Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 65: Ngũ Bàng
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Dã dừng tay, Tuế Tuế đang hưởng thụ xoa bóp mơ màng mở to mắt.
Dung Dã trầm mặc hồi lâu: "Lặp lại lần nữa, em vừa hỏi cái gì?"
"Trước đây có phải anh có quan hệ gì đó với Bạch Ngọc Kinh đúng không?"
Sầm Sênh tiện tay lấy ra một viên kẹo sữa, mở giấy gói rồi nhét vào tay Tuế Tuế.
Tuế Tuế nhận kẹo sữa bằng hai tay, vui vẻ ăn.
Dung Dã cũng không còn vẻ giận dỗi nữa, hắn nhìn Sầm Sênh từ trên xuống dưới, bay tới trước mặt anh, đưa tay xoa đầu anh.
"Mơ ngủ sao? Tại sao em lại hỏi loại vấn đề này? Em cảm thấy kiểu người như anh sẽ có liên quan gì với Bạch Ngọc Kinh?"
Sầm Sênh mở sổ ghi chép ra, đọc lại từng chữ hắn đã nói mớ tối qua.
Những lời nói mớ này là do Sầm Sênh nhìn thấy qua thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, Dung Dã không thật sự nói ra tiếng. Trên tay anh chỉ có ghi chép chứ không có bản ghi âm.
Chuyện này quá không thích hợp, nếu là người khác, Dung Dã có chết cũng sẽ không tin.
Nhưng hắn tin tưởng Sầm Sênh vô điều kiện.
Dung Dã trúng lời nguyền, bị thiếu hụt một phần ký ức. Hắn đỡ trán tự hỏi, cặp lông mày sắc bén cau chặt.
"Anh không có ấn tượng, một chút cũng không có. Nhưng thật ra cái tên "Vân Ngọc" này, anh lại cảm thấy có chút quen tai, hình như đã từng nghe qua ở đâu đó rồi."
Quen thuộc, điều đó nói lên rất nhiều vấn đề.
Trong số những người mà bọn họ quen biết không có ai tên Vân Ngọc. Dung Dã cảm thấy quen thuộc đối với một cái tên của người xa lạ, chứng tỏ trước đó hắn khẳng định đã từng tiếp xúc với cái tên này.
Có thể từng gặp qua trong sách, cũng có thể từng nghe người ta nhắc tới, hoặc có thể hắn quen biết người nào đó tên Vân Ngọc.
Điều này đại biểu, giấc mộng Dung Dã đã mơ tối qua, có khả năng lớn là quá khứ mà hắn vô tình nhớ lại.
Lời nguyền áp chế ký ức của Dung Dã, hắn cố gắng nhớ lại một lúc, đầu liền đau như búa bổ.
Dung Dã rất giỏi chịu đựng đau đớn, dù đầu đau đến mức gần như muốn nổ tung, trên mặt hắn vẫn không có bao nhiêu biểu cảm.
Nhìn khắp người nam quỷ bốc lên sương đỏ, Sầm Sênh đau lòng ôm lấy Dung Dã: "Không sao đâu anh Dung, không cần ép buộc mình nhớ lại. Em không có ý chất vấn anh đâu, chỉ là có chút lo lắng, sợ anh bị Bạch Ngọc Kinh lừa gạt mà thôi."
"Hơn nữa đó cũng là chuyện quá khứ, em cảm thấy cho dù anh thật sự có liên quan tới Bạch Ngọc Kinh, hơn phân nửa cũng là hợp tác với bọn họ, hoặc là anh phát hiện âm mưu của Bạch Ngọc Kinh nên lẻn vào nằm vùng. Anh tuyệt đối sẽ không thông đồng với bọn họ làm chuyện xấu, em tin tưởng nhân phẩm của anh."
Dung Dã gục đầu xuống, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh: "Ngay cả tối qua anh mơ thấy cái gì cũng không nhớ nổi."
"Không sao, không đáng ngại."
Giọng nói của Sầm Sênh vẫn dịu dàng như trước, Dung Dã rất thích nghe anh nói chuyện.
Khuôn mặt hắn chôn trong cổ Sầm Sênh, Dung Dã hít một hơi thật sâu.
Trên người anh rất sạch sẽ, chỉ có mùi sữa nhàn nhạt. Sầm Sênh thích thoa một ít sữa dưỡng thể sau khi tắm xong, đây là loại sữa dưỡng thể mà anh thường dùng nhất.
