Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 2: Vụ Án Mạng Phòng 404
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời tự thuật vừa dứt lời, lập tức không còn động tĩnh gì nữa, mặc cho Sầm Sênh có gọi thế nào đi nữa, lời tự thuật cũng không xuất hiện lần nào nữa.
Ngũ Bàng đã bị anh đánh lừa đi mất rồi, trong phòng chỉ còn lại một mình Sầm Sênh. Tòa nhà dân cư kiểu cũ này rõ ràng không có khả năng cách âm, nhưng anh lại không nghe thấy một âm thanh nào.
Trong hành lang không có tiếng động, hàng xóm trong tòa nhà cũng không nói chuyện với nhau, ngay cả tiếng côn trùng ồn ào khiến người khác khó chịu thường ngày cũng biến mất không thấy đâu.
Trong căn phòng trọ yên tĩnh đến đáng sợ, hương thơm nồng nặc khiến đầu óc anh choáng váng. Trong căn phòng khách mờ tối, dường như có một ánh mắt vô hình, vẫn luôn dõi theo Sầm Sênh.
Sầm Sênh có thể nghe rõ tiếng thở gấp gáp, dồn dập của chính mình.
Trí nhớ của anh rất tốt, chỉ cần nghe qua một lần là đã có thể nhớ rõ chính xác những gì lời tự thuật nói. Anh nhớ lại nội dung vừa nghe, cố gắng lý giải ý nghĩa của nó.
Khi 15 tuổi, lời tự thuật bắt đầu đọc tiểu thuyết trinh thám kỳ bí trong đầu Sầm Sênh. Mỗi câu chuyện nó kể đều hoàn toàn trùng khớp với trải nghiệm của Dung Dã.
Trước đây lời tự thuật chỉ xuất hiện sau khi sự việc kết thúc, để tổng kết những điều đã xảy ra, chứ không nói về những chuyện chưa xảy ra.
Đợi một chút, lúc nãy lời tự thuật còn nói gì đó, trừ 10 điểm giá trị thiện, nhận được bản giới thiệu chương?
Vậy nên đoạn vừa rồi nó nói chính là tương lai của anh sao?
Anh sắp chết, hoặc là nói, sắp gặp nguy hiểm trí mạng?
Sầm Sênh bỗng nhiên cảm thấy rất hoang đường, anh biết khu dân cư Ân Hà rất nguy hiểm, cũng đã chuẩn bị tâm lý trước khi đến.
Anh không sợ chết ở đây, nhưng anh mới vừa chuyển đến, còn chưa kịp tiếp xúc với những cư dân ở đây, sao nguy hiểm lại có thể ập đến nhanh như vậy.
Chẳng lẽ tên tội phạm giam giữ Dung Dã đã nhận ra anh, biết anh là trợ lý của Dung Dã?
Sầm Sênh xoa xoa mặt, trong đầu nhanh chóng hiện lên từng khuôn mặt.
Đó là các cư dân mà anh đã gặp qua trong hai lần đặt chân vào khu dân cư Ân Hà. Trong trí nhớ, biểu hiện của từng cư dân đều rất bình thường, không có ai đặc biệt chú ý đến anh.
Lời tự thuật nói, khiến Sầm Sênh càng thêm bất an. Anh hít sâu mấy hơi, buộc bản thân phải bình tĩnh lại.
Anh nắm tay nắm cửa lần nữa, âm thanh của lời tự thuật cũng không xuất hiện.
Cửa phòng ngủ của bạn cùng phòng đã bị khóa, Sầm Sênh vén vạt áo, lấy sợi dây thép mỏng giấu trong thắt lưng ra. Xác định trên cửa không còn đồ vật nào khác, anh thành thạo cạy khóa cửa.
Mở cửa phòng ngủ ra, mùi máu tươi tanh tưởi lập tức xộc tới.
Là mùi xác chết đang phân hủy.
