Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 52: Anh thích tùy tiện
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sầm Sênh không tài nào tưởng tượng nổi, Dung Dã lại biến thành con nhện hình người, trong tin nhắn cũng không hề nhắc tới chuyện này.
Người đàn ông lai tựa hồ mất đi lý trí, không những không quen biết anh, còn có ý định tấn công anh.
Cũng may đầu óc anh nóng lên, thân thể tự động phản ứng, không bị chồng mình đang mất trí nhớ gặm sống.
Tốc độ của nhện hình người rất nhanh, chớp mắt đã vọt tới trước mặt tên bảo vệ béo. Tơ máu giăng khắp nơi, siết chặt cổ hắn ta.
Sầm Sênh mở một khe cửa, hé nhìn ra ngoài.
Tên bảo vệ béo liều mạng giãy giụa, những đốm trắng trên người hắn nhanh chóng lớn dần. Từng cánh tay trẻ con chui ra từ lỗ thủng, cào lên thân thể Dung Dã.
Những cánh tay kia thoạt nhìn có vẻ không lớn, nhưng lại có tính công kích rất mạnh.
Mỗi lần cào lên đều có thể rút ra một làn sương đỏ như máu từ người nam quỷ.
Máu tươi tuôn ra từ miệng vết thương, trong cổ họng Dung Dã phát ra tiếng gầm gừ của dã thú, không phải vì đau đớn. Nhưng sức mạnh khống chế tên bảo vệ rõ ràng đang suy yếu.
Những làn sương đỏ lởn vởn quanh hắn, có lẽ là sức mạnh mà hắn đã mất đi.
Tay nhỏ chui ra từ dưới quần áo của tên bảo vệ béo, vô số cánh tay màu trắng trải rộng khắp thân thể. Từ xa nhìn lại, hắn ta giống như một con nhím biển màu trắng đang đứng thẳng.
Chỉ trong vài giây, sương mù xung quanh Dung Dã đã chuyển từ màu đỏ đen sang màu đỏ thẫm.
Sợi tơ máu chặt đứt những cánh tay trên người tên bảo vệ béo, những cánh tay trắng ngà mới lại nhanh chóng mọc ra.
Thực lực của hắn ta không bằng nam quỷ, nhưng năng lực tự chữa lành lại rất mạnh.
Sầm Sênh quan sát một trận, đại khái đã nhìn ra vấn đề.
Bàn tay trẻ con trên người tên bảo vệ béo vươn ra xa nhất là một mét, có thể tự động đánh cắp lực lượng trên người quỷ quái.
Năng lực chiến đấu của bản thân hắn ta không mạnh, nhưng da thịt dày cộm, lại còn có thể tự chữa lành nhanh chóng.
Nếu muốn đánh thắng hắn ta trong thời gian ngắn, nhất định không thể đánh cận chiến.
Hấp thụ sức mạnh của nam quỷ, tên bảo vệ béo cười càng thêm dữ tợn. Hắn ta đột nhiên giật mạnh sợi tơ đang quấn tay, đưa tay gạt bỏ đinh ghim trên miệng.
Một cái, hai cái, ba cái...
Đinh ghim trên miệng bị túm ra từng cái một. Như thể đã đoán trước phần thắng, vẻ mặt hắn ta dần trở nên hưng phấn.
Chỉ cần hắn ta kêu lên một tiếng, quản lý sẽ nghe thấy.
Con nam quỷ không biết từ đâu ra này, cùng tên mặt trắng vì tự bảo vệ mình mà bán sắc kia nữa, đều sẽ bị quản lý xử lý!
Tên bảo vệ béo mở cái miệng dính đầy máu ra, đang định gào lên, chàng trai tóc dài bất ngờ xông ra từ buồng bên cạnh, nhét thẳng một quyển sách cũ nát vào miệng hắn ta.
Trong nháy mắt quyển sách bìa cứng đụng vào môi, cảm giác bỏng rát dữ dội ập đến.
Tên bảo vệ béo đau đến mức run rẩy, tiếng gào thét chuyển thành tiếng kêu đau đớn, nhưng lời hắn ta muốn nói lại bị nghẹn ở cổ họng, không kêu ra được.
