Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao
Chương 67: Câu chuyện của Tuế Tuế
Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe thấy vợ mình lại gọi người khác là “anh”, Dung Dã buông khủng long giấy xuống, âm thầm bay tới.
“Lúc nãy là anh nào vậy?”
Sầm Sênh đưa điện thoại cho hắn xem.
Phát hiện ghi chú liên lạc là “Cảnh sát Vương”, nam quỷ khẽ hất cằm, bay đến sau lưng Sầm Sênh, lơ lửng bám vào anh.
Khi nói chuyện, cảnh sát Vương đã gửi các tài liệu liên quan đến hòm thư của Sầm Sênh.
Gia đình Dung Dã đều là thám tử, có danh tiếng rất lớn trong nước. Sầm Sênh làm trợ lý thám tử của Dung Dã, không ít lần cùng hắn xuất hiện trước mặt cảnh sát, dần dần hình thành mối quan hệ hợp tác lâu dài với họ.
Những người trong cục đều nhắm mắt làm ngơ trước việc cảnh sát Vương và anh lén lút liên lạc.
Sầm Sênh mở laptop ra, vừa tải tài liệu xuống, vừa kiểm tra lại những thông tin anh đã thu thập trước đó.
“Anh Vương, trong khoảng thời gian này tôi có nhờ người điều tra vụ án ăn thịt người, tìm được một ít manh mối. Tôi nói cho anh nghe, xem thử có thể dùng được hay không.”
“Đầu năm nay ở khu công nghiệp cũ phía Bắc mới xuất hiện một chuỗi cửa hàng bánh ngọt có tên là 'Tiệm bánh ngọt Bạch Bạch'. Chưa đầy năm tháng đã trở thành một trong những cửa hàng được nhiều người nổi tiếng mạng xã hội 'check-in' nhất, có rất nhiều blogger và du khách nước ngoài chuyên đến tiệm này để mua đồ ngọt.”
“Trước mắt người của tôi đã tiếp xúc với bốn tên ăn thịt người, bọn chúng đều từng đến 'Tiệm bánh ngọt Bạch Bạch' mua bánh tart trứng. Trên tay người bán bánh tart trứng cho bọn chúng đều đeo vòng ngọc, có cái màu trắng, có cái màu xanh lục.”
Cảnh sát Vương kẹp điện thoại, cúi đầu ghi chép thông tin: “Cảnh sát cũng phát hiện điểm giống nhau này. Chúng em từng đi điều tra tiệm bánh ngọt này, nguyên liệu đều rất bình thường.”
“Trọng tâm không phải nguyên liệu, mà là chiếc vòng tay.”
“Vòng tay? Trong tiệm không có nhân viên nào đeo vòng tay.”
“Vậy chính là có người giả dạng nhân viên cửa hàng, cố ý đứng ở cửa bán đồ ngọt.”
Cảnh sát Vương có chút mờ mịt: “Đây có phải là tổ chức nào đó muốn hạ độc thông qua đồ ngọt, để cho bọn họ từ người bình thường biến thành quỷ ăn thịt người không? Chúng em không thể kiểm tra hay đo lường được bất kỳ độc tố nào trong cơ thể các phạm nhân...”
“Không thể kiểm tra hay đo lường được.”
Nhắc tới Bạch Ngọc Kinh, trong giọng nói dịu dàng của Sầm Sênh phảng phất chút lạnh lẽo.
“Anh Vương, cậu còn nhớ tình huống kỳ quái trong tiểu khu Ân Hà không? Chuyện của tiệm bánh ngọt cũng giống tiểu khu Ân Hà, không thể giải thích bằng khoa học được. Trên tay các cậu có giữ lại phần đồ ngọt mà những kẻ ăn thịt người đã từng ăn không?”
“Nếu có thì cậu có thể mang ra một phần không? Nếu không tiện, tôi cũng có thể tự mình qua lấy. Tôi có cách để kiểm tra xem món đồ ngọt này có vấn đề hay không.”
Tuy cảnh sát Vương rất tín nhiệm Sầm Sênh, nhưng anh ta thực sự không thể tùy tiện đưa vật chứng cho người bên ngoài xem.
