98. Chương 98: Thực hiện nhiệm vụ

Sắm Vai Thánh Phụ Ở Thế Giới Có Độ Nguy Hiểm Cao thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi quan sát xong đoạn ký ức của Bạch Xảo, ý thức của Sầm Sênh càng trở nên tỉnh táo hơn.
Bên tai anh mơ hồ vang lên tiếng kêu thảm thiết của một cô gái, cô ta vừa khóc vừa nói xin lỗi, nghe rất đáng thương.
Sầm Sênh giãy giụa mở hai mắt, đứng dậy nhìn xung quanh.
Những sợi tơ máu dày đặc quấn quanh cơ thể anh, bảo vệ chặt chẽ.
Dung Dã đang nắm mái tóc dài của nữ quỷ, dùng cô ta để lau sạch vết bẩn trên người mình.
Nữ quỷ với tứ chi tàn phế, trông như một miếng giẻ rách, Sầm Sênh nhíu mày.
Anh liếm môi dưới tái nhợt: "Tức giận đến vậy sao? Cô ta đã chọc giận anh ở điểm nào rồi?"
Nam quỷ đang cúi đầu lau máu, thân thể hơi cứng đờ.
Di chứng từ đòn tấn công tinh thần vẫn còn, hai chân Sầm Sênh mềm nhũn, đầu óc có chút choáng váng.
Anh vừa định chống tay vào vách tường, những sợi tơ máu quanh anh đã đỡ anh dậy.
"Anh, anh hành hạ cô ta như vậy, chi bằng trực tiếp ăn cô ta luôn."
Dung Dã cúi đầu không hé răng, nhưng thực ra nữ quỷ trong tay hắn lại cúi đầu khóc thút thít.
"Cảm ơn, anh thật tốt. Tôi không muốn hại người, vừa rồi chỉ là không cẩn thận phun ra mà thôi."
"Cầu xin các người, buông tha cho tôi đi, sau này tôi nhất định sẽ báo đáp!"
Sầm Sênh đi tới gần đó, Dung Dã lập tức nghiêng đầu sang một bên.
Anh muốn bóp cằm người đàn ông, kéo mặt hắn lại đây.
Mới vừa vươn tay ra, đã bị Dung Dã ngăn lại.
Cùng lúc đó, Sầm Sênh cũng thấy rõ khuôn mặt của nam quỷ.
Trên tóc còn lưu lại máu đen sền sệt, trên khuôn mặt tuấn mỹ cắm đầy lưỡi dao. Không có một khối thịt nào còn nguyên vẹn, khiến người xem da đầu tê dại.
Sầm Sênh trầm mặc trong chớp mắt, chỉ vào nữ quỷ đang hấp hối: "Cô ta làm?"
Dung Dã hừ lạnh một tiếng.
Sầm Sênh đau lòng nhìn hắn: "Có đau không?"
"Chỉ một chút thôi, đây hẳn là kỹ năng đặc biệt của cô ta. Cô ta chỉ là ác quỷ cấp thấp, không làm anh bị thương được đâu."
Sầm Sênh trầm mặt.
Tên khốn kiếp này, rõ ràng là muốn giết chết Dung Dã!
Khi ác quỷ Bạch Xảo thức tỉnh, trò chơi mộng cảnh mới chính thức bắt đầu.
Bọn họ không còn bị nhân vật và lựa chọn ràng buộc, thiết bị mô phỏng Thánh Phụ cũng khôi phục sử dụng bình thường.
Sầm Sênh móc hòn đá nhỏ ra, hung hăng nện về phía nữ quỷ.
"Một khuôn mặt đẹp mắt như vậy mà cô cũng dám ra tay! Nếu chồng tôi bị hủy hoại dung mạo, cô chịu trách nhiệm được sao!"
Dung Dã ở bên cạnh nhỏ giọng giải thích: "Sẽ không để lại dấu vết đâu."
"Anh còn có mặt mũi nói nữa! Em chỉ offline một lát thôi, anh đã để mình thành ra nông nỗi này! Cô ta phun anh, anh không biết tránh sao? Lỡ như cô ta là ác quỷ cấp trung, anh có phải còn muốn chết hay không!"
"Anh..."
Bị Sầm Sênh trừng mắt một cái, Dung Dã nuốt lời đã đến bên miệng vào lại.
Sầm Sênh dùng sợi dây thừng quỷ thắt cổ kéo con ác quỷ nửa chết nửa sống tới trước mặt Dung Dã.
Dùng đòn tấn công tinh thần để thẩm vấn xong, trực tiếp đút cho nam quỷ ăn.
Trên hành lang tràn ngập máu tươi, Dung Dã lơ lửng giữa không trung ăn uống, Sầm Sênh ngồi trên bệ cửa sổ, giúp hắn gỡ lưỡi dao trên mặt ra.
