Bữa tối và sự thật bất ngờ

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trời Bắc vào hè, màn đêm buông xuống rất nhanh. Mới hơn sáu giờ tối mà bầu trời đã sẫm màu, ánh nắng ban ngày rực rỡ đã hoàn toàn biến mất.
Ôn Nghiên tỉnh giấc trên chiếc giường êm ái, tấm chăn chỉ đắp hờ ngang người, còn đôi chân thì vẫn trống trải thò ra ngoài mép giường.
Cậu ngủ khá say, khi ngồi dậy vẫn còn mơ màng, nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ thấy một khoảng trời tối đen như mực.
Không gian tĩnh lặng một cách lạ thường, khiến Ôn Nghiên có cảm giác như mình bị cả thế giới lãng quên.
Nhưng rất nhanh sau đó, cậu chợt nhớ ra đây là nhà của Cố Lẫm Xuyên, nơi cậu sẽ gắn bó lâu dài kể từ bây giờ.
Chỉ là… Ôn Nghiên nhớ rõ lúc trước mình đã ngủ thiếp đi trên ghế mây cơ mà? Sao giờ lại nằm trên giường?
Chẳng lẽ quản gia thấy cậu ngủ rồi bế vào sao? Hay là cậu mơ ngủ rồi tự mình đi vào giường lúc nào không hay biết?
Ôn Nghiên hoàn toàn không nghĩ đến Cố Lẫm Xuyên. Một người tàn tật phải ngồi xe lăn thì làm sao có thể bế cậu từ ban công vào giường được, lại còn cẩn thận đắp chăn nữa chứ.
Anh không giống kiểu người sẽ hạ mình làm những việc như thế.
Ôn Nghiên lắc đầu, không nghĩ ngợi thêm nữa mà xuống giường.
Bụng đói réo lên từng hồi rõ mồn một, cậu lén rụt chân lại vì xấu hổ.
Điều khiến Ôn Nghiên bất ngờ là ở mép giường đã có sẵn một đôi dép đi trong nhà, đặt ngay ngắn, tinh tươm. Cậu xỏ chân vào thấy mềm mại, rất thoải mái, dù không cao cấp bằng loại cậu từng đi lúc ở nhà cũ nhưng cũng đủ khiến cậu cảm thấy ấm lòng.
Cậu nghĩ chắc là quản gia đã chuẩn bị nên rất biết ơn, định xuống dưới cảm ơn rồi hỏi xem có gì ăn được không.
Thế nhưng, khi vừa xuống đến tầng một, quản gia đã tròn mắt nhìn thấy cậu.
“Tiểu thiếu gia? Sao cậu lại đi thang bộ… Tiên sinh đâu rồi?”
“Hả?” Ôn Nghiên ngớ người ra, “Tôi không biết… tôi không thấy anh ấy đâu cả.”
“Tiên sinh vừa mới lên lầu gọi cậu xuống ăn tối mà.”
Nghe vậy, Ôn Nghiên chớp mắt mấy cái, cảm thấy hơi mơ hồ: “Nhưng tôi không gặp anh ấy đâu, lúc đi xuống cũng không hề nghe thấy tiếng thang máy.”
Vì mới ngủ dậy, đầu óc còn mụ mị nên Ôn Nghiên muốn vận động một chút, bèn chọn đi thang bộ. Không ngờ chỉ vì thế mà lỡ mất Cố Lẫm Xuyên.
Cậu lập tức quay người đi về phía thang máy: “Tôi đi lên tìm anh ấy.”
Chưa kịp bước được bao nhiêu thì cửa thang máy đã mở ra, Cố Lẫm Xuyên từ trong bước ra, ánh mắt lạnh nhạt, không chút biểu cảm.
“Cố tổng…”
Ôn Nghiên đứng ngẩn người, cảm thấy mình có chút ngại ngùng.
Rõ ràng anh đã đích thân lên lầu gọi mình xuống ăn cơm, kết quả mình lại không thấy, còn để anh tốn công đi một chuyến.
Cậu cảm thấy thật có lỗi: “Xin lỗi anh, em mới ngủ dậy, đầu óc hơi choáng váng nên đã đi thang bộ. Lần sau em sẽ nhớ dùng thang máy.”
Cố Lẫm Xuyên chỉ liếc cậu một cái, giọng điệu dửng dưng: “Tùy em.”
Nói xong, anh liền lặng lẽ đẩy xe lăn lướt qua bên cạnh cậu.
Ôn Nghiên không rõ anh có đang giận hay không, đành lặng lẽ đi theo sau. Quản gia cũng đi theo sau hai người, nhưng lại không hề đẩy xe cho Cố Lẫm Xuyên.
Cậu vô cùng ngạc nhiên, nhìn chằm chằm vào gáy Cố Lẫm Xuyên.
Tự mình đẩy xe chẳng lẽ không mệt sao? Hay đây là kiểu đại lão quật cường trong truyền thuyết?
Dù sao ở ngoài có mất mặt thì cũng đành chịu, nhưng ở nhà thì chắc anh không muốn để ai chạm vào xe của mình.
