Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cái kết luận vô lý này từ đâu ra vậy, sao lại thành ra thế này? Cố Lẫm Xuyên không sao hiểu được. Có lẽ là do ánh đèn trong phòng, khiến đôi mắt lấp lánh của Ôn Nghiên đặc biệt thu hút sự chú ý.
Anh không nói thêm gì, chỉ bình thản bảo Ôn Nghiên rửa mặt rồi nghỉ ngơi.
Ôn Nghiên biết hôm nay hai người sẽ ở lại đây một đêm, sáng mai mới về. Cậu còn có hẹn với Thẩm Dược đi chơi, nên cũng muốn tranh thủ nghỉ ngơi sớm một chút.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường. Ôn Nghiên rửa mặt xong, khẽ sờ mũi, rất tự giác đi dọn dẹp ghế sô pha. Nhưng chỉ có một bộ chăn. Cậu nghĩ bụng, thôi thì tối nay chịu thiệt một chút, cứ mặc nguyên bộ đồ ngủ mà nằm cho xong.
Cậu còn chưa ngồi hẳn xuống nệm sô pha thì Cố Lẫm Xuyên đã lên tiếng: “Lại đây ngủ.”
Lúc này anh đã tự mình rời xe lăn và ngồi trên giường. Vừa rồi Ôn Nghiên quay lưng nên không nhìn thấy quá trình đó, nhưng trông Cố Lẫm Xuyên không hề chật vật, chắc hẳn lực tay rất khỏe.
Ôn Nghiên không dám nghĩ nhiều, chỉ tay vào ghế sô pha rồi khéo léo nói:
“Em thấy ghế sô pha cũng rộng mà…”
Ý ngoài lời là: cậu không muốn lên giường đâu.
Sắc mặt Cố Lẫm Xuyên chùng xuống, ngón tay gõ nhẹ lên nệm, giọng điệu không cho phép cãi lời: “Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai.”
“…Vậy em sang đây.”
Ôn Nghiên lập tức dịch mông sang, không dám chậm trễ.
Ôn Nghiên không hiểu nổi, ông nội Cố có nhìn thấy đâu, mà sao Cố Lẫm Xuyên vẫn muốn cậu ngủ chung giường?
Chẳng lẽ là diễn kịch đến cùng luôn? Tư duy của những đại lão trong giới kinh doanh đều kín đáo như vậy sao?
Ôn Nghiên không dám phản bác quyết định của vị đại lão này. Bị ánh mắt anh nhìn tới, cậu ngoan ngoãn từ phía bên kia bò lên giường, sau đó nằm im thin thít.
Hai phút sau, đèn đầu giường tắt, cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Tầm nhìn biến mất khiến các giác quan khác của Ôn Nghiên trở nên nhạy bén hơn. Cậu cảm nhận rõ ràng chỗ giường bên cạnh lún xuống, Cố Lẫm Xuyên đã nằm xuống.
Khoảnh khắc đó, Ôn Nghiên nín thở.
Đây là lần đầu tiên cậu thật sự nằm chung giường. Dù chỉ là nằm ngủ, nhưng hai người chưa từng thân mật đến mức này. Quần áo mặc rất chỉnh tề, rửa mặt xong liền leo lên giường, nhưng cậu vẫn cảm thấy bầu không khí quái dị khó tả.
Trời không lạnh, nhưng Ôn Nghiên cố tình trải chăn ở giữa hai người như một cái "ranh giới hòa bình".
Cậu không tài nào ngủ nổi. Mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà, toàn thân cứng đờ.
Ban ngày dắt tay còn tự nhiên, giờ lại ngoan ngoãn nằm im như một cái xác ướp.
Tay chân lúc nóng lúc lạnh, thần kinh căng như dây đàn.
Cố Lẫm Xuyên đúng là kiểu người có áp lực mạnh mẽ. Dù anh chỉ im lặng nằm đó, hô hấp đều đều, nhưng với Ôn Nghiên thì vẫn cứ như đang bị áp sát.