"Anh, sau khi anh biến thành quỷ, tính cảnh giác của anh đã giảm sút nhiều. Anh không thể vì mình là quỷ mà không thèm để ý đến cơ thể."
"Ừm."
"Nếu là trước đây, sao anh có thể bị Bạch Chính Nhân nắm cổ áo chứ?"
"Anh biết rồi."
Sầm Sênh nhéo lỗ tai của Dung Dã: "Anh coi thường bọn họ, cảm thấy người bình thường và ác quỷ cấp thấp đều là phế vật, nhưng anh không thể khinh địch. Anh à, anh là người quan trọng nhất đối với em, em thực sự rất sợ anh sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn."
Nếu là người khác giáo huấn Dung Dã, cho dù có nói đúng, hắn cũng sẽ cãi lại.
Nhưng những lời này là từ trong miệng Sầm Sênh nói ra. Dung Dã một bên không kiên nhẫn ừ ừ vài tiếng, một bên khắc ghi tất cả vào lòng.
Sầm Sênh rất không hài lòng với thái độ của hắn, mặt lạnh không thèm để ý tới hắn.
Sau đó bị Dung Dã ấn lên tường, bóp lấy hõm eo, hôn đến mặt đỏ bừng lên.
Náo loạn cùng chồng vài phút, những muộn phiền chất chứa trong lòng Sầm Sênh cuối cùng cũng tan đi một chút.
Anh lo lắng Bạch Xảo không phải là đối thủ của những ác quỷ kia, lôi kéo Dung Dã chạy vào một phòng học trống, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời trên trường tiểu học trung tâm thị trấn giăng đầy mây đen, thỉnh thoảng có tia chớp xẹt qua tầng mây đen kịt. Trong sân thể dục gió gào thét, gió lạnh trộn lẫn với mùi máu tươi nồng nặc, thổi đến mức khiến người ta khó thở.
Khung cảnh bình yên giả dối hoàn toàn biến mất, trò chơi mộng cảnh trở thành thiên đường của ác quỷ.
30 học sinh quỷ không đầu đang bao vây tấn công Bạch Xảo.
Đầu của bọn họ lăn quanh Bạch Xảo, lâu lâu lại cắn xé thân thể cô vài cái.
Sầm Sênh nhíu mày lại: "Anh, một mình Bạch Xảo có thể chống đỡ được sao?"
"Bọn chúng chỉ là ác quỷ cấp thấp nhất, chỉ mạnh hơn Tiểu Bạch một chút. Bạch Xảo là ác quỷ cấp trung, còn là chủ nhân của trò chơi mộng cảnh. Cho dù toàn bộ ác quỷ trong trường tiểu học trung tâm thị trấn có hợp sức lại, cũng không phải là đối thủ của cô bé."
Dung Dã treo trên lưng Sầm Sênh, ôm lấy cái cổ thon dài của anh.
"Chúng ta nên lo lắng cho những con quỷ không thể kiềm chế Bạch Xảo kia thì đúng hơn."
"Cô bé mất kiểm soát? Một khi hoàn toàn khống chế mộng cảnh, sẽ giết chóc bừa bãi sao?"
Dung Dã ừ một tiếng.
"Ngay cả chúng ta cũng đều giết sao?"
"Cho nên anh mới đưa em trốn vào khu dạy học, một là bởi vì trong cuộc chiến của ác quỷ, rất dễ ảnh hưởng đến người sống. Hai là do Bạch Xảo sinh ra khuynh hướng tấn công đối với em, cô bé muốn ăn em."
Mặc dù có nuôi vài ác quỷ, nhưng Sầm Sênh không tiếp xúc nhiều với ác quỷ mất kiểm soát.
Phần lớn thời gian Bùi Nguyệt đều nằm sấp trên người Tiêu Khiết Khiết.
Có chị gái dịu dàng tri kỷ làm bạn, trạng thái tinh thần của cô vẫn luôn rất ổn định.
Tiểu Bạch chỉ là một khối sương mù, không có bao nhiêu sức tấn công.
Đứa trẻ lưu lạc Tuế Tuế cũng từng mất kiểm soát, suýt nữa đã cắn nuốt anh.
Cũng may nó thích Sầm Sênh, chiến thắng bản năng. Cuối cùng dưới sự kêu gọi của Sầm Sênh mà tìm được lý trí.
Ác quỷ duy nhất có sức tấn công mạnh mẽ, còn thường xuyên mất kiểm soát, chỉ có Dung Dã.
Mặc kệ hung ác nhiều đến mức nào, chỉ cần được vợ hôn một chút, hắn lập tức trở nên dịu ngoan.
Cẩn thận ngẫm lại, Sầm Sênh thật đúng là không có kinh nghiệm đối phó với ác quỷ mất kiểm soát.
Xác định bé Bạch Xảo đáng thương sẽ không gặp nguy hiểm, Sầm Sênh mới đặt toàn bộ trọng tâm vào việc phá giải trò chơi.
