Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 19: Lễ khai giảng tân sinh
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nửa ngày trôi qua, quảng trường học viện trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Liên tục có những con chim Phong Dực Ưng đáp xuống, mang theo các tân sinh từ khắp các thành trì đến gia nhập học viện. Khu vực rộng lớn giờ đây chật kín người, không khí sôi động vô cùng.
Tiếng bàn tán râm ran khắp nơi. Nhiều tân sinh bắt đầu làm quen, kết giao với nhau. Đặc biệt, xung quanh những thiên tài đến từ các thành trì ngũ tinh, rất đông người tụ tập, mong muốn được kết bạn hoặc thu hút sự chú ý của họ.
Điều này cũng dễ hiểu. Trong số các tân sinh, không ai đến từ những thế lực lục tinh trở lên—những thế lực này đào tạo đệ tử không thua kém gì Tứ Linh Học Viện và cũng có suất gia nhập vào Tứ Đại Thế Lực. Do đó, những tân sinh từ ngũ tinh thành là những người có thân phận cao nhất và thực lực cũng vượt trội hơn đa số.
Tại một góc quảng trường, Lý Nguyên đang lắng nghe mọi người bàn tán. Qua đó, hắn chú ý đến năm cái tên: Tống Ngọc, Cổ Tinh Dạ, Vương Thừa Hải, Triệu Cảnh Phong và Khương Hàn.
Tống Ngọc quê ở Lam Tinh Thành, tu vi Tụ Nguyên tầng chín đỉnh phong, là bậc thầy kiếm pháp. Với kiếm pháp sắc bén, hắn đã đánh bại tất cả đối thủ trong kỳ khảo hạch tân sinh, trở thành tân sinh đứng đầu Lam Tinh Thành.
Cổ Tinh Dạ đến từ Thiết Sát Thành, cũng đạt Tụ Nguyên tầng chín đỉnh phong. Hắn tính cách lạnh lùng, hành động tàn nhẫn, khiến đối thủ bại trận thảm hại. Trong kỳ khảo hạch tân sinh của Thiết Sát Thành, không ai dám đối đầu với hắn—ai gặp phải hắn đều không chiến mà đầu hàng.
Vương Thừa Hải quê ở Thủy Vân Thành, sở hữu thể chất hệ Thủy hiếm có. Dù chỉ đạt Tụ Nguyên tầng tám đỉnh phong, nhưng nhờ thiên phú tu luyện và chiến đấu xuất chúng, hắn đã đánh bại nhiều người ở tầng chín để trở thành tân sinh đứng đầu Thủy Vân Thành.
Triệu Cảnh Phong, quê ở Bạch Ngọc Thành, không nổi tiếng vì thực lực mà vì gia thế—hắn là con trai của một Chấp Sự trong học viện. Dù chỉ đạt Tụ Nguyên tầng tám, nhưng sở hữu nhiều pháp bảo cấp cao, khiến ngay cả những người ở tầng chín cũng phải kiêng dè.
Cuối cùng là Khương Hàn từ Yến Bắc Thành. Hắn là kẻ song tu linh thể, Linh Tu đạt Tụ Nguyên tầng tám, còn thể tu vẫn còn là bí mật. Kết hợp linh và thể, hắn dễ dàng đánh bại ba tân sinh tầng chín khác của Yến Bắc Thành để trở thành đứng đầu.
Năm người này đều xuất thân từ ngũ tinh thành, và vì có nhiều người vây quanh nên Lý Nguyên không rõ dung mạo của họ. Nhưng hắn biết rằng, họ có thể trở thành đối thủ, thúc đẩy sự tiến bộ của mình tại học viện.
Bỗng nhiên, một hồi chuông vang lên khắp quảng trường, thu hút sự chú ý của mọi người. Từ lúc nào, một lão giả đã xuất hiện trên không trung mà không ai hay biết. Ông ta khoác đạo bào màu xám tro, tóc bạc bay phất phơ trong gió, toàn thân tỏa ra khí thế uy nghiêm như núi biển. Sau khi nhìn quảng trường một lượt, lão giả lên tiếng:
“Chào mừng các ngươi đến với Thanh Long Học Viện. Ta là Chu Đạo Viễn, Chấp Pháp Trưởng Lão của học viện, cũng là người chủ trì lễ nhập học hôm nay.”
“Đầu tiên, chúc mừng các ngươi đã vượt qua kỳ khảo hạch. Điều đó chứng tỏ các ngươi là những thiếu niên xuất sắc nhất tại quê hương mình. Tuy nhiên, điều đó vẫn chưa đủ.”
Chu Đạo Viễn dừng lại, nhìn khắp quảng trường rồi tiếp tục:
“So với toàn học viện, so với Bắc Vực và thậm chí là toàn tinh cầu, thiên phú của các ngươi chẳng đáng kể. Vì vậy, các ngươi cần nỗ lực tu luyện gấp bội mới có thể trở thành cường giả chân chính, làm chủ vận mệnh của mình.”
“Thanh Long Học Viện không thiếu thiên tài. Ở đây, thiên phú không phải tất cả. Ý chí, quyết tâm và bản lĩnh vượt qua nghịch cảnh mới quyết định các ngươi đi được bao xa.”
Nói xong, lão lại nghỉ một chút rồi tiếp tục:
“Năm ngày sau, học viện sẽ tổ chức đại hội tân sinh. Tân sinh đứng đầu trong kỳ khảo hạch tại thành trì sẽ được tham gia. Địa điểm là dãy núi phía sau học viện. Thành tích tại đại hội sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến phân lớp tu luyện, phân phối tài nguyên và quyền lợi của mỗi người.”
