Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 7: Thiên Kiêu Các Phương
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thanh Gia Tửu Lâu là một quán rượu nổi tiếng ở Đại Nguyên Thành, nơi thường xuyên tụ tập đông đảo tu sĩ đến uống rượu, trò chuyện sôi nổi. Nhất là vào thời điểm sự kiện lớn như đợt chiêu sinh của Tứ Linh Học Viện đang đến gần, nơi đây lại càng nườm nượp người, ai nấy đều tranh luận rôm rả, khoe khoang kiến thức của mình. Hiểu rõ điều đó, Lý Nguyên liền bước vào quán, lặng lẽ lắng nghe để thu thập tin tức.
Giữa tửu lâu, một lão giả đang hăng hái nói lớn:
"Lần này, Tứ Linh Học Viện dành cho Đại Nguyên Thành của chúng ta số lượng chỉ tiêu nhiều hơn hẳn so với kỳ chiêu sinh trước. Các vị biết vì sao không?"
"Chuyện này dễ đoán mà! Gần đây thực lực Thành chủ đại nhân tăng mạnh, có phần lấn át các thành chủ vùng lân cận. Do đó, địa vị của Đại Nguyên Thành được nâng cao, nên mới được ưu ái đến tận 50 suất tuyển."
Một thanh niên nhanh nhảu đáp.
"Sai rồi, sai lầm nghiêm trọng!" Lão giả liên tục lắc đầu:
"Dù Thành chủ đại nhân có mạnh đến đâu, Tứ Linh Học Viện cũng chẳng cần nể nang mà tăng suất tuyển nhiều đến vậy. Năm năm trước, chúng ta chỉ có 25 suất. Lần này, họ tăng gấp đôi, tức là có nguyên nhân khác. Dù có phần bất kính, nhưng đằng sau Thành chủ là tứ đại thế lực, danh tiếng không nhỏ. Tuy nhiên, Tứ Linh Học Viện đâu cần phải để tâm đến điều đó. Đằng này, rõ ràng là có lý do đặc biệt."
"Vậy vì sao lần này chúng ta được nhiều suất đến vậy? Lão cứ mau nói đi, đừng úp mở nữa!" Một người háo hức thúc giục.
"Đây là tin ta vô tình nghe được khi đang dọn dẹp trong phủ Thành chủ. Thành chủ đại nhân tiếp một vị chấp sự của Tứ Linh Học Viện, không hề giấu giếm chuyện này, cũng không đuổi ta đi."
"Phần thưởng cho người đứng đầu kỳ thi lần này là một viên Tụ Nguyên Đan cực phẩm — đan dược giúp tu sĩ cảnh Tụ Nguyên đột phá cảnh giới mà không để lại di chứng. Phần thưởng lớn như vậy khiến nhiều tu sĩ từ nơi khác nhao nhao kéo đến. Có những thiên kiêu ở thành thị khác, vì không cạnh tranh được hoặc vì lý do nào đó, nay dời sang Đại Nguyên Thành tranh đoạt."
"Cái gì? Sao lại như vậy? Đây là phần thưởng dành riêng cho Đại Nguyên Thành, sao lại để người ngoài đến tranh giành?" Một thanh niên tức giận.
"Chẳng còn cách nào. Học viện không cấm việc đến thành thị khác tham gia chiêu sinh. Chỉ cần đủ điều kiện về tuổi tác và thiên phú là được. Chỉ mong người của chúng ta có thể giữ được phần thưởng này." Một người khác thở dài bất lực.
Lý Nguyên trong lòng chấn động. Hắn không ngờ phần thưởng lại là một viên Tụ Nguyên Đan. Điều này càng khiến hắn quyết tâm phải giành vị trí số một. Một viên đan dược như vậy sẽ giúp hắn tiết kiệm vô số thời gian tu luyện.
Lúc này, lại có người tiếp lời:
"Các vị yên tâm, viên Tụ Nguyên Đan kia nhất định sẽ ở lại Đại Nguyên Thành."
"Gần đây, Lăng Phong của Lăng gia, Trình Hạo của Trình gia, Lưu Khải của Lưu gia đều đã đột phá lên Tụ Nguyên tầng năm. Nghe nói trước khi vào cảnh, cả ba đều khai mở hơn 15 kinh mạch. Chắc chắn lần chiêu sinh này, họ sẽ tỏa sáng và giành lấy phần thưởng."
"Không ngờ ba người này tuổi còn trẻ mà đã lên đến Tụ Nguyên tầng năm. Đúng là thiên kiêu của ba đại gia tộc đứng đầu Đại Nguyên Thành!" Mọi người trầm trồ.