Hai người trao đổi manh mối đã biết trong phòng học trống.
Nghe Sầm Sênh miêu tả xong ký ức của Bạch Xảo, Dung Dã hơi hơi nhăn mày lại.
"Hệ thống an toàn của khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh? Anh chưa từng nghe qua thứ này."
"Em cũng chưa, trong tin tức nói, từ ngày 8 tháng 8 sẽ có các bộ phận liên quan tiến hành kiểm tra từng nhà, xử lý những kẻ nguy hiểm. "
"Những kẻ nguy hiểm là gì?"
"Không rõ lắm."
Làn gió tanh hôi thổi đến nỗi Sầm Sênh đau đầu.
Anh vừa muốn đứng dậy, mấy sợi tơ máu bỗng nhiên bay vụt ra ngoài, đóng cửa sổ lại trước một bước.
Âm khí lạnh lẽo bao phủ kín thân thể Sầm Sênh. Hai người bị Bạch Ngọc Kinh khâu lại với nhau, quanh người đều là hơi thở của Dung Dã, Sầm Sênh cực kỳ an tâm.
Dung Dã hơi suy tư: "Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh vừa mới thành lập, cũng không hợp tác với chính phủ. Cục xử lý sự kiện số 3 mới được thành lập mấy ngày trước, Bạch Xảo khi còn nhỏ tuyệt đối không thể xem được tin tức liên quan đến Vân Thiên Dư trên TV."
Sầm Sênh trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hắn: "Anh Dung, Bạch Xảo có thể... không phải là người của thế giới này hay sao?"
"Thời không song song?"
"Đúng! Nếu không thì không có cách nào giải thích được những mâu thuẫn đó. Em ở thế giới đó cũng có được năng lực đặc biệt. "Em" biết cảnh ngộ của Bạch Xảo, cảm thấy sự tồn tại của cô bé dẫn tới việc anh trai trở thành kẻ xâm hại tình dục. Bọn họ một người vô tình khiến người kia rơi xuống nước, một người lại có ý định xâm hại tình dục, đều là những kẻ sâu mọt của xã hội."
Dung Dã lập tức tiếp lời: "Cho nên sau khi "Sầm Sênh" nói câu "thế giới này đều bị các ngươi vấy bẩn", hắn ta đã kéo Bạch Xảo xuống sông, bằng cách này, hắn ta đã ném Bạch Xảo vào thế giới của chúng ta."
"Bé Bạch Xảo không có kinh nghiệm, cho rằng anh trai bị mình hại chết. Nhưng em thấy rất rõ ràng, người anh trai bị một sức mạnh vô hình trực tiếp kéo vào trong nước. "Em" ở thế giới khác xuất hiện giữa sông, thực chất là đang xét xử và trục xuất anh em Bạch Xảo. "
Dung Dã chống cằm, cười nhạo một tiếng.
"Sao lại có cảm giác "Sầm Sênh" trong thế giới song song coi nơi này trở thành bãi rác vậy. Mỗi một câu đều lộ ra vẻ kiêu ngạo."
Xuất phát từ sự tín nhiệm tuyệt đối với Dung Dã, Sầm Sênh cũng nói ra giấc mơ mình đã từng thấy trước đây.
"Gần đây em thường xuyên mơ thấy chính mình khi còn nhỏ, trở về nhà bà nội ở quê. Em sẽ vì đủ loại nguyên nhân mà chạy đến cái giếng phía sau nhà. Trong giếng vốn khô cạn lại đột nhiên có nước. Một em khác đã xuất hiện ở trên mặt nước, nghĩ mọi cách lừa em vào trong giếng."
"Nếu thời gian là buổi tối, trong mộng sẽ xuất hiện sương mù. Trong sương mù màu trắng mọc ra từng cánh tay người trắng bệch, lôi em vào cái hố trong lò bếp..."
Nói được một nửa, Sầm Sênh bỗng nhiên dừng lại.
Một tia sáng cũng lóe lên trong đôi mắt xanh thẳm của Dung Dã.
"Sương mù? Tay người? Đó không phải là đặc điểm của thế giới sương mù sao?"
Một cảm giác ớn lạnh không thể giải thích được nháy mắt chạy dọc lên sống lưng, Sầm Sênh ngơ ngẩn gật đầu.
Hai người đối diện hồi lâu, đều không nghĩ ra, tại sao Sầm Sênh lại mơ tới cảnh tượng dấu hiệu của "Dị Giới Buông Xuống".
"Tiểu Sênh, đây rốt cuộc là mộng, hay là ký ức bị em quên đi?"
Sầm Sênh mờ mịt lắc đầu.
"Nhớ không rõ sao? Chờ chúng ta rời khỏi trò chơi mộng cảnh rồi, em hỏi người nhà em một chút xem."
"Khi em lên đại học, bà nội đã qua đời."
"Cha mẹ em hẳn là cũng biết."