Khi lần đầu tiên Sầm Sênh dùng loại này, Dung Dã thuận miệng nói một câu "rất dễ chịu". Từ đó về sau, anh không đổi sang loại khác nữa.
Hai người bị Bạch Ngọc Kinh "khâu" cùng một chỗ, không lúc nào là không khao khát được hòa hợp với đối phương. Ngay cả tiếp xúc thân mật đơn giản nhất, cũng sẽ khiến thân thể Sầm Sênh mềm nhũn ra.
"Ưm..."
Búp bê Tuế Tuế đang ôm kẹo sữa, ngồi bên bàn trà quan sát. Sầm Sênh mím môi, túm nam quỷ đang treo trên người mình xuống.
"Có trẻ em ở đây đó, Tiểu Hà và Khiết Khiết cũng sắp tỉnh rồi. Anh, đừng nghịch ngợm."
Dung Dã không tình nguyện buông tay, cong ngón tay búng nhẹ vào đầu Tuế Tuế một cái.
Lời nguyền mà Bạch Ngọc Kinh hạ lên người hắn giống hệt lời nguyền trên người Chuột Tinh. Một khi cố gắng tiết lộ bí mật của Bạch Ngọc Kinh ra ngoài, lời nguyền sẽ phát tác. Trước kia hắn vẫn luôn cho rằng Bạch Ngọc Kinh đã đặc biệt xóa ký ức của hắn, nhưng hiện tại phải suy nghĩ lại.
Tiện tay chơi đùa với búp bê nhỏ, Dung Dã lại nhíu mày: "Có lẽ nào tình huống của anh kỳ thực cũng giống như Chuột Tinh hay không? Vì một nguyên nhân nào đó, anh hợp tác với Bạch Ngọc Kinh, hoặc là nằm vùng trong Bạch Ngọc Kinh, trở thành thành viên cốt cán của tổ chức. Dựa theo quy định nội bộ, bọn họ đã hạ lời nguyền lên người anh."
Sầm Sênh rất nhanh đã bắt kịp suy nghĩ của hắn: "Sau đó đã đạt được mục đích, anh thoát khỏi Bạch Ngọc Kinh, cố gắng tiết lộ thông tin cho cảnh sát hoặc người khác. Bí mật bị tiết lộ, lời nguyền phát tác, anh mất đi những ký ức liên quan."
"Điều này cũng có thể giải thích được vì sao lúc anh xuất hiện trước mặt em lại trong tình trạng hấp hối. Anh mang theo bí mật chạy trốn, bị Bạch Ngọc Kinh truy sát, trong quá trình đó bị trọng thương."
"Đúng, nhưng chưa hoàn toàn." Dung Dã rũ mắt, ánh mắt dừng lại trên ngực Sầm Sênh, đưa tay đặt lên trái tim anh.
"Chuột Tinh nói, sở dĩ Bạch Ngọc Kinh giết hại chúng ta, là vì muốn tạo ra Hung Thần, biến chúng ta thành tồn tại cao hơn cả Quỷ Vương. Vì chúng ta có độ tương thích cao, Bạch Ngọc Kinh mới "kết nối" chúng ta lại cùng một chỗ. Nếu là kết nối lại, hẳn là cần chúng ta phải có mặt cùng lúc. Nhưng trong trí nhớ của anh lại có hình ảnh em chết đi. Em chết trước anh, Tiểu Sênh."
"Cả đời này của anh chưa bao giờ vượt qua ranh giới cuối cùng, nhưng nếu em phạm phải sai lầm không thể cứu vãn, anh sẽ âm thầm tiêu hủy thi thể, giúp em che giấu tội ác. Em là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh, vì em, anh có thể làm mọi chuyện điên rồ."
Nhìn vẻ mặt phức tạp của nam quỷ, Sầm Sênh dần dần hiểu rõ ý hắn.
Anh há miệng, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Ý anh là, có thể anh đã thật sự hợp tác với Bạch Ngọc Kinh?"
"Tim em bị người ta moi ra rồi nghiền nát, ngay cả trình độ chữa trị của thế giới Dị Giới Buông Xuống cũng không thể cứu sống em. Anh vì muốn giữ em lại, lựa chọn trở thành thành viên của Bạch Ngọc Kinh? Không đúng, hẳn là giả vờ gia nhập Bạch Ngọc Kinh, anh muốn lợi dụng lực lượng của bọn họ, đồng thời muốn nằm vùng điều tra."
"Ừ." Dung Dã cười tự giễu: "Quả thật khi anh còn sống sẽ có suy nghĩ tự đại như vậy, chẳng qua trọng điểm không phải cái này."
