47. Chân tướng của Giang Như Thu

Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma

Chân tướng của Giang Như Thu

Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Nguyệt không để Giang Như Thu phải đợi lâu, thực tế là cô cũng chẳng đi đâu xa. Vẻ mặt tủi thân của anh in sâu vào tâm trí cô, đến nỗi khi Kiều Nguyệt loay hoay trong bếp cắt xoài làm nước chảy đầy thớt, cô đổ hết lỗi cho anh.
Thực ra đã lâu lắm rồi cô không động đến dao. Ngày thường thấy anh làm gì cũng thành thạo, món ăn lại ngon miệng, cô cứ ngỡ mình cũng làm được. Nào ngờ, chỉ cắt trái cây thôi mà đã tốn cả buổi.
Giang Như Thu thường cắt trái cây thành những khối vuông nhỏ hoặc hình trái tim xinh xắn rồi xếp gọn gàng lên đĩa.
Kiều Nguyệt hoàn toàn không nghĩ đến công sức anh bỏ ra, chỉ yên tâm hưởng thụ mọi thứ anh mang đến.
Khi tự tay vào bếp, cô mới nhận ra: các loại trái cây khác thì còn tạm, dù hình dạng có hơi kỳ quái, nhưng riêng xoài thì bị cô cắt nát bét như thể rơi xuống đất rồi bị xe cán qua, phần hạt còn dính nguyên miếng thịt lớn, nhìn đã chẳng muốn ăn…
Cô uể oải bưng đĩa trái cây, ngồi xếp bằng trên sofa, dùng tăm xiên một miếng rồi nuốt ực. Giang Như Thu vừa thấy cô xuất hiện, mắt anh sáng rực, tầm mắt dính chặt không rời. Nhìn rõ đĩa trái cây, anh chống đỡ thân thể đau nhức ngồi dậy, cẩn thận ngồi xuống cạnh cô, nhân lúc cô không để ý, anh nhẹ nhàng rút đĩa trái cây từ tay cô.
Kiều Nguyệt xụ mặt: “Trả cho em!”
Giang Như Thu đặt đĩa sang một bên. Chỉ cần sờ nhẹ, anh đã biết trái cây lạnh ngắt. Lấy từ tủ đông ra mà cắt rồi nhét miệng luôn, cơ thể cô làm sao chịu nổi?
“Lạnh quá, để một lát đã.” Anh vẫn còn giận dỗi, liếc cô một cái. Nhân lúc cô đang ngẩn người, anh nghiêng đầu tựa vào vai cô.
“…Anh dậy đi.”
“Anh không.”
“Giang Như Thu.” Kiều Nguyệt hạ giọng.
Anh tủi thân nói: “Em là bạn gái anh mà, anh… anh tựa một chút thì có sao? Anh khó chịu lắm, em không cho phép anh làm thế này, làm thế kia, anh…” Anh nhắm mắt, bất chấp tất cả, hai tay cũng không còn giữ kẽ mà ôm chặt lấy cô. “Anh càng muốn ôm, em là bạn gái anh mà.”
Anh như đang nhấn mạnh một sự thật quan trọng, không ngừng lặp đi lặp lại rằng cô là bạn gái của mình.
Kiều Nguyệt vốn đang nghẹn cười, bị vẻ ấu trĩ của anh chọc cho trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Miếng trái cây lạnh vừa nuốt cũng dường như được sưởi ấm.
Nhưng hơi ấm áp ấy không kéo dài được bao lâu.
Đến tối, Kiều Nguyệt không nói rõ là cấm anh lên giường. Rốt cuộc lòng cô vẫn mềm yếu. Lạnh nhạt với anh bao ngày, rồi lại thấy anh khóc lớn, dù tâm có cứng rắn đến mấy cũng phải tan chảy.
Hơn nữa… anh làm gì cũng xuất phát từ tình yêu dành cho cô, dù quá trình và kết quả có tệ hại đến đâu, nhưng cô dường như không hề bài xích?
Chỉ thoáng chút sợ hãi ban đầu, rồi cảm xúc ấy nhanh chóng biến mất. Giang Như Thu trước mặt cô chỉ như một chú chó con ra vẻ hung dữ, nhưng thực tế chỉ cần đá nhẹ một cái cũng chỉ sủa ngao ngao, và còn biết cách lấy lòng cô.
Sự so sánh ấy khiến lòng cô mềm thêm vài phần.
Khi anh trèo lên giường, ôm cô từ phía sau, cô không hề lên tiếng ngăn cản, thậm chí còn tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay anh rồi ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Kiều Nguyệt bỗng tỉnh giấc.
Cô ngủ rất sâu, chưa bao giờ bị những tiếng động nhỏ đánh thức, thuộc loại người ngủ rất ngon. Nhưng đêm nay, trong mơ cô thấy khó chịu, như nghẹt thở, còn có một đôi mắt đỏ tươi cứ nhìn chằm chằm vào cô, và nói —
“Kiều Kiều, nếu không thì em xuống ở cạnh anh đi!”
Khi ngồi bật dậy, cô thấy Giang Như Thu vội vàng lùi ra. Vậy là cô hiểu, vừa rồi không phải là mơ, mà là sự thật.
Giang Như Thu, bạn trai của cô, muốn g.iết ch.ết cô.
Lý do anh ta muốn g.iết cô rất đơn giản mà cũng thật buồn cười.
Anh nghe lời bà Chu nói, cho rằng phi nhân loại chỉ nên ở bên cạnh phi nhân loại thì mới có thể vĩnh cửu. Anh cũng muốn biến cô thành phi nhân loại giống như mình.
