Sáng Thế Nguyên Thần
Chương 8: Người bí hiểm
Sáng Thế Nguyên Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa rời khỏi Linh Bảo Các, Lý Nguyên đã thấy một lão già đứng chờ hắn từ trước. Lão già vừa nhìn thấy hắn liền cúi chào:
" Thành chủ đã đợi công tử lâu rồi, xin mời công tử theo lão phu."
Chỉ sau một lúc di chuyển, lão đã dẫn Lý Nguyên đến trung tâm của Đại Nguyên Thành. Tại đây có một phủ đệ nhìn xa vô cùng tráng lệ. Trên cửa có treo ba chữ "Phủ Thành Chủ" rất rõ ràng.
Theo sự dẫn đường của lão già, những thị vệ xung quanh kính cẩn lui sang hai bên, nhường đường cho hai người đi tới. Đi qua hành lang, lão già dẫn Lý Nguyên đến một gian đại sảnh.
Tại đây, một nam trung niên đã ngồi đợi sẵn. Hắn mặc áo trường bào màu đen, khuôn mặt tỏ rõ vẻ uy nghiêm của một lãnh đạo. Dưới khóe mắt hắn có một vết sẹo như dấu kiếm. Từ trên người hắn, Lý Nguyên cảm nhận được sự uy hiếp mãnh liệt. Thực lực của người này vượt xa hắn rất nhiều.
Nhận thấy Lý Nguyên đã được lão già dẫn đến cửa, hắn liền nói:
" Vào đi."
Lão già dẫn Lý Nguyên vào phòng rồi cúi chào:
" Thuộc hạ đã đưa Lý công tử đến diện kiến thành chủ."
" Được rồi, Mục lão lui đi." Nói xong, nam trung niên quay sang nhìn Lý Nguyên:
" Ngồi xuống đi, tiểu tử."
" Ta là Dương Khai, thành chủ nơi này. Lần này ta mời ngươi đến là muốn bàn chuyện với ngươi. Ngươi nghĩ sao?"
" Xin thành chủ cứ nói." Lý Nguyên đáp.
" Lần tuyển sinh này của Tứ Linh Học Viện có rất nhiều thiên tài từ bên ngoài tham gia. Thực lực của họ khá xuất sắc, có khả năng tranh đoạt danh hiệu khôi thủ lần này. Ta muốn ngươi giúp ta giữ danh hiệu ấy. Nếu để thiên tài từ nơi khác giành lấy danh hiệu tại Đại Nguyên Thành sẽ gây tổn hại lớn đến thanh danh của chúng ta."
" Ý thành chủ thế nào?"
" Thành chủ coi trọng ta như vậy sao?" Lý Nguyên gãi đầu.
" Việc ngươi giết chết ba con yêu thú tụ nguyên cảnh, trong đó có hai con đạt đến tụ nguyên tầng năm đã chứng tỏ năng lực của ngươi. Chỉ cần ngươi giành được khôi thủ lần này, ngoài phần thưởng của Tứ Linh Học Viện, ta cũng sẽ có phần thưởng khác dành cho ngươi, không để ngươi thiệt thòi."
" Không biết phần thưởng của ngài là gì?" Lý Nguyên tò mò.
" Ngươi chỉ có chút tiền đồ ấy sao." Dương Khai liếc mắt nhìn hắn.
Tiểu tử này trước đó còn tỏ vẻ thờ ơ, nghe thấy phần thưởng liền sáng mắt.
" Ngươi nếu đánh bại hết các thiên tài, ta có thể tặng ngươi một tấm bảo bảo đồ. Ngươi đồng ý chứ?"
" Thành giao. Ta sẽ cố hết sức giành danh hiệu cao nhất, bảo vệ thanh danh Đại Nguyên Thành." Lý Nguyên đáp.
Đạt được thành tích cao vốn là ý định của hắn khi nghe đến cuộc tuyển sinh. Yêu cầu của thành chủ rất hợp ý hắn. Nên khi nghe có thêm phần thưởng, hắn liền vui vẻ nhận lời. Hắn cũng tự tin vào thực lực của mình.
" Được rồi, ngươi nghỉ ngơi thoải mái tại phủ đệ. Chuẩn bị thật tốt để tham gia thi đấu." Dương Khai dặn dò rồi rời khỏi đại sảnh.
Lý Nguyên cũng bước ra ngoài. Hắn tiến đến luyện võ trường của phủ thành chủ, bắt đầu làm quen với những kỹ thuật mới.
