Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 22: Luật lệ đại hội
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đỉnh một ngọn núi thuộc dãy núi Vân Long Lĩnh, năm vị trưởng lão đang đứng quan sát toàn bộ thí sinh. Họ đều già nua, mặc đạo bào rộng thùng, áo bay phấp phới trong gió. Dù không cố ý, khí thế của họ vẫn khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, như bị đóng băng lại.
Người đứng ngoài cùng bên trái là trưởng lão Chu Đạo Viễn, người sẽ chủ trì đại hội lần này. Những người đứng bên cạnh chắc chắn đều là trưởng lão cấp cao của học viện, đến đây để giám sát đại hội.
Sau khi quan sát một lúc, vị trưởng lão đứng giữa lên tiếng hỏi:
"Lão Lục, ngươi cảm thấy chất lượng tân sinh năm nay thế nào?"
Chu Đạo Viễn nghe xong, nghiêm túc đáp:
"Nhìn chung, chất lượng không khác mấy so với những kỳ tuyển sinh trước. Nhưng năm nay có nhiều nhân tố nổi bật hơn. Ngoài năm đứa nhỏ từ năm tòa Ngũ Tinh Thành trì ra, còn có vài đứa có tu vi Tụ Nguyên tầng chín hoặc chiến lực tương đương. Đặc biệt là ba đứa nhóc từ Đại Nguyên Thành, tòa thành mà viện trưởng đã trao đổi với Bạch Hổ Học viện."
Vị trưởng lão bên cạnh nghe vậy, vuốt râu nói tiếp:
"Đại Nguyên Thành quả thật có chút khéo léo. Dù chỉ là Tứ Tinh Thành trì nhưng lại có tới ba nhân tài nổi bật, điều mà ngay cả Ngũ Tinh Thành cũng hiếm khi có được. Đặc biệt là đứa nhỏ tên Lý Nguyên. Theo ta quan sát, linh hồn hắn rất mạnh, thân thể cứng cáp, kinh mạch thông suốt. Có vẻ hắn tu luyện cả linh, thể và hồn. Hơn nữa, cả ba đứa đều không tồi. Chẳng lẽ viện trưởng đã trao đổi Đại Nguyên Thành về đây vì hắn?"
Vị trưởng lão ngoài cùng nghe vậy, nhíu mày đáp:
"Nếu chỉ có vậy thì viện trưởng không cần phải dùng một bình Thanh Linh Hồn Thủy tinh khiết để trao đổi với Bạch Hổ Học viện. Nếu thực sự vì hắn, ta nghĩ hắn còn phải có thứ gì đó đặc biệt hơn nữa."
Vị trưởng lão đứng giữa phất tay, nghiêm giọng nói:
"Thôi đi. Đứa nhỏ đó có gì thì phải xem thể hiện của hắn trong đại hội. Các ngươi bàn tán như vậy cũng vô ích."
Ông quay sang Chu Đạo Viễn nói:
"Lão Lục, đã đến lúc bắt đầu đại hội rồi. Ngươi xuống đó chủ trì đi."
Chu Đạo Viễn gật đầu. Ông rời khỏi đỉnh núi, thân hình từ từ hạ xuống quảng trường. Vừa hạ xuống, ông đã lớn tiếng hô:
"Tất cả tân sinh tham gia đại hội chú ý, chỉ còn vài phút nữa đại hội sẽ bắt đầu. Sau đây, ta sẽ công bố luật lệ chính thức của đại hội lần này."
Giọng già nua nhưng hùng mạnh như sấm khiến toàn bộ quảng trường im bặt. Tất cả thí sinh đều dừng cuộc trò chuyện, ánh mắt hướng về thân ảnh lơ lửng giữa quảng trường. Không ai muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào về luật lệ đại hội. Chỉ một chi tiết nhỏ cũng có thể ảnh hưởng lớn đến thành tích của họ.
Khi mọi người đã tập trung, Chu Đạo Viễn cất giọng:
"Đại hội lần này sẽ khác với mọi năm. Tất cả sẽ chỉ diễn ra một vòng đấu. Đầu tiên, mỗi người các ngươi sẽ được dịch chuyển đến một địa điểm ngẫu nhiên bên trong Vân Long Lĩnh. Sau đó, các ngươi có thể săn yêu thú, tìm linh thảo, thiên tài địa bảo để kiếm điểm thành tích."