"Chuyện đó cũng chẳng là gì!" Một thanh niên vừa bước vào liền nói, "Ta nghe nói Dương Tiêu Linh tiểu thư — con gái Thành chủ đại nhân — đã đạt đến Tụ Nguyên tầng sáu! Trước đó, nàng khai mở tận 16 kinh mạch. Nghe nói nàng từng chiến đấu với hai tu sĩ Tụ Nguyên tầng sáu mà vẫn không rơi vào thế yếu. Viên Tụ Nguyên Đan kia, chín phần là thuộc về nàng rồi."
Rõ ràng, giới hạn hiểu biết của mọi người ở đây là 20 kinh mạch là cực hạn, nên 16 kinh mạch đã được xem là quá khủng khiếp. Lý Nguyên lặng lẽ cúi đầu suy nghĩ.
Hắn từng một mình tiêu diệt ba yêu thú Tụ Nguyên cảnh, trong đó có đến hai con đạt tầng năm. Như vậy, hắn không sợ phải đối đầu với những người này. Dù Dương Tiêu Linh đã là Tụ Nguyên tầng sáu, nhưng hắn mới đột phá lên tầng hai, vẫn tự tin có thể đánh bại nàng. Ở điểm này, ưu thế kinh mạch khai mở của hắn là điều không ai có thể so sánh.
"Các người cũng đừng quên những thiên kiêu từ nơi khác đến!" Một giọng nói khác vang lên.
"Ta nghe nói lần này có không ít thiên tài từ Phong Vân Thành, Vân Châu Thành, Hồng Lâm Thành cũng đổ về tham gia. Trong đó, Phong Viêm của Phong Vân Thành sở hữu phong linh căn hiếm thấy, tốc độ nhanh đến mức đối thủ không tài nào đánh trúng. Có tin đồn rằng năm tu sĩ Tụ Nguyên tầng sáu cùng ra tay cũng không đuổi kịp hắn. Đây chắc chắn là một đối thủ đáng gờm."
"Còn từ Vân Châu Thành là con gái Thành chủ, Vân Mộng. Nàng đã bước vào Tụ Nguyên tầng sáu từ lâu, cảnh giới vững chắc, e rằng còn mạnh hơn cả tiểu thư Dương Tiêu Linh."
"Chưa chắc! Chiến lực không chỉ phụ thuộc vào cảnh giới, mà còn ở số kinh mạch đã khai mở. Dương tiểu thư có 16 kinh mạch, tin chắc có thể thắng."
"Ngươi quá nông cạn! Vân Mộng dù sao cũng là con gái Thành chủ Vân Châu Thành, thiên phú há có thể kém hơn Dương tiểu thư? Nghe nói ở Vân Châu Thành xuất hiện một quái kiệt khiến nàng không thể tranh giành phần thưởng, nên mới phải chạy sang Đại Nguyên Thành tìm cơ hội."
"Vậy còn Hồng Lâm Thành? Người đến từ đó là ai?" Một người tò mò gãi đầu hỏi.
Mọi người im lặng một lúc, sau đó mới có người lên tiếng:
"Thông tin về kẻ này rất bí ẩn, ta cũng không biết nhiều. Nhưng ta từng nghe nói hắn dùng một quyền đánh trọng thương một tu sĩ Tụ Nguyên tầng sáu, khiến đối phương mất hết khả năng chiến đấu. Ngay sau đó, hắn vẫn ung dung như không hề hao tổn chút sức lực nào. Tên hắn hình như là Lâm Lạc."
"Ngươi không đùa đấy chứ? Một quyền đánh trọng thương Tụ Nguyên tầng sáu? Vậy sao hắn không tranh đoạt ở Hồng Lâm Thành luôn?"
"Việc một quyền đánh bại một người Tụ Nguyên tầng sáu còn khó hơn việc đấu ngang tay với hai người, hay thoát thân khỏi năm người. Hơn nữa, hắn còn chẳng có vẻ gì là hao tổn sức lực. Điều đó mới kinh khủng."
"Ta cũng không rõ. Hồng Lâm Thành xa hơn Vân Châu Thành nhiều, ta không thể điều tra thêm." Người kia đáp.
"Các người nói toàn mấy kẻ ở xa, chưa đến nơi này. Ta biết một nhân vật còn khủng bố hơn, ngay trong thành này!" Một kẻ vốn im lặng nãy giờ bất ngờ lên tiếng.