Hô hấp của Sầm Sênh dừng lại trong nháy mắt, trái tim lập tức chìm xuống tận đáy. Tay chân anh lạnh như băng, đầu óc trống rỗng. Choáng váng hai giây, mới nhanh chóng bước vào phòng tìm kiếm nơi phát ra mùi xác chết.
Thật ra anh cũng không cần tìm kiếm, trong phòng ngủ nhỏ, khắp nơi đều là ruồi nhặng. Trong đó nơi có nhiều ruồi nhất, chính là nơi có xác chết.
Sầm Sênh đi tới góc phòng, đứng trước một cái thùng đựng đồ bu đầy ruồi, thân thể không kìm được mà run rẩy.
Lý trí mách bảo anh, Dung Dã cao 1m88, cho dù bị người khác chặt thành từng mảnh, cũng không thể nhét vừa vào chiếc thùng đựng đồ nhỏ như thế này.
Nhưng Sầm Sênh vẫn rất khẩn trương, anh sợ sẽ nhìn thấy cái đầu không nhắm mắt của người yêu đã chết.
Ngón tay run rẩy mở thùng đựng đồ ra, vẫy tay xua ruồi đi, cuối cùng Sầm Sênh cũng thấy rõ thứ bốc mùi tanh tưởi bên trong.
Trong thùng là một con gà trống đã chết từ lâu và một con chó đen đã bị mất đầu.
Không phải bạn trai của anh.
Sầm Sênh trong phút chốc như bị rút cạn sức lực, hai chân anh mềm nhũn, vịn vào bệ cửa sổ, nhẹ nhàng thở ra.
Rốt cuộc anh đang nghĩ linh tinh gì vậy? Một thám tử giàu kinh nghiệm như Dung Dã, chắc chắn sẽ không chết, hắn chỉ bị giam giữ thôi.
Hắn nhất định vẫn còn sống, chỉ cần anh cố gắng hơn nữa, thông minh hơn một chút, là có thể tìm Dung Dã trở về rồi.
—
Sầm Sênh tiện tay lau đi những giọt nước mắt vì sợ hãi, bắt đầu điều tra phòng ngủ của bạn cùng phòng.
Có rất nhiều súng nước đồ chơi được đặt trên bàn học, xuyên qua lớp nhựa mỏng, có thể lờ mờ thấy bên trong súng nước chứa đầy chất lỏng sền sệt.
Sầm Sênh mở món đồ chơi ra ngửi thử, là máu.
Lại nhớ đến xác động vật đặt trong thùng đồ, anh khẽ nhíu mày.
Bạn cùng phòng giết gà trống và chó đen, có lẽ là muốn dùng máu của chúng để trừ ma. Cô ta còn dán bùa vàng và gương bát quái trên cửa, còn thờ tượng thần trong phòng khách.
Bạn cùng phòng cho rằng chính mình đã gặp ma.
Hoặc có lẽ cô ta thật sự đã gặp ma!
Rốt cuộc bạn cùng phòng đã xảy ra chuyện gì?
Việc cô ta gặp ma và việc Dung Dã mất tích, có liên quan gì với nhau hay không?
Sầm Sênh không sợ tội phạm giết người, cho dù hung thủ có tàn bạo hay độc ác đến đâu, anh vẫn dám cầm dùi cui xông vào. Nhưng anh rất sợ ma, không thể xem bất kỳ bộ phim nào liên quan đến ma quỷ.
Bầu không khí trong phòng 404 khiến anh vô cùng khó chịu.
Trong lúc suy nghĩ, Sầm Sênh lục soát phòng ngủ của bạn cùng phòng một lượt. Ngoài những lá bùa vàng chi chít trên tường, không có đồ vật gì đặc biệt.
Sầm Sênh đặt từng món đồ về lại vị trí cũ, quay đầu lại nhìn về phía tủ quần áo lớn đối diện với giường. Chỉ còn nơi đó là chưa điều tra.
Điện thoại trong túi rung lên hai tiếng, là Ngũ Bàng gọi đến.
"Tiểu Sênh, sao cậu còn chưa xuống nữa, có nhiều đồ đạc cần dọn đến vậy sao? Có cần anh lên giúp không?"