Hắn ta duỗi tay ra muốn bấu vào người chàng trai, đầu ngón tay còn chưa chạm được sợi tóc người kia, con nhện hình người vốn đang nằm trên mạng nhện bất ngờ nhảy xuống đất, một tay ôm lấy người kia vào lòng.
Sầm Sênh cứng đờ người: "Loại thời điểm này anh ôm em làm gì! Mau đánh nó đi!"
Nam quỷ không nói lời nào, vẻ mặt không cảm xúc nhìn anh.
Hiển nhiên là nghĩ không ra, nhưng lại không muốn thừa nhận mình không được trước mặt vợ.
"Được rồi, anh dùng tơ máu khống chế tay chân và miệng hắn ta lại, em có biện pháp xử lý."
Sầm Sênh lấy hòn đá nhỏ ra, quay đầu thấy nam quỷ còn đang trừng đôi mắt xanh biếc xinh đẹp nhìn chằm chằm anh.
"Không hiểu sao?"
Dung Dã lắc đầu.
Tên bảo vệ béo vẫn luôn giãy giụa, chỉ dựa vào một sợi dây thừng căn bản không thể khống chế được hắn ta.
Trợ thủ nhỏ cảnh báo, sợi dây thừng đã chịu đựng đến giới hạn, sắp đứt rồi, đến lúc đó anh sẽ mất đi vật phẩm của mình.
Sầm Sênh lo lắng cho sợi dây thừng nhỏ, rất sốt ruột: "Hiện tại không phải lúc đố chữ, anh có vấn đề gì thì nói đi!"
Nam quỷ chỉ vào miệng mình, thờ ơ mở miệng: "Thù lao."
Sầm Sênh lập tức nhón chân lên, hôn lên môi hắn.
"Chuyện nhỏ như hôn hít thế này sao anh lại ngại nói chứ! Đừng nói hôn một cái, ngủ với anh cũng được. Nếu anh nghe lời em, xong việc thì chọn thời gian, em trả thù lao cho anh."
"... Ngủ? Sao em lại tùy tiện như vậy? Anh không thích tùy tiện."
"Nếu anh không cần thì em đi tìm người khác."
Làn sóng tơ máu đỏ rực như trời chiều lao về phía tên bảo vệ béo, trong nháy mắt đã bao phủ hắn ta.
"Anh không nói là anh không giao dịch, nơi này chỉ có anh là quỷ, em có tìm cũng không thấy người khác đâu."
Dung Dã đã khôi phục một ít lý trí, hắn nhíu mày: "Hôm nay chúng ta mới vừa quen biết, em hôn anh một cái vì để tự bảo vệ mình cũng thôi đi, sao còn nói lên giường?"
Trước khi mất trí nhớ hai người rất quen thuộc, đương nhiên cũng hay trêu chọc nhau. Đầu óc Sầm Sênh vừa mới nóng lên liền thốt ra lời trêu ghẹo.
Tỉnh táo lại, tai anh đỏ bừng: "Vậy anh... còn muốn không?"
"Muốn, anh thích tùy tiện."
Sầm Sênh: ?
—
Tháo dây thừng ra trả lại Sầm Sênh. Sương máu quanh nam quỷ càng lúc càng đậm đặc, đôi mắt xanh biếc sáng rực khác thường.
Tơ máu tràn vào miệng tên bảo vệ béo, nhanh chóng xuyên qua cơ thể hắn ta. Ngay cả những cánh tay nhỏ trong đốm trắng cũng bị tơ máu xuyên thủng.
Lúc này hắn không đến gần, cố tình tránh những bàn tay nhỏ màu trắng kia.
"Anh đừng giết hắn ta, để em tới đã!" Sầm Sênh cầm "Thế giới ấm áp" đập vào đầu tên bảo vệ béo.
Tên bảo vệ béo bị Dung Dã khống chế chặt chẽ, không có cả cơ hội né tránh.
Sầm Sênh đập liên tiếp hàng trăm cái vào đầu hắn ta. Mỗi lần sách bìa cứng đập xuống, trên mặt tên bảo vệ sẽ xuất hiện vết bỏng. Tốc độ tự lành của những vết bỏng vô cùng chậm chạp.
