Bắt đầu từ đây

Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tiểu Sênh, sau này cậu định ở đây thật sao?"
Một chiếc xe van dừng lại trước một tòa nhà dân cư kiểu cũ. Người đàn ông tóc húi cua vóc dáng vạm vỡ, một tay xách vali, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cũ nát.
"Anh sống ở thành phố này hơn hai mươi năm rồi, đây là lần đầu tiên anh biết còn có khu chung cư cũ nát thế này. Thành phố mới đã xây dựng hơn ba mươi năm, sao chính phủ vẫn chưa dỡ bỏ nơi này nhỉ?"
Lúc này đang giữa hè, thời tiết oi bức kinh khủng.
Chàng trai tóc dài bước xuống xe, buộc tóc lên cao, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng nõn: "Văn phòng thám tử đóng cửa, em thất nghiệp rồi. Gần đây thật sự thiếu tiền, nơi này tuy hơi cũ kỹ nhưng tiền thuê nhà rất thấp."
Nét mặt chàng trai không quá sắc sảo nhưng khi nhìn tổng thể lại rất ưa nhìn. Anh mặc áo phông trắng đơn giản và quần jean xanh, toát lên vẻ tri thức. Giọng nói nhẹ nhàng, nghe rất dễ chịu.
So với một trợ lý thám tử, anh trông giống một giáo sư đại học trẻ tuổi hơn.
Kiểu nhà tập thể cũ này không có thang máy, may mà không cao tầng lắm, tổng cộng chỉ có năm tầng.
Sầm Sênh ở tầng bốn, hai người xách hành lý lên. Nhiệt độ trong tòa nhà khá thấp, ở lâu có cảm giác hơi lạnh.
Ngũ Bàng vừa đi vừa đánh giá xung quanh: "Chỗ này mát thật đấy, thích hợp để tránh nóng. Tiểu Sênh, cậu xem trên tường viết gì thế? Anh không đeo kính nên không nhìn rõ."
Ngũ Bàng dừng bước, hơi hất cằm về phía dòng chữ nhỏ trên tường.
Dòng chữ nằm ở vị trí rất cao, tít trên cùng của bức tường.
Sầm Sênh đẩy gọng kính vàng, nheo mắt nhìn kỹ: "Ban đêm không được ồn ào ở hành lang, sẽ ảnh hưởng hàng xóm nghỉ ngơi. Nếu còn ồn ào, sẽ giết cả nhà các ngươi."
Ngũ Bàng "chậc" một tiếng: "Lời đe dọa ghê gớm thật, đáng sợ quá."
Sầm Sênh mím môi không nói gì thêm.
Anh rất nhạy cảm với chữ viết, xét theo từng góc độ lớn nhỏ của nét chữ, nó không giống như được viết bằng sơn đỏ khi đứng trên thang.
Trông cứ như có người giống con nhện, bám chặt bốn chi vào vách tường, rướn người lên nóc nhà, dùng ngón tay nhuốm máu mà viết.
Sầm Sênh bị suy nghĩ của chính mình làm cho lạnh sống lưng. Anh theo bản năng sờ vào chiếc dùi cui trong túi xách, tự trấn an mình.
Anh đã sớm biết khu dân cư Ân Hà này có điều bất ổn.
Sầm Sênh làm trợ lý thám tử năm năm, trong tay cũng có kha khá tiền tiết kiệm. Anh còn là người địa phương, có nhà riêng ở thành phố này, hoàn toàn không cần phải thuê nhà.
Tiền thuê nhà giá rẻ, tiện nghi, không muốn ở cùng cha mẹ – tất cả chỉ là cái cớ.
Nếu có lựa chọn, Sầm Sênh cũng không muốn ở đây.
Từ rất lâu rồi, Sầm Sênh đã biết mình đang sống trong thế giới của một cuốn tiểu thuyết trinh thám.