Sầm Sênh theo bản năng đứng thẳng người: "Nói sau đi."
Hai người ở chung 5 năm, Sầm Sênh chưa từng quay về quê hương, ngày lễ ngày tết cũng không gọi điện thoại. Anh hiếm khi nhắc tới cha mẹ, chỉ nói quan hệ của bọn họ không tốt.
Phát hiện Sầm Sênh kháng cự, Dung Dã chủ động nhảy qua đề tài này.
"Tiểu Sênh, có một bí mật anh vẫn chưa nói cho em."
Biểu cảm của Dung Dã cổ quái, tiến đến trước mặt của Sầm Sênh, nhìn chằm chằm vào hai mắt anh.
"Khi chủ nhà họ Vân tra tấn giết chết anh, anh đã từng thấy "em" xuất hiện ở ngoài cửa sổ, lẳng lặng nhìn anh."
Sầm Sênh hít một hơi khí lạnh: "Địa điểm ở đâu?"
"Phòng 501 ở tòa nhà số 1 của tiểu khu Ân Hà, em không có khả năng xuất hiện ở ngoài cửa sổ tầng 5 được, càng không thể nào không cứu anh. Chuyện này quá mức không thể tưởng tượng, anh vẫn luôn tưởng rằng do anh quá mức đau khổ nên xuất hiện ảo giác. Hiện tại xem ra, người anh thấy, có thể là em của thế giới khác."
"Cho nên "em" có năng lực đi tới thế giới này?"
"Không rõ lắm."
"Hắn ta tới đây làm cái gì?"
Dung Dã nhún nhún vai: "Anh nhớ rõ lúc đó Vân Hành đã quay đầu liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi thẩm vấn hắn ta, anh đã đặc biệt hỏi chuyện này, hắn ta không có ấn tượng."
"Ký ức có liên quan bị phong ấn sao?"
"Không, hắn ta căn bản không có đoạn ký ức này."
Hết bí ẩn này đến bí ẩn khác xuất hiện trước mắt hai người.
Một thế giới song song tồn tại hư hư thực thực, một Sầm Sênh khác xét xử và trục xuất "tội nhân".
Thế giới sương mù xuất hiện trong giấc mơ của Sầm Sênh, "Sầm Sênh" lơ lửng bên ngoài cửa sổ phòng 501.
Nhìn như độc lập, kỳ thật lại có sự kết nối giữa thế giới trong gương, trò chơi mộng cảnh và kế hoạch cải tạo phàm nhân.
Toàn bộ thành phố cũ phía Bắc tựa như đều bị bao phủ trong một âm mưu to lớn.
Mà khiến đáy lòng Sầm Sênh phát lạnh, là kẻ chủ mưu phía sau âm mưu này rất có thể không phải Bạch Ngọc Kinh.
Bạch Ngọc Kinh đang vội vàng bắt nhân vật chính và nhân vật phụ khắp nơi, chế tạo Hung thần, mở ra bảng Phong Thần mới.
Chi nhánh Bạch Ngọc Kinh ở thế giới sương mù đến nay vẫn chưa bắt được nhân vật chính Lâm Quân Khải.
Nhà máy chuyển vận bị ép chết, buộc nòng cốt là chị Vân cũng bắt đầu kiêm chức bắt nhân vật phụ.
Sầm Sênh trầm mặc trong chớp mắt, bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện rất quan trọng.
"Anh Dung, bên em có một nhiệm vụ đặc biệt, ngăn cản "Dị Giới Buông Xuống 1" và "Quỷ thoại Ân Hà" dung hợp. Sau khi em đạt được tình bạn của Bạch Xảo, xem đoạn ký ức xong, tiến độ nhiệm vụ đã biến thành 1/5."
Trợ thủ nhỏ tự động che giấu những từ ngữ quan trọng, lời Sầm Sênh nói, Dung Dã chỉ có thể nghe được một phần.
Mặc dù bị ngắt quãng, thiếu từ, Dung Dã cũng hiểu được ý của anh.
"Là trò chơi mộng cảnh của Bạch Xảo tồn tại đã thúc đẩy hai thế giới dung hợp với nhau? 1/5? Tiểu khu Ân Hà có tổng cộng năm tòa nhà, có phải những tòa nhà khác cũng đang cất giấu người thuê nhà trong mơ không?"
Sầm Sênh mím mím môi mỏng: "Tên gọi đặc biệt của Bạch Xảo, xác thực là Bạch Xảo - tòa nhà số 4."
Hai người đối diện một lúc lâu, trong lòng đồng thời dâng lên một ý niệm kỳ lạ.
Một khi đã như vậy, phải chăng thế giới trong gương và kế hoạch cải tạo phàm nhân cũng là mộng cảnh của hai người thuê nhà khác hay không?
Ngoại trừ Bạch Ngọc Kinh, người đến từ thế giới song song nào đó cũng đang để mắt tới tiểu khu Ân Hà.
