Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 3: Chủ Nhân Âm Dương
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngôi điện cổ xưa chìm trong im lặng trang nghiêm. Ánh sáng mờ nhạt từ các vách đá phản chiếu lên những tượng khổng lồ, khiến chúng như sống dậy, nhìn chằm chằm về phía kẻ xâm nhập - một thiếu niên nhỏ bé, cô độc giữa trời đất mênh mông.
Lý Nguyên đứng im, toàn thân căng thẳng.
Giọng nói vừa rồi không phải của người thường. Nó trầm thấp, huyền ảo như vọng từ hư vô, nhưng lại mang theo sức mạnh vô hình đè nặng khiến hắn cảm giác như bị áp chế xuống mặt đất, khó thở vô cùng. Lý Nguyên cảm nhận mình đang đối diện với một tồn tại siêu phàm, không thể chạm tới, không thể khinh thường.
"Ngươi… là ai?" Hắn lắp bắp hỏi, nắm chặt tay, trong lòng dấy lên nỗi đề phòng mãnh liệt.
Từng đợt sóng năng lượng lặng lẽ lan ra trong ngôi điện. Không khí như bị cô đặc khiến hơi thở trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Đột nhiên, từ bệ đá trung tâm, hai làn khói đen trắng xuất hiện từ hai phía. Chúng từ từ hòa quyện vào nhau, rồi từ giữa làn khói hiện ra một bóng người.
Một lão già mặc áo bào đen-trắng xuất hiện, phong cách đơn sơ nhưng toát lên uy nghi không thể tả. Mái tóc đen dài bay theo gió. Đôi mắt sâu thẳm không đáy, chứa đầy nỗi sầu muộn của năm tháng. Gương mặt lão đã in dấu thời gian, nếp nhăn nơi khóe mắt, thần sắc điềm tĩnh như nước giếng cổ. Thế nhưng dưới lớp da già nua ấy vẫn còn đường nét cương nghị, ngũ quan sắc sảo. Có thể nói, thuở trẻ lão cũng là một mỹ nam có thể mê hoặc muôn người.
Trên trán ông, một phù văn hình thái cực mờ nhạt hiện ra.
Lão nhìn Lý Nguyên, giọng trầm đục nói:
"Ngươi có thể gọi ta là Chủ Nhân Âm Dương."
"Chủ Nhân… ư?" Lý Nguyên nghẹn lời, chưa từng nghe danh hiệu này bao giờ.
Chủ Nhân Âm Dương nhìn hắn lâu bấy lâu, rồi gật đầu:"Ngươi có thể đến đây đã chứng tỏ được thiên phú, tiềm lực, tâm tính và sự quyết đoán của mình. Không phải ai cũng đủ bình tĩnh chạy thoát khỏi sự truy sát của một yêu thú mạnh hơn bản thân rất nhiều như ngươi."
Chủ Nhân Âm Dương đưa tay lên, không gian xung quanh bắt đầu biến dạng. Chỉ trong chớp mắt, cảnh vật đã thay đổi.
Lý Nguyên giật mình. Hắn không còn đứng giữa ngôi điện cổ xưa nữa, thay vào đó là một vùng tinh không vô tận trước mắt.
Hắn đứng lơ lửng giữa bầu trời tối đen như mực, bao quanh là vô số ngôi sao lấp lánh, xoay chuyển chậm rãi giữa hư không. Có những dải ngân hà uốn lượn, tạo nên khung cảnh huyền ảo, siêu thực khiến tâm thần người ta run rẩy.
Lão nhìn Lý Nguyên rồi nói:
"Tiểu tử, ta chọn ngươi là người kế thừa truyền thừa của ta."
"Ta… sao lại là ta?" Hắn không kìm được lên tiếng.
Chủ Nhân Âm Dương chậm rãi đáp:"Vì ngươi có một linh hồn đặc biệt - mạnh hơn người thường vô số lần. Chỉ có linh hồn như vậy mới có thể chịu đựng được quá trình truyền thừa công pháp của ta. Nếu linh hồn yếu kém, sẽ bạo liệt khi tiếp nhận truyền thừa."
"Nhưng ta không có linh căn ạ." Lý Nguyên gãi đầu trả lời.
"Không phải ngươi không có linh căn, mà là ta đã phong ấn linh căn của ngươi lại. Để tránh trường hợp ngươi tu luyện lung tung, ảnh hưởng đến căn cơ trước khi tiếp nhận truyền thừa của ta."
Lý Nguyên giật mình. Rốt cuộc ông lão này là tồn tại như thế nào mà có thể phong ấn linh căn của mình mà không ai cảm nhận được chứ. Giọng điệu của lão như đã quan sát hắn từ rất lâu rồi.
"Được rồi, thời gian của ta không còn nhiều. Ngươi có đồng ý tiếp nhận truyền thừa của ta hay không?" Chủ Nhân Âm Dương hỏi.
Không chút do dự, Lý Nguyên cứng giọng trả lời:
"Ta đồng ý."
Khát vọng sức mạnh khiến Lý Nguyên không thể từ chối. Nhất là sau khi bị hắc mãng xà truy sát, suýt chết. Điều đó càng khiến hắn muốn mạnh hơn bao giờ hết. Hắn muốn có sức mạnh để làm chủ số phận, tìm lại dì Nguyệt, và khám phá thân thế của mình.