"Vậy thì là gì?"
"Anh nhớ rõ em đã từng nói với anh, vụ án mạng 404 xảy ra vào ngày đó, em đã tìm thấy quần áo của anh dưới sàn nhà trong phòng ngủ. Trên đó ngoại trừ có vết dao và vết máu, còn có một hàng chữ."
Dung Dã cố ý hạ thấp giọng, vốn là giọng nói trầm thấp thành thục, giờ phút này nghe tới, lại tựa như lời thì thầm từ trong giấc mộng.
"Anh yêu em, Tiểu Sênh, chúng ta rất nhanh sẽ có thể vĩnh viễn ở bên nhau."
"Tiểu Sênh, em nói có phải anh trong quá khứ đã yêu cầu Bạch Ngọc Kinh "kết nối" chúng ta lại hay không?"
Hắn khẽ cười một tiếng: "Dù sao cũng là anh đã không bảo vệ tốt cho em, mới để em chết trước mắt anh."
Không ai nói chuyện, phòng khách vô cùng yên tĩnh.
Sầm Sênh che ngực, ngơ ngẩn nhìn hắn.
Là anh Dung yêu cầu sao?
Quả thực Dung Dã có bệnh về tâm lý. Lúc còn sống mỗi lần bị kích động đều phải dùng ngay một lượng lớn thuốc.
Nếu anh chết trong lòng ngực Dung Dã, chắc chắn sẽ tạo thành cú sốc tinh thần rất lớn đối với hắn, lúc đó hắn có làm ra cái gì cũng đều không có gì lạ.
Có thể đối với Dung Dã ngay lúc đó mà nói, biện pháp duy nhất để Sầm Sênh sống lại, chính là hợp tác với Bạch Ngọc Kinh.
Biến mình thành ác quỷ rồi sống trong trái tim anh, cung cấp năng lượng cho anh.
Manh mối đã biết còn quá ít, đây cũng chỉ là một suy đoán của bọn họ, trong đó vẫn còn rất nhiều điểm bất hợp lý.
Lẳng lặng ngồi trên ghế sofa, Sầm Sênh tựa vào vai Dung Dã, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Suy nghĩ thật lâu, vẫn không có manh mối. Nhận ra đây chỉ là lãng phí thời gian, Sầm Sênh tạm thời chuyển sang đề tài khác.
"Tuấn Nghiệp nói với em, lúc trước bọn họ đã giết chết một thành viên cấp thấp của Bạch Ngọc Kinh ở trong khách sạn, gọi là anh A Long. Hắn ta đã từng chất vấn tượng Thánh Hậu rằng nó phản bội tổ chức có phải vì muốn cắt đứt con đường thăng tiên của mình không. Sau đó Chuột Tinh cũng đã từng nói, không ai có thể cản trở con đường thăng tiên của bà lão đây."
Bạch Ngọc Kinh, con đường thăng tiên...
Dung Dã hơi suy tư, khóe miệng nở một nụ cười lạnh: "Ngược lại cũng không khó hiểu. Lần đầu tiên anh nghe thấy ba chữ "Bạch Ngọc Kinh" này, trong đầu liền hiện ra "Thiên thượng Bạch Ngọc Kinh. Thập nhị lâu ngũ thành. Tiên nhân phủ ngã đỉnh. Kết phát thụ trường sinh."(*)"
(*) Bài thơ của Lý Bạch.
"Anh nhớ rõ bên cạnh em còn có thứ tồn tại đặc biệt mà chỉ em mới có thể nhìn thấy. Nó đang lợi dụng em để đối phó Bạch Ngọc Kinh, cũng biết rất rõ về tổ chức kia. Em đã nói với anh, khi nó nhắc tới Bạch Ngọc Kinh, cũng đã dùng mấy câu này."
"Có lẽ tổ chức kia vốn gọi là "Bạch Ngọc Kinh", chính là vì mục đích của bọn họ là tìm cách phi thăng thành tiên, học được thuật trường sinh bất lão?"
Sầm Sênh nhịn không được khẽ cười ra tiếng: "Mộng tưởng tuổi dậy thì à?"
"Cũng khá tốt, ai mà không muốn trường sinh. Nếu tên của tổ chức không mộng tưởng một chút thì sẽ không có vẻ gì là cao siêu cả."
"Bất tử trường sinh thì có gì tốt chứ, sống càng lâu thì càng..."