Nói xong, ông lấy ra một chiếc vòng tay bạc.
"Đây là Linh Long Thủ Trạc, vật sẽ giúp các ngươi ghi lại điểm thành tích. Chỉ cần đưa yêu đan, linh quả, thiên tài địa bảo lại gần, nó sẽ tự động hấp thụ khí linh và cộng điểm cho các ngươi."
"Trên đỉnh ngọn núi trung tâm đã dựng sẵn một tòa Long Môn. Thứ hạng của các ngươi sẽ được tính theo thứ tự vượt qua Long Môn. Để vượt qua, mỗi người cần tích lũy đủ điểm. Chúng ta sẽ không công bố lượng điểm này. Nếu ai bước vào Long Môn mà chưa đủ điểm, toàn bộ số điểm kiếm được sẽ bị xóa sạch."
Chu Đạo Viễn dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn khắp quảng trường, giọng nghiêm nghị:
"Điều này có nghĩa, nếu các ngươi không chắc đã đủ điểm mà vẫn liều bước vào Long Môn, mọi nỗ lực trước đó sẽ trở thành công cốc. Đó là cái giá của sự hấp tấp và tự phụ."
Giọng ông như sấm vang bên tai, khiến không ít thí sinh cảm nhận được sự nghiêm trọng. Việc không biết điểm vượt Long Môn buộc họ phải tính toán cẩn thận hơn. Một số vẫn bình thản chờ đợi, biết luật lệ không đơn giản.
Quả nhiên, Chu Đạo Viễn tiếp tục nói:
"Ngoài ra, điểm thành tích kiếm được sẽ không bị mất. Sau đại hội, các ngươi vẫn có thể dùng chúng trao đổi vật phẩm mong muốn. Hơn nữa, nếu lọt top 10, các ngươi sẽ được thưởng thêm."
"Một điều quan trọng nữa, trong suốt đại hội, thí sinh có thể cướp đoạt điểm của nhau. Chỉ cần áp Linh Long Thủ Trạc của mình vào của đối thủ, điểm của họ sẽ tự động chuyển hết sang cho các ngươi."
Lời này khiến không ít thí sinh dưới quảng trường biến sắc. Trước đó, việc không biết điểm vượt Long Môn buộc họ phải cẩn thận, giờ đây có thể cướp điểm khiến họ phải đề phòng hơn bao giờ hết.
Không quan tâm đến phản ứng của thí sinh, Chu Đạo Viễn nói tiếp:
"Điều cuối cùng, trong đại hội lần này, các ngươi được quyền sử dụng pháp bảo cá nhân, với điều kiện đã hoàn toàn nhận chủ. Trong suốt quá trình, tất cả thí sinh có thể toàn lực ra tay. Ta sẽ quan sát toàn bộ. Nếu có ai gặp nguy hiểm tính mạng, ta sẽ ra tay cứu giúp. Nhưng khi đó, tư cách thi đấu của người đó sẽ bị tước bỏ, và thứ hạng sẽ bị ấn định. Đại hội lần này sẽ là nơi các ngươi bộc lộ hết khả năng mà không bị gò bó như tuyển sinh."
Nói xong, ông phất tay. Ba trăm chiếc vòng tay bạc hiện ra, lần lượt bay đến trước mặt mỗi thí sinh.
Chu Đạo Viễn quét mắt toàn trường, giọng nghiêm nghị:
"Các ngươi có một phút để nhận chủ Linh Long Thủ Trạc, thảo luận hay làm bất cứ điều gì cần thiết. Một phút sau, ta sẽ dịch chuyển các ngươi vào Vân Long Lĩnh, bắt đầu đại hội."
Quảng trường bỗng ồn ào hẳn lên. Các thí sinh bắt đầu bàn tán sôi nổi. Phần đông bàn về hợp tác, tránh bị các thí sinh mạnh truy sát. Một số cố nghe ngóng, tìm hiểu đối thủ.
Tại một góc quảng trường, sau khi nhận chủ Linh Long Thủ Trạc, Cổ Tinh Dạ trầm giọng hỏi:
"Mọi người đã chuẩn bị xong chưa? Ta muốn vào Vân Long Lĩnh là phải tập trung thật nhanh."