"Là ai?" Mọi người vây lấy hỏi dồn.
"Ta không biết hắn là ai, nhưng ta biết hắn từng giết ba yêu thú Tụ Nguyên cảnh, trong đó có hai con đạt đến tầng năm."
"Ngươi đang đùa à? Ngay cả một tu sĩ Tụ Nguyên tầng sáu muốn giết hai yêu thú tầng năm cũng đã cực kỳ vất vả. Việc này còn khó hơn cả đánh bại một tu sĩ cùng cảnh giới. Đừng quên, yêu thú cùng cấp mạnh hơn nhân loại rất nhiều. Nếu hắn thực sự mạnh đến vậy, sao lại không nổi danh? Chúng ta làm gì có biết."
"Ta không đùa! Đây là tin thật 100%, Linh Bảo Các đã xác nhận! Hắn từng bán xác ba con yêu thú đó ở Linh Bảo Các cách đây một tháng."
Lý Nguyên vừa uống rượu, vừa phun sùi ra. Chuyện này rõ ràng đang nói về hắn. Cũng phải thôi, việc hắn bán xác yêu thú vốn chẳng giấu ai. Hắn lắc đầu, tiếp tục lắng nghe.
Sau một hồi, hắn nghe thêm vài cái tên nữa, nhưng so với những người trước thì không có gì đáng chú ý. Lý Nguyên đứng dậy, rời khỏi tửu lâu.
Ở một góc khuất khác, một người đeo mặt nạ bạc dõi theo bóng lưng hắn, khẽ lẩm bẩm:
"Tiểu tử này có chút thú vị. Có vẻ khá phù hợp. Ta xem thử biểu hiện tiếp theo của ngươi thế nào."
Lý Nguyên không hay biết có người đang để ý mình. Lúc này, hắn đã quay lại Linh Bảo Các.
Về đến phòng, hắn bắt đầu suy ngẫm về những thông tin vừa nghe được.
Những gì các tu sĩ kia nói chắc chắn không thể hiện hết thực lực của các đối thủ. Không ai ngu ngốc phơi bày toàn bộ năng lực trước một sự kiện lớn như chiêu sinh Tứ Linh Học Viện. Chắc chắn mỗi người đều còn giữ lại những quân bài bí mật.
"Trước mắt, ta cần chọn vũ khí chủ lực."
Dù Vô Tướng Thần Binh có thể biến hóa tùy ý, nhưng Lý Nguyên không muốn dùng khả năng này trước đông người. Hơn nữa, trong kỳ thi chiêu sinh, việc sử dụng pháp bảo hay binh khí cấp cao bị cấm, để đảm bảo công bằng. Hắn chỉ được dùng những vũ khí chuẩn bị sẵn tại nơi thi.
"Thôi được, trước hết luyện thương vậy." Hắn hồi tưởng lại trận chiến đầu tiên của mình. Lúc đó, hắn từng muốn hóa Vô Tướng Thần Binh thành một cây thương để tăng tầm đánh. Nghĩ lại, cảm giác dùng thương khá thuận tay. Huống chi, Âm Dương Thần Chủ — nhân vật đã để lại di sản cho hắn — trong chiến đấu thường dùng thương biến hóa từ Vô Tướng Thần Binh. Không còn lựa chọn nào hợp lý hơn.
Âm Dương Thần Chủ đã để lại trong đầu Lý Nguyên những kinh nghiệm chiến đấu khi còn ở hạ giới. Dĩ nhiên, những trận đánh ở cảnh giới cao hơn thì Lý Nguyên chưa đủ tư cách để xem.
Dựa theo những hình ảnh trong đầu, Lý Nguyên bước ra quảng trường Linh Bảo Các luyện tập. Hắn hóa Vô Tướng Thần Binh thành một cây thương dài, rồi bắt đầu luyện các động tác vung, đâm, quét theo đúng từng chiêu thức đã thấy. Thương là vũ khí chủ đạo của Âm Dương Thần Chủ, nên cũng là thứ hắn dễ học và luyện nhất.
Đang mải mê luyện tập, bỗng có người bước vào. Lý Nguyên quay lại, thấy Trương quản sự đang đứng ngoài.
"Thì ra là Trương quản sự, có việc gì tìm ta chăng?" Lý Nguyên hỏi.
"Không có gì lớn, chỉ là Thành chủ đại nhân muốn gặp tiểu hữu, nên ta đến báo một tiếng."
"Được rồi, ta sẽ đến gặp Thành chủ ngay."