Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn
Chương 46: Chuyến đi biển bị lộ tẩy
Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả buổi sáng, hai người thân mật, ngọt ngào dạo biển trên chiếc du thuyền hạng sang. Mãi đến khi đã tha hồ âu yếm, nũng nịu đủ kiểu trên boong tàu, Ôn Nghiên với gương mặt đỏ bừng mới chịu để Cố Lẫm Xuyên nắm tay cùng xuống du thuyền.
Vừa đặt chân xuống, họ liền thấy Thẩm Dược, Chung Mính Trạch và mấy người khác đang đứng ngay phía trước.
Ôn Nghiên mải chơi đến quên trời đất, gần như quên béng mất là còn bốn người kia đang nghỉ ngơi trong phòng. Giờ đột ngột đối mặt, cậu không khỏi khựng người lại —— sao bọn họ lại ở đây?
Chung Mính Trạch đẩy gọng kính, cười nhạt hỏi: “Chơi vui không?”
Từ trước đến nay, anh ta vẫn luôn là người điềm đạm nhã nhặn, lời nói cũng chẳng mang chút giận dữ nào, chỉ như tiện miệng hỏi han.
Ôn Nghiên lập tức rụt người về phía sau xe lăn của Cố Lẫm Xuyên, khô khan đáp:
“Cũng… cũng tạm được ạ.”
“Á à!” Thẩm Dược thì phản ứng rõ ràng hơn, tuy không dám xỏ xiên Cố Lẫm Xuyên, nhưng lại rất dám chơi xỏ Ôn Nghiên.
“Thiếu gia chơi vui ghê ha?”
“Trời đất ơi ~ cái phía sau là gì thế? Du thuyền to đùng kia kìa! Mạn Mạn, anh còn chưa từng được ngồi thử đó nha. Em nói xem, người anh em tốt của anh có mời bọn mình lên ngồi chơi không?”
Yến Nhất Mạn: “……”
Ôn Nghiên: “……”
Hạ Thịnh “xùy” một tiếng, âm thầm lùi sang một bước, tránh xa Thẩm Dược.
Thẩm Dược quay đầu lại:
“Ý anh là gì?”
“Quá buồn nôn.” Hạ Thịnh bịt mũi, chán ghét phẩy tay, vừa há miệng đã ngửi thấy mùi rượu còn chưa tan hết, lập tức càng thấy buồn nôn, thế là nôn khan một tiếng.
Thẩm Dược: “……”
Hạ Thịnh: “Cậu không thấy biểu cảm của vị hôn thê cậu sao? Mất mặt chết đi được, cảm giác lần sau không ai muốn đi chung với cậu nữa đâu.”
“Mạn Mạn à……” Thẩm Dược đầy ai oán quay đầu sang.
Yến Nhất Mạn chỉ có thể cười khổ, đành kéo cậu ta trở lại thực tế:
“…A Dược, đừng làm loạn nữa.”
“Được rồi.” Thẩm Dược vốn luôn nghe lời vị hôn thê, lúc này mới nghiêm túc quay lại nhìn Ôn Nghiên.
“Thật ra bọn này tỉnh dậy từ lâu rồi, chờ mãi hai người mà không thấy quay lại.”
Khoảng hai tiếng trước, những người trong phòng lần lượt thức dậy, ai nấy đã đi dạo một vòng nhưng chẳng thấy bóng dáng Cố Lẫm Xuyên và Ôn Nghiên đâu cả.
Chung Mính Trạch đoán chắc hai người họ đã đi tận hưởng “thế giới riêng của hai người” rồi.
Vài người đành ăn cơm trước, ai ngờ đang ăn, Thẩm Dược đột nhiên cầm điện thoại kêu lên một tiếng “what the——!” kinh thiên động địa!
Hạ Thịnh suýt làm đổ cháo:
“Cậu làm gì đó!?”
Thẩm Dược đập điện thoại xuống bàn, trên màn hình là một video đang gây sốt.
Tiêu đề: “Chấn động! Du thuyền siêu sang lần đầu xuất hiện trên biển Hoàn Dương — Bá tổng cười rạng rỡ chỉ vì ‘vợ ngoan’ tàn tật!”