Giọng nói lớn của Ngũ Bàng và khu phố ồn ào đã phần nào xua tan không khí căng thẳng và nặng nề trong phòng 404.
Cơ thể căng cứng của Sầm Sênh dần dần thả lỏng. Anh cũng không vội tắt máy, nghiêng đầu kẹp điện thoại, vừa cạy khóa tủ quần áo, vừa nói chuyện với Ngũ Bàng.
"Không cần đâu, em sắp dọn xong rồi, chỉ còn lại vài bộ quần áo nữa thôi. Anh Mập, hôm nay chị dâu có đi làm không, em không kịp đến dự đám cưới của anh, hay bây giờ em mời anh và chị dâu đi ăn cơm nhé, mang theo con gái anh đi cùng nữa, em vẫn chưa được gặp Linh Linh mà."
"Hôm trước Tiểu Tuệ đã đưa Linh Linh về nhà ngoại rồi, cuối tuần mới về, hai chúng ta đi ăn là được. Gần đây cũng không có quán ăn ngon nào, hay là chúng ta đi xem phim rồi hát karaoke, đến tối thì đi uống rượu ăn thịt xiên nhé?"
"Ăn thịt xiên thì được, năm nay em đi khám sức khỏe, bác sĩ bảo em không được uống rượu."
Bạn cùng phòng quá coi trọng sự riêng tư cá nhân, ngay cả tủ quần áo cũng phải dùng dây xích sắt khóa lại, còn treo một chiếc khóa kiểu cũ lên đó.
Nói qua vài câu, Sầm Sênh đã cạy mở chiếc ổ khóa rỉ sét.
Khoảnh khắc mở cửa tủ quần áo, đối diện anh là khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc của một người phụ nữ.
Sầm Sênh giật mình, suýt làm rơi điện thoại xuống đất.
—
Phòng ngủ của bạn cùng phòng đã kéo rèm kín, đèn không thể bật được. Ánh sáng trong phòng rất tối, xuyên qua khe hở giữa những bộ quần áo, có thể lờ mờ nhìn thấy một người phụ nữ tóc dài đang đứng bên trong.
Đôi mắt tối đen và trống rỗng của cô ta đang nhìn thẳng vào Sầm Sênh..
Sầm Sênh nhìn kỹ vào mắt người phụ nữ đó, đây không phải là người thật.
Anh cầm dùi cui đẩy lớp quần áo che phủ lên, lộ ra hình vẽ trên tấm ván gỗ.
Người phụ nữ trong bức tranh lớn như người thật, mái tóc đen của cô ta rối bù, mặc một chiếc váy bầu. Vẻ mặt hoảng sợ, tựa như đã nhìn thấy một cảnh tượng cực kỳ kinh khủng.
Không biết đã sử dụng chất liệu gì, người phụ nữ trông rất sống động, như thể giây tiếp theo sẽ bước ra khỏi bức tranh.
Tại sao bạn cùng phòng lại vẽ hình phụ nữ mang thai lên tủ quần áo? Còn dùng dây xích và khóa sắt để khóa tủ quần áo?
Sầm Sênh nhìn xung quanh, nhíu mày nhìn những lá bùa vàng dán khắp phòng ngủ.
Anh thay đổi suy nghĩ.
Bạn cùng phòng không giống người có thể uy hiếp Dung Dã, có lẽ cô ta chỉ là người liên quan. Hơn nữa, cô ta còn gặp ma, ngày nào cũng phải sống trong sợ hãi, cuộc sống vô cùng hỗn loạn.
Tuy rằng hiện tại Sầm Sênh cũng sống không dễ chịu gì, tính mạng có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Nhưng anh vẫn cảm thấy cô gái này có chút đáng thương.
Nếu có thể xác định cô ta không phải người xấu, cũng không gây ra mối đe dọa nào cho anh và Dung Dã, anh sẵn lòng dốc hết sức để giúp đỡ cô ta.