Sầm Sênh nói đến một nửa, bỗng nhiên dừng lại.
Dung Dã nghi ngờ nhìn anh: "Làm sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là nhớ tới có một công ty lớn cũng trùng hợp tên là Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh. Lúc trước chúng ta từng giúp đỡ một quản lý cấp cao của công ty Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh này, còn lấy được hai vé du lịch khắp thế giới nữa."
"Em cảm thấy Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh có quan hệ với Bạch Ngọc Kinh sao?"
"Không thể nói như vậy, trước mắt thì giữa chúng nó chẳng liên quan gì đến nhau, chỉ là cái tên có chút liên quan mà thôi."
Sầm Sênh mở điện thoại di động ra nhìn một chút: "Với tình huống bây giờ của chúng ta không có cơ hội đi du lịch, em đã đồng ý đưa một tấm vé vào cửa đó cho anh Ngũ Bàng rồi. Hẹn 13 giờ đi ăn rồi tặng vé luôn, hiện tại đã là 12 giờ rồi, em đi chuẩn bị một chút để kịp đi đây."
Dung Dã rất nhạy bén: "Gần đây em đặc biệt quan tâm anh ta nhỉ, có liên quan đến vé vào cửa sao?"
"Có chút."
Sầm Sênh do dự trong chốc lát, vẫn tiết lộ cho anh Dung biết về việc vợ và con gái Ngũ Bàng sắp gặp chuyện bất trắc.
"Em muốn đưa bọn họ ra nước ngoài trốn nạn? Sao em có thể xác định, ở nước ngoài sẽ không có thế lực Bạch Ngọc Kinh?"
"Thi thể của bọn họ được phát hiện ở trong nước. Hiện trường ban đầu phần lớn là ở trong nước."
Dung Dã nheo mắt lại: "Bạch Ngọc Kinh có thể giết chết bọn họ ở nước ngoài, rồi dùng vòng ngọc đưa thi thể về nước. Lúc đó em cũng không biết sự tồn tại của Bạch Ngọc Kinh, càng không biết bọn họ có thể dịch chuyển giữa nhiều thành phố với nhau chỉ bằng một chiếc vòng tay của họ."
"Khi đó không ai có thể nghĩ đến, người sát hại vợ và con gái Ngũ Bàng lại là một tổ chức khổng lồ như vậy. Cho nên đưa một nhà Ngũ Bàng ra nước ngoài chính là lựa chọn tốt nhất. Tiểu Sênh, tình huống hiện tại không giống nhau."
Trong lòng Sầm Sênh chợt lạnh.
Anh Dung nói đúng, nếu nước ngoài cũng có chi nhánh của Bạch Ngọc Kinh, vậy phải làm sao bây giờ?
Tuyến đường du lịch vòng quanh thế giới là cố định, lên trên mạng là có thể tra ra được tuyến đường. Nếu như Bạch Ngọc Kinh quyết tâm muốn giết một nhà Ngũ Bàng, bọn họ hoàn toàn có thể nằm vùng trên đường, chờ cả nhà Ngũ Bàng chủ động chịu chết.
Nhưng Bạch Ngọc Kinh rất phát triển ở trong nước, thành phố công nghiệp cũ ở phía Bắc lại càng không an toàn. Bọn họ không ra khỏi nước, có thể trốn đi đâu được?
Dung Dã rũ mắt nhìn anh, đôi mắt xanh biếc tựa biển sâu, tĩnh lặng và thăm thẳm, khiến người ta không thể rời mắt, không tự chủ được mà đắm chìm vào đó.
"Em có thể cho bọn họ vào ở khu dân cư Ân Hà, cũng có thể đưa bọn họ đến đài quan sát của Lâm Quân Khải. Thậm chí cũng có thể để cho bọn họ ở nhà, không đi đâu cả. Chỉ khi cả nhà Ngũ Bàng dưới sự giám sát của em, em mới có thể kịp thời đến cứu người. Đưa đi càng xa, ngược lại càng nguy hiểm."
"Trong phần giới thiệu chương mà em có, không phải có nhắc tới thi thể vợ con Ngũ Bàng được cảnh sát tìm thấy sao? Điều này nói rõ Tiểu Tuệ và Linh Linh bị bắt cóc trước, sau đó mới bị tra tấn đến chết. Bọn họ không bị người ta dùng một đòn đoạt mạng, em vẫn còn cơ hội đến đến cứu viện."
Mắt Sầm Sênh sáng bừng.
"Không còn để tâm vào những chuyện vụn vặt nữa rồi chứ?"