Ngay sau đó là nội dung video: tiếng người ồn ào náo nhiệt, vô số bình luận thốt lên những lời như “Trời má ơi!” “Cái quỷ gì vậy?!” “Đúng là đời này đáng sống!”…
Cuối video là một câu “Nhà ai mà có bá tổng chiều vợ thế này!” đầy ắp sự ghen tị và ngưỡng mộ.
Trong video là hai bóng người, một cao một thấp đang bước đi bên nhau trên du thuyền, tuy hình ảnh hơi mờ do quay từ xa, nhưng cũng đủ khiến mạng xã hội bùng nổ.
Những người còn lại: “……”
Rõ ràng tiêu đề đúng là như vậy —— vừa thô vừa trực diện, không hề né tránh.
Bởi vì quay không rõ mặt, thế nên mọi người tự động hiểu lầm: người đứng là “bá tổng” Ôn Nghiên, còn người ngồi xe lăn đương nhiên trở thành “vợ nhỏ tàn tật” Cố Lẫm Xuyên.
Thẩm Dược và mọi người đồng loạt quay sang nhìn người bạn thân duy nhất của Cố Lẫm Xuyên ở đây.
Chung Mính Trạch bình thản đặt đũa xuống, tao nhã lau miệng, dịu giọng nói: “Đừng nhìn tôi, không oan đâu.”
Loại chuyện vừa phô trương vừa xa xỉ mà chẳng có nội hàm gì, Cố Lẫm Xuyên hoàn toàn có thể làm ra được.
Thế là mấy người trừ Chung Mính Trạch thì kéo nhau ra khỏi biệt thự. Quả nhiên, họ thấy ngay một chiếc du thuyền siêu to đang lững lờ trôi gần bờ, chầm chậm dạo trên biển.
Du thuyền không đi quá xa nên vẫn nhìn thấy rõ từ bờ, Thẩm Dược suýt nữa gọi thuyền nhỏ đuổi theo.
May là Yến Nhất Mạn kịp ngăn lại, Thẩm Dược mới không phát điên.
Mọi người đành lặng lẽ đứng chờ du thuyền quay về bờ. Hai tiếng đồng hồ mà cứ như đợi tận hai ngày, cuối cùng mới thấy hai người trở về.
Kết quả là nhìn biểu cảm của Ôn Nghiên, cứ như cậu đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của họ.
Còn Cố Lẫm Xuyên thì dứt khoát không thèm nhìn ai.
Thẩm Dược kể lại toàn bộ sự tình, giọng đầy ai oán.
“Cố — vợ — nhỏ.” Chung Mính Trạch cảm thán một câu, đi qua vỗ vai Cố Lẫm Xuyên, bình luận: “Phô trương thật đấy.”
Cố Lẫm Xuyên: “…… Cút.”
Anh lập tức gọi người gỡ bỏ cái hot search vớ vẩn kia.
“Bá tổng” Ôn Nghiên bên cạnh xấu hổ sờ mũi, lòng bàn tay thì lén nở một nụ cười.
---
Dưới sự xúi giục của Thẩm Dược, cuối cùng cả nhóm từ bỏ kế hoạch ban đầu, lần lượt lên du thuyền và nhận chìa khóa phòng mình.
Thẩm Dược là người hào hứng nhất, chạy nhảy tung tăng, hễ thấy ai là nhào tới nói chuyện, đến nỗi toàn bộ phục vụ trên thuyền đều nhớ mặt cậu ta.
Yến Nhất Mạn thì bình tĩnh, ngồi trong quán cà phê nhìn bản nhạc điện tử, thỉnh thoảng đáp lại mấy lời cảm thán mới mẻ của Thẩm Dược.
“Ôi trời! Mạn Mạn, em nhìn cái tượng điêu khắc này! Là tác phẩm của ai ấy nhỉ, anh quên tên rồi…”
“Thầy Đại Cương.” Yến Nhất Mạn cau mày. “A Dược, đừng nói tục.”
Thẩm Dược sững người. Đây là lần đầu Yến Nhất Mạn yêu cầu cậu như vậy, cậu ta lập tức hớn hở lại gần:
“Em không thích thì từ giờ anh không nói nữa, nghe em hết.”