Tại một góc hẻo lánh trong thành, có một người khoác áo choàng màu bạc, đeo mặt nạ che kín khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt. Người này chính là kẻ đã chú ý đến Lý Nguyên trong Thanh gia tửu lâu. Trước mặt hắn, một nam tử đang quỳ gối cung kính.
" Thuộc hạ đã điều tra rõ về thiếu niên ấy thưa chủ nhân."
" Nói đi! Ngươi tra được những gì?" Người khoác áo choàng lạnh lùng hỏi.
Nam tử kia vội vàng cúi đầu:
" Tiểu tử đó tên là Lý Nguyên, từ nhỏ lớn lên ở Thanh Thủy Trấn, một trấn nhỏ trên núi thuộc Đại Nguyên Thành. Cha mẹ không rõ. Người chăm sóc hắn từ nhỏ là một nữ nhân tên là Hi Nguyệt, đã mất tích mấy ngày trước. Thuộc hạ không thể tìm được tung tích của nàng."
" Trước đây, tiểu tử này không thể thức tỉnh linh căn, không thể tu luyện. Chỉ có thân thể khá cường tráng hơn người thường. Sau khi Hi Nguyệt biến mất, hắn rời khỏi Thanh Thủy Trấn. Chỉ vài ngày sau, khi đến Đại Nguyên Thành, tu vi của hắn đã là Tụ Nguyên cảnh. Hơn nữa còn giết chết ba con yêu thú tụ nguyên cảnh, trong đó có hai con đạt đến tụ nguyên tầng năm. Thuộc hạ đoán rằng hắn đã gặp được cơ duyên lớn ngay sau khi rời khỏi trấn."
Người đeo mặt nạ nghe xong liền trầm ngâm suy nghĩ. Hắn lẩm bẩm:
" 18 tuổi nhị cấp hậu kì hồn tu, nhất cấp đỉnh phong thể tu, Tụ Nguyên tầng hai. Thiên phú này ở các thế lực đỉnh cấp cũng khó có được. Hơn nữa…… có điều kỳ lạ."
" Thể tu đạt viên mãn trước rồi mới bắt đầu tu luyện linh lực. Liệu… có phải là trạng thái Thiên Cấm trong truyền thuyết chăng?"
Nam tử kia tò mò hỏi:
" Chủ nhân, trạng thái Thiên Cấm là gì ạ?"
" Ngươi không cần biết nhiều. Lấy cuốn trục này của ta đưa đến Thanh Long Viện, trao tận tay cho Viện trưởng. Không được chậm trễ." Người đeo mặt nạ ra lệnh.
" Vâng, thuộc hạ sẽ đi ngay." Nói xong, nam tử kia nhận lấy cuốn trục rồi vội vã lên đường. Thân hình hắn lóe lên rồi nhảy vụt lên không trung. Trong nháy mắt đã biến mất giữa bầu trời. Nếu có người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hãi vô cùng. Bởi lẽ phi hành không dùng chân là tiêu chí của cường giả Thông Linh cảnh trở lên. Thật không ngờ tại tòa thành nhỏ này lại có người như vậy. Đáng sợ hơn, cường giả như vậy lại chỉ là thuộc hạ của người khác.
Thấy nam tử kia đã rời đi, người đeo mặt nạ cũng biến mất theo cách kỳ lạ, như chưa từng tồn tại trên thế gian.
Lý Nguyên không biết có hai kẻ đã điều tra kỹ càng về mình, còn vì vậy mà đưa ra mệnh lệnh nào đó. Hiện tại, hắn đang tập luyện thương pháp và quyền pháp ở luyện võ trường.
Quyền pháp hắn luyện là Mãnh Hổ Quyền, thương pháp là Dụng Linh Thương. Cả hai đều là võ kỹ cấp thấp mà Âm Dương Thần Chủ để hắn làm quen trong quá trình tu luyện. Cấp độ của chúng quá thấp so với các truyền thừa khác nên không được nhắc đến. Mãnh Hổ Quyền chỉ là tứ phẩm còn Dụng Linh Thương là ngũ phẩm.
Từng cú quyền của Lý Nguyên ngày càng mạnh mẽ, từng đường thương của hắn cũng dần nhuần nhuyễn. Chỉ sau ba canh giờ, hắn đã thành thạo hai môn võ kỹ này.
Đang tập luyện say sưa thì có một thiếu nữ bước vào. Lý Nguyên dừng lại, quay sang quan sát.