Năm 15 tuổi, khi Sầm Sênh còn đang học lớp 10, trong đầu anh đột nhiên vang lên một giọng nói.
Một âm thanh AI tổng hợp giống như giọng đọc sách nói.
Lời tự thuật cứ lải nhải trong đầu anh, kể về một câu chuyện kinh dị huyền bí. Nhân vật chính của câu chuyện không phải là anh, mà là một thám tử 20 tuổi tên là Dung Dã.
Sầm Sênh xem tin tức, biết Dung Dã thật sự tồn tại, không phải nhân vật hư cấu.
Hắn có một văn phòng thám tử từ khi còn trẻ, được rất nhiều người theo đuổi. Hắn là một người rất ưu tú, có sức hút cá nhân mạnh mẽ.
Sầm Sênh không hiểu lời tự thuật từ đâu tới, cũng không rõ mối quan hệ giữa mình và Dung Dã là gì, vì sao anh lại có thể nghe được câu chuyện của hắn.
Anh đã làm đủ mọi thử nghiệm, đi chùa dâng hương, thậm chí đã gặp bác sĩ tâm lý.
Không có kết quả, không thoát khỏi lời tự thuật, Sầm Sênh đành chấp nhận hiện thực.
Từ trung học đến khi tốt nghiệp đại học, anh vẫn luôn nghe những câu chuyện đó. Đối với Sầm Sênh mà nói, Dung Dã càng giống nhân vật chính trong một cuốn sách, còn anh là thính giả của cuốn sách ấy.
Anh đơn phương nảy sinh tình cảm rất mạnh mẽ với Dung Dã, vừa tốt nghiệp đại học liền tìm cơ hội làm trợ lý cho hắn.
Khi Sầm Sênh 27 tuổi, hai người xác định quan hệ yêu đương, chính thức bắt đầu sống chung.
Sau một tuần sống chung, Dung Dã mất tích. Không hề báo trước, sống chết không rõ.
Câu chuyện được kể cũng từ trinh thám huyền bí biến thành tình yêu vườn trường. Nhân vật chính từ Dung Dã biến thành một cặp nam nữ xa lạ.
Sầm Sênh có một linh cảm chẳng lành.
Việc thay đổi câu chuyện và nhân vật chính rất có thể báo hiệu bạn trai anh đã gặp bất trắc.
Trong năm năm bên nhau, bọn họ như hình với bóng, tình cảm rất tốt đẹp, Sầm Sênh ngày nào cũng rất nhớ Dung Dã.
Cảnh sát không điều tra ra được, anh liền tự mình đi điều tra. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Sầm Sênh điều tra rất lâu, cuối cùng theo manh mối tìm được khu dân cư Ân Hà, đây là nơi Dung Dã xuất hiện lần cuối.
Văn phòng thám tử ở thành phố khoa học kỹ thuật mới phía Nam, còn khu dân cư Ân Hà lại ở quê nhà Sầm Sênh – khu công nghiệp cũ phía Bắc.
Khoảng cách giữa hai nơi rất xa, ngồi máy bay cũng phải mất bốn tiếng đồng hồ.
Thẻ căn cước của Dung Dã vẫn còn để ở nhà, Sầm Sênh không biết rốt cuộc hắn đến khu dân cư Ân Hà bằng cách nào.
Anh chỉ biết cha mẹ Dung Dã là thám tử, bản thân hắn cũng làm thám tử mười mấy năm rồi.
Dù là thực chiến hay lý luận, Dung Dã đều mạnh hơn anh rất nhiều. Nếu Dung Dã thật sự ngã xuống ở khu dân cư Ân Hà, khả năng cao anh cũng sẽ chết ở đây.
Đến trước cửa phòng 404, Sầm Sênh cúi đầu tìm chìa khóa.
Ngũ Bàng đặt vali xuống, ghét bỏ xoa xoa tay: "Số phòng xui xẻo thật, sao lại chọn phòng này?"