Kim Liệt bẩm báo:
"Thưa công tử, tất cả thuộc hạ của chúng ta đều đã có phương thức liên lạc với nhau. Đảm bảo vào trong có thể tập hợp nhanh nhất. Chỉ là, mất Hắc Thành, chất lượng của chúng ta so với bốn bên khác hơi kém."
Cổ Tinh Dạ bình thản nói:
"Hừ! Chẳng cần bận tâm. Các ngươi chỉ cần cầm chân thuộc hạ của bọn kia để ta đánh bại chúng là được."
"Nhưng trước hết, chúng ta phải trừ khử mấy tên nhóc ngang ngược của Đại Nguyên Thành trước đã." Ánh mắt hắn lạnh lẽo.
Tại góc khác, sau khi nghe luật lệ, Vân Mộng hỏi Lý Nguyên:
"Bây giờ đã biết luật lệ, ngươi nghĩ sao? Có muốn hợp tác cùng kiếm điểm không?"
Lý Nguyên nhíu mày:
"Ta thấy không nên. Chúng ta đều bị dịch chuyển ngẫu nhiên, không chuẩn bị phương thức liên lạc trước, sẽ mất nhiều thời gian tập hợp. Trong thời gian đó, biết đâu có biến cố gì. Hơn nữa, dù cùng Đại Nguyên Thành, mọi người ở đây chẳng quen biết nhau, khó mà tin tưởng. Biết đâu lại có kẻ nhận được chỗ tốt của người khác rồi dẫn người vây đánh chúng ta."
Hầu hết mọi người ở đây, Lý Nguyên chỉ gặp qua một lần, không có nhiều giao tiếp. Sau khi nghe luật lệ, hắn không do dự từ chối hợp tác của Vân Mộng. Nếu có thể đi cùng từ đầu, hắn có thể cân nhắc.
Một thanh niên phía sau bất mãn:
"Nhưng ngươi đã xúc phạm Cổ Tinh Dạ. Nếu hắn tìm đến chúng ta thì sao? Ngươi phải chịu trách nhiệm."
Lý Nguyên bình thản:
"Khi Kim Liệt nói, chẳng có ai dám đứng ra nói chuyện, giờ lại đòi ta chịu trách nhiệm? Chuyện dễ ăn như thế bao giờ."
Bất chấp thái độ của người khác, Lý Nguyên nhìn Dương Tiêu Linh:
"Dù ta đã hứa với thành chủ sẽ chiếu cố ngươi, nhưng tu luyện không thể nhờ người khác mãi. Vì thế, ta sẽ không cố tìm ngươi. Trước khi gặp ta trong đại hội, ngươi phải tự dựa vào bản thân."
Dương Tiêu Linh nghe vậy liền gắt:
"Ta cũng chẳng thua kém. Không cần ngươi giúp vẫn có thể đạt thứ hạng cao."
Lý Nguyên không đáp. Bên cạnh, Lâm Lạc nhìn hắn, buông lời khiêu khích:
"Lý Nguyên, có dám thi xem ai đạt thứ hạng cao hơn không? Nếu ngươi thua, phải nhận làm tiểu đệ của ta, được chứ?"
Lý Nguyên mỉm cười tự tin:
"Vậy nếu ngươi thua thì sao? Làm tiểu đệ của ta chứ."
Lâm Lạc cười sảng khoái:
"Một lời đã định."
Vân Mộng bên cạnh xen vào:
"Cho ta tham gia nữa, ta cũng muốn so tài với các ngươi lần nữa."
Thời gian trôi nhanh. Ngay lập tức, đã đến lúc bắt đầu đại hội. Chu Đạo Viễn hô:
"Tất cả tập trung tinh thần. Bây giờ, ta sẽ dịch chuyển các ngươi vào Vân Long Lĩnh."
Nói xong, ông đưa tay lên. Ba trăm chiếc Linh Long Thủ Trạc sáng lên, ánh sáng bao trùm mỗi thí sinh. Dưới sự điều khiển của Chu Đạo Viễn, từng người lần lượt được đưa vào Vân Long Lĩnh.