Dung Dã nâng mặt anh lên, khẽ hôn lên trán anh.
"Phần giới thiệu đến quá sớm, lúc đó em đã đưa ra lựa chọn chính xác nhất. Nhưng ý nghĩ khi đó giờ đây đã không còn thích hợp. Em phải bỏ hết những kế hoạch cũ, sắp xếp lại một lần nữa."
"Em quá lo lắng cho Ngũ Bàng, chỉ muốn mau chóng đưa bọn họ rời đi, để cho bọn họ được bình an. Nhưng quan tâm quá sẽ dễ rối trí, Tiểu Sênh, bình tĩnh lại nào, đây không phải là sai lầm mà em nên mắc phải."
Dung Dã lớn hơn Sầm Sênh năm tuổi, đã làm thám tử hơn mười năm. Sầm Sênh chỉ mới trở thành trợ lý thám tử được năm năm.
Hắn là người yêu anh, là bạn thân, cũng là thầy của anh.
Ngón tay thon dài lạnh buốt nhẹ nhàng xoa nắn giữa hai hàng lông mày của Sầm Sênh.
Tâm trạng vốn có chút nôn nóng, giờ đây đã dần dần bình tĩnh trở lại.
Bạch Ngọc Kinh là một tổ chức khổng lồ, có nhiều chi nhánh trên nhiều thành phố. Thành viên trong tổ chức bọn họ rất nhiều, mà Sầm Sênh chỉ có một người.
Cho nên điều hiện tại anh phải làm, không phải là đưa một nhà Ngũ Bàng rời đi, mà là giữ chặt họ bên cạnh mình, luôn theo dõi mọi động tĩnh.
Sầm Sênh biết nên làm như thế nào.
—
Sầm Sênh không đến nơi hẹn, anh lấy lý do không khỏe, cho Ngũ Bàng leo cây.
Ngũ Bàng hỏi anh đã xảy ra chuyện gì.
Sầm Sênh chống tay vào bồn rửa mặt, một bên chịu đựng những va chạm, trả thù lao trước đó cho Dung Dã, một bên run rẩy ngón tay, trả lời tin nhắn của Ngũ Bàng.
Sênh Ca:【 Lúc ra cửa bị chậu hoa rơi từ trên cao xuống, đập trúng đầu. 】
Rất Béo Rất Dịu Dàng: 【 Trời ạ! Có nghiêm trọng không? 】
Sênh Ca:【 Cũng không quá nghiêm trọng, chỉ bị rách một chút thôi. Bây giờ em... 】
Rất Béo Rất Dịu Dàng:【 ? Bây giờ cái gì cơ? 】
Qua bốn năm giây, anh ta mới nhận được tin nhắn của Sầm Sênh.
Sênh Ca:【 Bây giờ đang khâu vết thương trong nhà vệ sinh. 】
Rất Béo Rất Dịu Dàng:【 Khâu vết thương trong nhà vệ sinh?! Bệnh viện nào lại không có trách nhiệm như thế? 】
Dung Dã cúi người, cắn vành tai Sầm Sênh.
Hắn liếc nhìn màn hình điện thoại di động, giọng nói bình tĩnh dịu dàng, không mang theo một tia dục vọng: "Em ám chỉ với anh ta, nói muốn anh ta buổi tối đến thăm em, xem phản ứng của anh ta thế nào."
Nửa người trên của Sầm Sênh gần như dán trên gương. Anh thở hổn hển mấy hơi, lại tiếp tục đánh chữ.
Sênh Ca:【 Vừa rồi tay run nên đánh sai, không phải nhà vệ sinh. Bác sĩ nói có thể chấn động não một chút, tình huống không tốt lắm, cần nằm viện quan sát. 】
Sênh Ca:【 Cảnh sát Vương rất bận, ở đây em cũng không có bạn bè. Anh Ngũ Bàng, đêm nay anh có thể đến với em không? Em không muốn nằm viện một mình. 】
Ở phía trên giao diện biểu hiện đối phương đang nhập tin nhắn.
Đến khi Sầm Sênh bị đâm đến ý thức mơ hồ, trên màn hình mới hiện ra tin nhắn mới.
Rất Béo Rất Dịu Dàng:【 Buổi chiều được không? Buổi tối anh phải về với vợ con. 】
Dung Dã không hiểu biết về Ngũ Bàng, hắn dán bên tai Sầm Sênh, đọc cái tin nhắn này.
