Chương 21: Mâu Thuẫn

Sáng Thế Nguyên Thần

Chương 21: Mâu Thuẫn

Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phía sau Tứ Linh Học Viện, dãy núi sừng sững vươn cao như đâm thẳng vào tầng mây. Đỉnh núi chìm trong làn sương trắng xóa, chỉ lộ ra những vách đá dựng đứng, nơi ánh nắng phản chiếu thành từng mảng vàng rực rỡ. Những ngọn núi nối tiếp nhau tựa thân rồng khổng lồ uốn lượn, thỉnh thoảng vang vọng tiếng gió rít hòa cùng dòng suối ngầm, tạo nên khung cảnh vừa hùng vĩ vừa huyền ảo. Đây chính là Vân Long Lĩnh — ngọn núi tương truyền từng là nơi ẩn cư của một chân long trước khi phi thăng tiên giới.
Trên quảng trường dưới chân núi, hàng nghìn đệ tử đang háo hức tụ tập thành từng nhóm, chờ đợi đại hội bắt đầu. Không chỉ có tân sinh, mà cả các lão sinh cũng có mặt, ai nấy đều muốn chứng kiến màn thể hiện của những tân sinh tài năng nhất thế hệ này.
Lý Nguyên cùng các tân sinh đến từ Đại Nguyên Thành cũng đã tụ họp ở một góc quảng trường. Sau khi trải nghiệm phòng tu luyện đặc biệt của học viện, tinh thần ai nấy đều phấn chấn, tràn đầy quyết tâm giành thành tích cao để có thể sử dụng những phòng tu luyện đó nhiều hơn.
Bỗng nhiên, Vân Mộng lên tiếng:
“Ta nghe nói lần đại hội này, các thí sinh có thể hỗ trợ lẫn nhau. Chúng ta dù sao cũng đến từ cùng một thành, nên mình nghĩ chúng ta nên lập thành một nhóm để cùng nhau giành thành tích cao hơn. Mọi người thấy sao?”
Dương Tiêu Linh lập tức hưởng ứng:
“Mình thấy ý kiến này rất hay. Tu vi chúng ta vẫn còn kém so với một số tân sinh khác, hợp tác sẽ giúp chúng ta dễ cạnh tranh hơn.”
Lâm Lạc nhíu mày, nói ngay:
“Ta không muốn hợp tác. Ta thích hành động một mình. Như vậy mới rèn luyện chiến lực bản thân nhanh nhất.”
Nói xong, hắn liếc sang Lý Nguyên:
“Hơn nữa, ta còn muốn đánh một trận thật sự với tên này. Lần này, ta nhất định sẽ thắng.”
Dương Tiêu Linh bực bội:
“Ngươi không sợ những người khác liên thủ đối phó sao?”
Lâm Lạc cười tự tin:
“Giờ ta đã là Tụ Nguyên tầng chín, lại thêm lôi linh căn, có gì phải sợ? Dù họ có liên thủ, cũng chưa chắc đuổi kịp tốc độ của ta.”
Hắn nhìn thẳng Vân Mộng:
“Ngươi cũng đã là Tụ Nguyên tầng chín, sao còn phải lôi kéo mọi người liên thủ? Chẳng lẽ thiếu tự tin vào thực lực bản thân đến vậy sao?”
Mọi người nghe xong đều kinh ngạc — không ngờ cả hai người này đều đã đột phá đến Tụ Nguyên tầng chín. Tu vi như vậy đã ngang ngửa các tân sinh hàng đầu từ Ngũ Tinh Thành. Chỉ có Lý Nguyên vẫn bình thản, như chẳng có gì xảy ra. Hắn sớm biết hai người này sẽ đột phá trước đại hội, bởi trước đó họ đã ở cảnh giới Tụ Nguyên tầng tám đỉnh phong, mà băng linh phòng và lôi linh phòng lại cực kỳ phù hợp với họ.
Không mảy may để ý đến ánh mắt kinh ngạc xung quanh, Vân Mộng nhìn thẳng Lâm Lạc:
“Dù đều là Tụ Nguyên tầng chín, nhưng xét về nội tình, chúng ta chưa chắc đã thắng những kẻ đến từ Ngũ Tinh Thành. Hơn nữa, có không ít người sẵn sàng nghe lệnh họ. Ngươi cho rằng chỉ mình ngươi có thể đối đầu với họ sao?”