Sầm Sênh hẹn thời gian, sáng mai sẽ đến cục cảnh sát tìm anh ta.
“Về vụ án ăn thịt người, ngoại trừ 'Tiệm bánh ngọt Bạch Bạch', còn có một manh mối khác.”
Sầm Sênh lật xem lịch sử tin nhắn: “Bọn họ không phải chọn nạn nhân theo cách ngẫu nhiên, mỗi tên quỷ ăn thịt người xuất hiện hiện nay đều đã từng truy cập vào một trang web phi pháp. Hay nói cách khác, là vô tình lạc vào trang chủ của trang web đó.”
“Tiêu đề trang web là 'Đêm khuya cô đơn, tìm một người...'.”
Sầm Sênh trầm mặc một lúc: “Tôi chia sẻ địa chỉ trang web cho cậu, nhưng cậu phải nhớ kỹ, đừng nhấp vào đó. Trang web đó không bình thường, bạn bè tôi muốn điều tra theo đó, máy tính bị nhiễm virus. Sáng nay anh ta nhắn lại với tôi, nói gần đây có người đang theo dõi anh ta.”
Cảnh sát Vương biết các thám tử thường có nhiều mối quan hệ rộng, quen biết nhiều người. Anh ta cũng không hỏi thêm Sầm Sênh về cách mà người bạn kia có thể tìm được những thông tin này.
Nhận địa chỉ trang web, anh ta lịch sự hỏi: “Có cần cảnh sát bảo vệ không?”
“Không cần phiền phức, Hiệp hội thám tử sẽ sắp xếp nơi ẩn náu cho anh ta.”
Hai người là bạn bè, trò chuyện xong chính sự, cảnh sát Vương cũng không vội vàng cúp máy.
Anh ta trốn trong một gian nhà vệ sinh để lười biếng, phàn nàn với Sầm Sênh về những kẻ điên cuồng và bạo lực kỳ lạ xuất hiện gần đây.
“Bắt đầu từ thứ ba tuần trước, không biết từ đâu lại xuất hiện hai người bệnh tâm thần mặc đồ cổ trang, mỗi đêm giương cờ hai mặt đánh người khắp nơi trên đường. Đã có hơn mười người bị bọn chúng đánh đến mức phải nhập viện.”
“... Dùng cờ đánh người?”
“Nói đúng ra, là cờ chiêu hồn.”
Sầm Sênh tìm kiếm cờ chiêu hồn trên máy tính.
Đây là loại cờ dùng để triệu hồi và dẫn dắt linh hồn người chết.
Cảnh sát Vương thở dài: “Thật ra chỉ dùng cờ chiêu hồn đánh người thì cũng không đáng ngại, cũng sẽ không gây thương tích, nhiều lắm chỉ khiến người ta xui xẻo một chút thôi. Nhưng ba giờ rạng sáng nay, bọn chúng lại cầm một cây gậy và một sợi xích, quất một bà lão đến chết.”
“Sáng sớm đã phải ra ngoài khẩn cấp, lăn lộn đến giờ em mới ăn được một bữa cơm. Hai người kia thực sự phát rồ, hàm răng của nạn nhân bị bẻ nát, xương cốt toàn thân vỡ vụn. Cổ bị xích đến đứt lìa, khi còn sống ít nhất đã bị tra tấn suốt 8 tiếng.”
Sầm Sênh nhíu mày, cũng cảm thấy thủ đoạn quá mức tàn nhẫn.
“Hai người, đồ cổ trang, cờ chiêu hồn, cây gậy và xiềng xích? Anh Vương, trên tay cảnh sát có ảnh chụp của hung thủ không?”
“Trước khi bọn chúng gây án đã phá hỏng camera giám sát gần đó, trước mắt vẫn chưa chụp được.”
Cảnh sát Vương xoa xoa thái dương đau nhức: “Em biết anh muốn hỏi cái gì, có phải anh cảm thấy cách sắp xếp của bọn chúng rất giống với Hắc Bạch Vô Thường đúng không? Nhưng Hắc Bạch Vô Thường không phải bắt quỷ sao, những người bị bọn chúng đánh đều là người bình thường.”
“Có thể xác định?”
“Sênh à, là người hay quỷ, cảnh sát vẫn phân biệt rõ được.”
