Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn
Cai Nghiện Không Nổi
Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thể trạng Ôn Nghiên thực sự yếu ớt, buổi tiệc còn chưa chính thức bắt đầu mà cậu đã gần như cạn kiệt toàn bộ năng lượng và thể lực.
Thế nên, vừa lên xe là cậu đã không thể chống lại cơn buồn ngủ, đầu gật gà gật gù như gà con mổ thóc.
Lạ thay, lần này cậu không dựa vào cửa sổ như mọi khi, mà lại ngoan ngoãn ngồi thẳng thớm bên cạnh Cố Lẫm Xuyên, dáng vẻ vô cùng đoan trang.
Cố Lẫm Xuyên không ít lần giơ tay đỡ cằm cậu, nhìn dáng vẻ kiên trì mở to mắt chống chọi cơn buồn ngủ của Ôn Nghiên, anh khẽ nhíu mày:
“Buồn ngủ sao không ngủ đi?”
Ôn Nghiên nhân tiện tựa cằm vào lòng bàn tay anh, giọng nói lười biếng, mơ màng đáp lại: “Ngủ sẽ dựa vào cửa sổ, đến lúc đó huynh lại nổi giận.”
“Huynh nổi giận khi nào?” Cố Lẫm Xuyên siết nhẹ cánh tay, bàn tay vẫn nâng mặt cậu như vậy. Lòng bàn tay bị cằm Ôn Nghiên tì vào đau nhức, nhưng anh lại chẳng để tâm.
Mới có vài ngày mà sao cậu lại gầy đến vậy.
“Lần trước đó...” Ôn Nghiên gần như thì thầm: “Còn nhốt đệ trong thang máy nữa,”
Cậu ngáp một cái thật to, khóe mắt rưng rưng nước, giọng nói càng lúc càng mơ hồ: “Còn hung dữ với đệ.”
Những lời như vậy nếu là Ôn Nghiên thường ngày chắc chắn không dám thốt ra, nhưng lúc này ý thức mông lung, hôm nay lại cảm thấy Cố Lẫm Xuyên vừa kỳ lạ vừa dịu dàng, thế nên ai hỏi gì cậu cũng tuôn ra hết, không hề đề phòng.
Cố Lẫm Xuyên: “……”
Dù những chuyện đó đều thật sự xảy ra, anh cũng chẳng thể phản bác được gì.
Nhưng trên mặt anh lại hiện lên vẻ khó hiểu:
“Vậy mà gọi là hung dữ sao?”
Lúc đó chỉ nói hai câu, sau đó còn kịp thời sửa sai ngay, làm sao lại thành hung dữ được?
“Còn không phải sao?” Dù buồn ngủ đến mấy, nghe thấy câu này Ôn Nghiên cũng không nhịn được mà bực mình, giọng bất mãn:
“Rõ ràng là hung dữ!”
Cậu nói xong thì mí mắt không thể nào giữ được nữa, lẩm bẩm thêm một câu:
“Thật đáng sợ…”
Dáng vẻ này đúng là khiến người ta đau lòng, cứ như bị oan ức đến mức chẳng buồn ăn cơm nữa.
Cố Lẫm Xuyên trầm mặc một lát, giọng nói trầm xuống: “Vậy sau này huynh…”
Bang!
Trán Ôn Nghiên đập “cốc” một cái xuống, hoàn toàn ngủ say.
Cố Lẫm Xuyên nuốt ngược lại bốn chữ “kiềm chế một chút”, thở dài một hơi, rồi nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế để cậu dựa vào vai mình ngủ.
Ôn Nghiên ngủ rất say, không hề bị đánh thức. Cậu còn vô thức nhích người, tìm tư thế thoải mái hơn, tay ôm lấy cánh tay Cố Lẫm Xuyên.
Trong xe điều hòa bật khá mạnh, gò má cậu đỏ bừng, nóng hầm hập. Hàng mi dài khẽ rung, môi hồng nhạt mềm mại tựa cánh hoa.
Cố Lẫm Xuyên khẽ chạm tay vào môi cậu, cảm giác mềm mại đến mức khiến anh ngẩn người, ánh mắt trầm xuống. Trước kia sao anh không phát hiện, chỗ nào trên người Ôn Nghiên cũng mềm mại đến thế...
Nhìn là muốn nắn thử một cái.
Mà lúc buồn ngủ, Ôn Nghiên lại hoàn toàn khác với ngày thường, không hề đề phòng, chẳng chút giữ kẽ. Cố Lẫm Xuyên cảm thấy mình đang nhìn thấy một phiên bản chân thật nhất của cậu.
Thì ra khi Ôn Nghiên oán giận nho nhỏ lại là cái dáng vẻ này.
Thật là… đáng yêu.
Anh không kìm được mà khẽ cong môi. Nhưng ngay sau đó lại cố nén xuống, rồi lại chẳng kìm được mà cong lên lần nữa.
Chú Chu nhìn cảnh tượng qua gương chiếu hậu, thấy vẻ mặt tiên sinh nhà mình giằng xé giữa vẻ “nghiêm túc” và sự “mềm lòng”, cuối cùng vẫn không giữ được, thì trong lòng không khỏi vui mừng:
Tiên sinh hình như đã tự mình ý thức được rồi!
Cố Lẫm Xuyên nhạy bén nhận ra ánh nhìn kia, liếc mắt một cái đã bắt gặp ánh mắt chú Chu qua gương chiếu hậu.
Anh lạnh nhạt hỏi: “Bộ dạng huynh như vậy trông có hung dữ không?”
Chú Chu: “……”
Ông cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị:
“Cũng… cũng không quá đâu ạ.”
Dù sao nhiều năm rồi mọi người cũng quen rồi.
Cố Lẫm Xuyên: “……”
Từ bao giờ mà khuôn mặt vô cảm của huynh lại trở thành vẻ bình thường? Nhíu mày mới là nét mặt thường thấy sao?
Chú Chu thấy anh không vui, vội bổ sung: “Tiểu thiếu gia tính cách mềm yếu, ngài thử dịu dàng với tiểu thiếu gia một chút xem, có khi cậu ấy sẽ bớt sợ ngài hơn.”
“Sợ huynh?” Cố Lẫm Xuyên hơi nhướng mày.
Muốn nói là sợ, có lẽ trước kia đôi lúc cậu còn dè chừng. Nhưng càng ở gần nhau thì bây giờ căn bản Ôn Nghiên chẳng hề sợ huynh nữa. Cãi nhau đã thành chuyện thường ngày, mà chính huynh cũng không nhận ra mình đã quen với điều đó từ lúc nào.
Mỗi ngày một chút, như thấm dần.
Hôm qua còn dám bặt vô âm tín, hôm nay thì tranh thủ lúc buồn ngủ mà oán giận huynh...
Trong mắt Cố Lẫm Xuyên, không ai gan to như Ôn Nghiên cả.
Anh rũ mắt nhìn cậu đang ôm chặt cánh tay huynh, ngủ như chú koala bé con, khẽ bật cười.
Lúc đầu thực sự chỉ định cai nghiện, nhưng bây giờ thì hình như…
Lại nghiện rồi.
Từ khoảnh khắc quyết định trở về nước đó, Cố Lẫm Xuyên đã biết——
Chuyện này, huynh cai không nổi.