chương 61: An Niên
Sai Lầm Cấp Thấp - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ai đánh rơi găng tay ở đây vậy!"
Chiếc găng tay màu hồng trắng được đặt trên tuyết đã phủ một lớp tuyết mỏng. Một đứa trẻ nhặt lên, vung vẩy mạnh trong không khí. Ba, năm đứa trẻ tụ tập lại đều trạc tuổi nhau, lớn nhất cũng không quá sáu tuổi, đều là Alpha, chỉ có một Beta. Chúng không chơi cùng Omega. Trang phục đều rất giản dị, những chiếc áo bông cũ kỹ cồng kềnh quấn lên người khiến chúng trông như những con chim béo ú xám xịt trên tuyết. Chúng chưa từng thấy ai đeo găng tay nhỏ như vậy, được đan bằng sợi len hồng non, nhỏ nhắn xinh xắn, xinh đẹp và đáng yêu. Từng đứa một tò mò vây thành một vòng tròn, đầu dựa vào nhau mà xem.
"Đẹp quá."
"Để tôi sờ thử, cái này có ấm không?"
Đứa trẻ cầm găng tay không cho chạm vào, gạt bàn tay đang định chạm vào, "Cậu đừng làm bẩn đấy."
"Có phải là của đứa nhóc vừa nãy, cái đứa... hỏi chúng ta có thể chơi cùng không, Omega để lại à? Chúng ta phải trả lại cho nó chứ."
"Trả cái gì mà trả, cậu không cho người ta chơi cùng, giờ lại còn nghĩ đến chuyện trả đồ."
Một đám người ríu rít nói không ngớt. Không biết ai đó từ phía sau ném một quả cầu tuyết vừa vặn trúng giữa đầu đứa bé đang đứng trong vòng tròn. Quả cầu tuyết lập tức vỡ tan. Đứa trẻ đó hét lên một tiếng, ôm đầu quay lại, định tìm xem ai đang trêu chọc. Nhìn quanh bốn phía, cuối cùng trên bức tường đổ nát nó nhìn thấy một khuôn mặt đang cười một cách tinh quái.
"Cậu..." Nó tức giận duỗi một ngón tay, "Lại là cậu! Tiểu Tước, sao cậu cứ gây sự với tôi thế!"
Đứa trẻ trên đỉnh tường nghe lời này không vui lắm, khuôn mặt nhỏ hơn cả lòng bàn tay đỏ bừng, hơi trừng mắt. Cậu bé hừ một tiếng từ trong mũi, lời nói vừa kiêu ngạo vừa ra vẻ, "Tên cúng cơm của tôi mà cậu cũng dám gọi à?"
"Sao lại không? Tôi cứ gọi đấy." Đứa trẻ đó lớn hơn Tiểu Tước một tuổi, người cũng cao hơn một chút, bất phục mà hét to mấy tiếng "Tiểu Tước", rồi khiêu khích: "Thế nào, có giỏi thì đến đánh tôi đi."
Tiểu Tước không mắc bẫy, tinh ranh nheo mắt cười, đôi mắt đen láy như hai vầng trăng khuyết. Cậu bé nói: "Cậu trộm găng tay của người ta mà không định trả, tôi sẽ đi mách đấy."
"Ai?" Đứa trẻ đầu đàn mắt trợn tròn: "Ai trộm!" Nó ném găng tay xuống tuyết, định xông lên kéo Tiểu Tước xuống để nói cho ra lẽ, "Đồ mất dạy!"
"Tôi nghe thấy hết rồi, có người bảo cậu trả lại, cậu nói, trả cái gì mà trả." Tiểu Tước nằm trên những viên gạch của bức tường đổ nát, hơi lùi lại một chút, bắt chước giọng điệu của đứa trẻ kia, nói từng chữ một. Ánh mắt cậu ta dừng lại trên khuôn mặt của một đứa trẻ khác, hỏi: "Có đúng không?"
"Hả?" Đứa trẻ đó rất ngây ngô, còn đang sụt sịt mũi. Đầu tiên là gật đầu, sau đó bị người ta vỗ vào đầu một cách đe dọa liền lắc đầu, "Không phải, cậu ấy... cậu ấy nói, không có không có, cậu ấy không nói."