Cảnh sát Vương nói chắc chắn như vậy, Sầm Sênh cũng từ bỏ những ảo tưởng không thực tế trong lòng.
Bạch Ngọc Kinh quá mức kiêu ngạo, tàn sát nhiều người vô tội như vậy, còn đang đào tạo vô số ác quỷ ở khu công nghiệp cũ phía Bắc.
Sầm Sênh thực sự rất hy vọng thế giới này tồn tại địa ngục, có thể có một thế lực nào đó đối đầu được với Bạch Ngọc Kinh.
Những cảnh sát khác vào nhà vệ sinh, cảnh sát Vương không tình nguyện kết thúc thời gian lười biếng của mình.
Cúp điện thoại, anh ta lướt đến giao diện tin nhắn, trên đó có một địa chỉ trang web mới được gửi đến.
Cảnh sát Vương nhớ kỹ lời dặn của Sầm Sênh, không tùy tiện nhấp vào. Dự định sau khi báo cáo cục trưởng sẽ giao cho chuyên gia mạng xử lý.
Mấy người cảnh sát vào sau cũng là để tìm chỗ lười biếng. Bận rộn từ rạng sáng đến bây giờ, mọi người đều rất mệt mỏi.
Cảnh sát Vương chào hỏi với bọn họ, vừa xóa lịch sử trò chuyện vừa bước ra ngoài. Mới vừa đi tới cửa nhà vệ sinh, cơ thể anh ta bỗng nhiên cứng đờ lại.
Cảnh sát đang rửa mặt nghi ngờ nhìn về phía anh: “Làm sao vậy đội trưởng Vương?”
Cảnh sát Vương không động đậy, hai mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Sắc mặt anh rất kỳ quái, cảnh sát kia tò mò thò lại gần.
Thấy cô gái trẻ khỏa thân chiếm trọn màn hình, cùng những dòng chữ tràn ngập ám chỉ, cậu ta vỗ vai cảnh sát Vương: “Anh Vương, trong giờ làm việc đừng xem cái này. Nếu để người bên phòng chống nội dung khiêu dâm biết thì anh sẽ rất xấu hổ đấy.”
Cảnh sát Vương ngơ ngẩn quay đầu nhìn: “Có liên quan gì đến bên phòng chống nội dung khiêu dâm? Cậu thấy cái gì?”
“Nữ sinh nóng bỏng nhảy múa trực tuyến. Đều là người trưởng thành cả, đều hiểu mà, có nhu cầu cũng rất bình thường.”
Cảnh sát duỗi tay thay đổi màn hình điện thoại: “Oa, thật kích thích, hình phạt thật sự nha! Anh Vương, anh đây là đang dụ dỗ em sao, em thật sự muốn đem nó đi tố cáo với Tiểu Lý, xử lý nguyên ổ trang web này luôn!”
Cảnh sát Vương: ...
Phản ứng của cậu ta quá bình thường, cảnh sát Vương nhịn không được cúi đầu nhìn lại lần nữa.
Không có bất kỳ nữ sinh trực tuyến nào cả, trên màn hình chỉ hiện ra gương mặt của một người đàn ông xa lạ.
Người đàn ông khoảng hai mươi tuổi, dáng vẻ bình thường. Tóc tai bù xù, quần áo giản dị.
Sắc mặt hắn trắng bệch, nhe răng cười dữ tợn vào màn hình. Trong miệng hắn cắn ngấu nghiến một ngón tay người, trên trán in một chữ số '3' đỏ tươi.
Cảnh sát Vương nhớ rất rõ ràng, từ đầu đến cuối anh không hề nhấp vào địa chỉ trang web đó.
Tình huống này không đúng!
Động tĩnh của hai người quá lớn, những cảnh sát khác cũng thò đầu qua vây xem.
Tầm mắt đảo qua vẻ mặt của mọi người, cảnh sát Vương kể lại những gì mình nhìn thấy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cảnh sát mới vào nghề đỏ bừng: “Anh Vương, tiêu đề lộ liễu như vậy, sao anh lại có thể đọc ra với vẻ mặt nghiêm túc như thế?”
“? Tôi đã nói gì?”