Thân thể Sầm Sênh cứng đờ, hai mắt khép hờ đột nhiên mở ra.
"Tình huống bất thường sao?"
"Bất thường, khụ khụ, Tiểu Tuệ lại không phải không thể tự lo liệu cuộc sống, không có lý do gì mà lại không thể rời khỏi anh Ngũ Bàng cả buổi tối được. Vừa rồi ngữ khí của em rất mềm mỏng, dựa theo mối quan hệ giữa Ngũ Bàng và em, anh ấy tuyệt đối sẽ không từ chối em!"
Dung Dã nhướng mày, lấy điện thoại từ tay Sầm Sênh, nhanh chóng gõ vào ô soạn tin nhắn.
Sênh Ca:【 Không cần đâu anh Ngũ Bàng, anh cứ làm việc của anh đi. Bạn cùng phòng Tiêu Khiết Khiết của em có ở nhà, lát nữa cô ấy sẽ giúp em đưa vé du lịch cho anh. Em còn mua tặng cho Linh Linh một món đồ chơi hình cún con, coi như chú đây tặng món quà nhỏ cho con bé. 】
Ngũ Bàng gửi tới biểu tượng cảm xúc "cảm ơn".
Hơi nước che khuất tầm nhìn, Sầm Sênh không thấy rõ màn hình di động.
Anh chần chừ hỏi: "Anh Ngũ Bàng có quan tâm đến em không?"
"Quan tâm, nhưng rất hiển nhiên, so với em, anh ta hiện tại càng để ý vé vào cửa hơn."
Xác định đối phương sẽ không trả lời nữa, Dung Dã tiện tay vứt điện thoại di động qua một bên.
"Nếu như trước đây em không nhìn nhầm người, Ngũ Bàng thật sự coi em là bạn bè. Vậy anh ta trở nên khác thường đến vậy, chứng tỏ trong mấy ngày chúng ta rời khỏi thành phố cũ phía Bắc, gia đình họ đã xảy ra chuyện rồi."
"Tuần trước anh ta vẫn còn rất muốn giới thiệu vợ và con gái cho em, chỉ là không tìm được cơ hội. Hiện tại anh ta lại vắt óc ngăn cản em gặp mặt họ."
Dung Dã đè lại ngực Sầm Sênh, yên lặng vận chuyển năng lượng vào trong thân thể anh.
"Nếu em cứ khăng khăng muốn gặp vợ con anh ta, rất có thể sẽ đánh rắn động cỏ. Anh lo lắng anh ta vì trốn tránh em, sẽ cắt đứt liên lạc với em. Không bằng trước hết hãy để Tiểu Bạch và hòn đá nhỏ đi thăm dò một chút, xem thử tình hình nhà anh ta rốt cuộc thế nào."
Giọng nói bình tĩnh, không có nghĩa là Dung Dã thực sự bình tĩnh.
Hắn chịu đựng đến cực hạn rồi, không đợi Sầm Sênh trả lời, trực tiếp giữ chặt eo anh, ép anh vào tường.
Sầm Sênh và Dung Dã bị Bạch Ngọc Kinh kết nối với nhau, càng tiếp xúc thân mật, càng khiến họ cảm thấy thỏa mãn.
Hiện tại hai người không chỉ trút bỏ dục vọng, mà còn đang hấp thụ năng lượng của nhau.
Lúc còn đang ở đài quan sát, Dung Dã đã mơ hồ nhận ra trạng thái của Sầm Sênh không ổn. Nhưng cụ thể không ổn chỗ nào, hắn cũng không nói rõ được.
Đúng lúc hắn mới vừa ăn rất nhiều đồ ăn, thu được rất nhiều năng lượng. Chia cho Sầm Sênh một ít năng lượng, có lẽ có thể giúp anh khôi phục trạng thái.
Đây chỉ là một phần nguyên nhân trong số đó.
Mỗi ngày người yêu cứ lượn lờ trước mắt, còn thích tựa vào lòng hắn. Hắn là người có ham muốn dục vọng mãnh liệt, vợ lại còn ở bên cạnh, hắn không muốn tự làm khó mình.
Dung Dã có một bí mật vẫn luôn giấu diếm Sầm Sênh.
Thật ra, so với người sống, hắn càng thích biến thành ác quỷ, sống trong lòng Sầm Sênh.
Ác quỷ là trái tim của Sầm Sênh, nếu Sầm Sênh rời khỏi Dung Dã thì sẽ chết. Không còn gì có thể chia cắt hai người được nữa.