Lâm Lạc cười thản nhiên:
“Ta cảm thấy, một mình ta vẫn có thể đạt thành tích cao trong đại hội.”
Thấy Lâm Lạc nhất quyết không hợp tác, Vân Mộng cũng không tranh cãi thêm. Nàng quay sang hỏi những người còn lại:
“Vậy ý kiến của các người thế nào? Các ngươi muốn hợp tác, hay hành động riêng lẻ như Lâm Lạc?”
Dương Tiêu Linh nhìn Lý Nguyên, khẩn thiết:
“Ngươi mau đồng ý đi. Hợp tác giúp chúng ta dễ đạt thành tích hơn, nhất là khi Vân Mộng cũng rất mạnh.”
Lý Nguyên lắc đầu, bình thản:
“Giờ nói hợp tác còn quá sớm. Thể lệ đại hội chưa công bố. Tốt nhất là đợi khi rõ thông tin rồi hãy bàn tiếp. Đại hội lần này chưa chắc đã như những gì Vân Mộng nói.”
Vân Mộng nhíu mày, nhưng cũng không nói thêm. Không khí nhóm lặng đi.
Bỗng nhiên, một giọng nói từ xa vọng lại, đầy kiêu ngạo và châm chọc:
“Các ngươi bàn hợp tác làm gì? Có vào nổi top 50 đại hội đâu. Ta khuyên mấy người nên đi theo chúng ta, làm việc cho Cổ đại nhân, may ra còn nhặt được chút lợi lộc.”
Mọi người giật mình quay lại. Một nhóm người đang bước tới. Dẫn đầu là một thanh niên áo vàng, diện mạo tuấn tú — người vừa lên tiếng.
Lâm Lạc tức giận, chỉ thẳng mặt:
“Ngươi là ai mà dám nói năng kiêu ngạo vậy? Dám xem thường ta?”
Thanh niên kia nhếch mép, liếc nhìn cả nhóm:
“Ta là Kim Liệt, tân sinh đến từ Kim Linh Thành, trợ thủ đắc lực của Cổ Tinh Dạ công tử. Hôm nay, ta thay mặt công tử truyền lời đến các ngươi.”
Hắn dừng lại, nụ cười trào phúng hiện lên:
“Không rõ vì lý do gì, cao tầng học viện quyết định đổi tân sinh Đại Nguyên Thành với Hắc Thành. Mà Hắc Thành vốn là thành trì phụ thuộc của Thiết Sát Thành. Vì thế, Cổ công tử muốn các ngươi — những người từ Đại Nguyên Thành — thay thế Hắc Thành, trở thành phụ thuộc của hắn, làm việc kiếm điểm thành tích.”
Kim Liệt lại mỉm cười:
“Tất nhiên, nếu nghe lời, công tử sẽ không bạc đãi. Thi thoảng sẽ ban cho các ngươi một ít điểm cống hiến để sử dụng.”
Chưa đợi nói hết, Lý Nguyên đã cắt ngang:
“Ta không cần biết Hắc Thành hay Thiết Sát Thành có quan hệ gì. Những chuyện đó không liên quan đến ta. Ta không đồng ý làm thuộc hạ của bất kỳ ai — kể cả Cổ Tinh Dạ. Dù hắn xuất thân từ Ngũ Tinh Thành, vào học viện rồi cũng chỉ là học viên như ta.”
Vân Mộng cũng lạnh giọng:
“Chúng ta có thể tự kiếm điểm thành tích, không cần làm việc để cầu ban thưởng. Các ngươi đòi thu nhận chúng ta — chẳng qua là muốn thêm nhân lực để tăng thành tích trong đại hội, đúng không?”
Những người khác cũng đồng loạt phản đối. Đang yên đang lành, tự nhiên có người đến bắt làm thuộc hạ, ai cũng bực mình. Huống chi lời hứa ban thưởng còn mơ hồ — thứ mà có thể kiếm được qua nhiệm vụ học viện. Không ai muốn vì một lời hứa mập mờ mà đánh đổi tự do, trở thành kẻ lệ thuộc.
Lâm Lạc càng thẳng thắn:
“Cổ Tinh Dạ cũng chỉ là Tụ Nguyên tầng chín. Người khác có thể sợ hắn, nhưng ta thì không. Hắn chưa chắc đánh bại được ta, lấy tư cách gì đòi ta làm thuộc hạ?”
