Chương 5: Quỷ

Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rèm cửa sổ phòng ngủ được kéo lại, trong phòng cũng không bật đèn. May mắn thay, camera có khả năng theo dõi ban đêm rất tốt, Sầm Sênh vẫn có thể nhìn rõ tình hình chung trong phòng.
Chiếc tủ quần áo kiểu cũ lại lắc lư hai cái rồi không có động tĩnh gì nữa. Trong phòng ngủ yên lặng, không có chút khác thường nào. Dường như tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác của anh.
Sầm Sênh xem lại đoạn ghi hình mấy lần, khẳng định mình không hề nhìn nhầm, tủ quần áo của bạn cùng phòng quả thật đã chuyển động.
Ngón tay anh tiếp tục nhấn màn hình điện thoại, qua loa đối phó với con quỷ ngụy trang thành cảnh sát Vương kia, trong khi mắt vẫn dán chặt vào hình ảnh trên camera.
Càng xem anh lại càng cảm thấy, tủ quần áo rung lắc là bởi vì có thứ gì đó bên trong đang nhẹ nhàng đẩy cửa tủ.
Sầm Sênh nhớ tới hình ảnh người phụ nữ mang thai trong tủ quần áo lúc chiều.
Người phụ nữ trông sống động như thật, tựa như một giây sau sẽ bước ra từ bức tranh. Cho dù là ảnh chụp cũng không có cảm giác chân thật mạnh mẽ như vậy.
Người phụ nữ trong bức tranh tựa như có linh hồn.
Trong đầu Sầm Sênh dần dần hiện lên một hình ảnh.
Đêm xuống, người phụ nữ trên tấm ván gỗ của tủ quần áo sống lại. Cô ta thong thả cử động đầu, biểu cảm trên mặt chuyển từ vẻ sợ hãi ban ngày sang hung ác.
Đôi tay tái nhợt vươn ra từ bức tranh, bám vào tấm ván gỗ cũ kỹ mốc meo, thoát ra từng chút một. Người phụ nữ vừa cào vừa đẩy cửa tủ, muốn bò ra khỏi đó.
Sầm Sênh bị chính tưởng tượng của mình làm cho sởn gai ốc. Không kìm được, anh lôi ra tất cả vũ khí trên người, bày ở trên giường đếm đi đếm lại mấy lần để tự trấn an.
Anh có dùi cui và cây búa nhỏ, còn có "Thế giới ấm áp" mà lời tự thuật đã đưa cho.
Nỗi sợ hãi đến từ việc thiếu vũ khí, anh có nhiều vật phòng thân như vậy, không có gì phải sợ cả.
Trong lòng có chỗ dựa vững chắc, Sầm Sênh bình tĩnh trở lại.
Nhìn những lớp xích sắt chằng chịt quấn trên tủ quần áo, cùng ổ khóa kiểu cũ khóa chặt xích sắt, Sầm Sênh hoang mang đẩy gọng kính.
Cái tủ quần áo này chắc chắn có vấn đề, nếu không Tiểu Khiết cũng sẽ không sợ nó như vậy. Chỉ là nếu cô ta biết rõ trong tủ này có một con quỷ, tại sao cô ta lại không ném tủ quần áo này đi, cũng không dọn ra khỏi phòng 404?
Chẳng lẽ điều cấm kỵ ở tòa nhà này, không chỉ là không thể phát ra tiếng động ở hành lang vào ban đêm?
Mà còn không thể vứt bỏ đồ vật trong tòa nhà, đồng thời buổi tối nhất định phải trở về phòng của mình?
Điều này đã giải thích được, vì sao sau khi bạn cùng phòng dùng máu gà trống và máu chó đen để trừ tà lại không vứt thi thể của chúng đi, mà ngược lại còn mặc cho những thi thể đó thối rữa ở phòng ngủ của mình.
Ngay cả thi thể cũng không thể ném ra khỏi phòng, vậy bình thường các cư dân xử lý rác thải như thế nào?
Khu dân cư Ân Hà rốt cuộc có những quy tắc gì? Nếu như vi phạm những quy tắc đó sẽ phải gánh chịu hậu quả gì?
Sầm Sênh lại nghĩ tới thứ giống như bông hoa ngoài cửa vừa rồi.
Nó rốt cuộc là gì?
Nếu như lúc đó anh không kịp đóng cửa lại, anh sẽ chết sao?