"Trời ơi, cậu ngốc thật đấy." Người khác chen vào nói.
"Đừng để ý đến cậu ta nữa." Có người bắt đầu khuyên giải. Bọn chúng vốn dĩ không thích chơi với Tiểu Tước, cũng lười chấp nhặt cậu bé. Vốn dĩ đã định đi, đứa trẻ lớn nhất lại nhặt lên chiếc găng tay màu hồng trắng trên mặt đất, sự ghét bỏ trong mắt không thể che giấu, thốt ra một câu thờ ơ: "Đồ không có cha, thảo nào vô giáo dục."
Ngay lúc nó quay người rời đi, Tiểu Tước từ trên bức tường đổ nát nhảy xuống. Hai chân lún sâu trong tuyết, bọn chúng đều bước không nhanh. Cậu bé trực tiếp đẩy ngã đứa bé kia từ phía sau, sau đó nhân lúc đối phương không đề phòng, cậu ta cưỡi lên người nó, vung nắm đấm hung hăng đấm vào mặt.
"Xin lỗi tôi đi!"
Cậu bé tuy tuổi còn nhỏ, nhưng dù sao cũng là một Alpha. Mỗi cú đấm đều giáng chính xác vào mặt đối phương, hai chân kẹp chặt đối phương, không cho nó trốn thoát. Đứa bé dưới thân hoàn toàn choáng váng, không còn sức lực phản kháng. Mấy đứa trẻ bên cạnh không đứa nào dám can ngăn, tất cả đều bỏ chạy thật xa.
"Tôi bảo cậu xin lỗi tôi!" Cậu bé đè người ta xuống tuyết, đôi mắt đen kịt, ánh lên vẻ hung tợn.
"Tôi không xin lỗi!"
Hai người đánh nhau một trận, đứa lớn hơn không đánh lại Tiểu Tước, cuối cùng thảm hại bỏ chạy, vẫn không quên buông lời đe dọa, "Cậu đợi đấy, có ngày tôi sẽ cho cậu một bài học."
Tiểu Tước đứng thẳng tắp trong tuyết. Đám người đó càng lúc càng đi xa, tuyết rơi trên đầu bắt đầu dày hơn. Cậu bé dùng hai bàn tay lạnh cóng, gần như cứng đờ, xoa xoa mặt. Cậu bé cũng phải đi rồi. Giày giẫm phải một thứ mềm mềm, không phải là cảm giác của tuyết lạnh. Cậu bé cúi đầu xuống nhìn thấy một đôi găng tay.
Màu rất hồng, phủ một lớp tuyết trắng, bị cậu bé giẫm đến bẩn thỉu. Cậu bé cúi người nhặt lên, chạm vào chỗ bị đánh.
"Ôi trời." Cậu bé dứt khoát nằm vật ra đất, chắc là chỗ cổ bị đỏ lên, đau rát. Cậu bé cứ thế áp vào tuyết để làm dịu cơn đau.
"Ưm..." Trên hàng mi cũng phủ một lớp tuyết. Cậu bé bắt đầu tự lẩm bẩm: "Đau chết đi được."
Không mấy phút sau cậu bé đã bò dậy, phủi sạch tuyết trên quần áo.
"Về nhà."
...
Tuyết lại rơi dày hơn, xe của Kỷ Ương Nam vẫn không thể vào được. Kỷ Tư Du được anh bế đến nhà trọ.
Nhà trọ ở thị trấn vắng khách, chủ quán đang ngủ gật dưới lầu. Họ thuê một căn phòng rất nhỏ, chiếc giường cũng hơi chật, anh nhường cho Kỷ Tư Du ngủ, còn mình ngủ trên ghế sofa.
"Xin lỗi ba." Kỷ Tư Du mặc áo khoác dày cộp ngồi trên giường, ngồi ngoan ngoãn, hai tay đặt trên đùi, "Con làm mất găng tay rồi."
Họ đi theo đường cũ quay lại tìm, không có dấu vết của găng tay. Kỷ Tư Du rất áy náy, đôi mắt cũng ươn ướt.