Bạch Ngọc Kinh có biết, có một thế lực đang len lỏi vào thành phố cũ phía Bắc ngay dưới sự giám sát của bọn họ hay không?
Suy nghĩ không ra lý lẽ, hai người tạm gác lại nhiệm vụ chính sang một bên, bắt đầu tập trung phá giải trò chơi.
Nữ quỷ phun lưỡi dao lên mặt Dung Dã là giáo viên khoa học của trường tiểu học.
Cô ta không biết đây là trò chơi mộng cảnh của Bạch Xảo. Cô ta không có ký ức khi còn sống, sau khi trò chơi chính thức bắt đầu, cô ta cũng bắt đầu theo bản năng tấn công tất cả những gì trước mắt mình.
Dung Dã ăn nữ quỷ xong, không có cảm giác no bụng, sức mạnh cũng không tăng lên.
Như là ăn một ngụm không khí trong lành vậy.
Dung Dã ở trong trạng thái trọng thương, khí thế yếu hơn rất nhiều so với ác quỷ cấp trung. Nhưng dù vậy, khí tức tản ra cũng đạt tới trình độ ác quỷ cấp thấp.
Dưới tình huống bình thường, ác quỷ cấp thấp sẽ không chủ động tấn công hắn. Cho nên lúc trước khi thấy nữ quỷ, hắn mới không đề cao cảnh giác.
Tuy rằng nữ quỷ sẽ bán thảm cầu xin, nhưng cô ta càng giống như NPC của trò chơi vậy.
Chỉ có người chết trong hiện thực mới chân chính là quỷ bị nhốt trong trò chơi mộng cảnh.
Muốn phá giải trò chơi, phải hóa giải chấp niệm của ác quỷ.
Trong nhiệm vụ trò chơi ẩn giấu rất nhiều thông tin.
Nhiệm vụ một, tìm kiếm hung thủ.
Thẳng đến khi Bạch Xảo tử vong, vẫn chưa tìm được kẻ xâm hại tình dục núp ở trong trường tiểu học trung tâm thị trấn.
Trong thời gian này, học sinh và giáo viên không ngừng nghi ngờ và kết tội người khác, rất có thể bọn họ đã dùng chút thủ đoạn mờ ám nào đó để trừng phạt các nam giáo viên trong trường.
Một vài giáo viên trải qua việc xét xử năm đó, có người đã không chịu nổi áp lực mà tự sát trong lúc quẫn bách.
Tìm ra hung thủ, trả lại sự trong sạch cho bọn họ, có thể cởi bỏ chấp niệm của giáo viên quỷ.
Nhiệm vụ hai, tìm kiếm chân tướng của vụ thảm án nhà họ Bạch.
Sau khi người thân chết thảm, trong trường tiểu học trung tâm thị trấn lưu truyền một cách nói, Bạch Xảo vì không chịu được bạo hành gia đình, giết chết cả nhà.
Cho dù cảnh sát có đưa ra thông báo giải thích, bốn người nhà họ Bạch bị kẻ sát nhân hàng loạt làm hại, giáo viên và học sinh trong trường vẫn kết tội Bạch Xảo như trước.
Tìm ra chân tướng vụ thảm án, trả lại sự trong sạch cho Bạch Xảo.
30 học sinh quỷ xuất hiện, ám chỉ rằng trong trò chơi mộng cảnh vẫn còn tồn tại nhiệm vụ ẩn giấu.
Trước khi Bạch Xảo thức tỉnh, bọn họ ngày càng táo tợn ức hiếp Bạch Xảo, ngăn cản cô ta tự sát.
Sau khi Bạch Xảo biến thành ác quỷ, bọn họ lại bao vây tấn công Bạch Xảo, liều mạng cắn xé thân thể cô.
Tất cả mọi người đều nói, Bạch Xảo đã hóa thành ác quỷ, báo thù học sinh lớp 5-2, cho nên bọn họ mới có thể chết thảm cả đám như vậy.
Học sinh quỷ coi Bạch Xảo trở thành kẻ thù, muốn hóa giải oán khí của con quỷ nhỏ, cần phải tìm ra chân tướng cái chết của học sinh.
Thầy Lưu là đối tượng mà giáo viên tiếng Anh nhằm vào, cũng là sự tồn tại đặc biệt nhất trong trò chơi mộng cảnh.
Ông ấy là điểm khởi đầu tốt nhất cho nhiệm vụ.
Hiện tại khu dạy học đang ở thời điểm học lớp 5, vừa đúng lúc thầy Lưu bị nghi ngờ. Trong phòng làm việc có thể sẽ cất giấu một ít manh mối.
30 học sinh quỷ có thể hồi sinh vô hạn, một giây trước vừa bị Bạch Xảo xé nát, một giây sau lại bay ra từ cửa sổ lớp 5-2, phóng tới hướng Bạch Xảo.