"Chỉ còn mỗi phòng này cho thuê, tuy chỗ ở hơi cũ kỹ nhưng bạn cùng phòng của em là một cô gái rất đáng yêu, chủ nhà nói cô ấy rất dễ ở chung."
"Em gái có đáng yêu đến mấy thì cũng liên quan gì đến cái tên gay như cậu."
Ngũ Bàng vừa lẩm bẩm vừa đánh giá xung quanh: "Vậy mà cũng đầy phòng, nơi này đông cư dân đến vậy sao? Trên cửa treo gì thế kia? Gương bát quái hả?"
Sầm Sênh không ngẩng đầu lên, lúc anh đến xem phòng đã chú ý đến sự bất thường của căn phòng này.
Trên cánh cửa chống trộm phòng 404 treo gương bát quái, dán đủ loại bùa vàng trừ quỷ trấn tà. Bạn cùng phòng của anh thờ phụng một pho tượng thần trong phòng khách, Sầm Sênh không tra được bất cứ thông tin nào về pho tượng thần đó trên mạng.
Sầm Sênh hơi sợ hãi, vốn không định vào ở.
Nhưng trong phòng ngủ 404, anh tìm thấy một mảnh giấy, trên đó viết ám hiệu cầu cứu không thể truyền ra ngoài.
Trên mảnh giấy, là chữ viết của Dung Dã.
Người yêu của anh, từng bị giam cầm trong căn phòng này.
Sầm Sênh mở cửa chống trộm, một mùi hương khói nồng nặc ập vào mặt. Ngũ Bàng không kịp chuẩn bị tâm lý, sặc đến mức ho khan.
Trong phòng tràn ngập sương khói, là do bạn cùng phòng của anh đốt hương trong phòng khách.
Tượng thần đối diện cửa phòng, như đang giám sát từng người bước vào. Hành lang yên tĩnh như tờ, không nghe thấy bất kỳ tiếng côn trùng hay chim kêu nào. Nhiệt độ trong không khí rất thấp, lạnh lẽo không giống giữa mùa hè.
Bầu không khí quá áp lực, Sầm Sênh theo bản năng siết chặt dùi cui, tầm mắt vô thức nhìn về phía phòng ngủ.
Lần trước có chủ nhà và bạn cùng phòng ở đó, anh sợ gây nghi ngờ, chỉ kịp tìm được tín hiệu cầu cứu của Dung Dã rồi vội vàng rời đi.
Lần này anh sẽ tìm kỹ hơn một chút, nhất định có thể tìm được nhiều manh mối hơn!
Sầm Sênh lại lần nữa tự cổ vũ tinh thần mình.
Dung Dã lợi hại như vậy, nhất định sẽ không dễ dàng chết. Rất có thể hắn đang bị mắc kẹt ở đâu đó, chờ anh đến cứu.
Có hy vọng, nhớ lại hình ảnh ôm hôn người yêu, đôi môi tái nhợt của Sầm Sênh dần dần hồng hào trở lại.
"Má ơi, anh còn tưởng phòng này bị cháy, nhà ai lại đốt nhiều hương trong phòng khách đến vậy chứ? Trên tường sao toàn là bùa vàng thế, đây chính là bạn cùng phòng dễ ở chung mà cậu nói đó hả?"
Thấy rõ tình huống trong phòng, trán Ngũ Bàng lấm tấm mồ hôi. Anh ta chỉ chỉ vào đầu mình: "Bạn cùng phòng của cậu thật sự không có vấn đề gì ở đây chứ? Cậu cũng đừng vì tiện nghi mà ở chung với kẻ tâm thần hoặc tên điên tà giáo đấy."
"Anh biết đấy, em có bệnh nghề nghiệp mà, trước khi tới đây đã điều tra cô ấy rồi, không có vấn đề gì. Phòng khách bố trí như vậy, chắc hẳn chỉ là sở thích cá nhân của cô ấy thôi."