Chỉ trong vài giây, Ôn Nghiên đã tưởng tượng ra cả một câu chuyện hợp lý trong đầu mình.
Đến bàn ăn, thức ăn đã được dọn sẵn, mùi thơm lan tỏa khiến bụng cậu lại réo lên từng hồi.
Nhưng vì ngại, cậu chỉ ngồi yên không dám gắp thức ăn trước.
Đúng lúc đó… “Ục… ục…”
Một tiếng động rất không đúng lúc phát ra từ bụng cậu.
Ôn Nghiên vội vàng lấy tay che miệng lại, cười gượng với Cố Lẫm Xuyên đang ngồi đối diện.
“Ăn cơm đi.” Anh thản nhiên nói.
Cầm đũa lên, động tác của anh tao nhã đến mức khiến bữa cơm đơn giản cũng trở nên như đang thưởng thức món ăn trong nhà hàng cao cấp.
Ôn Nghiên lặng lẽ nhìn anh vài lần, sau đó cúi đầu ăn cơm.
Trên bàn có hai phần ăn riêng biệt, rõ ràng là dành cho hai người. Món ăn là những món đơn giản, vị nhạt thanh nhưng lại rất ngon.
Dù đói lả nhưng Ôn Nghiên vẫn ăn rất chậm rãi, tư thế đoan chính, nhai kỹ nuốt chậm, ngay cả tiếng nhai cũng không nghe thấy, trông rất có giáo dưỡng.
Điều này khiến Cố Lẫm Xuyên hơi bất ngờ. Anh từng xem qua tư liệu, biết Ôn Nghiên sống không hề dễ dàng, không ngờ lại có thói quen ăn uống như vậy.
Xem ra không cần phải tốn công uốn nắn như anh vẫn tưởng.
Thậm chí anh còn phát hiện ra một điều thú vị.
Rõ ràng Ôn Nghiên gắp rất nhiều rau và tôm, nhưng tất cả cà rốt đều bị gắp ra để riêng sang một góc.
“Em dị ứng cà rốt sao?” Cố Lẫm Xuyên đột nhiên hỏi.
Ôn Nghiên vừa nhai vừa lắc đầu, chờ nuốt xong mới khẽ trả lời: “Không có.”
“Vậy là kén ăn sao?” Anh cau mày.
Ôn Nghiên thành thật buông đũa: “Không phải… chỉ là em không thích ăn cà rốt thôi.”
Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu một lúc: “Vậy tại sao lại để riêng ra như vậy?”
“… Để lát nữa ăn sau.” Ôn Nghiên cười gượng gạo.
Cố Lẫm Xuyên im lặng nhìn cậu, ánh mắt rõ ràng thể hiện sự không tin tưởng.
Bị nhìn đến chột dạ, Ôn Nghiên đành gắp lên một miếng cà rốt, nhắm mắt nhai nuốt, biểu cảm khổ sở như uống thuốc đắng.
Cố Lẫm Xuyên nhìn mà nhíu mày, không nói thêm lời nào.
Ăn được khoảng tám phần, Ôn Nghiên buông đũa rồi nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau miệng.
Cố Lẫm Xuyên cần lên tầng làm việc, trước khi đi còn nói nhỏ điều gì đó với quản gia, nhưng vì giọng quá nhỏ nên Ôn Nghiên không nghe rõ.
Chỉ là khi thấy ánh mắt của quản gia nhìn mình, cậu biết chuyện chắc chắn có liên quan đến cậu.
Cậu tò mò lắm, nhưng lại không dám hỏi.
Đợi Cố Lẫm Xuyên đi rồi, Ôn Nghiên mới nhỏ giọng cảm ơn quản gia về chuyện buổi chiều: “Cảm ơn chú đã bế tôi vào phòng và chuẩn bị sẵn dép lê.”
Nghe vậy, quản gia sửng sốt: “Tôi ư? Tôi ôm cậu sao?”
“Không phải tôi.” Ông vội giải thích: “Tôi không dám làm chuyện thất lễ như vậy đâu.”
Ôm Ôn Nghiên vào phòng? Chuyện có tiếp xúc thân thể như thế này, tiên sinh tuyệt đối không cho phép người khác làm, càng không bao giờ chấp nhận.
Quản gia hiểu rõ Cố Lẫm Xuyên có tính chiếm hữu rất mạnh, chỉ là hiện tại Ôn Nghiên chưa phát hiện ra mà thôi.
“… Không phải chú làm sao? Vậy là…” Ôn Nghiên nghẹn lời.
Còn ai ngoài Cố Lẫm Xuyên có thể làm chuyện đó chứ?
Cho nên, người đã ôm cậu vào giường, đắp chăn cho cậu, còn đặt sẵn dép ngay mép giường… thật sự là Cố Lẫm Xuyên sao?
Ôn Nghiên nghĩ thế nào cũng thấy chuyện này quá khó tin. Trong nguyên tác thì Cố Lẫm Xuyên không phải là người như vậy.
Anh ấy… bị đoạt xác rồi sao?