"Xin lỗi."
Căn phòng nhỏ của nhà trọ không có bất kỳ thiết bị sưởi ấm nào, lạnh đến thấu xương. Kỷ Ương Nam đóng chặt cửa sổ, sau đó cởi áo khoác ngoài ra. Anh hơi mất tự nhiên xoay cổ, đưa tay lên sờ chỗ tuyến thể, trên đó có một sợi chỉ đỏ, anh dùng đầu ngón tay khẽ khàng chạm vào.
Nhiệt độ quá thấp khiến cơ thể anh bắt đầu cứng đờ. Anh ép mình quay mặt lại nhìn Kỷ Tư Du.
"Không sao, ngày mai lại đi tìm xem sao." Khuôn mặt anh trước giờ vẫn không biểu cảm, lúc nào cũng lạnh như băng, ít nói. Kỷ Tư Du nhận ra, tóc bạc của ba năm nay lại nhiều hơn.
"Vâng." Cậu bé gật đầu lia lịa.
Kỷ Ương Nam mang thức ăn đến cho cậu bé. Cậu bé ăn rất sạch sẽ, sau đó dùng khăn tay lau miệng. Tuyết bên ngoài ngày càng rơi dày, gió cũng vậy, như muốn đập vỡ cửa sổ. Kỷ Tư Du đã đi cùng Kỷ Ương Nam qua mấy thị trấn. Ba nói phải khảo sát cho liên minh những nơi thích hợp để xây dựng nhà máy, những nơi trước đó đều không đạt yêu cầu. Nếu ở đây cũng không được, không biết còn sẽ phải đi đến đâu nữa.
"Ba ơi, khi nào chúng ta về nhà ạ?"
Kỷ Tư Du cảm thấy mệt, cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ ra khuôn mặt trắng hồng.
Kỷ Ương Nam dựa vào cửa sổ, những ngón tay buông thõng bên chân khẽ động đậy. Anh có ý muốn hút thuốc, nhưng chưa bao giờ hút trước mặt Kỷ Tư Du.
"Muốn về?" Kỷ Ương Nam mở bình rượu, ngửa đầu uống một ngụm, rồi nói.
"Không ạ." Kỷ Tư Du nói: "Con đi theo ba, đi đâu cũng được ạ."
Cậu bé thực sự rất mệt mỏi, chưa nói được mấy câu đã nhắm mắt lại, miệng còn lẩm bẩm: "Không về nhà, đi theo ba..."
Kỷ Ương Nam uống nửa bình rượu trắng, cảm giác nóng rát lan tỏa trong dạ dày. Anh cảm thấy như mình đã sống lại, mới quay người đi đến bên cạnh Kỷ Tư Du, giúp cậu bé kéo chăn lên cao hơn một chút.
Anh cũng không biết sẽ ở đây bao lâu. Ngôi nhà ở khu quân nhân của liên minh đã gần ba, bốn tháng không có người ở. Năm nay anh đã dành hơn nửa thời gian để đưa Kỷ Tư Du ra ngoài. Khuôn mặt của đứa trẻ vì ngủ say mà đỏ bừng, hơi thở đều đặn và trầm ổn. Anh im lặng hồi lâu, có lẽ bây giờ anh phải xem xét lại chuyện tương lai.
...
Tiểu Tước cầm găng tay về nhà, còn đặc biệt chỉnh lại quần áo ngay trước cửa. Nhà cậu bé ở cách quán rượu năm cây số về phía sau. Bên này gần biển, dân cư đông đúc, nhưng năm nay mùa đông ngư dân không ra khơi được, trẻ con cũng nhiều hơn trước. Những ngôi nhà xếp chồng lên nhau một cách lộn xộn. Nhà cậu bé ở dưới chân ngọn núi nhỏ phía sau dòng suối. Hôm nay lạnh quá, chân cậu bé sắp cóng cứng đến nơi rồi.