Hạ Thịnh bị buồn nôn đến nổi da gà khắp người, ôm máy quay rời đi. Hắn vừa quay phim vừa lẩm bẩm và ghi lại khoảnh khắc hiếm có trong đời.
“Cố Lẫm Xuyên, em muốn về phòng.” Ôn Nghiên đã dạo quanh hết các chỗ chơi, bây giờ cũng mệt rồi.
Thường thì giờ này cậu sẽ ngủ trưa nên Cố Lẫm Xuyên tất nhiên hiểu, liền đưa cậu về phòng nghỉ.
Du thuyền lớn như vậy, Thẩm Dược và mấy người kia muốn chơi sao cũng được, chỉ cần đừng ngã xuống biển là ổn.
Chung Mính Trạch không bỏ lỡ cơ hội, chặn thang máy, nhanh chóng bước vào:
“Về phòng à? Cho tôi đi nhờ một đoạn.”
Với anh ta, du thuyền kiểu này cũng chẳng có gì thú vị. Năm nay gần ba mươi, nửa đời người đã cống hiến cho ngành y, rảnh rỗi chỉ muốn nghỉ ngơi nhiều hơn.
Cố Lẫm Xuyên liếc anh ta một cái, không vui lắm nhưng vẫn ấn nút tầng.
Chung Mính Trạch chẳng buồn để ý việc mình không được hoan nghênh, quay đầu trò chuyện với Ôn Nghiên.
Ôn Nghiên đã thấm mệt, vào lúc thế này thì cậu ngoan ngoãn và hiền lành nhất, ai hỏi gì nói nấy, giọng nói khẽ khàng nhẹ nhàng.
Chung Mính Trạch nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng không giấu nổi.
Anh ta không tự chủ mà nghĩ: nếu chuyện mình không muốn kết hôn mãi chẳng qua được cửa ải của bố mẹ, vậy thì dứt khoát nhận nuôi một đứa bé ngoan ngoãn như thế này, đưa về nhà để bố mẹ chăm giúp, đỡ cho ông bà phải lo lắng khi tuổi đã cao.
Càng nghĩ càng thấy khả thi, Chung Mính Trạch có chút không nhịn được mà muốn đưa tay vuốt mái đầu mềm mịn của Ôn Nghiên một cái.
Vừa mới giơ tay lên đã bị Cố Lẫm Xuyên chặn lại, anh lạnh giọng nói:
“Đến rồi.”
Thang máy quả thật đúng lúc “ding” một tiếng mở ra.
“Keo kiệt thật đấy.” Chung Mính Trạch hừ một tiếng, bước vào trước.
Cố Lẫm Xuyên dìu Ôn Nghiên đang buồn ngủ đến mơ màng, cả người mềm nhũn, bước ra ngoài. Giọng anh ôn hòa dịu dàng, hoàn toàn khác lúc nói chuyện với Chung Mính Trạch:
“Ngoan, sắp về phòng rồi.”
Ôn Nghiên “ừm” một tiếng, ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc quẹt thẻ vào phòng, Chung Mính Trạch vừa đẩy lại gọng kính, vừa nghiêng đầu thì thầm với người bên cạnh:
“Không biết cách âm thế nào, nhưng cậu đừng ăn hiếp Ôn Nghiên đấy, để cậu ấy ngủ ngon một giấc.”
Cố Lẫm Xuyên lạnh nhạt đáp:
“Lo xa.”
Nói xong, anh nhẹ nhàng đẩy Ôn Nghiên vào phòng rồi dứt khoát đóng cửa lại.
Còn “ăn hiếp” gì chứ, hai người còn chưa chính thức có danh phận nữa.
---
Ôn Nghiên ngủ một giấc hai tiếng đồng hồ, lúc tỉnh dậy thì cả người đang cuộn tròn trong lòng Cố Lẫm Xuyên, nằm nghiêng, một chân vắt lên eo anh, tay đặt trên ngực anh.
“Tỉnh rồi?” Cố Lẫm Xuyên nửa tựa vào đầu giường, một tay ôm lấy eo cậu, nhướng mày nhìn.
!!!
Tư thế này khiến đầu óc còn mơ màng của Ôn Nghiên choáng váng luôn.