Sầm Sênh sẽ chỉ là của hắn, chỉ thuộc về hắn, họ sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.
—
Tiêu Khiết Khiết ngáp một cái, bước ra từ trong phòng ngủ.
Cô thuận tay cầm iPad trên bàn: "Sao chỉ còn một vạch pin thế này?"
Trên đầu tượng Thánh Hậu có tai nghe Bluetooth, ngẩng đầu bất mãn nhìn cô.
"Thánh Hậu? Sao ngài lại xuống khỏi bàn thờ?"
Tiêu Khiết Khiết nhìn iPad: "Ngài xem phim tiên hiệp cả đêm sao?"
Tượng thần tỏ vẻ không đồng ý nhìn cô.
Cửa phòng nhà vệ sinh mở ra, Sầm Sênh xoa mái tóc ướt sũng, đỡ eo đi ra.
Anh ho nhẹ vài tiếng, giọng nói có chút khàn khàn.
"Khiết Khiết, cắm sạc cho iPad đi, tiếp tục cho nó xem. Phim tiên hiệp kia có tổng cộng 60 tập, Thánh Hậu muốn xem hết trong một lần luôn."
"Sao anh biết vậy? Nó có thể nói?"
"Tối qua nó ra hiệu bằng chân tay với tôi, tôi hỏi nó định lúc nào thì đi ngủ, muốn xem bao nhiêu tập. Nó chọc mạnh vào tập 60, kính cường lực của iPad cũng bị nó làm nứt luôn."
Tiêu Khiết Khiết: ...
Cái thứ này, còn rất nghiện.
Cô điều chỉnh iPad: "Anh Sênh, anh đau eo sao?"
Sầm Sênh đang chải đầu, gương mặt nổi lên hồng nhạt: "Lúc tắm bị đụng eo vào bồn rửa mặt."
"Nghiêm trọng không? Có muốn thoa thuốc không?"
"Không sao đâu, không cần lo lắng. Anh Dung, Tiểu Bạch đâu rồi, nó tỉnh chưa?"
Tiểu Bạch và Bùi Nguyệt ăn quá no, vẫn còn ngủ chưa tỉnh. Dung Dã tóm một đám sương trắng, xách trong tay đung đưa qua lại.
"Anh! Anh! Anh làm cái gì thế?"
Dung Dã nắm đồ chơi hình cún con, nhét đám sương trắng đang kêu oa oa vào trong đó: "Ở đây, nó tỉnh rồi."
Tiểu Bạch rất nghịch ngợm, còn mắc chứng ngại giao tiếp, thích đùa giỡn với nhóm quỷ quái. Dung Dã lăn lộn nó, nó còn rất vui vẻ.
Sầm Sênh lấy hòn đá nhỏ ra, đưa tới trước mặt Tiểu Bạch.
"Tôi cần hai cậu đi theo dõi một gia đình, phát hiện điều bất thường thì lập tức liên hệ với tôi. Nếu như xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không thể liên lạc với tôi theo cách thông thường, hãy để hòn đá nhỏ trực tiếp bay về tìm tôi. Nó có kỹ năng lưu giữ âm thanh, có thể ghi lại hai đoạn ghi âm, cậu cứ nói tình huống cho nó nghe."
Đồ chơi hình cún con ngoắc ngoắc cái đuôi: "Lại có chuyện nữa sao? Anh Sênh, anh đúng là bận thật đó."
"Tôi vẫn ổn, chủ yếu là các cậu sẽ vất vả rồi. Mới vừa nghỉ ngơi được một đêm đã lại phải đi mạo hiểm."
"Không phiền phức, không phải chỉ là theo dõi thôi sao. Tôi đến nhà đó rồi nằm sấp trên bàn. Không cần làm gì cả, cứ mở to mắt là được, rất dễ dàng."
Tiểu Bạch không phải an ủi Sầm Sênh, nó thật sự cảm thấy chuyện này rất dễ dàng.
Lúc nó nói chuyện phiếm với Bùi Nguyệt, có nghe nữ quỷ nhỏ kể về thời lang thang.
Những cô hồn dã quỷ lang thang đó sẽ không có ai thắp hương cho, chúng nó lại quá yếu ớt, không giết chết được người sống, thậm chí một số con quỷ còn bị đói mấy năm.
Nhỏ yếu, không có gì ăn. Bị đói, không có cách nào trở nên mạnh mẽ, đây là một vòng luẩn quẩn ác tính. Cuối cùng không phải bị hòa thượng hay đạo sĩ đi ngang qua giết chết, thì cũng trở thành món tráng miệng của đại quỷ.