Khác hẳn lúc bình thường.
Giờ thì… cả hai đang ngủ chung trên một chiếc giường.
Mặc dù Ôn Nghiên biết rõ Cố Lẫm Xuyên sẽ không làm gì cậu, nhưng cậu vẫn cứ thấy hoảng hốt.
Cảm giác này gọi là… ái muội sao? Một cảm giác ái muội rõ ràng?
Cậu không hiểu sao mình lại như vậy. Dù sao thì tim cứ đập nhanh, người nóng bừng, hít thở cũng thấy nóng rực.
“Em đang sợ gì vậy?”
Một giọng nói trầm lạnh vang lên từ bên cạnh. Ôn Nghiên suýt giật nảy mình, theo phản xạ bật lại: “Không… không có ạ.”
Cố Lẫm Xuyên không mở mắt, chỉ hừ lạnh một tiếng như không tin lời cậu.
Giữa hai người là đường biên do chăn dựng lên. Ôn Nghiên lúc thì chỉnh chăn bên này, lúc lại vén vén bên kia, nhìn chẳng khác gì đang… làm chuyện mờ ám.
Ban đầu Cố Lẫm Xuyên tưởng cậu không quen ngủ, còn hé mắt nhìn qua một cái, kết quả là nhìn thấy rõ ràng một "tiểu núi nhỏ" dựng bằng chăn.
Phía bên kia núi nhỏ là một Ôn Nghiên đang nằm ngay đơ như xác ướp.
Cố Lẫm Xuyên cười lạnh trong lòng. Anh có làm gì đâu chứ? Cũng không tạo ra áp lực gì, không hề đụng chạm, thậm chí còn chưa thèm nói gì.
Hơn nữa, chẳng phải Ôn Nghiên thích anh sao?
Chỉ mấy ngày anh đi công tác về thì cậu liền lao vào lòng ôm lấy… Vậy mà giờ ngủ chung giường lại thành ra sợ anh đến thế?
Vì thế, Cố Lẫm Xuyên hỏi thử một câu.
Nhận được lời phủ nhận run rẩy.
Vậy mà còn dám nói dối.
Anh không thèm nói thêm, giơ tay kéo chăn về phía mình, xé toạc luôn “đường biên giới” kia, hơn nửa cái chăn bị kéo về phía anh.
Rõ ràng Ôn Nghiên hô hấp gấp gáp hơn.
Cố Lẫm Xuyên nhếch mép, hài lòng.
Không phải sợ sao? Anh phải dọa cậu một chút mới được.
Dù anh chỉ kéo chăn, không làm gì khác nhưng Ôn Nghiên vẫn không dám nhúc nhích. Trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân:
Cố Lẫm Xuyên là người lạnh lùng, là người lạnh lùng, là người lạnh lùng…
Nhưng đầu óc lại toàn vang vọng câu Thẩm Dược từng nói:
Cố Lẫm Xuyên là biến thái, là biến thái, là biến thái…
Càng nghĩ càng lệch quỹ đạo.
Ôn Nghiên cào cào đầu ngón tay, khổ sở như thể đang nằm chung ổ với một con hổ dữ.
“Tôi sẽ không làm gì em cả, đừng sợ.” Cố Lẫm Xuyên rốt cuộc vẫn lên tiếng, làm người tốt một lần.
Anh sợ nếu không nói rõ thì mai Ôn Nghiên thức dậy với đôi mắt gấu trúc đi gặp ông nội, lại bị ông hiểu lầm là anh "làm chuyện xấu".
Ôn Nghiên nhỏ giọng “À” một tiếng, căng da đầu giải thích: “Không phải, em không sợ đâu… chỉ là, chỉ là không quen lắm thôi.”
Cậu nói càng nhỏ, giọng càng yếu ớt.
Cố Lẫm Xuyên chỉ "à" một tiếng, không rõ đó là phản ứng gì.
Ôn Nghiên không dám nói gì nữa, mặt cũng đỏ lên.