Thấy cả nhóm đều ngoan cố, sắc mặt Kim Liệt tối sầm:
“Các ngươi đừng có không biết điều! Đắc tội với Cổ công tử, hắn có thể khiến các ngươi bước chân không yên trong học viện này. Có không ít lão sinh có thế lực trong học viện đều là người của Thiết Sát Thành, lập thành một bang hội nổi tiếng — Thiết Thốc Bang. Chỉ cần Cổ công tử ra lệnh, họ sẽ chèn ép các ngươi, khiến các ngươi không ngóc đầu lên nổi. Đến lúc đó, đừng nói tu luyện, sống yên ổn trong học viện cũng là điều xa vời!”
Lâm Lạc vốn nóng tính, nghe vậy liền bước lên, bộc phát khí thế Tụ Nguyên tầng chín, quát lớn:
“Ta cũng muốn xem thử họ sẽ chèn ép ta thế nào! Nhưng trước hết, ở đại hội này, ta sẽ đánh bại tên họ Cổ kia — để hắn bớt đi cái thói kiêu ngạo!”
Lý Nguyên cũng bình thản nhìn Kim Liệt, tự tin nói:
“Dù Cổ Tinh Dạ có bang hội lớn mạnh thế nào, chỉ cần chúng ta thể hiện thiên phú vượt trội, học viện sẽ bồi dưỡng tận tình. Vì vậy, ngươi đừng phí công uy hiếp ta bằng miệng lưỡi.”
Kim Liệt nghẹn họng trước thái độ cứng rắn của Lý Nguyên và Lâm Lạc. Cảm nhận khí thế mạnh mẽ từ Lâm Lạc — không hề thua kém Cổ Tinh Dạ — hắn không dám tiếp tục đe dọa. Hắn không ngờ Đại Nguyên Thành, một Tứ Tinh thành trì, lại có tân sinh chất lượng cao đến vậy.
Xung quanh, đám đông đã đổ dồn ánh mắt. Một người thốt lên:
“Đúng là nghé con không sợ cọp! Những người này mới đến, chưa biết Thiết Thốc Bang mạnh thế nào trong học viện. Vừa vào đã đắc tội — quả là hành động thiếu khôn ngoan.”
Một người khác phản bác:
“Cũng chưa chắc. Như tên kia vừa nói, chỉ cần thiên phú nổi bật, học viện sẽ ưu ái. Đến lúc đó, dù Thiết Thốc Bang muốn gây khó dễ cũng khó mà làm được.”
“Hừ! Biết đâu thiên phú họ chỉ nói suông? Ai chẳng biết nói mấy lời đẹp tai?”
……
Tiếng bàn tán nối tiếp nhau, lan rộng như gợn sóng, thu hút ngày càng nhiều sự chú ý.
Thấy không lay chuyển được nhóm người này, Kim Liệt không muốn tiếp tục mất mặt trước đám đông. Hắn buông lại một câu cảnh cáo:
“Các ngươi được lắm! Rồi sẽ hối hận với quyết định hôm nay. Cổ công tử nhất định sẽ dạy các ngươi một bài học — để các ngươi biết đắc tội với hắn là ngu ngốc đến mức nào!”
Trên một vách đá nhỏ phía trên quảng trường, hai nam tử đang quan sát toàn bộ sự việc. Một người dáng người cao gầy, thẳng như kiếm vừa tuốt khỏi bao. Tóc đen bay trong gió, lộ ra khuôn mặt tuấn tú, sống mũi cao, làn da sáng khỏe. Đôi mắt sáng như sao, sâu thẳm và sắc bén. Trên người khoác trường sam màu lục bảo thêu viền bạc, thắt lưng gọn, bên hông treo một thanh trường kiếm. Nhìn一眼 đã biết là kiếm khách chính hiệu — chính là Tống Ngọc.
Bên cạnh là một nam tử khác, dáng người cao lớn vừa phải. Tóc đen ánh lam buộc gọn, vài sợi bay lòa xòa, phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, da trắng pha sắc xanh thủy quang. Đôi mắt xanh thẫm sâu hút như đáy hồ mùa đông, tĩnh lặng đến áp lực. Trên người khoác trường bào xanh biển nhạt, thêu hoa văn sóng bạc uốn lượn. Dù đứng yên, khí tức quanh hắn như mặt nước che giấu dòng chảy cuộn xoáy — chỉ chờ bùng nổ. Đó là Vương Thừa Hải.