Lời nói vừa dứt, cả quảng trường náo động. Tiếng bàn tán vang lên, phấn khích và kinh ngạc xen lẫn. Đặc biệt là những tân sinh đứng đầu, ai cũng muốn thể hiện bản thân để thu hút sự chú ý của học viện.
Chu Đạo Viễn ra hiệu im lặng rồi nói tiếp:
“Thể lệ sẽ được công bố sau. Nhưng ta muốn nhắc nhở các ngươi: đại hội không phải là đấu trường sinh tử. Thực lực mạnh chưa chắc đã giành chiến thắng. Ngoài thực lực, may mắn và trí lực cũng đóng vai trò quan trọng.”
“Năm mươi tân sinh đứng đầu sẽ được ghi tên vào Tiềm Long Bảng—bảng xếp hạng tiềm năng của các tân sinh năm đầu. Họ sẽ nhận được tài nguyên tu luyện hàng tháng. Ngoài ra, năm người đứng đầu sẽ có cơ hội vào Tàng Bảo Lâu, lựa chọn một vật phẩm quý giá.”
Nghe vậy, nhiều tân sinh không khỏi xúc động. Tàng Bảo Lâu là kho báu của học viện, chứa vô số công pháp, vũ khí, pháp bảo và tài nguyên quý giá. Chỉ cần được bước vào đó, cơ hội thay đổi vận mệnh là rất lớn. Dĩ nhiên, điều đó không hề dễ dàng. Đại hội tân sinh lần này là cơ hội không thể bỏ qua.
Lý Nguyên cũng bừng tỉnh—hắn không ngờ tân sinh mới gia nhập lại có cơ hội lớn như vậy. Nhớ đến nhiệm vụ bí ẩn mà người thần bí giao phó, hắn quyết tâm giành hạng nhất đại hội, hy vọng tìm thấy hai vật phẩm trong Tàng Bảo Lâu.
Thấy mục đích khích lệ đã hoàn thành, Chu Đạo Viễn chuyển chủ đề:
“Tiếp theo, vấn đề phân lớp.”
“Năm mươi tân sinh trên Tiềm Long Bảng sẽ được xếp vào lớp thiên cấp. Họ có thể thỉnh giáo các lão sư miễn phí, được miễn phí sử dụng tụ linh trận và phòng tu luyện đặc biệt. Ngoài ra, giá trao đổi vật phẩm trong Tàng Bảo Lâu sẽ giảm mười phần trăm.”
“Một trăm tân sinh tiếp theo sẽ vào lớp địa cấp. Họ được miễn phí thỉnh giáo mỗi năm năm ngày, được giảm nửa giá sử dụng tụ linh trận và phòng tu luyện đặc biệt.”
“Những tân sinh còn lại sẽ vào huyền lớp. Họ được miễn phí thỉnh giáo mỗi nửa tháng, với mức giảm giá một phần tư cho các dịch vụ khác.”
“Những tân sinh không đủ điều kiện tham dự đại hội sẽ vào hoàng lớp, không có đặc quyền nào. Họ sẽ phải phấn đấu gấp bội nếu muốn theo kịp.”
Lời nói vừa dứt, quảng trường lại ồn ào. Những tân sinh không đủ điều kiện thất vọng than thở vì sự chênh lệch quá lớn. Còn những ai đủ điều kiện càng thêm quyết tâm giành thành tích cao.
Thấy vẻ mặt thất vọng, Chu Đạo Viễn tiếp tục:
“Mỗi ba tháng, học viện sẽ đánh giá nội bộ. Điểm thành tích sẽ được cập nhật dựa trên thực lực. Nếu điểm tụt xuống liên tục, ngay cả thiên cấp cũng có thể bị giáng xuống huyền cấp. Ngược lại, hoàng cấp có năng lực vượt trội cũng có thể vươn lên thiên cấp.”
Nghe vậy, nỗi thất vọng của mọi người giảm bớt, nhưng khoảng cách vẫn còn đó. Ba tháng chênh lệch về đãi ngộ có thể khiến mọi người càng thêm xa cách. Vì vậy, ai cũng phải cố gắng hơn.
Một vài tân sinh tò mò hỏi:
“Thưa trưởng lão, điểm thành tích là gì? Làm sao để kiếm được?”
Chu Đạo Viễn nhìn người vừa hỏi, gật đầu rồi giải thích:
“Điểm thành tích là hệ thống đánh giá toàn diện quá trình tu luyện và cống hiến của các ngươi tại Thanh Long Học Viện. Đồng thời, nó cũng là đơn vị giao dịch phổ biến nhất.”
“Muốn tích lũy điểm, các ngươi có thể hoàn thành nhiệm vụ học viện, phá kỷ lục, ghi danh trên bảng xếp hạng hoặc trao đổi tài nguyên.”
“Điểm thưởng tùy theo độ khó của nhiệm vụ, kỷ lục hay giá trị tài nguyên. Nhiệm vụ càng khó, tài nguyên càng quý giá, điểm nhận được càng cao.”
Mọi người nghe vậy, ánh mắt càng thêm rực sáng. Nhiều người bắt đầu tính toán cách kiếm điểm để đuổi kịp.
Cảm thấy đã phổ biến xong, Chu Đạo Viễn ra lệnh:
“Những gì cần nói đã xong. Bây giờ, mọi người sẽ được sắp xếp chỗ ở. Tân sinh không tham dự đại hội sẽ được sắp xếp phòng chính thức. Những ai tham dự sẽ được ở tạm thời, sau đại hội sẽ được sắp xếp chính thức.”