Nàng mặc áo váy xanh thẩm, bên trên thêu hình chim hoàng yến. Mái tóc dài đen nhánh ngang vai. Làn da trắng mịn. Gương mặt thanh tú, không quá sắc sảo nhưng toát ra vẻ nhẹ nhàng, dễ gần.
Lý Nguyên nhận ra nàng. Trên đường đến phủ thành chủ, hắn đã được lão quản gia cho xem chân dung các nhân vật quan trọng trong thành. Nên hắn biết cô gái trước mặt chính là con gái duy nhất của Dương Khai.
Dương Tiêu Linh nhìn Lý Nguyên một hồi rồi nói:
" Ngươi cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài dung mạo tạm được. Sao phụ thân lại tin ngươi có thể giành danh hiệu đệ nhất trong lần tuyển sinh này?"
Lý Nguyên mỉm cười:
" Được thành chủ đại nhân coi trọng là may mắn của tại hạ. Không biết tiểu thư đến đây có việc gì?"
Dương Tiêu Linh bĩu môi:
" Chẳng phải ngươi chỉ giết ba con yêu thú tụ nguyên cảnh thôi sao. Dù là bất phàm nhưng như vậy chưa đủ để giành khôi thủ. Hôm nay ta muốn thử xem thực lực của ngươi như thế nào mà dám hứa chắc chắn với phụ thân sẽ làm được."
" Được rồi, vậy chúng ta lên võ trường đi." Lý Nguyên gật đầu. Dù không có người luyện tập cùng, có đối thủ để thi đấu cũng giúp hắn tiến bộ nhanh hơn.
Dương Tiêu Linh bước lên võ trường. Lý Nguyên chắp tay:
" Xin tiểu thư ra tay trước."
Dương Tiêu Linh không khách khí. Dù không phục việc bị đánh giá thấp hơn Lý Nguyên nhưng nàng không thể phủ nhận hắn rất mạnh. Nàng không chút khinh thường, lao tới tung một quyền về phía ngực Lý Nguyên.
Lý Nguyên không tránh né. Tay phải hắn hóa thành chưởng đỡ quyền của nàng. Tay trái hắn vung quyền đấm thẳng về phía nàng.
Dương Tiêu Linh giật mình, nàng cảm nhận được lực lượng của Lý Nguyên không thua kém mình. Điều này khiến nàng vô cùng kinh ngạc. Phải biết, nàng là Tụ Nguyên tầng sáu, khai mở 16 đường kinh mạch. Trong khi Lý Nguyên chỉ là Tụ Nguyên tầng hai. Nàng còn không biết Lý Nguyên đang nhường nhịn mình. Qua thời gian luyện tập, Lý Nguyên ước lượng được thực lực của mình. Khi bộc phát toàn bộ 128 kinh mạch kết hợp khí lực, sức mạnh có thể ngang với Tụ Nguyên tầng bảy.
Thấy lực lượng của mình không thể thắng Lý Nguyên, Dương Tiêu Linh liền vận dụng linh lực ngưng tụ thành hỏa diểm trên nắm đấm, tiếp tục tấn công.
Lý Nguyên bình tĩnh, vận dụng thủy linh lực vào chưởng pháp, tiếp tục đỡ lấy nắm đấm của nàng. Thủy linh lực từ tay hắn trào ra dập tắt hỏa linh lực của Dương Tiêu Linh.
Thấy Lý Nguyên vẫn dễ dàng chống đỡ, nàng liền vận dụng võ kỹ.
Linh Hỏa Chưởng!
Lần này hỏa linh lực của Dương Tiêu Linh mạnh hơn trước, lực lượng tăng lên gấp ba lần đánh về phía Lý Nguyên.
Lý Nguyên không chịu thua, hắn cũng vận dụng võ kỹ.
Mãnh Hổ Quyền!
Một quyền đấm ra, dù không dùng toàn lực nhưng lực lượng tăng lên gấp năm lần.
Chưởng quyền va chạm, Dương Tiêu Linh bị đánh lùi về sau hàng chục bước. Nàng kinh ngạc nhìn Lý Nguyên rồi nói:
" Ta nhận thua."
Cuối cùng nàng cũng hiểu vì sao phụ thân mình coi trọng Lý Nguyên đến vậy. Hắn thực sự là một thiên tài hiếm có.
" Hy vọng ngươi có thể giành được khôi thủ như những gì ngươi nói." Dương Tiêu Linh bỏ lại câu ấy rồi quay người rời đi.
Lý Nguyên không để tâm đến lời nói của nàng. Hắn quay về phòng nghỉ do lão quản gia chuẩn bị sẵn.