Hai người đã theo dõi nhóm Lý Nguyên từ đầu đến cuối. Vương Thừa Hải bật cười:
“Họ Cổ coi như đụng phải tường thép rồi. Chưa kịp đại hội, đã tự kéo thêm đối thủ mạnh vào phe đối địch. Lần này, hắn chắc chắn sẽ sứt đầu mẻ trán.”
Tống Ngọc vẫn chăm chú nhìn xuống quảng trường, giọng trầm lắng:
“Cũng không thể trách hắn. Mất Hắc Thành làm trợ lực, hắn bị thiệt thòi so với chúng ta. Nên mới vội vã tìm người thay thế. Chỉ là, cách làm của tên Kim Liệt quá kiêu ngạo.”
Vương Thừa Hải lắc đầu:
“Không phải vội — mà là ngu ngốc. Cao tầng học viện đã đứng ra đổi tân sinh Đại Nguyên Thành vào, thì làm sao những người đó tầm thường, dễ cúi đầu? Ta thấy tên Lâm Lạc kia rất mạnh, thực lực gần ngang ta — đáng để lôi kéo.”
Tống Ngọc liếc sang:
“Ngươi chỉ để ý đến hắn thôi sao?”
Vương Thừa Hải gãi đầu:
“Chẳng phải hắn là người mạnh nhất trong nhóm sao? Đã bộc lộ tu vi Tụ Nguyên tầng chín. Biết đâu còn có người mạnh hơn? Ngũ Tinh Thành như chúng ta, có những năm còn không được như vậy.”
Tống Ngọc lắc đầu:
“Hắn chỉ xếp thứ ba trong khảo hạch.”
Rồi hắn chỉ về phía Vân Mộng:
“Nàng ấy xếp thứ hai, khả năng cao cũng đã là Tụ Nguyên tầng chín, lại tu luyện băng hệ. Nếu muốn lôi kéo bạn bè, nàng dễ tiếp cận hơn. Ngươi có thể dùng công pháp và vũ kỹ của Thủy Vân Thành để trao đổi.”
Vương Thừa Hải tò mò:
“Ngươi dường như rất để ý họ, điều tra kỹ lưỡng vậy. Vậy người đứng đầu là ai?”
Tống Ngọc đưa tay chỉ về Lý Nguyên:
“Là hắn. Điều đáng nói — khi đến học viện, tu vi hắn chỉ là Tụ Nguyên tầng năm.”
Vương Thừa Hải sửng sốt:
“Cái gì? Chỉ Tụ Nguyên tầng năm? Vậy sao hắn đánh bại được hai người kia?”
Tống Ngọc nghiêm nghị:
“Ta cũng rất muốn biết. Có lẽ, chính hắn là lý do khiến học viện quyết định đổi tân sinh Đại Nguyên Thành và Hắc Thành.”
Vương Thừa Hải nghe xong, lập tức chăm chú nhìn về Lý Nguyên, cẩn thận quan sát và đánh giá.
Ở một nơi khác, một nam tử cao gầy đứng khoanh tay, đang lắng nghe báo cáo từ thuộc hạ. Tóc đen xõa xuống, che nửa gương mặt. Dưới mái tóc ấy là đôi mắt hẹp dài, con ngươi sâu thẳm như vực, ánh nhìn lướt qua là người ta rùng mình. Sống mũi cao, môi mím chặt, khó đoán tâm tư. Trên người mặc chiến bào đen, bên hông treo một thanh đao hẹp, chuôi quấn băng đen bạc. Nghe xong báo cáo, hắn lên tiếng — giọng trầm, lạnh lẽo:
“Tốt… tốt lắm. Các ngươi dám khiêu khích Cổ Tinh Dạ ta? Thật sự cho rằng ta không làm gì được các ngươi sao?”
Giọng nói như lưỡi đao cào trên băng, không khí quanh hắn trở nên ngột ngạt. Những tên thuộc hạ quỳ dưới đất run rẩy, không dám thở mạnh.
Một tên run rẩy cúi đầu:
“Công tử… tân sinh Đại Nguyên Thành rất cứng đầu. Lời Kim Liệt bị chúng gạt bỏ. Thậm chí… Lâm Lạc còn công khai tuyên bố sẽ đánh bại công tử tại đại hội.”
Cổ Tinh Dạ chỉ cười khẽ, âm trầm:
“Hắn xứng đáng! Chỉ là khoác lác mà thôi. Đợi đại hội bắt đầu, ta sẽ cho chúng biết — đắc tội với ta là ngu xuẩn đến nhường nào.”