Âm thanh ồn ào trong phòng khách cắt ngang dòng suy nghĩ của Sầm Sênh. Anh chuyển camera sang phòng khách, năm cô gái đã thay quần áo xong, đang ngồi trên ghế sofa ăn dưa hấu.
Bọn họ vừa nãy không phải thay đồ ngủ, mà ngược lại thay những bộ quần áo không vừa vặn, rõ ràng không phải quần áo thuộc về mình.
Bạn cùng phòng Tiểu Khiết lấy ra vài hộp vịt nướng và tôm hùm đất, bọn họ vừa cười vừa nói chuyện, đeo bao tay bắt đầu ăn tôm hùm đất.
Mấy người bạn thân đã lâu không gặp, tụ tập một chỗ vừa ăn vừa trò chuyện về mọi thứ, cảnh tượng này trông thật hài hòa.
Nếu sắc mặt bọn họ không tái nhợt như vậy, cơ thể không căng thẳng như vậy, hình ảnh này nhìn qua sẽ càng thêm hài hòa hơn.
Sầm Sênh chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra, giữa năm người này trông hoàn toàn xa lạ với nhau, chắc hẳn là lần đầu tiên gặp mặt.
Nhưng bọn họ vẫn luôn nỗ lực tìm kiếm chủ đề, cố gắng tỏ ra rất quen thuộc, như đã là bạn tốt nhiều năm.
Rõ ràng đang lo lắng, bất an, lại cố gắng giả vờ thoải mái. Rõ ràng là xa lạ, lại muốn cố tỏ ra thân thiết.
Trong lòng anh dấy lên một suy đoán, Sầm Sênh chuyển màn hình camera, nhìn về phía tượng Đồng Minh Thánh Hậu đang được đặt ở trong phòng khách.
Trong nháy mắt nhìn thấy tượng thần, Sầm Sênh nín thở trong giây lát.
Tượng thần đáng lẽ phải đối diện với cửa chống trộm, không biết từ lúc nào đã xoay đổi hướng. Nó đang quay mặt về phía ghế sofa trong phòng khách.
Tiểu Khiết rất sợ tủ quần áo, cô ta cố ý khóa cửa tủ quần áo lại, nghĩa là cô ta cho rằng đồ vật bên trong sẽ làm tổn thương cô ta.
Có thứ gì đó ở trong tủ quần áo đẩy cửa ra ngoài. Các biện pháp phòng vệ của Tiêu Khiết Khiết rất hữu dụng, xích sắt và móc khóa quả thật đã nhốt chặt con quái vật lại.
Trong phòng 404 có ít nhất hai con quỷ. Một con trong phòng ngủ của Tiểu Khiết, còn một con kia thì ở trong phòng ngủ của Sầm Sênh.
Hiện tại bức tượng Tà Thần dường như đã sống lại, còn tự động xoay người theo dõi người trong phòng khách.
Đây là lần đầu tiên trong đời trải qua chuyện thần quái, lại một lúc gặp phải hai quỷ một Tà Thần, cộng thêm một bông hoa.
Sầm Sênh liên tục ăn mấy thanh chocolate, cố gắng ép mình bình tĩnh trở lại.
Anh không còn tâm trạng nói chuyện với tên cảnh sát Vương giả mạo nữa, nói qua loa vài câu rồi không để ý tới nó nữa.
Tiếng nói chuyện của năm cô gái truyền qua tai nghe.
Đề tài của bọn họ bao gồm từ tin đồn giới giải trí, cho tới phim truyền hình ăn khách, rồi đến những vụ mất tích và tự sát liên tiếp gần đây, đều là những tin tức mà Sầm Sênh đã biết.
Anh đang muốn chuyển sang xem tủ quần áo trong phòng ngủ lần nữa, trong tai nghe bỗng nhiên vang lên một giọng nói của cô gái xa lạ.
Cô gái tóc ngắn vẫn luôn yên tĩnh ngồi ở trong góc ăn tôm cuối cùng cũng lên tiếng.
"Chúng ta thật sự phải ở trong phòng khách chịu đựng cho đến 0 giờ như vậy sao?" Cô rụt người lại một chút, giọng nói nghẹn ngào: "Tượng thần xoay người, nó đang nhìn chúng ta..."
Cô vừa nói xong, những người khác lập tức tránh xa cô giống như trốn tránh dịch hạch.
Những vẻ náo nhiệt, thoải mái giả tạo biến mất trong nháy mắt. Mấy người nhìn về phía cô gái tóc ngắn, lại nhìn tượng thần cách đó không xa, biểu cảm dần dần trở nên hoảng sợ.