Cậu cũng thấy mình hơi quá đáng, rõ ràng bình thường vẫn sống chung rất ổn mà giờ chỉ ngủ cùng giường lại như thể gặp thiên tai.
Xét cho cùng, Cố Lẫm Xuyên cũng không đối xử tệ với cậu.
Vậy mà cậu lại phòng bị anh như thế, đúng là hơi vô lễ.
“Cố Lẫm Xuyên…” Ôn Nghiên lên tiếng nhỏ xíu trong bóng tối.
“Em không có ý đó, chỉ là… chưa quen thôi.”
Cố Lẫm Xuyên ngừng lại, đột nhiên hỏi: “Em căng thẳng thật à?”
Ôn Nghiên khẽ “Ừm” một tiếng trong mũi, rồi xoay người, co mình thành một cục tròn bé xíu, trông tội nghiệp không chịu nổi.
Cố Lẫm Xuyên lập tức hiểu ra.
Thì ra ngủ chung giường khiến Ôn Nghiên ngại ngùng?
Vì thích, lại không dám vượt ranh giới, nên mới chủ động giữ khoảng cách ư?
Thì ra cậu ấy không phải sợ anh, mà là sợ chính bản thân mình?
Cố Lẫm Xuyên trầm mặc suy nghĩ.
Nếu là như vậy… Anh có thể hiểu được.
Ôn Nghiên không vượt ranh giới là vì tự kiềm chế, cố gắng giữ chừng mực. Càng nghĩ, anh càng thấy áy náy.
Anh kéo hết chăn về phía Ôn Nghiên, ngữ khí hiếm hoi dịu đi: “Đắp vào, đừng để bị cảm lạnh.”
Ôn Nghiên tưởng anh lại định lôi bác sĩ tới, lập tức ngoan ngoãn “Ừ” một tiếng, kéo góc chăn lên, im lặng không nói thêm gì, ngoan như một chú cún con.
Cố Lẫm Xuyên cắn môi, cảm giác tội lỗi lan khắp lòng.
Anh thấp giọng hỏi: “Ông nội nói với em chuyện gì về tôi hồi nhỏ vậy?”
“…Chuyện hồi nhỏ sao?” Ôn Nghiên hơi ngạc nhiên, không hiểu sao tự dưng lại hỏi chuyện nhà.
Nhưng cậu vẫn thật thà trả lời: “Ông nói hồi nhỏ anh thích chơi thẻ bài…”
Nói đến đây bỗng nhiên cậu khựng lại.
Cố Lẫm Xuyên không nhớ rõ chuyện này, nhưng nghe đến thì thấy cũng ổn. Anh khẽ “Ừm” một tiếng, nhắm mắt, giọng lười biếng: “Rồi sao? Nói tiếp đi.”
“Sau đó… vẫn nói nữa sao?” Ôn Nghiên do dự.
Cố Lẫm Xuyên vẫn giữ thái độ cường thế.
“Nói.”
Ôn Nghiên “Ồ” một tiếng, ấp úng như đang nói chuyện gì đó rất mất mặt: “Sau đó ông nội nói… anh thua là ngồi phịch xuống đất khóc.”
Khóc đến trời đất quay cuồng, khóc để ăn gian.
Cố Lẫm Xuyên: “…”
Nói xong, Ôn Nghiên cảm giác rõ ràng không khí bên cạnh tụt mấy độ, lập tức cuộn tròn trong chăn giả chết.
Rồi nhỏ giọng lầm bầm: “Tại anh bắt em nói mà…”
Cố Lẫm Xuyên: “…”
Ký ức tuổi thơ lập tức ùa về, đè nặng khiến anh không ngẩng đầu nổi. Cố Lẫm Xuyên trợn mắt nhìn trần nhà, môi mím thành một đường thẳng tắp.
Một lúc sau, anh kéo chăn trùm kín đầu Ôn Nghiên, giọng bình thản như đang… phi tang chứng cứ: “Nhắm mắt ngủ.”