"A a a!"
"A a a —"
Khuôn mặt đầy thịt mỡ như ngọn nến đang cháy chảy. Sầm Sênh vẫn cảm thấy chưa đủ, lại lấy hòn đá nhỏ ra, để nó tự động đập vào mặt tên bảo vệ béo.
Mắt tên bảo vệ béo bị đập mạnh, đầu thì bị nát.
Mức độ giãy giụa càng lúc càng giảm, hắn ta dùng hết sức kéo tơ máu trong miệng ra, muốn cầu cứu quản lý, nhưng không còn sức để hét lên.
Sức mạnh trên người bị Dung Dã hấp thụ, tên bảo vệ béo nhìn bàn tay quái vật thò vào trong quần áo của hắn, suy yếu mở miệng: "Thả... buông tha cho tôi, tôi... cũng có thể trả thù lao cho anh. Trong chung cư có rất nhiều đàn ông, anh muốn người nào, tôi..."
Hắn ta còn chưa nói xong, Sầm Sênh đã cầm "Thế giới ấm áp" hung hăng nện xuống.
Trước mắt tên bảo vệ béo tối sầm, hai mắt vĩnh viễn khép lại.
Chàng trai tóc dài trông có vẻ chính trực, ngay cả việc dùng mỹ nhân kế cũng làm được. Quái vật nhện hình người trông hung ác, nhưng lại rất dễ bị con người dụ dỗ.
Nếu đánh tay đôi, hắn ta sẽ có cơ hội thắng, nhưng bọn họ lại cấu kết với nhau để đánh hắn ta.
Hắn ta không cam tâm, hắn ta thua thật oan ức!
—
Trong tin nhắn có nhắc tới, quái vật bị "Thế giới ấm áp" đập chết, thông tin sẽ tự động được ghi vào sách. Nếu anh có cơ hội, đập chết nhiều quái vật hơn, có lẽ có thể thu thập được một vài manh mối.
Quyển sách bìa cứng trong tay bắt đầu nóng lên. Trên trang giấy trắng xuất hiện thông tin mới về con quỷ.
【 Ác quỷ cấp thấp tổng hợp - Quỷ háu ăn số 8. 】
【 Họ tên: FT-A88. 】
【 Cấp độ nguy hiểm: Trung bình. 】
【 Lực công kích: Trung bình. 】
【 Xuất xứ: "Dị Giới Buông Xuống 1: Sóng Trắng", "Quỷ thoại Ân Hà". 】
【 Phương thức khắc chế: Cảm hóa vật lý. 】
Sầm Sênh khẽ nhíu mày.
Quái vật tổng hợp, đây là quái vật do con người tạo ra.
Tên bảo vệ béo là quỷ háu ăn số 8, tức là trong số tất cả những quỷ háu ăn do con người tạo ra, chỉ có con số 8 này sống sót?
Hay là ngoài hắn ta, ít nhất còn có 7 con quỷ háu ăn nữa?
Trang giấy vẫn đang thay đổi, "Thế giới ấm áp" rất chu đáo ghi lại di ngôn của tên bảo vệ.
【 Trong tưởng tượng của hắn ta, hắn ta sẽ ăn thịt con quái vật mất lý trí, chỉ biết hành động theo bản năng kia. Lại nhân lúc quản lý chưa phát hiện, đưa tên mặt trắng không có khả năng phản kháng kia về phòng. 】
【 Nhưng hắn ta không ngờ tới, quái vật và tên mặt trắng kia đều là những tên gay chết tiệt. Lại còn ngang nhiên giao dịch mờ ám ngay trước mặt hắn ta. Hắn ta không cam tâm, hắn ta cảm thấy mình thua quá dễ dàng, da mặt quá mỏng, dáng vẻ thì khó coi. 】
Nói cứ như thể không có đàn ông thì anh là đồ vô dụng vậy.
Sầm Sênh có chút không vui, quay đầu nhìn thi thể của tên bảo vệ béo.
Dung Dã đã khôi phục lý trí, đang điều khiển sợi tơ máu cắt tên bảo vệ thành từng miếng thịt nhỏ, ung dung thưởng thức bữa ăn khuya.