Cô gái tóc ngắn ngơ ngác ngồi tại chỗ, thân thể không kìm được mà run rẩy: "Những lời vừa rồi không thể nói sao? Tiểu Khiết, là cô nói có biện pháp giải quyết vấn đề rắc rối của chúng ta nên tôi mới tới tham gia buổi gặp mặt hôm nay. Ở trong phòng đợi quỷ, còn phải mặc quần áo của người chết..."
"Đậu Lỵ! Đủ rồi câm miệng! Cô muốn chết cũng đừng liên lụy chúng tôi!"
Tiêu Khiết Khiết còn chưa lên tiếng, cô gái vóc dáng thấp bé tên Quý Manh đã lạnh lùng tháo bỏ cái bao tay dùng một lần: "Thánh Hậu xoay người mà thôi, không cần phải ngạc nhiên thế! Cậu cung phụng Thánh Hậu lâu như vậy, Thánh Hậu hiển linh thì cậu phải vui mừng mới phải, sợ cái gì mà sợ!"
"Nhưng..."
"Không có nhưng nhị gì cả, ngày hôm nay chúng ta tập trung ở đây là tới cầu Thánh Hậu phù hộ ban phước! Thánh Hậu muốn cậu làm cái gì, cậu làm cái đó là được, Thánh Hậu còn có thể hại cậu sao?"
Quý Manh nói không sợ, nhưng môi lại hơi run rẩy.
Sầm Sênh quan sát biểu hiện của mấy người, bọn họ không giống như là tín đồ của Đồng Minh Thánh Hậu, cũng không giống như bị Thánh Hậu uy hiếp.
Bọn họ không sợ Thánh Hậu, cho đến khi tượng thần xoay người, mới bắt đầu cảm thấy bất an.
Thứ thật sự làm bọn họ sợ hãi, là thứ trong phòng ngủ của Tiêu Khiết Khiết.
Thấy Đậu Lỵ và Quý Manh sắp cãi nhau, Tiêu Khiết Khiết vội vàng đứng ra ngăn cản.
"Tiểu Lỵ, cô đừng vội. Trước đó không phải đã nói sắm vai người chết là một phần của nghi lễ rồi sao."
Giọng Tiêu Khiết Khiết hạ rất thấp, camera cách khá xa nên không nghe rõ lời của cô ta. Sầm Sênh dí sát mặt vào màn hình, nheo mắt nhìn khẩu hình của cô ta.
"Chúng ta mặc quần áo người chết khi còn sống, trên người dán bát tự của họ. Chỉ cần sắm vai những người chết kia cho tốt, trong mắt thứ đó, chúng ta chính là người chết. Quỷ chỉ tìm người sống, sẽ không để ý đến người chết. Chúng ta tuyệt đối sẽ không có việc gì, Tiểu Lỵ cô đừng sợ."
Lá gan của Đậu Lỵ nhỏ hơn nhiều so với những người khác, tựa vào lòng Tiêu Khiết Khiết, không ngừng lau nước mắt.
"Có đúng là chỉ cần sống qua ngày hôm nay thì chúng ta sẽ không bao giờ bị quỷ đeo bám nữa không?"
Tiêu Khiết Khiết kiên định gật đầu: "Đúng vậy, sống qua ngày hôm nay thì sẽ không sao nữa."
"Tôi cảm thấy anh ấy hẳn là đã nhận ra được điều gì đó rồi."
"Không sao, chúng ta bên này có năm người, bạn cùng phòng của tôi chỉ có một. Cho dù anh ấy có phát hiện điều bất thường muốn chạy trốn, chúng ta cũng có thể khống chế anh ấy!"
Trong phòng khách, mấy cô gái an ủi lẫn nhau, cùng ôm nhau để tự an ủi. Bên trong phòng ngủ, Sầm Sênh lặng lẽ nhìn camera.
Tất cả năm người đều sắm vai người chết, vậy anh không phải là người sống duy nhất trong phòng 404 này sao?
Trước đó anh đoán không sai, người thuê mới thật sự là một phần trong kế hoạch của bọn họ.
Sầm Sênh vừa đi đến trước cửa sổ nhìn ra ngoài, ngoài cửa sổ là một màu đen kịt, không có một tia sáng. Điều này không bình thường, anh đã bị nhốt ở phòng 404.
