Chương 2: Điện Thần Bí

Sáng Thế Nguyên Thần

Chương 2: Điện Thần Bí

Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mặt trời dần vươn cao, rọi những tia nắng mong manh xuyên qua tán lá rậm rạp của rừng Thanh Mộc. Những sợi nắng vàng như tơ mỏng nhẹ rơi xuống mặt đất phủ đầy lá khô và rêu xanh. Tiếng chim rừng vang lên từ đâu đó trong không gian yên lặng, hòa cùng tiếng gió rì rào lướt qua những tán cây cao vút.
Lý Nguyên cẩn trọng bước từng bước trên con đường mòn dẫn xuống núi. Sau một đêm vừa di chuyển vừa nghỉ ngơi ngắn ngủi, hắn giờ đã đứng ở chân ngọn Thanh Sơn. Nhìn ánh dương đã lên cao, Lý Nguyên dừng lại, bắt đầu rèn luyện thân thể bằng những động tác quen thuộc mỗi sáng. Tập luyện xong, hắn lấy ra tấm địa đồ mà dì Nguyệt để lại, cẩn thận xem xét.
"Thanh Mộc Lâm… hy vọng con đường đến Đại Nguyên Thành không còn xa lắm." Hắn thì thầm, trong lòng vừa lo lắng vừa rộn ràng hy vọng.
Thanh Mộc Lâm – nơi hắn đang đứng – là khu rừng rộng lớn bao bọc quanh những ngọn núi ở đây. Đại Nguyên Thành là thành trì gần nhất, nằm sát rìa ngoài Thanh Mộc Lâm. Theo ghi chú trên bản đồ, nơi ấy không chỉ có phàm nhân sinh sống mà còn là nơi tụ họp của rất nhiều người bước vào con đường tu luyện.
"Đến Đại Nguyên Thành, có lẽ ta sẽ tìm được cách bước vào tu hành." Lý Nguyên thầm nghĩ. Hắn tin rằng ở nơi phồn hoa ấy, sẽ có người nhận ra tình trạng đặc biệt của hắn và giúp đỡ.
Đang đi, Lý Nguyên bỗng khựng lại. Hắn nghe thấy một âm thanh khẽ khàng phát ra từ bụi rậm – tiếng xào xạc rất nhỏ, nhưng rõ ràng là có sinh vật đang di chuyển.
Kinh nghiệm săn bắt dạy hắn rằng, một con thú dữ đang tiến lại gần. Ngay lập tức, Lý Nguyên rút con dao găm bên hông, quay người về phía bụi rậm bên trái – nơi âm thanh phát ra.
Chỉ trong chớp mắt, một con mãng xà khổng lồ vụt ra từ trong bụi, há miệng rộng ngoác lao thẳng về phía hắn, muốn nuốt chửng ngay lập tức.
Lý Nguyên giật mình, lập tức nhảy lùi về sau. Phản xạ nhanh nhẹn cứu hắn khỏi cái chết tức thì. Khi quay đầu lại, hắn thấy một con rắn dài chừng chục mét, thân to như cái thùng nước. Đầu rắn hình tam giác, đôi mắt đỏ rực như máu, chiếc lưỡi dài thè ra, phát ra những tiếng rít rợn người. Hai chiếc răng nanh sắc nhọn lộ ra, trên đó đọng những giọt chất lỏng xanh lục – rõ ràng là độc tính cực mạnh.
Không do dự, Lý Nguyên quay người bỏ chạy. Chỉ cần nhìn một cái, hắn đã biết mình không phải đối thủ. Chạy trốn là lựa chọn duy nhất.
"Lạ thật, nơi này trước đó đã được dọn sạch yêu thú nguy hiểm để tiện cho việc qua lại, sao lại còn tồn tại con mãng xà kinh khủng thế này?" Vừa chạy, Lý Nguyên vừa suy nghĩ.
Hắn lập tức rời khỏi con đường mòn, lao vào rừng sâu. Vì tốc độ hắn chậm hơn con rắn rất nhiều, nên không thể chạy theo đường bằng phẳng, không vật cản. Lý Nguyên liên tục luồn lách giữa những thân cây to, hy vọng làm chậm bước chân con rắn.
Dù vậy, tốc độ con mãng xà vẫn kinh người. Chỉ chốc lát, nó đã áp sát. Con rắn há to miệng, lao tới cắn.
Lý Nguyên lập tức né sang phải, thoát khỏi cú cắn chí mạng. Hắn tiếp tục chạy về hướng khác. Thấy con mồi thoát, con rắn lập tức quật mạnh chiếc đuôi về phía hắn. Lần này, hắn không kịp tránh. Cú quật trúng người khiến hắn văng đi hơn chục mét, đập mạnh xuống đất.
Cơn đau dữ dội ập đến, gần như khiến Lý Nguyên ngất lịm. Nhưng bản năng sinh tồn mạnh mẽ buộc hắn tỉnh táo. Hắn gượng dậy, tiếp tục chạy, cố thoát khỏi con rắn.
Thấy Lý Nguyên vẫn còn sức, con mãng xà tiếp tục truy đuổi. May mắn vì cú quật vừa rồi đã kéo giãn khoảng cách, hắn mới có thêm chút thời gian. Nhưng dù sao, khoảng cách giữa hắn và con rắn vẫn đang bị thu hẹp từng chút.
Ngay khi con rắn gần kịp, trước mặt Lý Nguyên hiện ra một con suối lớn, nước chảy xiết cuồn cuộn. Cảm nhận cơ thể đã gần kiệt sức, hắn biết chỉ còn một cách duy nhất: để dòng nước cuốn đi. Với thể chất vượt trội hơn người thường, hắn tin mình có thể nín thở dưới nước đủ lâu để thoát thân. Không chần chừ, hắn nhảy thẳng xuống suối.