Hai người chạm mắt trong chớp nhoáng, Dung Dã cười lạnh một tiếng rồi quay đầu đi.
Trông thì lạnh lùng, nhưng thực ra là đang ngượng ngùng nhìn anh.
Sầm Sênh vừa mới nghiên cứu thiết bị mô phỏng Thần Phụ, thời gian anh gắn kết với thiết bị mô phỏng còn chưa đầy một tuần.
Trước khi mất trí nhớ, anh là một người cuồng công việc, rất có chí tiến thủ. Trong vài ngày ngắn ngủi hoàn thành nhiều nhiệm vụ, mỗi ngày đều căng thẳng đấu trí đấu dũng.
Nhận được không ít phần thưởng và vật phẩm, sức mạnh của đồng đội tăng lên rất nhanh. Nhưng năng lực cá nhân của anh lại tăng rất chậm. Tất cả kỹ năng nhận được đều là kỹ năng hỗ trợ.
Trước mắt trên tay anh chỉ có một kỹ năng tấn công duy nhất, chính là "Diệu thủ không không".
Kỹ năng này vẫn chưa được thăng cấp, việc sử dụng còn bị hạn chế rất nhiều.
Trợ thủ nhỏ đang âm thầm thao túng phần thưởng, sợ anh dựa vào kỹ năng mà trở nên quá mạnh.
Sầm Sênh cảm thấy mình không phải là nhân tài chiến đấu, vai diễn của anh chắc hẳn là triệu hồi sư.
Triệu hồi sư nào lại tự mình xông lên đánh nhau?
Anh để Dung Dã giúp anh đánh ma quỷ, rất phù hợp với chức nghiệp của anh!
Điều chỉnh lại cảm xúc, Sầm Sênh mãn nguyện gấp sách lại.
Tên bảo vệ béo chửi anh là trai bao đã bị Dung Dã ăn sạch sẽ.
Hấp thụ quá nhiều sức mạnh cùng lúc, nam quỷ mơ hồ có dấu hiệu mất kiểm soát.
Sầm Sênh cầm "Thế giới ấm áp" gõ đi gõ lại vào đầu hắn: "Tỉnh lại đi, anh Dung, vì sao hôm nay anh lại hẹn em tới đây?"
Sương máu trong mắt nam quỷ bị gõ tan, ánh mắt một lần nữa trở nên sáng rõ: "Anh phát hiện một bí mật, em đi theo anh."
Hắn ôm lấy Sầm Sênh, bay vào buồng vệ sinh thứ năm. Sợi tơ máu trên trần nhà đẩy tấm ván gỗ đã bị hắn phá hỏng ra.
Phía trên tấm ván gỗ có một lối đi nhỏ hẹp, chỉ đủ một người bò qua.
Sầm Sênh nghi ngờ, đây là lối đi bí mật mà Dung Dã phát hiện ra khi rảnh rỗi không có việc gì làm, cứ bò lung tung khắp nơi.
Hắn ra hiệu Sầm Sênh nằm sấp xuống, Dung Dã phát huy ưu thế riêng của ác quỷ, ôm cổ anh rồi đè lên lưng anh.
Linh hồn không có trọng lượng, cũng không chiếm không gian. Nhưng tư thế này quá thân mật, cả hai vẫn chưa khôi phục ký ức nên đều có chút không tự nhiên.
Dung Dã đưa tay chỉ đường, ý bảo Sầm Sênh bò về phía trước.
Lối đi nằm giữa tầng kép của các tầng, khe hở không lớn, rất nhiều bụi bặm.
Sầm Sênh vừa chậm rãi bò, vừa nói ra những nghi ngờ trong lòng: "Khi ở nhà ăn là lần đầu chúng ta gặp nhau, tại sao anh lại chuẩn bị sẵn tờ giấy đó?"
"Anh vẫn luôn mang theo bên mình, không phải viết riêng cho em."
Dung Dã dựa lên vai anh, ghé vào bên tai anh thấp giọng giải thích: "Anh phát hiện cứ cách một khoảng thời gian, trong chung cư sẽ xuất hiện một vài cư dân thông minh. Khác với những cư dân khác, bọn họ không tin vào ký ức trong đầu mình, sẽ cảm thấy nghi ngờ đối với mọi thứ xung quanh."