Ác quỷ trong hiện thực, chết chính là chết.
Người vô tình bước vào trò chơi mộng cảnh cũng sẽ hoàn toàn tử vong.
Không biết là trong trò chơi tồn tại sức mạnh đặc biệt, có thể cho ác quỷ bên trong hồi sinh, hay là bọn họ giống với thợ săn trong thế giới trong gương, có thẻ hồi sinh hàng tháng.
Lòng hiếu kỳ của Dung Dã rất nặng, đặc biệt muốn biết chân tướng.
Hắn ghé vào cửa sổ quan sát một trận, tiện tay tóm lấy một học sinh quỷ vừa hồi sinh.
"Khoan hãy đi, hỏi cháu một chuyện."
Con quỷ nhỏ vội vã muốn giết chết kẻ thù, đôi mắt cậu bé đỏ ngầu, lạnh giọng thét chói tai với Dung Dã: "Buông ra! Cút ngay! Bằng không ta sẽ giết ngươi!"
Sầm Sênh xách theo sợi dây thừng quỷ thắt cổ, đang chuẩn bị hỗ trợ, lại thấy Dung Dã không kiên nhẫn cho con quỷ nhỏ hai bàn tay.
Khuôn mặt lai xinh đẹp đột nhiên vỡ ra, nam quỷ há miệng rộng như chậu máu, một ngụm cắn đứt nửa cái đầu của cậu bé.
Con quỷ nhỏ chỉ còn nửa bên mặt, trong nháy mắt ánh mắt trở nên trong trẻo: "Chú... Anh trai lớn, anh muốn hỏi cái gì?"
Con quỷ nhỏ họ Vương, là lớp trưởng thể dục của lớp 2.
Cậu bé không biết thẻ hồi sinh hàng tháng là gì, chỉ nhớ rõ chính mình bị tai nạn xe cộ, bệnh viện không cứu được nên bỏ mình. Khi khôi phục lại ý thức thì đã trở về trường học.
Trước khi ác quỷ Bạch Xảo thức tỉnh, lớp trưởng thể dục cũng không nhớ rõ mình đã chết. Vẫn như trước đi học tan học, lặp đi lặp lại cuộc sống hai ngày này.
Cậu bé tự động làm lơ sự khác thường bên người, cho dù đầu có rơi xuống cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái.
Thấy Bạch Xảo, trong lòng cậu bé sẽ dâng lên hận ý mãnh liệt, nhịn không được cùng những bạn học khác bắt nạt cô.
Thấy Bạch Xảo tự sát, ký ức của lớp trưởng thể dục bỗng nhiên khôi phục. Cậu bé nhớ tới cả nhà mình chính là bị Bạch Xảo hại chết.
Để tiếp tục ức hiếp Bạch Xảo nhỏ bé, cậu bé bắt đầu ngăn cản cô bé tự sát.
Sầm Sênh cầm dây thừng, trói chặt cậu bé lại: "Bạch Xảo hại chết gia đình của cháu?"
"Không bao lâu sau khi Bạch Xảo thắt cổ tự sát, bạn học cùng lớp bắt đầu lục tục "chết ngoài ý muốn". Chú căn bản không tưởng tượng được bọn họ đã chết như thế nào đâu. Bạn cùng bàn của cháu đi giặt khăn lau, vậy mà lại tự vùi mặt vào bồn rửa tay mà chết đuối."
Một đầu dây thừng nằm trong tay của Sầm Sênh, cậu bé như quả bóng bay, trôi ở trên đỉnh đầu hai người.
"Cha mẹ cháu nói, đây là quỷ hồn của Bạch Xảo tới tìm chúng cháu báo thù. Bọn họ muốn mang cháu đi đến nhà thân thích để tị nạn, nhưng xe mới vừa lái lên đường lớn, một chiếc xe tải lớn lại ở ngay trước mặt, xe của gia đình cháu bị đâm nát bét. Cha mẹ cháu bỏ mạng tại chỗ, còn cháu ở bệnh viện đợi ba ngày rồi cũng chết."
Con quỷ nhỏ càng nói càng thương tâm, bắt đầu khóc hu hu.
Dung Dã "chậc" một tiếng, cậu bé lập tức an tĩnh lại.
Trên đường đi đến phòng làm việc, Dung Dã ném tơ máu ra, thường đánh con quỷ nhỏ vài cái.
Sầm Sênh chỉ làm như không nhìn thấy.
Anh Dung bênh vực người nhà mình, Bạch Xảo là hàng xóm với bọn họ, là người một nhà.
Khi còn sống cậu bé đã bắt nạt Bạch Xảo, sau khi chết cũng không buông tha cho cô. Không đánh cho con quỷ nhỏ liên tục hồi sinh, Dung Dã đã kiềm chế lắm rồi.
Theo thời gian trôi qua, Bạch Xảo bắt đầu khống chế mộng cảnh từng chút một.