Kiều Nguyệt bật đèn, ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của anh.
“Giang Như Thu, nếu em không tỉnh lại, có phải sẽ mãi mãi không tỉnh nữa không?!”
Mắt anh trống rỗng, rồi không biết nghĩ gì, vội vàng lắc đầu, liên tục nói: “Anh không có! Anh không có! Anh sao có thể đối xử với em như thế…” “Em muốn nghe sự thật.” Kiều Nguyệt tự bội phục bản thân mình, lúc này mà vẫn còn có thể bình tĩnh nhìn thẳng vào anh.
Anh im lặng một lát, vẻ hoảng loạn rút đi, dần bị sự cuồng si thay thế. Đôi mắt đen tối, ảm đạm bỗng rực sáng. “Anh… anh không muốn g.iết em, Kiều Kiều, chết đau lắm, nhưng… có cách nào biến em thành phi nhân loại giống anh không? Kiều Kiều, chúng ta cùng nghĩ cách xem sao được không? Như vậy chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, không ai có thể ngăn cản được!”
Anh đắm chìm trong ảo tưởng của mình, miệng nở một nụ cười rạng rỡ.
Kiều Nguyệt luôn đề phòng. Thấy anh dường như đang nghĩ gì đó rồi lao về phía cô, cô đã sớm cầm lấy sợi xích sắt ở mép giường. Nhân lúc anh còn đang sửng sốt, cô trong nháy mắt đã khóa chặt cổ tay anh, đầu còn lại móc vào chân giường.
Làm xong, cô thở phào nhẹ nhõm.
“Anh cần bình tĩnh lại.”
Anh si cuồng nhìn cô, chẳng hề để ý đến cổ tay đang bị khóa, cười càng lúc càng thoải mái.
“Giang Như Thu, nếu thí nghiệm thất bại, em thật sự chết đi, thì sao?”
Anh kéo sợi xích, muốn lại gần cô hơn, nhưng thấy nó không nhúc nhích, đành ngồi xuống mép giường, ngẩng đầu nhìn cô, giọng điệu ảo não: “Anh biết, nên anh không dám…”
Ý anh là đã nghĩ về việc này từ lâu rồi!
Lưng Kiều Nguyệt toát mồ hôi lạnh.
Hai người im lặng đối mặt. Rất lâu sau, cô xoa trán đau nhức, đôi mắt vốn bình tĩnh bỗng thoáng ướt át.
“Anh làm vậy, em sẽ rất buồn.”
Anh sửng sốt.
Rồi những đau đớn dày vò trong cơ thể anh như xộc thẳng lên đầu, cảm giác tự trách như muốn nổ tung.
Anh luôn tự xưng là yêu cô đến mức có thể bỏ cả sinh mạng. Khi còn sống, anh hỏi ý cô, nhưng sau khi chết, anh… dường như chỉ nghĩ cho riêng mình, quyết định mọi thứ mà chẳng hề cân nhắc cảm xúc của cô.
Cô từng là một cô gái nhút nhát, nhưng khi anh trở thành quỷ và xuất hiện, cô nhanh chóng chấp nhận, theo anh đến vùng rừng hoang vu này, không một lời oán trách, thậm chí còn chịu đựng những hành động tệ hại xuất phát từ cảm xúc tan vỡ của anh.
Anh như vậy, lấy gì mà xứng đáng để cô không rời xa đây?
Giang Như Thu cúi đầu, như bị rút cạn hết sức lực, tay anh nắm chặt, siết lấy ga giường, rồi lại bất lực buông ra.
Ánh sáng trong mắt anh tắt ngấm.
“Em, Kiều Kiều, anh không muốn làm em tổn thương, nhưng đôi khi… chính anh cũng không thể khống chế nổi những ý nghĩ xấu xa chợt xuất hiện…”
Anh không dám ngẩng đầu nhìn cô. Anh quá vô dụng, đôi mắt lại đỏ hoe. Trước đây anh chẳng mấy khi khóc, giờ Kiều Nguyệt chắc chắn sẽ thấy anh chẳng ra gì nữa?
“Kiều Nguyệt, anh vẫn muốn nói câu ấy. Em có thể đánh mắng anh, thậm chí yêu cầu anh làm bất cứ chuyện gì, nhưng mà, nhưng mà anh tuyệt đối sẽ không rời xa em. Đúng vậy, anh ích kỷ thế đấy…”
Anh liếm môi khô nứt. Dược hiệu phát huy tác dụng, sức anh đã hồi phục. Với thể trạng hiện tại, sợi xích sắt chỉ cần anh kéo một cái là sẽ đứt, nhưng anh nhanh chóng bỏ cuộc, ngoan ngoãn ngồi yên ở mép giường.
Ánh mắt bi thương nhìn cô, như thể sợ cô sẽ thốt ra những lời tàn nhẫn.
Dù anh có bao nhiêu nghi kỵ, chỉ cần cô nói một câu khó chịu thôi, anh cũng chỉ biết đầu hàng.
Kiều Nguyệt đứng đề phòng nhìn anh. Vẻ suy sụp của anh làm tim cô mềm nhũn. Cô tiến lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen nhánh của anh, thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đó, rồi nở một nụ cười đủ sức làm tan chảy Giang Như Thu.
Giang Như Thu cứng đờ người.
“Vậy sau này anh phải cố gắng khống chế bản thân mình nhé.”
Cô gối mặt lên lòng bàn tay anh. Giọng nói cũng như nhiệt độ cơ thể cô, ấm áp, xua tan những suy nghĩ tối tăm cuồng loạn trong tâm trí anh.