Chương 18: Học Viện Thanh Long

Sáng Thế Nguyên Thần

Chương 18: Học Viện Thanh Long

Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng nói vừa dứt, mọi ánh mắt trên quảng trường lập tức đổ dồn về nơi phát ra âm thanh. Từ đằng xa, một bóng người từ từ bay tới. Hắn khoác trên người một chiếc trường bào đỏ sẫm, dung mạo bình thường, nhưng khí thế bức người cùng hình ảnh lơ lửng trên không khiến không ai dám xem thường. Có thể bay lượn giữa không trung – điều đó chứng tỏ tu vi của hắn ít nhất đã đạt đến Thông Linh Cảnh.
Rất nhiều thí sinh dưới quảng trường và những người đang theo dõi bên ngoài đều cảm thấy bực bội. Họ đã chờ đợi cơ hội vào học viện bấy lâu nay, cơ hội ấy giờ đang ở trước mắt, vậy mà lại có người ngang nhiên xuất hiện ngăn cản. Dù tức giận, nhưng chẳng ai dám lớn tiếng chất vấn một cường giả Thông Linh Cảnh. Tất cả đều quay sang nhìn Trần Tâm, chờ đợi phản ứng của hắn.
Trần Tâm nhíu mày, lớn tiếng quát về phía nam tử kia:
– Tào Phi, việc chiêu sinh của Bạch Hổ Học Viện chúng ta có liên quan gì đến ngươi? Ngươi chạy đến đây làm gì? Thành trì này vốn không thuộc phạm vi quản lý của Thanh Long Học Viện các ngươi!
Lý Nguyên trong lòng khẽ động. Trước đó, một người thần bí đeo mặt nạ bạc đã giao cho hắn nhiệm vụ lấy hai vật phẩm từ Thanh Long Học Viện. Ban đầu, hắn còn loay hoay không biết làm sao để vào được nơi ấy. Giờ đây, lại có người của Thanh Long Học Viện xuất hiện ngay tại chỗ – chẳng lẽ đây là sự sắp đặt của kẻ kia?
Quả nhiên, như thể đáp lại suy nghĩ của Lý Nguyên, nam tử trung niên tên Tào Phi vừa đến liền cất tiếng:
– Viện trưởng Thanh Long Học Viện chúng ta đã thương lượng với viện trưởng Bạch Hổ Học Viện, quyết định trao đổi tân sinh từ Đại Nguyên Thành sang học viện chúng ta. Đổi lại, chúng ta sẽ chuyển một số tân sinh từ Bạch Linh Thành đến Bạch Hổ Học Viện.
Cả trường sửng sốt. Không ai ngờ mục đích của hắn lại là như vậy. Đại Nguyên Thành – một nơi tưởng chừng bình thường – giờ đây lại được Thanh Long Học Viện để mắt, còn muốn trao đổi học sinh. Mọi ánh mắt lúc này đổ dồn về Trần Tâm, chờ xem hắn sẽ phản ứng thế nào. Với đa số mọi người, được vào bất kỳ học viện nào trong Tứ Linh Học Viện đều là điều mơ ước, huống chi họ còn chưa chính thức nhập học Bạch Hổ Học Viện. Không ai phản đối việc chuyển đổi.
Trần Tâm lạnh mặt, nhìn thẳng vào Tào Phi:
– Vì sao Bạch Hổ Học Viện chúng ta phải trao đổi với các ngươi? Trước đó, mỗi bên đã phân định rõ phạm vi quản lý rồi. Ngươi phải cho ta một lý do hợp lý!
Tào Phi chẳng buồn giải thích nhiều. Hắn rút ra một phong thư, giơ cao:
– Đây là mệnh lệnh trực tiếp từ viện trưởng chúng ta, đã có ấn ký của viện trưởng Bạch Hổ Học Viện. Ngay cả lãnh đạo của các ngươi cũng đã chấp thuận. Vậy nên, ngươi không cần hỏi thêm. Nếu còn nghi vấn, hãy về mà hỏi thẳng viện trưởng của mình!
Trần Tâm im bặt. Là một chấp sự, hắn không có quyền phản đối quyết định từ hai viện trưởng. Dù không hiểu vì sao họ lại đưa ra lựa chọn này, nhưng hắn buộc phải tuân theo.
Trần Tâm quay sang các tân sinh, giọng đầy tiếc nuối:
– Kể từ lúc này, người phụ trách các ngươi là Tào chấp sự. Hắn sẽ dẫn các ngươi đến Thanh Long Học Viện. Mọi chuyện tiếp theo không còn liên quan đến ta nữa.