Hài lòng với câu trả lời của Lý Nguyên, Chủ Nhân Âm Dương lại điểm ngón tay vào trán hắn.
Một tia sáng từ ngón tay lão bắn vào đầu Lý Nguyên, mang theo khối lượng tin tức khổng lồ. Đồng thời, một sức mạnh vô hình xâm nhập thân thể hắn, chữa lành mọi thương tích từ cuộc chạy trốn khỏi hắc mãng xà.
Dù vết thương đã lành, nét mặt Lý Nguyên vẫn nhăn nhó như chịu đựng cơn đau đớn. Đó là nỗi đau linh hồn khi tiếp nhận khối tin tức quá lớn cùng những kiến thức cao siêu. Linh hồn người thường chắc chắn không thể chịu đựng nổi. Ấy vậy mà, bằng cách thần kỳ nào đó, hắn vẫn vững vàng tiếp nhận được truyền thừa của lão.
"Không hổ là linh hồn bất diệt. Chỉ có ngươi ở hạ giới mới có thể tiếp nhận truyền thừa của ta." Chủ Nhân Âm Dương cảm thán.
Một lúc sau, Lý Nguyên mở mắt. Trong đôi mắt hắn là sự hưng phấn chưa từng có. Hắn cảm nhận được sự khủng bố của những thứ lão truyền cho. Hắn không thể ngồi yên, muốn ngay lập tức tiêu hóa khối tin tức khổng lồ này.
"Nhóc con cứ từ từ, truyền thừa của ta không chỉ có thế." Chủ Nhân Âm Dương cười nói.
Dứt lời, lão đưa ra hai vật trong tay.
Bên tay trái là một chiếc nhẫn bạc, giữa khắc họa tiết âm dương rõ nét.
"Đây là vũ khí ta từng dùng, giờ ta giao nó cho ngươi."
Nói xong, lão thả chiếc nhẫn bay về phía Lý Nguyên. Hắn đưa tay bắt lấy, không khỏi ngạc nhiên hỏi:
"Đây cũng là vũ khí sao?"
Bỗng nhiên, một tin tức tràn vào đầu hắn. Hắn biết được thứ mình cầm trên tay là gì. Cảm nhận khả năng phi thường của nó, Lý Nguyên vô cùng hưng phấn, muốn thử ngay lập tức.
"Đừng vội, đây mới là truyền thừa lớn nhất của ngươi." Chủ Nhân Âm Dương đưa tay phải ra, nói.
Dứt lời, từ lòng bàn tay lão, một quyển trục cổ xưa bay ra, toàn thân tỏa ánh sáng nhàn nhạt, như được tạo thành từ tinh hoa thiên địa sau vô số năm tháng. Nó mang đến cảm giác nhu hòa, thân thiện nhưng đầy sát khí, như sự hiện thân của sáng tạo và hủy diệt, mâu thuẫn tột bậc. Khí tức từ nó tỏa ra như thiên đạo giáng lâm, khiến người ta vừa kính sợ, vừa muốn quỳ lạy. Toàn bộ ngôi điện im bặt, không gian như co rút lại, chỉ còn quyển trục ấy lơ lửng giữa không trung, quay chậm chạp. Xung quanh là vô số luồng sáng đủ màu sắc đan xen. Trên bìa quyển trục là vô số ký tự kỳ ảo mà Lý Nguyên dù đã tiếp nhận truyền thừa của Chủ Nhân Âm Dương vẫn không thể nhận biết.
"Đây là Nguyên Thủy Thần Điển - công pháp đỉnh cao ta thu được từ một di tích cổ. Chính vì quyển công pháp này mà ta bị các thần chủ khác truy sát đến mức chỉ còn tàn hồn lẩn trốn ở đây. Giờ lại tiện thể tiểu tử ngươi." Chủ Nhân Âm Dương cảm thán.
"Cái gì!" Lý Nguyên kinh hãi.
Chỉ một quyển công pháp lại khiến nhân vật như Chủ Nhân Âm Dương bị truy sát đến mức tàn hồn. Rốt cuộc công pháp này mạnh đến mức nào mà gây ra chuyện khó tin như vậy chứ.
Chủ Nhân Âm Dương lại nói:
"Ngay cả ta cũng không rõ ràng về nó. Ta chỉ biết rằng nó sinh ra từ sơ khai, quyền năng vô cùng to lớn. Tuy nhiên, để tu luyện được, ngươi cần sự tán thành của nó. Ta không thể giúp ngươi. Ngay cả khi ta toàn thịnh, ta cũng không thể tác động lên nó, huống chi hiện tại ta chỉ còn lại một tàn hồn. Ngươi nên suy nghĩ cẩn thận. Tiếp nhận truyền thừa này sẽ vô cùng đau đớn, đau hơn gấp bội lần lần trước. Thậm chí có thể khiến ngươi mất mạng."
Lý Nguyên do dự một hồi, rồi cắn răng quyết tâm nói:
"Ta đồng ý. Việc tiếp nhận truyền thừa đầu tiên của ngài vốn đã là điều không tưởng đối với ta. Vậy sao ta không thử làm một điều không tưởng lần nữa chứ. Ta tin mình có thể làm được."
Nói xong, hắn quyết tâm đối diện với thử thách.