Cô chẳng qua chỉ thức tỉnh nửa giờ, tường khu dạy học đã hoàn toàn biến thành màu đỏ tươi.
Từng con mắt mọc ra từ trên tường, nhìn chằm chằm thẳng tắp vào người trong hành lang.
Đây là lần đầu tiên ác quỷ Bạch Xảo thức tỉnh, học sinh quỷ cũng không nghĩ tới khu dạy học sẽ biến thành như vậy.
Mỗi lần đi qua một lớp học, đều có ác quỷ đủ loại kiểu dáng vụt ra từ bên trong tấn công Sầm Sênh.
Càng tới gần phòng làm việc, mùi máu tươi trong không khí càng nồng nặc, ác quỷ xung quanh cũng càng nhiều hơn.
Cửa gỗ của phòng làm việc khép hờ, bên trong mơ hồ có tiếng khóc thê lương.
Sầm Sênh đang muốn đẩy cửa, ống thông gió méo mó phía trên bỗng nhiên vang lên tiếng thùng thùng.
Theo một tiếng "phịch", lan can sắt bị phá vỡ, một cái đầu đầm đìa máu tươi cười dữ tợn thò ra ngoài.
"Khanh khách khanh khách... Hiện tại là giờ học, để tôi xem là người lớp nào..."
Nữ quỷ vừa nhấc đầu, đối mặt với học sinh quỷ đang bay giữa không trung như một quả bóng bay.
Cô ta trầm mặc trong chớp mắt, lùi về ống thông gió. Nắm lan can sắt kéo lên, muốn lắp lại một lần nữa.
Sầm Sênh nhìn chằm chằm cô ta, suy tư hai giây: "Anh Dung, người này là giáo viên y tế khối 5, bắt lấy cô ta!"
Mấy phút sau, Sầm Sênh nắm dây thừng, kéo theo hai quỷ một lớn một nhỏ đi vào phòng làm việc.
Trong phòng trống không, không thấy bóng dáng con quỷ nào.
Sầm Sênh tìm theo tiếng khóc nửa ngày, dừng ở trước bàn làm việc của thầy Lưu.
Tiếng khóc đầy ủy khuất và bi thương truyền ra từ trong ngăn kéo.
Sầm Sênh thử gõ gõ ngăn kéo: "Thầy Lưu?"
Tiếng khóc đột nhiên im bặt.
Sầm Sênh muốn kéo ngăn kéo ra, bên trong lập tức trào ra rất nhiều máu tươi và tiếng kêu thảm thiết thê lương của người đàn ông.
"Tôi không có xâm hại tình dục học sinh, tôi không có!!!"
Đúng là thầy Lưu.
Xem ra người đàn ông mập mạp lảng vảng trên sân thể dục cũng chỉ là một cái vỏ rỗng, giống như những giáo viên khác.
Sầm Sênh thử nói chuyện với ông ấy: "Chúng tôi đều tin tưởng ông chưa từng làm tổn thương bất kỳ đứa trẻ nào. Tôi tới tìm ông, chỉ là muốn hỏi một chút, ông có manh mối gì về kẻ xâm hại tình dục và vụ thảm án nhà họ Bạch hay không."
"Đừng mắng tôi, đừng dùng cái loại ánh mắt chán ghét này nhìn tôi! Cầu xin các người, buông tha cho tôi! Tôi vẫn còn muốn nuôi cha mẹ, tôi vẫn còn cuộc sống của mình, tôi cần công việc này..."
Dung Dã mất kiên nhẫn, muốn mạnh mẽ mở ngăn kéo ra.
Thầy Lưu tựa như lớn lên cùng ngăn kéo này vậy, hơi dùng sức chút là sẽ kêu lên thảm thiết.
Dung Dã tạm dừng trong chớp mắt, nghĩ đến ông ấy đối xử với Bạch Xảo rất tốt, cuối cùng vẫn không ra tay tàn nhẫn.
"Đừng sợ, thầy Lưu, chúng tôi sẽ không làm hại ông."
Sầm Sênh tiến đến bên cạnh ngăn kéo, thanh âm dịu dàng như gió xuân.
Xuyên thấu qua khe hở, anh thấy một gương mặt vết thương chồng chất, gần như bị lưỡi dao cạo nát.
Sầm Sênh đột nhiên nhớ tới giáo viên quỷ ngậm đầy lưỡi dao trong miệng ở hành lang.
Lời đồn đại giống như lưỡi dao, để lại cho thầy Lưu nỗi thống khổ không thể xóa nhòa. Trong thế giới ác mộng, mọi thương tổn và ác ý đều được hình tượng hóa.
Sầm Sênh nhìn có chút đau lòng.
Nam quỷ hoàn toàn không lọt tai lời Sầm Sênh nói, vẫn luôn lặp đi lặp lại: "Tôi không có, không phải tôi."