Nói xong, hắn lập tức rời khỏi quảng trường. Nơi này đã chẳng còn việc gì của hắn. Dù trong lòng rất muốn đưa những thiên tài như Lâm Lạc, Vân Mộng hay Lý Nguyên về Bạch Hổ Học Viện, nhưng hắn không thể chống lại mệnh lệnh.
Thấy Trần Tâm bỏ đi, Lý Nguyên chỉ biết thở dài. Kẻ thần bí đeo mặt nạ kia có thể khiến viện trưởng ra quyết định như vậy, rõ ràng không phải dạng tầm thường. Nhưng tại sao hắn không tự đi lấy hai vật phẩm đó, lại phải nhờ chính Lý Nguyên? Hơn nữa, giữa bao nhiêu thiên tài khắp các thành trì, tại sao lại chỉ chọn mình hắn? Rất nhiều điểm bất thường khiến Lý Nguyên không tài nào lý giải nổi.
– Trước mắt, cứ mặc kệ những chuyện này. Tăng thực lực mới là con đường vững chắc nhất. Chỉ cần ta đủ mạnh, thì chẳng có gì phải sợ! – Lý Nguyên thầm nghĩ.
Hắn cũng chẳng lo lắng về an nguy của bản thân. Với Âm Dương Điện trong tay, ở nơi này, không ai có thể gây hại cho hắn.
Chờ Trần Tâm đi khuất, Tào Phi mới quay sang các tân sinh, giọng bình thản:
– Các ngươi không cần lo lắng. Đãi ngộ tại Thanh Long Học Viện không khác gì Bạch Hổ Học Viện. Thành tích các ngươi trong khảo hạch vẫn được giữ nguyên.
Nói rồi, hắn vỗ tay hai cái.
Lập tức, từ trên cao, tiếng ưng gáy vang dội vang lên, khiến mọi người ngẩng đầu kinh ngạc. Mười con phi ưng từ trên trời lượn xuống, từng con một đáp xuống quảng trường.
Mỗi con phi ưng đều to lớn phi thường: thân cao hơn hai trượng, sải cánh gần bốn trượng, toàn thân phủ lông vũ màu xanh lục óng ánh. Đôi mắt chúng sáng rực linh quang, mỏ cong sắc nhọn. Mỗi con đều toát ra khí thế mạnh mẽ, rõ ràng là yêu thú Tụ Nguyên Cảnh tầng chín. Điều này khiến các tân sinh không khỏi kinh ngạc.
Trên lưng mỗi con ưng đều có yên da thú, thiết kế tiện lợi cho người cưỡi. Một con có thể chở khoảng năm người mà vẫn đảm bảo thoải mái, ổn định ngay cả trên hành trình dài.
Thấy các phi ưng đã ổn định, Tào Phi tiếp tục lớn tiếng:
– Đây là Phong Dực Ưng, yêu thú phi hành chuyên dụng của học viện. Chúng sẽ chở các ngươi và ta bay về Thanh Long Học Viện. Bây giờ, bắt đầu từ bên trái, các ngươi hãy xếp hàng theo thứ tự thành tích khảo hạch, từng người bước lên lưng ưng. Chúng ta sẽ xuất phát ngay.
Lời vừa dứt, toàn bộ tân sinh lập tức hành động. Năm mươi người nhanh chóng xếp thành hàng dọc theo thứ tự, từng người lần lượt leo lên lưng những con Phong Dực Ưng đang đứng đợi.
Đa số ánh mắt tân sinh đều rạng rỡ háo hức, một số lộ rõ sự căng thẳng và phấn khích. Dù sao thì cưỡi yêu thú phi hành – hơn nữa là loài cấp cao như Phong Dực Ưng, có tu vi ngang Tụ Nguyên Cảnh tầng chín – là trải nghiệm cực kỳ hiếm có. Nhìn quanh quảng trường, không một tân sinh nào có tu vi vượt qua những con ưng này, điều đó càng khiến họ cảm thấy kích động.
– Hửm... Tân sinh đứng đầu nơi này lại là một tiểu tử Tụ Nguyên tầng năm?