Hai người họ gần nhau đến mức, khi Ôn Nghiên ngẩng đầu lên, suýt nữa đã chạm vào cằm của Cố Lẫm Xuyên.
Cậu vội vàng bật dậy, nói lắp bắp:
“Em em em… anh anh anh…”
Cố Lẫm Xuyên thong thả nhìn cậu, ánh mắt còn mang theo ý cười:
“Căng thẳng gì chứ, đâu phải lần đầu, quen rồi thì sẽ thấy bình thường thôi.”
“Anh sao lại như thế… như thế…”
“Anh làm sao?” Cố Lẫm Xuyên nhướng mày, giọng hơi buồn cười.
“Là em nhất quyết phải trèo lên người anh, còn bám chặt lấy, sao lại giống như anh đang chiếm tiện nghi của em thế?”
Cái tật thích dính người lúc ngủ của cậu, chính cậu chắc cũng không biết.
Dù nói là vậy…
Ôn Nghiên đuối lý, cúi đầu lí nhí, sống chết không chịu nhận:
“Em không có… Em đi vệ sinh…”
Cố Lẫm Xuyên: …
Cái người này ngủ rồi thì dính lấy người ta, tỉnh dậy lại trốn sạch sẽ.
Sau này chắc toàn là em dụ dỗ anh xong rồi phủi tay bỏ đi, để lại anh một mình mà giải quyết.
Cố Lẫm Xuyên nhìn bóng dáng mảnh khảnh đang vội vàng chui vào phòng tắm, ánh mắt thâm trầm hẳn đi.
Ôn Nghiên dùng nước lạnh rửa mặt, cảm giác tỉnh táo hơn nhiều, mặt cũng bớt nóng.
Cậu lững thững bước ra, thấy Cố Lẫm Xuyên đã ngồi trên xe lăn, tay ôm bụng.
“Đau hả?” Cố Lẫm Xuyên lo lắng hỏi.
Ôn Nghiên mím môi, vành tai hồng rực:
“Đói.”
Cố Lẫm Xuyên: …
Anh nhìn chằm chằm vào Ôn Nghiên đầy tò mò.
Gần đây cậu cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, dinh dưỡng đầy đủ, ăn uống cân bằng, thế mà chẳng tăng được tí cân nào.
Nhưng sắc mặt thì lại rất tốt, da dẻ mềm mịn hồng hào, sờ vào là không muốn buông tay.
“Ôm một chút rồi đi.” Cố Lẫm Xuyên dang tay ra.
Ôn Nghiên: …
Cố Lẫm Xuyên giờ đây càng lúc càng biết tranh thủ quyền lợi cho mình, cũng nhận ra rằng Ôn Nghiên là kiểu người mềm nắn rắn buông.
Dù vậy, lần này anh nhớ tới cái bụng đang đói của cậu nên không ôm lâu, nhanh chóng bế cậu xuống lầu.
Lúc này cũng vừa tầm giờ cơm tối, Thẩm Dược và những người khác cũng đến nhà ăn, vài người tụ lại ăn tối cùng nhau. Món Trung – Tây đều có cả.
Như thường lệ, trên bàn vẫn có món bánh tráng cuốn cua mà Ôn Nghiên thích, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng cà rốt.
Vẫn như cũ, Cố Lẫm Xuyên không cho cậu ăn quá nhiều.
Con tàu chạy rất êm, gần như không cảm nhận được chút rung lắc nào. Thẩm Dược cũng không về biệt thự nữa, tối nay sẽ nghỉ lại trên tàu.
Ôn Nghiên thì chẳng có ý kiến gì.
Vì còn sớm để đi ngủ, Hạ Thịnh bỗng đề nghị chơi trò boardgame một lúc.
Chơi boardgame trên du thuyền kiểu này, nghĩ thôi cũng thấy vừa xa xỉ vừa kỳ cục, nhưng lại không ai phản đối vì dù sao chuyến đi này vốn là để thư giãn, chơi gì thật ra cũng không quan trọng.
Đặc biệt là Chung Mính Trạch, anh ta rất thích những trò chơi cần động não mà không cần động tay.
Chỉ có Ôn Nghiên là khác, cậu đơn giản chỉ thấy ăn no quá không muốn nhúc nhích.