Sầm Sênh ngửa đầu cười với anh ta: "Khu dân cư này cũ quá, cũng không có camera. Trước khi lên đây anh không đóng cửa sổ xe, mau xuống xem thử, kẻo có người trộm đồ của anh."
"Cậu còn gọi cái này là sở thích à?" Ngũ Bàng dừng lại một chút rồi vỗ đầu: "Đệt, anh đúng là quên khóa xe rồi!"
Ngũ Bàng vừa đi, Sầm Sênh lập tức đóng cửa chống trộm, lấy bao tay từ trong túi xách ra, nhanh chóng đeo vào.
Anh vừa mới vào cửa đã lập tức nhận ra hôm nay bạn cùng phòng không có ở nhà.
Trên giá giày thiếu một đôi giày thể thao mùa hè, ô dù và xe kéo mua sắm gần cửa cũng không thấy đâu, trên bàn ăn đặt bình xịt chống nắng. Nén hương trước tượng thần đã cháy được một nửa.
Cô ta thắp hương xong rồi đi ra ngoài.
Phòng 404 chỉ có một nhà vệ sinh, muốn đi vệ sinh cần phải đi xuyên qua phòng khách, bạn cùng phòng thuê chung sẽ không ở mãi trong phòng ngủ.
Căn phòng không lớn, tổng cộng bảy tám mươi mét vuông. Dung Dã từng thử truyền tín hiệu cầu cứu ra bên ngoài, chứng tỏ lúc ấy ý thức của hắn tỉnh táo, không thể không phát ra âm thanh.
Người bạn cùng phòng thuê này có vấn đề rất lớn, cho dù cô ta không phải là người giam cầm Dung Dã, thì cũng nhất định là người biết rõ tình hình.
Sầm Sênh hỏi thăm về thông tin bạn cùng phòng với chủ nhà, cô gái kia thất nghiệp, cơ bản không ra khỏi cửa.
Đây là một trong số ít cơ hội để điều tra căn phòng của cô ta.
Sầm Sênh gửi tin nhắn cho Ngũ Bàng, bảo anh ta khóa xe xong không cần lên vội. Ngồi dưới lầu hút điếu thuốc, lên mạng tra nhà hàng gần đó, lát nữa anh mời anh ta ăn cơm. Sắp xếp xong xuôi, vì Ngũ Bàng còn nhiệt tình hăng hái, khăng khăng muốn đưa anh đến nhà mới, anh cũng nên mời người ta một bữa cơm.
Sầm Sênh đi vài bước tới trước cửa phòng ngủ của bạn cùng phòng.
Anh duỗi tay nắm lấy tay nắm cửa, còn chưa kịp xoay, trong đầu chợt vang lên giọng nói AI quen thuộc.
Đó là lời tự thuật đã đồng hành cùng anh suốt 12 năm.
【 Hệ thống phát hiện "Sầm Sênh" đã đến địa điểm đặc biệt - phòng 404 khu dân cư Ân Hà. 】
【 Đã tự động trừ 10 điểm giá trị thiện, thu được giới thiệu chương 3 - "Quỷ thoại Ân Hà". 】
【 Cảm giác khó thở ngày càng mãnh liệt, Sầm Sênh muốn nhìn rõ hình dáng người đang đến, nhưng trước mắt lại tối sầm. Một bàn tay mảnh khảnh lạnh như băng bóp chặt cổ anh. Nước chảy vào mũi, sặc đến mức anh không thể phát ra một âm thanh nào. Sầm Sênh không muốn chết, anh liều mạng cào vào cổ tay người đó, sờ trúng một vật thể cứng rắn lạnh lẽo. 】
Giữa buổi trưa hè, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Sầm Sênh. Anh rùng mình một cái, cứng đờ tại chỗ không biết phải làm sao.
Sao lời tự thuật không kể chuyện thanh xuân vườn trường nữa?
Nó đang nói gì vậy?