Chúng nó cũng không có chỗ ở, chỉ có thể ở trong những tòa nhà chưa hoàn thành và phòng trống.
Hiện tại là mùa hè, ánh nắng ban ngày rất gay gắt, những con quỷ không tìm được nhà ở rất dễ bị ánh nắng chiếu đến bị thương.
Tuy rằng đi theo bên người Sầm Sênh phải đối mặt với rất nhiều nguy hiểm, nhưng nó sẽ có chỗ ở, còn có thể ăn một bữa no căng. Ác quỷ, người sống, ngay cả thịt yêu quái cũng có thể ăn được.
Gặp phải nguy hiểm còn sẽ có một đám bạn bè đến cứu nó, căn bản không cần lo lắng sẽ bị đại quỷ ức hiếp.
Thấy Tiểu Bạch không có ý kiến gì, Sầm Sênh mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ ra, kiểm tra trạng thái đạo cụ.
【 Hòn đá nhỏ không hiểu theo dõi là gì cả. 】
【 Ngài Tiền cười nhạo hòn đá nhỏ. 】
【 Ngài Tiền giải thích cho hòn đá nhỏ về nhiệm vụ của nó. 】
【 Vì tính cách "ngốc nghếch" của mình, hòn đá nhỏ không hiểu lời giải thích của Ngài Tiền. 】
【 Hòn đá nhỏ bị đồng xu may mắn ghét bỏ. 】
Sầm Sênh: ...
【 Tuế Tuế cho rằng, mình có thể hoàn thành nhiệm vụ này. 】
【 Búp bê đứa trẻ lưu lạc xin được đồng hành. 】
Tuế Tuế còn quá nhỏ, tình trạng vẫn còn rất kém, Sầm Sênh không yên tâm để bé đi.
Anh nói đơn giản cho hòn đá nhỏ, đến bên đó rồi, tất cả phải nghe theo sự sắp xếp của Tiểu Bạch, lại đưa phù hộ Bồ Tát cho chúng nó để phòng thân.
Cửa chống trộm mở ra, Hà Tuấn Nghiệp cầm túi mua sắm chạy vào.
Hà Tuấn Nghiệp thở hổn hển, lấy hộp quà mới mua ra đưa cho Sầm Sênh, vẻ mặt có hơi sợ hãi.
"Bà lão ở phòng 101 chặn hành lang không cho tôi đi vào, bà ta còn kéo tôi vào nhà. Cũng may hàng xóm phòng 403 nghe thấy động tĩnh, đến giúp tôi giải vây."
Sầm Sênh cất Tiểu Bạch và các đạo cụ vào trong hộp quà, nghe vậy, hành động hơi dừng lại.
"Hàng xóm 403? Bạch Xảo?"
"Đúng vậy, quả thực cô bé kia nói tên là Bạch Xảo."
Nhớ tới ngoại hình khủng bố của nữ quỷ cổ dài, Sầm Sênh nghi ngờ hỏi: "Anh không sợ cô ấy sao?"
"Tôi sợ cô ấy làm gì chứ, cô bé lớn lên đáng yêu như vậy. Chỉ là hình như cha mẹ cô bé đối xử với cô bé không tốt lắm, trên mặt cô bé còn có vết thương nữa."
Sầm Sênh đang định truy hỏi, cửa chống trộm lại lần nữa bị gõ.
Tiêu Khiết Khiết lập tức cầm hộp quà đi tới, Sầm Sênh lách mình trốn vào phòng ngủ. Dung Dã ẩn mình đi, đứng sau lưng cô lẳng lặng quan sát.
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn xuất hiện ở cửa.
Tiêu Khiết Khiết lễ phép cười cười: "Là anh Ngũ Bàng sao?"
Người đàn ông thật thà cười rộ lên: "Cô Tiêu, làm phiền rồi."
"Không có gì, anh Sênh đã nói với tôi rồi, đây là hộp quà mà anh ấy nhờ tôi đưa cho anh. Anh ấy bị thương quá nặng, chảy rất nhiều máu, tôi nhìn cũng thấy sợ."
Tiêu Khiết Khiết giơ tay lên, lộ ra vết máu giả: "Tôi đỡ anh ấy nên quần áo cũng bị dính bẩn."
Người đàn ông nhận hộp quà, chần chừ mở miệng: "Cái kia... Còn vé vào cửa đâu, cô vẫn chưa đưa cho tôi."