Ở trong lòng bọn họ, con quỷ trong phòng Tiểu Khiết còn kinh khủng hơn tượng Đồng Minh Thánh Hậu.
Sầm Sênh không muốn ngồi yên chờ chết, nếu bọn họ muốn hại anh, vậy anh cũng không cần tiếp tục suy nghĩ bảo vệ bọn họ nữa.
Vừa nảy ra ý nghĩ đó, lời tự thuật lại lần nữa xuất hiện.
【 Biết được bọn họ muốn hại chết mình, Sầm Sênh rất thất vọng với bọn họ. Nhưng là một người trợ lý thám tử lương thiện, chính trực, anh luôn suy nghĩ đắn đo mãi, vẫn quyết định làm hết sức mình để giúp đỡ bọn họ, giúp họ nhận ra sai lầm, giúp bọn họ vượt qua khó khăn. 】
Sầm Sênh:...
Không, anh không có.
【 Chỉ số đóng vai Thánh phụ hiện tại: 3. 】
【 Đánh giá: Một người qua đường khá nhiệt tình và thân thiện. 】
【 Khi cấp độ đóng vai Thánh phụ đạt đến 10, có thể hoàn thành nhiệm vụ phụ, và nhận được phần thưởng đặc biệt — Bí mật của Tiêu Khiết Khiết. 】
【 Trong lòng mỗi người đều cất giấu những bí mật không thể nói. Bạn có muốn biết bí mật của cô ấy không? 】
Bí mật? Có liên quan đến Dung Dã không?
Sầm Sênh rút lại suy nghĩ vừa rồi, anh không có tức giận với bạn cùng phòng.
Anh đã đối phó với vô số loại tội phạm trong hơn năm năm, loại chuyện bị người khác hợp sức mưu hại này cũng không phải lần đầu gặp phải, anh hoàn toàn có năng lực xử lý.
Huống chi ở sâu trong nội tâm Sầm Sênh cũng chưa kết tội chết cho năm cô gái. Trước mắt xem ra, bọn họ hại anh chẳng qua là để tự bảo vệ mình.
Cho dù bọn họ thật sự phạm sai lầm, cũng nên do pháp luật trừng phạt bọn họ.
Chẳng qua chỉ số đóng vai Thánh phụ là gì? Yêu cầu anh phải giả làm Thánh phụ trước mặt những người đó sao?
Làm sao để giả bộ làm người tốt? Anh không biết, chưa từng học qua.
Năm người, số lượng thật sự nhiều. Anh nói chuyện bọn họ chưa chắc đã nghe, gặp phải nguy hiểm bị hoảng sợ cũng có thể chạy tán loạn.
Cái nhà này cũng chỉ rộng hơn 70 mét vuông, nếu họ hoảng loạn, không gian sẽ trở nên chật chội. Chạy trốn đã khó, đừng nói là đánh nhau với quỷ.
Không bằng sau khi anh nắm rõ tình hình, tìm một cơ hội đánh ngất bọn họ, trói lại rồi ném vào phòng ngủ, tự mình đi ra ngoài tìm cách giải quyết ác quỷ?
Cũng không được, trong phòng 404 không chỉ có một con quỷ. Bọn họ mất khả năng phản kháng, có khả năng sẽ bị quỷ khác nhô ra giết chết.
Sầm Sênh vừa tự hỏi vừa đánh giá xung quanh.
Điều quan trọng nhất lúc này là anh tuyệt đối không thể làm người sống duy nhất trong phòng 404. Chỉ có còn sống, anh mới có cơ hội sắm vai Thánh phụ, hoàn thành nhiệm vụ.
Vấn đề là anh bị nhốt ở phòng 404, nên đi đâu để tìm đồ đóng vai người chết đây?
Ánh mắt lướt qua căn phòng, cuối cùng dừng ở điện thoại của mình.
Con quỷ trong phòng ngủ vẫn luôn giả làm cảnh sát Vương nói chuyện với Sầm Sênh. Từ cách nói chuyện của tên cảnh sát Vương giả mạo kia, Sầm Sênh có thể chắc chắn đó là một nam quỷ.
Nếu hắn ta là quỷ, chắc chắn cũng là người đã chết. Thân phận của hắn ta, không phải anh cũng có thể mượn dùng một chút được không?
Sầm Sênh hít sâu một hơi lấy thêm dũng khí, anh thử gửi tin nhắn:【 Anh, đang bận hả? 】
【 Thật ngại quá, tôi muốn làm phiền anh một việc. 】