“Anh Vương, em mới vừa tốt nghiệp đại học. Cái gì mà 'Chồng không có ở nhà, làm cái này cái kia', cái miệng thuần khiết sạch sẽ của em không thể nói ra những lời này được. Đây là điều có thể nói sao? Nếu để người bên đội trưởng Lý nghe được, có khi anh ấy giết qua đây luôn không?”
“Được rồi, lão Vương, đừng trêu chọc cậu bé nữa. Đưa địa chỉ trang web cho tôi, tôi sẽ đi xử lý.”
Cảnh sát Vương: ...
Cho nên, chỉ có anh ta có thể nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông trên điện thoại thôi sao?
Dù anh ta có nói ra, người khác cũng không nghe thấy?
Xong rồi! Anh ta gặp quỷ thật rồi!
—
Tài liệu mà cảnh sát Vương gửi đến cho Sầm Sênh rất toàn diện, ngay cả thông tin gia đình đã lừa bán Tuế Tuế cũng được cung cấp rất chi tiết.
Ba kẻ ép trẻ em mại dâm đã khai Tuế Tuế không phải do bọn chúng mua từ tay bọn buôn người, mà là do cụ già trong nhà mua về.
Cụ già đó cũng chính là bà nội giả của Tuế Tuế.
Trong trí nhớ của Tuế Tuế, bà nội thường xuyên cho cậu kẹo ăn, sẽ lén đưa cho cậu bánh bao nhân thịt và khoai tây chiên.
Có đôi khi cậu bị cha mẹ ngược đãi, bà nội còn bôi thuốc cho cậu, ôm cậu, rồi hết lần này đến lần khác gọi cậu là cháu ngoan.
Tuế Tuế không biết mình bị lừa gạt đến đây, trong mắt cậu, bà nội chính là người thân duy nhất quan tâm đến cậu.
Lúc còn sống cậu rất yêu bà nội của mình, mỗi lần cậu khóc lóc không muốn làm việc, cha mẹ lại đánh bà nội ngay trước mặt cậu.
Để bà nội không phải chịu đòn, cậu sẽ ngoan ngoãn nằm trên chiếc giường sắt dưới tầng hầm ngầm.
Lúc Tuế Tuế bị chó ăn thịt đã từng kêu khóc cầu cứu bà nội. Tiếng kêu của cậu rất lớn và thảm thiết, cụ già không thể không nghe thấy. Nhưng cho đến khi bị chó cắn chết, cậu cũng không đợi được bà nội đến cứu.
Dù vậy, Tuế Tuế cũng không oán hận cụ già.
Cha, mẹ, dượng và những ông chú đó đều không thích cậu. Tất cả những người lớn mà cậu từng gặp đều nói cậu là một đứa trẻ không ai thích, cũng không ai muốn.
Tuế Tuế bị thao túng tâm lý trong thời gian dài, trong tiềm thức luôn cảm thấy, nếu có người làm tổn thương cậu thì vấn đề nhất định nằm ở chính bản thân mình.
Dung Dã đã phát hiện tâm lý của cậu có vấn đề, nhưng nếu muốn uốn nắn những suy nghĩ sai lầm của cậu, còn cần một khoảng thời gian rất dài.
Sau khi ổ tội phạm bị dọn sạch, bà nội giả của Tuế Tuế cũng bị cảnh sát đưa đi điều tra. Sầm Sênh lật xem tài liệu, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
Dung Dã ghé vào trên lưng anh, cũng giễu cợt cười lạnh một tiếng.
Cụ già cũng không vô tội, Tuế Tuế chết thảm, cụ già không thể thoát khỏi liên quan.
Nghe được có người đang nói mình, búp bê nhỏ đang gấp khủng long nghi hoặc nghiêng nghiêng đầu.
Sầm Sênh móc đồng xu may mắn ra ném đến trước mặt búp bê. Tuế Tuế lập tức chạy tới, thân mật ôm lấy ngài Tiền.
Đoạn dài phía dưới là phần điều tra của cảnh sát về gia đình đó. Dung Dã không thể chịu được những thứ bẩn thỉu đó, cầm con chuột nhanh chóng lướt xuống.
Nhìn đến cuối cùng, hắn thở ra một hơi thật dài, dùng sức ôm chặt Sầm Sênh.