"Trên mặt bọn họ thường lộ ra vẻ đề phòng mơ hồ, mối quan hệ với bạn cùng phòng cũng rất kém. Sau khi những người này xuất hiện vài ngày, dần dần bị hoàn cảnh đồng hóa, cuối cùng đánh mất bản thân như những cư dân khác."
Sầm Sênh rất nhanh đã hiểu ý của hắn: "Anh cần một người đồng hành hợp tác, trước khi gặp em, anh cũng đã đi tìm những người khác sao?"
"Chuyện này không thể để cho quản lý biết, người được chọn phải được sàng lọc thật kỹ. Anh tìm ba người, hai người đầu tiên không tin lời anh, không đến chỗ hẹn. Người thứ ba tin tưởng anh, nhưng lại không có gan đến chỗ hẹn."
"Em là người đầu tiên làm theo, anh còn tưởng em sẽ không đến. Sầm Sênh, em có thể đến, anh..."
"Em rất ưu tú."
Hắn dừng một chút, rốt cuộc vẫn không thể nói ra câu trong lòng kia: "Em có thể đến tìm anh, anh rất vui."
Ánh mắt nam quỷ nhìn anh rất phức tạp.
Có lẽ chính hắn cũng chưa ý thức được, trong mắt hắn ngoài sự nghiên cứu và thưởng thức, còn có tình yêu không thể che giấu.
Đây là biểu cảm chỉ xuất hiện khi mong chờ một tình cảm chân thành.
Dù không nhớ gì cả, nhưng giờ phút này, Sầm Sênh thật sự rất muốn hôn hắn.
—
Nơi Dung Dã muốn đi rất xa, Sầm Sênh bò hơn mười phút, nhưng vẫn chưa tới nơi.
Lối đi này rất hẹp, không khí cũng không lưu thông tốt. Cũng may nam quỷ vẫn luôn nằm trên lưng anh tỏa ra khí lạnh, sẽ không khiến anh cảm thấy oi bức.
Tòa chung cư bỗng nhiên rung lắc nhẹ, như thể có một con quái vật khổng lồ đang đi lại bên ngoài.
Dung Dã lắc đầu, ý bảo anh không cần lo lắng, cứ tiếp tục bò về phía trước.
"Sống lâu trong chung cư, có vài người sẽ nghi ngờ ký ức của mình có vấn đề, có vài người sẽ thuận theo dòng nước, chấp nhận cuộc sống bị người khác sửa đổi."
"Bạn cùng phòng thích **d*m của Quý Manh chính là một điển hình. Hắn ta cảm thấy Quý Manh là vợ hợp pháp của mình, nhưng hắn ta vẫn có thể kể được trước khi vào chung cư, hai người đã quen nhau rồi yêu nhau như thế nào. Hắn ta tin tưởng vững chắc bọn họ là vợ chồng, nhưng không hiểu vì sao Quý Manh lại không cho hắn ta động vào."
Sầm Sênh suy nghĩ: "Sao anh không tìm bạn cùng phòng cũ của mình để hợp tác?"
"Cậu ấy cũng bị cuốn vào vòng xoáy đó, cậu ấy khăng khăng nói anh là bạn trai của mình. Lúc đầu anh cũng không phản ứng lại, thật sự coi cậu ấy là người yêu của mình, muốn thân mật với cậu ấy. Nhưng ở bên nhau một thời gian, anh phát hiện tình huống không đúng."
Sự ấm áp trong mắt biến mất, Sầm Sênh đột nhiên quay đầu: "Thân mật?"
Nam quỷ nheo mắt lại: "Tại sao em lại nhìn anh bằng ánh mắt đó, anh và em còn chưa quen nhau mà, em còn muốn ghen sao?"
"Anh ngủ với cậu ta rồi sao?"
"Chậc, em quản..."
"Trả lời em trước, các người đã làm cái gì?"
"Em đang chất vấn anh?"
Một cơn tức giận không tên dâng trào trong lòng Sầm Sênh.
Anh c*n m** d***, cố nén cơn giận trong lòng: "Không có gì, em thất lễ rồi, chuyện này cũng chẳng trách anh."