“Ùm!”
Dòng nước mạnh lập tức cuốn hắn đi với tốc độ chóng mặt. Con mãng xà lao tới, nhưng thấy Lý Nguyên đã bị nước cuốn đi xa, liền rít lên một tiếng tức giận rồi quay đầu lượn về phía rừng sâu.
Nước lạnh khiến các vết thương trên người Lý Nguyên đau đớn tê tâm. Hắn cố giữ tỉnh táo, hy vọng dòng nước sẽ đưa mình đến nơi an toàn. Chỉ một lúc sau, hắn thấy trước mặt là một khe đá hẹp. Chưa kịp phản ứng, cơ thể bị dòng nước mạnh hất vào khe, rồi văng lên bờ. Cơn đau quá sức khiến hắn không còn giữ được ý thức. Hắn ngất lịm ngay trên bờ suối.
...
Không biết đã trôi bao lâu, khi mở mắt, Lý Nguyên thấy mình nằm trên nền đá lạnh buốt, toàn thân ướt sũng, đau nhức khắp nơi. Trên đầu là trần hang lởm chởm thạch nhũ, từng giọt nước nhỏ xuống lách tách. Những vệt sáng mờ từ rêu phát quang phủ trên vách đá, tạo nên thứ ánh sáng huyền ảo giữa bóng tối.
"Đây là đâu?" Hắn khẽ thều thào, cố ngồi dậy.
Cơn đau khiến hắn nhăn mặt, nghiến răng chịu đựng. Hắn nhìn quanh. Lối vào đã bị nước chắn kín. Với thân thể đầy thương tích, quay lại là điều không thể. Chỉ còn một con đường duy nhất: tiến sâu vào bên trong – một hành lang đá hẹp, hun hút, tối tăm.
Hắn do dự, nhưng rồi vẫn bước vào. Không còn đường lui, chỉ còn cách tiến về phía trước.
Hành lang dần mở rộng, dẫn đến một không gian mênh mông – khiến Lý Nguyên nhất thời nghẹn thở.
Trước mắt hắn là một đại điện cổ xưa – to lớn và hùng vĩ vượt xa mọi tưởng tượng. Trần điện cao vút, không thấy điểm cuối. Những cột đá đen sừng sững vươn lên như cột trời, mỗi cột cần đến mười người trưởng thành mới ôm hết. Dù phủ rêu và nứt nẻ theo thời gian, chúng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm không gì lay chuyển.
Tường điện được sơn đen – trắng đối lập, đan xen thành những mảng âm dương. Trên đó là vô số hoa văn cổ quái, phù điêu khắc họa đủ hình: âm dương tuần hoàn, nhật nguyệt luân chuyển, núi non trùng điệp… Một số ký hiệu, Lý Nguyên cảm thấy hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Ánh mắt hắn bị cuốn hút về trung tâm điện – nơi một bệ đá bát giác cao chừng một trượng nổi bật giữa nền đá lạnh lẽo. Bệ phủ đầy bụi và mạng nhện, nhưng dưới lớp phủ thời gian ấy là một pháp trận cổ xưa, uốn lượn như hai con cá Âm - Dương đuổi nhau không dứt.
Mỗi nét khắc trên bệ đá khiến Lý Nguyên cảm thấy kỳ dị, như thể không thuộc về thế gian. Dường như chỉ cần chạm vào, linh hồn sẽ bị hút vào vòng xoáy vô tận.
Xung quanh bệ đá là tám pho tượng khổng lồ, đứng thành vòng tròn đồng tâm. Mỗi tượng mặc giáp trụ cổ xưa, tay nắm chặt một loại vũ khí: kiếm, cung, đao, thương, rìu, liềm, khiên, giản. Mỗi tư thế đều toát ra khí thế sát phạt, nhưng cũng thấm đẫm vẻ lạnh lùng thản nhiên, như đã chứng kiến vạn kiếp sinh linh sinh – diệt.
Dù đá đã mài mòn theo năm tháng, nét mặt các tượng vẫn giữ nguyên thần thái uy nghiêm. Đôi mắt khép hờ như đang ngủ, hay… như đang chờ đợi kẻ xâm nhập vượt qua ranh giới nào đó.
Lý Nguyên không kìm được, chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân vang vọng trong đại điện rộng lớn, như bị bóng tối nuốt chửng âm thanh. Hắn cảm thấy tim đập mạnh – không phải vì sợ, mà như thể… có điều gì trong hắn đang dần thức tỉnh.
Một luồng khí lạnh vô hình lướt qua gáy. Đại điện im lặng đến rợn người, nhưng lại khiến hắn cảm giác – mình không hề đơn độc.
Gió lạnh thổi ra từ sâu trong điện, mang theo mùi ẩm mốc của đá mục và hơi thở của thời gian.
Lý Nguyên cảm thấy sống lưng lạnh toát. Mỗi bước chân hắn đi đều vang vọng như tiếng gọi từ cõi chết. Dường như nơi này đã ngủ yên hàng ngàn năm, và sự xuất hiện của hắn chính là tiếng gõ cửa đánh thức một điều gì đó cổ xưa.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ sâu thẳm trong điện – hư ảo, mờ mịt, như không thuộc về thế gian:
"Tiến lên đi. Số mệnh của ngươi nằm ở nơi này."