Trong suốt năm, sáu năm, người nhà của Tuế Tuế đã bán hết nhà cửa, tìm kiếm Tuế Tuế trên khắp cả nước. Dân làng nhìn thấy gia đình họ đáng thương, lúc ra ngoài làm việc cũng sẽ chú ý giúp đỡ.
Họ đã nỗ lực rất lâu, cuối cùng lại đợi được thông báo của cảnh sát, nhận được một thi thể không còn nguyên vẹn.
Ông bà nội không chịu nổi cú sốc, cảm thấy là do chính mình không chăm sóc tốt cháu trai nhỏ, sau khi tang lễ của Tuế Tuế kết thúc, hai cụ già tràn đầy áy náy đã uống thuốc trừ sâu tự tử.
Con chết thảm, cha mẹ tự sát. Người cha không chịu nổi cú sốc đó, phát điên tại chỗ. Nhìn thấy cậu bé ba, bốn tuổi trên đường, ông sẽ lao lên cướp lấy.
Ông ôm đứa trẻ, vừa khóc vừa nói mê sảng: “Con trai đừng sợ, cha đến rồi, cha đã đến cứu con rồi!”
Con chết, chồng thì phát điên.
Người mẹ muốn nhảy sông tự tử, được dân làng kịp thời chạy đến cứu. Nhà mẹ đẻ ở phía Nam xa xôi đã đến dẫn bà trở về nhà.
Tài liệu cảnh sát Vương cung cấp có ghi, cha của Tuế Tuế đã thực sự phát điên. Ngoài cửa sổ có xe van chạy ngang qua, ông ấy đều liều mạng đập cửa kính.
Vì tính công kích quá mạnh, ông bị chuyển đến khu vực cách ly.
Mẹ của Tuế Tuế dưới sự sắp xếp của người nhà, đã xây dựng gia đình mới. Người chồng hiện tại rất tốt, vẫn luôn giúp bà ấy xoa dịu nỗi đau mất con.
Hiện tại bà ấy đang mang thai, sinh mệnh nhỏ trong bụng trở thành chỗ dựa tinh thần của bà ấy.
Sầm Sênh vốn định đưa Tuế Tuế đi thăm cha mẹ ruột. Cho dù không có cách nào để sống chung một chỗ với họ, cũng có thể để cậu biết, thật ra vẫn có người yêu thương cậu.
Nhưng anh lại xem nhẹ một điều.
Không tìm được con, người nhà sẽ ôm một tia hy vọng.
Sẽ ảo tưởng rằng người mua đứa trẻ đó có lẽ sẽ đối xử tốt với nó. Có thể nó sẽ bình an lớn lên, còn đang chờ họ đến đón nó về nhà.
Nhưng Tuế Tuế lại chết.
Dựa theo quy trình, cảnh sát sẽ yêu cầu người nhà của cậu đến nhận diện thi thể.
Đứa con mà bọn họ đau khổ tìm kiếm nhiều năm, thậm chí còn không giữ được một thi thể nguyên vẹn.
Tia hy vọng chống đỡ tinh thần của họ hoàn toàn sụp đổ ngay khi nhìn thấy thi thể.
Hiện tại Sầm Sênh có chút mờ mịt, anh không biết có nên đưa búp bê Tuế Tuế đi gặp người nhà của nó hay không.
Anh quay đầu nhìn về phía anh Dung, nhìn thấy sự mê man tương tự trong đôi mắt màu xanh thẳm của người đàn ông.
Do dự một lúc lâu, Sầm Sênh đi tới, nhặt búp bê nhỏ đang thì thầm nói chuyện với đồng xu lên.
“Tuế Tuế, con... Con có muốn nghe thấy giọng của mẹ con không?”
Búp bê liều mạng lắc đầu, nó vỗ vỗ vào mông mình, lại bóp chặt cổ mình.
Mẹ sẽ đánh nó, nó không thích mẹ.
Sầm Sênh trầm mặc một lúc: “Người phụ nữ kia là kẻ xấu lừa bán trẻ nhỏ, bà ta không phải mẹ của con. Chú cảnh sát đã tìm được người mẹ thực sự của con, con có muốn gọi điện thoại cho bà ấy không?”