Tào Phi nhìn chằm chằm vào Lý Nguyên, ánh mắt nghiêm nghị. Hắn cảm thấy bất ngờ. Người đứng đầu lẽ ra phải là Phong Viêm, Vân Mộng hoặc Lâm Lạc. Từ lúc mới đến, hắn đã cảm nhận được ba người này là những kẻ mạnh nhất trong đám tân sinh. Lâm Lạc và Vân Mộng đều đã ở Tụ Nguyên tầng tám đỉnh phong, Phong Viêm cũng vừa bước vào tầng tám. Dù trong một tháng qua, ai cũng cố gắng tu luyện, nhưng khó có thể tưởng tượng người sau lại vượt xa người trước đến vậy.
Tào Phi không rõ lý do viện trưởng muốn nhận tân sinh từ Đại Nguyên Thành. Nhưng việc này cho thấy viện trưởng rất để tâm đến nơi này. Mà giờ đây, hắn lại thấy Lý Nguyên – tân sinh đứng đầu – có tiềm lực vượt cấp chiến đấu nổi bật. Trong lòng, hắn đã quyết định sẽ chiếu cố Lý Nguyên nhiều hơn trong tương lai.
Thấy tất cả đã lên ưng xong, Tào Phi ra lệnh xuất phát.
Tiếng ưng gáy vang vang. Mười con Phong Dực Ưng đồng loạt vỗ cánh, tạo nên những luồng gió mạnh. Chỉ trong chớp mắt, cả đàn ưng lần lượt cất cánh, thân hình khổng lồ bay vút lên không trung, bắt đầu hành trình về học viện.
Tào Phi bay dẫn đầu, tốc độ vừa phải, dáng vẻ ung dung tự tại. Hầu hết các tân sinh đều nhìn hắn bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Ai cũng mong một ngày có thể tự do bay lượn như vậy.
Suốt cả chặng đường, không ai nói nhiều. Tiếng vỗ cánh và gió rít qua tai khiến giao tiếp rất khó khăn. Mọi người đều tập trung cảm nhận cảm giác bay lượn – lần đầu tiên trong đời họ được trải nghiệm điều này.
Hơn nửa ngày sau, Tào Phi và đàn phi ưng bắt đầu giảm độ cao và tốc độ. Xa xa, một quần thể kiến trúc hùng vĩ dần hiện ra trước mắt.
Thanh Long Học Viện hiện ra rõ ràng trong tầm nhìn: một quần thể cổ kính, đồ sộ, tựa lưng vào ngọn núi cao chót vót, mây mù quấn quanh sườn núi. Toàn bộ học viện toát lên vẻ uy nghiêm, tráng lệ đến khó tả.
Phía trước học viện là một quảng trường đá xanh khổng lồ, rộng không dưới mười dặm. Giữa quảng trường, người qua lại tấp nập. Dọc theo rìa, những con Phong Dực Ưng khác cũng đang đậu, hình như là những tân sinh từ các thành trì khác đến.
Ở rìa quảng trường, một cổng đá lớn sừng sững đứng đó. Hai cột trụ cao bằng vài người ôm, chạm khắc hình rồng uốn lượn sống động như thật. Trên đỉnh cổng là một tấm biển ngọc xanh biếc, khắc bốn chữ lớn: “Thanh Long Học Viện”. Mỗi nét chữ như ẩn chứa linh vận, chỉ cần liếc qua cũng khiến lòng người dâng trào kính sợ.
Bao quanh học viện là một dòng sông lớn, uốn lượn quanh chân núi. Nước sông trong vắt, phản chiếu ánh sáng rực rỡ của linh khí phát ra từ học viện. Sóng vỗ nhẹ vào bờ, gió mát mang theo hơi nước lướt qua, khiến tâm trí trở nên thư thái. Những cây cầu đá trắng cong cong bắc ngang dòng sông, nối liền các lối đi dẫn lên núi, khiến toàn cảnh tựa như tiên cảnh trong mộng.
Tào Phi ra hiệu cho đàn phi ưng hạ cánh. Từng con lần lượt đáp xuống quảng trường, móng vuốt chạm đất nhẹ nhàng, thân hình to lớn nhưng vững chãi tuyệt đối. Dù cồng kềnh, nhưng động tác của chúng vô cùng chuẩn xác, cho thấy đã được huấn luyện kỹ lưỡng.
Khi tất cả đã ổn định, cánh thu gọn, yên cương rung nhẹ. Các tân sinh lần lượt bước xuống, đứng gọn về một góc, chờ đợi chỉ thị.
Thấy mọi người đã ổn định, Tào Phi lên tiếng:
– Các ngươi tạm thời chờ ở đây. Khi các tân sinh từ các thành khác đến đông đủ, học viện sẽ tổ chức lễ đón tiếp chính thức.
……………