Cửa còn chưa kịp mở, bên cạnh đã vọng đến tiếng cửa gỗ cũ kỹ, sau đó một chậu nước bẩn nóng hổi đổ ra ngay cạnh chân cậu bé. Tuyết lập tức tan chảy, như bị thứ gì đó thiêu đốt, phát ra tiếng "xèo xèo" chói tai.
"Này, dì không thấy cháu ở đây sao?" Tiểu Tước tức giận chống nạnh. Cả nền nhà của nhà bên cạnh đều được xây cao, cửa ra vào có hàng rào. Người đổ nước đứng ở trên cao, vừa nhìn thấy cậu bé liền hả hê trêu chọc: "Tước, là cháu à? Không thấy cháu, hôm nay lại đi đâu gây họa thế?"
"Sopia!"
"Sửa lại, sửa lại, là Sophia."
Người phụ nữ tên Sophia rất trẻ, là người nước ngoài vượt biên đến vào lúc chiến tranh năm năm trước. Tóc vàng mắt xanh, là một Beta. Người cao hơn phụ nữ bình thường rất nhiều, giọng nói cũng khàn khàn. Cô quanh năm đều mặc váy dài, vạt váy phồng lên. Tiểu Tước luôn nói trong váy của cô có thể nhét được mấy đứa trẻ.
Cô vẫn còn cười. Do thói quen ngôn ngữ, cô thích gọi thẳng tên người ta, "Tước, sao cháu không nói gì thế."
Tiếng Trung của cô không lưu loát lắm, nhưng giao tiếp thì không có vấn đề gì. Tiểu Tước sắp bị cô làm cho tức chết đến nơi, cậu ta coi như không nghe thấy, quay đầu bỏ đi. Ai ngờ Sophia lại hét lên từ phía sau: "Niên! Cậu về rồi sao?"
Nghe thấy cái tên quen thuộc, cả người Tiểu Tước cứng đờ. Cậu vội vàng quay đầu lại, nhưng nhìn quanh mấy lượt cũng không thấy người thứ ba nào. Lúc này cậu mới nhận ra mình bị lừa.
"Ghét dì." Cậu nói: "Đồ lừa đảo Sopia."
"Là Sophia."
"Đồ lừa đảo Sophia!" Tiểu Tước vào nhà rồi "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.
"Niên, cậu đến thật à?" Sophia ngoài nhà vẫn đang cố lừa cậu. Giọng nói cách cửa có vẻ hơi xa, cũng rất trầm. Tiểu Tước không quan tâm, dậm dậm tuyết dưới chân định đi rửa mặt.
Sophia tay vẫn còn cầm chậu rửa mặt bằng thép không gỉ, nói với Omega vừa mới về từ ngoài hàng rào: "Đi đâu vậy? Ăn cơm chưa?"
"Chưa ăn." Omega có gò má gầy gò, làn da rất trắng, mái tóc đen nhánh che đi đôi tai. Đôi mắt sáng trong veo, trên hàng mi rậm phủ đầy những bông tuyết trắng xóa. Cậu nói chuyện mang theo một âm cuối dịu dàng. Cậu đứng trong tuyết cười cười: "Ra ngoài mua chút đồ. Vừa nãy là Tiểu Tước à?"
"Ừ." Sophia ghé nửa người trên vào định nói nhỏ với cậu: "Hình như lại đánh nhau, ở đây..." cô chỉ vào cổ, nói: "Đỏ."
Omega nhíu mày, nói với Sophia: "Tôi đi xem nó. Cảm ơn dì."
Sophia nói một câu tiếng nước ngoài, Omega không hiểu. Cậu chỉ khẽ nhắc nhở cô: "Dì gọi là An Niên."
"Không quen, xa lạ quá." Sophia vẫy vẫy tay từ chối: "Thích gọi Niên, nghe hay hơn."
Gò má An Niên khẽ ngại ngùng đỏ lên. Phía sau Sophia, trong nhà có một người đàn ông đang gọi cô. An Niên nhìn cô hất mái tóc vàng xoăn của mình rồi quay trở vào nhà.
____________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Tiểu Tước và Kỷ Tư Du chênh nhau gần 1 tuổi, Kỷ Tư Du gần 6 tuổi, Tiểu Tước tròn 6 tuổi