Sợ Tuế Tuế không tự tin, anh còn giải thích: “Họ đều rất yêu con, mấy năm con bị kẻ xấu giấu đi, họ vẫn luôn tìm con.”
Búp bê trợn to hai mắt, mong chờ mà lắc lắc thân thể.
Sầm Sênh đang muốn gọi điện thoại, nó lại ra sức lắc đầu, hai tay khoa tay múa chân qua lại.
Sầm Sênh miễn cưỡng hiểu được ý nó.
Tuế Tuế đã biến thành quỷ, nếu như cha mẹ biết chuyện này, nhất định sẽ rất đau lòng. Nó hiểu rõ, mình đã không có cách nào trở lại bên cạnh mẹ nữa, hy vọng ba Sầm có thể nói cho họ biết, nó sống rất tốt.
Bàn tay cầm điện thoại run nhè nhẹ, Sầm Sênh rốt cuộc không kìm được nữa, xoay người vùi mặt vào lòng Dung Dã.
Dung Dã nhận ra, hiện tại Tuế Tuế vừa mong chờ lại vừa sợ hãi.
Nó bị bắt cóc lúc tuổi còn quá nhỏ, không có nhiều tình cảm với gia đình. Hoàn cảnh lớn lên lại đặc biệt, không có nhiều ấn tượng tốt đối với 'cha mẹ', sợ lại bị đánh.
Nó muốn nghe giọng nói người mẹ ruột của mình, lại lo lắng khi mình tìm được mẹ, Sầm Sênh sẽ thả nó đi.
Cho nên nó tìm rất nhiều cái cớ, kéo xa khoảng cách với mẹ. Nó sợ đến cuối cùng sẽ không ai muốn nó cả.
Nước mắt làm nhòe tầm mắt của Sầm Sênh, ảnh hưởng đến phán đoán của anh. Anh không nhìn ra tâm tư nhỏ bé của Tuế Tuế, gọi điện thoại cho người phụ nữ trước mặt nó.
Trong điện thoại truyền đến giọng nói dịu dàng của người phụ nữ: “Alo?”
Sầm Sênh điều chỉnh lại hơi thở: “Xin chào, tôi là cảnh sát phụ trách điều tra vụ án của Tuế Tuế.”
Người phụ nữ không nói tiếp, trong điện thoại chỉ có tiếng nức nở đè nén.
“Chúng tôi phát hiện một khủng long giấy có vân tay của Tuế Tuế, là trước đó cậu bé đã gấp chơi. Nếu như cô muốn, tôi có thể gửi cho cô...”
“Không cần đâu, cảm ơn.”
Người phụ nữ hít sâu một hơi: “Sau này có những việc như vậy cũng không cần nói cho tôi biết. Tôi khó khăn lắm mới không mơ thấy ác mộng, không mơ thấy thằng bé khóc gọi mẹ nữa.”
“Tôi mang thai thằng bé mười tháng, chăm sóc thằng bé hai năm rồi tìm kiếm thằng bé suốt sáu năm, không biết còn phải tốn bao nhiêu năm mới có thể quên được thằng bé. Chồng tôi tìm thầy bói, ông ấy nói sau khi Tuế Tuế rời đi đã rất hạnh phúc, thằng bé không phải đã chết, mà chỉ đi đến thế giới khác hưởng phúc mà thôi. Thằng bé sẽ gặp được quý nhân trong đời, sẽ ăn no mặc ấm, vui vẻ hạnh phúc hơn rất nhiều người khác.”
“Khủng long giấy đó, cậu cứ gửi cho chồng trước của tôi. Tôi còn có cha mẹ, nhưng anh ấy lại chỉ có hai bàn tay trắng. Ít ra cũng nên cho anh ấy một niệm tưởng.”
Khóe mắt liếc thấy vẻ mặt mong đợi của búp bê nhỏ, Sầm Sênh mím môi: “Hỏi như vậy có thể rất đường đột, cũng rất mạo phạm, nhưng thưa phu nhân, bà còn yêu Tuế Tuế chứ?”
“Nói gì vậy, tôi là mẹ của thằng bé, tôi sẽ vĩnh viễn yêu thằng bé.”