Dù Sầm Sênh không nhớ rõ hai người yêu nhau như thế nào, nhưng anh vẫn có h*m m**n chiếm hữu Dung Dã mãnh liệt.
Anh hiểu được sự khó xử của hắn, nhưng lại hy vọng hắn có thể thoát khỏi sự khống chế, vĩnh viễn thuộc về một mình anh.
Vẻ mặt Sầm Sênh bình tĩnh, tay lại nắm chặt "Thế giới ấm áp".
Khi ở chung với Tiểu Nhu, sẽ cảm thấy không thoải mái.
Quý Manh có thể giữ tỉnh táo, không ngủ với bạn cùng phòng **d*m.
Ký ức của đứa nhỏ Tuế Tuế chắc chắn cũng đã bị thay đổi, nhưng cách ở chung giữa hai người rất bình thường. Chỉ muốn ôm chân người lớn, căn bản không nghĩ tới giữa bạn cùng phòng còn có thể làm việc khác.
Từ tin nhắn để lại, Dung Dã là một người rất thông minh.
Hắn chắc chắn có thể chú ý tới những điểm không thích hợp trong cuộc sống, với chỉ số IQ và tính cách của hắn, không nên mắc phải sai lầm cấp thấp.
Không thể tùy tiện kết luận người khác, sẽ khiến người khác bị oan uổng.
Sầm Sênh mím môi, tự trấn an mình: "Em hy vọng chúng ta nói chuyện đàng hoàng, tránh ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta. Em và Tiểu Nhu chưa làm gì cả, còn anh? Không sao, anh cứ nói thật, em không ngại."
Giọng anh vẫn dịu dàng như thường lệ, nhưng trên trán lại nổi đầy gân xanh.
Bọn họ chỉ là người xa lạ, chỉ có vài lần giao dịch. Dung Dã không rõ vì sao anh lại tức giận như vậy, hắn theo bản năng muốn trêu chọc vài câu.
Nhưng tất cả những lời muốn nói đều nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt nên lời.
"Không ngủ, ký ức trong đầu anh nói cho anh biết, anh rất yêu cậu ấy. Nhưng khi thật sự chạm vào cậu ấy, anh lại cảm thấy ghê tởm, cả về tâm lý và sinh lý đều khó chịu. Trong tiềm thức cảm thấy đây là ngoại tình, nhưng anh chỉ nhớ rõ một người bạn trai là cậu ấy."
"Đừng nói đến việc lên giường, ngày thường khi ở gần cậu ấy quá, anh đều thấy không thoải mái. Trong đầu có âm thanh thúc giục anh thân mật với cậu ấy, làm những việc mà những người yêu nhau thường làm. Nhưng cơ thể và linh hồn lại kháng cự, mỗi lần chạm vào đều khiến anh cảm thấy ghê tởm."
"Anh bị bệnh, trong chung cư này lại không có thuốc. Áp lực quá lớn khiến anh sẽ phát điên. Đầu óc và cơ thể xuất hiện cảm giác khác lạ mãnh liệt, anh không kiên trì được mấy ngày đã bắt đầu phát bệnh. Anh biết cậu ấy không làm gì sai, nhưng mỗi lần nhìn thấy cậu ấy, anh đều cảm thấy nôn nao bất an."
Khẽ xoa trán, Dung Dã bực bội "chậc" một tiếng: "Anh luôn cảm thấy người nằm bên cạnh mình không nên là cậu ấy. Nhưng suốt đêm nằm mơ, anh đều chỉ có thể mơ thấy cậu ấy. Bệnh tình của anh càng ngày càng nghiêm trọng, mỗi ngày đều nhốt mình trong phòng vệ sinh, nhiều lần còn đập phá đồ đạc."
Dung Dã không ngại để người khác biết mình không chịu nổi, hắn thường xuyên nổi điên, có giấu cũng không được.
Hắn giải thích rất nghiêm túc, Sầm Sênh không nhịn được v*t v* gương mặt hắn: "Khoảng thời gian này anh vất vả rồi, xin lỗi, em không nên nổi giận với anh."
Dung Dã rũ mắt nhìn anh.