Sầm Sênh hơi suy tư: "Thầy Lưu, tôi là một thám tử, đặc biệt đến trường tiểu học trung tâm thị trấn để điều tra chuyện xâm hại tình dục."
"Tôi tên là Sầm Sênh, chắc hẳn là ông đã từng nhìn thấy tôi ở tin tức sáng sớm. Chỉ cần ông chịu phối hợp, tôi nhất định sẽ điều tra rõ chân tướng, trả lại sự trong sạch cho ông."
Mặc kệ anh nói gì, thầy Lưu vẫn chỉ biết khóc hu hu.
Sầm Sênh bắt chước ngữ khí lúc thẩm vấn phạm nhân của cảnh sát Vương, vẻ mặt nghiêm túc trừng mắt nhìn ngăn kéo.
"Đây là hai nghi phạm mà tôi đã bắt được, nếu ông không phối hợp, sẽ cùng bọn họ trở thành bong bóng! Hiện tại ông chỉ là bị giáo viên và học sinh nghi ngờ, còn có thể trốn trong ngăn kéo khóc. Nhưng nếu như bị tôi phán định là phạm tội, ông có muốn khóc cũng không có chỗ mà khóc!"
"Không phải tôi!"
"Tôi không quan tâm ông có vô tội hay không, ông từ chối hợp tác với thám tử điều tra, khẳng định là có điều mờ ám trong lòng!"
Dung Dã đưa điều khiển điều hòa tới trong tay của Sầm Sênh.
Sầm Sênh giả vờ nhấn nhấn vài cái, làm bộ gọi điện thoại báo cảnh sát.
"Tôi không có! Tôi không có!!!"
Sầm Sênh vừa kêu một câu cảnh sát Vương, ngăn kéo đột nhiên bật ra.
Người đàn ông dáng người mập mạp, cả người cắm đầy lưỡi dao chậm rãi bò ra từ trong ngăn kéo.
Hai mắt đỏ tươi gắt gao nhìn chằm chằm Sầm Sênh, trong miệng không ngừng tràn ra máu đen: "Tôi không có thương tổn Bạch Xảo, tôi không có! Tôi chỉ muốn làm một giáo viên tốt, tại sao lại nghi ngờ tôi chứ? Đám người này..."
Vứt bỏ điều khiển từ xa, Sầm Sênh nắm lấy hai tay của người đàn ông, trên mặt nở một nụ cười ấm áp.
"Tôi tin ông là giáo viên tốt, lúc trước nhờ có ông quan tâm Bạch Xảo, trở thành ánh sáng soi rọi cuộc đời cô bé. Bạch Xảo vẫn luôn nhớ lòng tốt của ông, chúng tôi cũng rất cảm ơn ông."
Chàng trai tóc dài thay đổi thái độ quá nhanh, nam quỷ không phản ứng kịp, bị anh mạnh mẽ lôi kéo ngồi xuống ghế.
Sầm Sênh chống bàn làm việc, dịu dàng nhìn về phía ông ấy: "Thầy Lưu, giới thiệu cho ông một chút. Con quỷ này là giáo viên y tế khối 5, tự xưng là chết đột ngột. Con quỷ này là lớp trưởng thể dục Tiểu Vương của lớp 2, chết vì tai nạn xe cộ."
"Tôi đã hỏi qua, bọn họ là quỷ thật, đều tin chắc rằng bản thân mình chết là do Bạch Xảo báo thù. Quỷ thật trong trường học này còn nhiều hơn so với số tôi biết đến."
Dung Dã nhận ly máu loãng từ máy nước uống.
"Chúng tôi vừa cẩn thận suy nghĩ một chút, lục soát từng phòng tìm bằng chứng thực sự quá lãng phí thời gian. Trên đường tới đây tôi đã đánh giá sơ lược, trường học này không có mấy con quỷ là đối thủ của chồng tôi."
"Nếu mọi người đều có miệng, đều có thể nói chuyện. Vậy không bằng bắt tất cả quỷ thật đến phòng làm việc, thay phiên lên tiếng, không phải sẽ đơn giản hơn rất nhiều sao?"
Sầm Sênh hôn hôn khóe môi Dung Dã, tiếp nhận ly sứ, đưa tới trước mặt của thầy Lưu.
"Phương thức thẩm vấn này của chúng tôi chỉ áp dụng với quỷ thật. Trước đại hội tập thể, tôi xin mạn phép hỏi một câu, ông đã chết sao? Chết như thế nào?"
"Không cần nói xạo hay giấu diếm, nếu trả lời không tốt, bị coi là quỷ giả, ông có thể đã mất đi cơ hội duy nhất để biện hộ cho mình."
"Đại hội tổ chức mà không có ông. Một khi cửa đóng lại, bọn họ không chừng sẽ vu hãm ông như thế nào. Đến lúc đó, ông có nhảy xuống sông Vong Xuyên cũng không thể rửa sạch nỗi oan này."