Cậu len lén xoa bụng, bị Cố Lẫm Xuyên phát hiện, anh liền sai nhân viên phục vụ mang thuốc tiêu hóa đến cho cậu uống.
Cả quá trình lặng lẽ, không ai chú ý. Cố Lẫm Xuyên sợ làm như vậy trước mặt nhiều người sẽ khiến Ôn Nghiên ngại.
Họ chơi một ván trò chơi kịch bản trinh thám, Yến Nhất Mạn là cô gái duy nhất trong nhóm, nên đảm nhận vai trò DM.
Ôn Nghiên trước giờ chỉ từng nghe nói, đây là lần đầu cậu trực tiếp tham gia, không có kinh nghiệm mà lại rút ngay vai “hung thủ”.
Gương mặt nhỏ của cậu hoàn toàn không che giấu được gì, nhăn nhó như sắp khóc đến nơi, lộ hết manh mối trước mặt mọi người.
Thế mà lúc ngẩng đầu, cậu vẫn cố tỏ ra vô tội: “Không phải tớ đâu!”
Mà vành tai đỏ hồng đã sớm bán đứng cậu.
Cả nhóm liếc nhau, ai cũng không lên tiếng, tựa như ngầm đạt được sự ăn ý nào đó.
Trò chơi bắt đầu…
Ban đầu Ôn Nghiên còn hơi chột dạ, nhưng sau đó phát hiện hình như không ai nghi ngờ cậu nên dần dần thả lỏng.
Một ván kéo dài gần ba tiếng, trừ Ôn Nghiên ra, những người khác đều ngầm hiểu mà phối hợp diễn suốt gần ba tiếng đồng hồ.
Manh mối? Không liên quan đến Ôn Nghiên.
Chứng cứ? Không phải Ôn Nghiên làm đâu.
Hung khí? Rõ ràng là có ai đó gài vào phòng Ôn Nghiên để đổ tội.
“Đúng đúng!” Ôn Nghiên hoàn toàn không biết gì, gật đầu lia lịa.
Diễn đến mức những người còn lại mệt rã rời, không thể bịa tiếp được nữa, cuối cùng cũng đến vòng bỏ phiếu.
Ôn Nghiên là người bỏ phiếu đầu tiên, cậu đỏ mặt, lặng lẽ đổ hết tội cho người “tình nghi lớn nhất” trong mắt cậu — Thẩm Dược.
Không ngờ Cố Lẫm Xuyên và Chung Mính Trạch lại cùng bỏ phiếu theo, Hạ Thịnh để tránh bị nghi ngờ nên miễn cưỡng bỏ phiếu cho Chung Mính Trạch, còn Thẩm Dược thì nghiêm túc bỏ cho Hạ Thịnh.
Thế là Ôn Nghiên mơ màng thắng cuộc.
Yến Nhất Mạn mỉm cười tuyên bố:
“Chúc mừng Ôn Nghiên đã thoát.”
“Thật đấy!” Ôn Nghiên vui sướng vỗ tay, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Cố Lẫm Xuyên.
Hạ Thịnh khoa trương hét lên:
“Trời ạ, không ngờ cậu là hung thủ!”
“Đúng rồi, tớ không hề nghi ngờ cậu đấy! Diễn đạt quá! Cậu lừa tụi tớ rồi!” Thẩm Dược phụ họa.
Chung Mính Trạch: … Bốc phét ghê.
Anh ta theo bản năng nhìn sang phản ứng của Ôn Nghiên.
Ôn Nghiên thì đang hí hửng chọc tay Cố Lẫm Xuyên, giọng có phần tự hào:
“Lần đầu tớ chơi trò này đấy, mấy cậu giỏi thật, chẳng ai nghi ngờ tớ cả.”
“Ừ.” Cố Lẫm Xuyên mỉm cười đáp, dịu dàng xoa đầu cậu, mặt không đổi sắc mà khen ngợi.
“Chúng ta ngốc thật, em mới là giỏi nhất.”
Ôn Nghiên ngại ngùng cười “hì hì”.
Chung Mính Trạch lặng lẽ thu ánh mắt lại.
Không thèm nhìn nữa.