Nổi giận chỗ nào chứ, không phải rất khắc chế rất dịu dàng sao?
"Không vất vả lắm, anh quen rồi. Trước khi chưa bị đưa đến chung cư, hình như vẫn luôn có người chăm sóc anh. Anh không nhớ ra, chỉ nhớ tính cách người ấy và em không khác lắm, cũng rất dịu dàng. Hiện tại anh bị nhốt ở đây, không có cách nào đi tìm người ấy."
Sầm Sênh biết người trong lời Dung Dã chính là anh.
Anh nghiêng đầu hôn lên mặt Dung Dã, lông mi nam quỷ khẽ run lên, như thể không thể thích ứng với tốc độ phát triển tình cảm nhanh như vậy.
Để chiếm quyền chủ động, hắn nhỏ giọng nói một câu lẳng lơ: "Thù lao của em vẫn chưa trả, còn tùy tiện như vậy, anh sẽ làm em."
Sầm Sênh:...
Anh hơi sợ hắn sẽ làm thật, thuận thế chuyển sang đề tài khác, bảo hắn tiếp tục nói.
"Cơ hội thay đổi bạn cùng phòng của anh đã dùng hết rồi, chỉ có thể liên tục phát điên. Cuối cùng người ta không thể nhịn được nữa, thay đổi bạn lữ."
"Dùng khi nào?"
"Đây chính là chuyện khác mà anh muốn nói."
Vẻ mặt Dung Dã trở nên nghiêm túc: "Ký ức của cư dân sẽ bị sửa đổi bất cứ lúc nào. Nếu không hài lòng với cuộc sống hiện tại, sẽ sắp xếp lại phòng và bạn đời một lần nữa, truyền lại ký ức mới."
"Ai không hài lòng?"
"Có thể là quản lý, anh không chắc chắn."
Cuối lối đi ẩn hiện ánh sáng mờ nhạt. Càng đến gần ánh sáng màu vàng, mùi máu tươi và mùi hôi thối trong không khí càng nồng nặc.
Chung cư bỗng nhiên rung lắc dữ dội, trong lòng Sầm Sênh dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Dung Dã bảo Sầm Sênh tiếp tục bò về phía ánh sáng màu vàng, giọng nói càng hạ thấp: "Anh đã trải qua một lần thiết lập lại ký ức, ngày đó cũng giống như hôm nay, mấy ngày liên tiếp quản lý đều yêu cầu 9 giờ tối đi ngủ. Có một ngày nhấn mạnh nhiều lần, nhất định phải lên giường đúng 9 giờ tối."
"Khi đó anh đã phát hiện mình là quỷ. Lúc ấy anh không biết còn có thể thiết lập lại ký ức, anh vẫn như thường ngày, đến đêm thì trốn vào buồng vệ sinh nghỉ ngơi."
"Cũng chính là đêm đó, anh đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình bọn họ sửa đổi ký ức của cư dân. Đến ngày hôm sau, hàng xóm bên cạnh anh đã đổi thành người khác. Diện mạo bọn họ thay đổi, tên thì vẫn như trước. Nhưng ngoại trừ anh, không ai cảm thấy hàng xóm đã đổi người."
"Một số cư dân thường xuyên cãi nhau, mối quan hệ cũng trở nên hài hòa hơn rất nhiều. Anh biết một cặp cư dân đã từng rất mâu thuẫn với bạn cùng phòng của mình, nhưng sau đêm đó, bọn họ đã trở nên vô cùng thân mật ân ái."
Dung Dã rũ mí mắt, giữa lông mày lộ ra một chút bất an.
"Anh lo rằng sớm muộn gì một ngày nào đó anh cũng sẽ bị thay đổi, bị thiết lập lại ký ức."
"Những cư dân bị thay thế đi đâu hết rồi?"
"Bị ăn..."
Dung Dã đang định trả lời, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống. Hắn che miệng Sầm Sênh, cảnh giác nhìn về phía trước.
Sầm Sênh nhìn theo tầm mắt của hắn, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nơi cuối lối đi chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một con mắt đỏ tươi.
Nó nhìn thẳng vào lối đi nhỏ hẹp này, như thể đã nhìn thấy bọn họ!