Sầm Sênh nhặt điện thoại lên, kiếm cớ cúp máy Ngũ Bàng. Anh chụp ảnh người phụ nữ mang thai trong tủ, chuẩn bị về tra cứu thông tin của cô ta.
Sau khi xóa sạch dấu vết, anh trở lại phòng ngủ của mình, tìm công cụ mang từ văn phòng thám tử trong vali. Trong mỗi phòng đều ẩn giấu vài chiếc camera mini.
Trường học không dạy những điều này, đây đều là anh học được từ Dung Dã.
Nghĩ đến người yêu đang mất tích, động tác trên tay Sầm Sênh ngừng lại một chút, khóe mắt có chút cay xè.
Bọn họ đã ở cùng nhau suốt năm năm, cùng ăn cùng ở, chỉ còn thiếu mỗi việc không ngủ chung giường nữa thôi.
Bạn bè thường hay nói đùa rằng mỗi ngày bọn họ đều dính lấy nhau như sam, không ai khác có thể chen vào, chi bằng dứt khoát đi kết hôn đi.
Dung Dã đã muốn kết hôn với anh, vài ngày trước khi hắn mất tích, còn đi đặt nhẫn cầu hôn.
Sầm Sênh xoa xoa giữa trán, buộc mình tiếp tục chuyên tâm vào vấn đề trước mắt.
Không biết có phải bầu không khí ở phòng 404 quá áp lực khiến anh bị suy nhược thần kinh hay sao. Khi lắp camera, anh luôn có cảm giác có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm mình.
Anh không thể xác định chính xác nơi bắt nguồn của ánh mắt ấy, đây chỉ là trực giác anh đã rèn luyện qua nhiều năm.
Sầm Sênh nghi ngờ chủ nhà hoặc bạn cùng phòng đã lắp camera trong phòng khách từ trước đó. Sau khi làm xong việc, anh cố ý kiểm tra cẩn thận thêm một lần, không phát hiện bất cứ điều gì bất thường.
Anh chần chừ quay đầu lại, nhìn về phía tượng thần đối diện cửa, chỉ còn nơi đó là chưa kiểm tra.
Cách bố trí trong phòng khách toát lên cảm giác tôn giáo mãnh liệt. Sầm Sênh có chút sợ pho tượng thần kia, ngậm một miếng sô cô la vào miệng cho đỡ sợ, mới dám chạm vào nó.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào tượng thần, hai mắt Sầm Sênh đột nhiên mở to.
Lời tự thuật lại xuất hiện.
【 Hệ thống phát hiện "Sầm Sênh" đã chạm vào vật phẩm đặc biệt – tượng Đồng Minh Thánh Hậu. 】
【 Chúc mừng "Sầm Sênh" đã mở khóa thành công cốt truyện "Quỷ Thoại Ân Hà" - Vụ Án Mạng Phòng 404. 】
【 Đêm khuya, trong phòng 404 liên tục vang lên tiếng hét chói tai hoảng sợ kéo dài từ 12 giờ đêm đến rạng sáng. Những người hàng xóm thân thiện nhiệt tình khai với cảnh sát đến điều tra rằng, đêm qua họ đã dùng dao và rìu phá cửa phòng, nhưng trong phòng 404 không có một bóng người, vậy mà tiếng kêu thảm thiết vẫn vang vọng khắp hành lang. 】
【 Chúc mừng "Sầm Sênh" đã mở khóa nhiệm vụ tân thủ. 】
【 Là một trợ lý thám tử thiện lương chính trực, bạn quyết định điều tra câu chuyện đằng sau vụ án mạng phòng 404, ngăn chặn vụ án xảy ra, giúp đỡ người bị hại đáng thương và bất lực. 】
【 Phần thưởng nhiệm vụ: Thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, trợ thủ giọng nói thông minh 1VS1. 】
【 Có nhận nhiệm vụ tân thủ không: Có/Yes. 】
Sầm Sênh: ...?
Anh biết lời tự thuật đã 12 năm, nhưng đây là lần đầu tiên anh biết nó không chỉ có thể nói được tiếng sách nói, mà còn có thể kể chuyện cười.