Chương 51

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là lần đầu tiên Ôn Nghiên trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo mà hôn môi, thực sự cảm nhận được sự mãnh liệt của Cố Lẫm Xuyên.
Hai người cũng chẳng có nhiều kinh nghiệm, nhưng Cố Lẫm Xuyên lại như thể trời sinh đã có tài năng này.
Môi anh tựa như mang theo những tia điện rất nhỏ, mỗi lần chạm vào một chút thôi cũng khiến da đầu Ôn Nghiên tê dại, cho đến khi Cố Lẫm Xuyên dùng đầu lưỡi mở nhẹ khóe môi cậu, đem toàn bộ hơi thở nóng bỏng, cuồng nhiệt khám phá sâu tận bên trong.
Đầu óc Ôn Nghiên trống rỗng, toàn thân nóng bừng, như cánh bèo trôi dạt giữa dòng nước, không tìm thấy điểm tựa, chỉ có thể níu chặt lấy áo Cố Lẫm Xuyên để không bị ngã.
Cậu hoàn toàn phó thác bản thân cho Cố Lẫm Xuyên.
Không biết qua bao lâu, từ tư thế ngồi, cậu bị anh đẩy ngã xuống gối, đầu hơi ngửa ra sau, tiếp nhận từng đợt sóng tình mãnh liệt.
Bên tai tiếng nuốt đầy ám muội càng lúc càng lớn, Ôn Nghiên bị anh ôm chặt đến mức khó thở, tay chống lên vai Cố Lẫm Xuyên giãy giụa, giữa môi và răng tràn ra những tiếng rên khẽ.
Răng nanh nhọn vô tình cắn rách môi Cố Lẫm Xuyên, anh lúc này mới dừng lại, đầu lưỡi khẽ liếm lên chỗ bị thương.
Anh cúi mắt nhìn cậu, trong mắt tình ý không chút che giấu.
Ôn Nghiên lại không để ý, chỉ biết thở dốc, hai mắt long lanh nước mắt.
Giọng nói khàn khàn, đầy vẻ kiềm chế vang lên bên tai, Cố Lẫm Xuyên vuốt nhẹ khóe mắt đỏ hoe của Ôn Nghiên, thấp giọng nói: “Tỉnh rượu rồi là sẽ không còn thở dốc nữa à?”
Ôn Nghiên hé môi, thở dốc phản bác:
“Rõ ràng anh hứa với em là sẽ không làm quá… đáng…”
“Lần sau.”
Lời đàn ông nói lúc này làm sao có thể tin được.
Cố Lẫm Xuyên ánh mắt dịu dàng nhìn sâu vào mắt Ôn Nghiên, giọng khàn khàn hỏi:
“Cảm giác thế nào? Thích không?”
Ôn Nghiên tựa vào gối, trong mắt phủ một tầng sương mờ, ửng hồng, đỏ mặt khẽ “ừ” một tiếng trong cổ họng.
Thích thì tất nhiên là thích, chẳng ai lại không thích được người mình yêu hôn cuồng nhiệt.
Nhưng…
Ôn Nghiên bất chợt cử động chân một chút, khi cảm nhận được sự khác thường, hơi thở của cậu khựng lại, hàng mi run rẩy liên hồi.
Hình như thích… có vẻ hơi quá mức.
Cố Lẫm Xuyên nhướn mày, tay anh trượt từ eo Ôn Nghiên xuống, rồi dịch vào giữa, khi chạm phải một thứ gì đó, cổ tay anh cũng khựng lại.
“Muốn anh giúp không?” Anh ghé sát tai Ôn Nghiên, giọng nói đầy trêu chọc, hơi thở nóng bỏng bao lấy vành tai nhỏ của cậu.
Ôn Nghiên bị kích thích đến mức khẽ run lên, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Anh… sao lại… không?”
“Sao anh à?” Cố Lẫm Xuyên bật cười, anh không đè hết người xuống cậu, giữa hai người vẫn còn một khoảng cách, cảm giác đó khiến Ôn Nghiên thấy thật lạ lẫm.
“Rồi em sẽ biết.” Giọng anh khẽ khàng mơ hồ.
Ôn Nghiên lúc này đã chẳng còn tập trung nghe câu trả lời, từ khi bị Cố Lẫm Xuyên chạm vào, cậu đã hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác mê hoặc.
Anh luôn dịu dàng đến cùng cực, nhẹ nhàng dỗ dành cậu, cơ thể cậu vì tình cảm dâng trào mà rịn mồ hôi nơi trán, lấm tấm ở tóc và khóe mắt.
Tầm nhìn của Ôn Nghiên hoàn toàn bị bóng dáng Cố Lẫm Xuyên lấp đầy, đôi mắt mơ màng khép hờ, trong tầm nhìn là yết hầu gợi cảm của anh, nhấp nhô theo từng nhịp nuốt.
Một khoảnh khắc không thể kìm nén, cậu ngẩng cổ, kéo cổ áo anh xuống và cắn mạnh vào yết hầu.
“Muốn ngủ thêm chút không?” Cố Lẫm Xuyên dựa vào đầu giường, một tay vuốt tóc Ôn Nghiên: “Bây giờ còn đau đầu không?”
Sáng sớm đã bị “làm” cho một trận, hơn nữa tối qua còn uống rượu, Ôn Nghiên lúc này nằm trong lòng anh, cảm thấy hơi mệt mỏi — ngay cả vừa nãy cũng là Cố Lẫm Xuyên dùng khăn ướt lau sạch cho.
Nhưng cậu không đau đầu.
Ôn Nghiên lắc đầu, hơi nóng trên mặt vẫn chưa tan hết, thần kinh trong đầu vẫn còn chút ngây ngất.
Có lẽ là nhờ bát canh giải rượu, nên Cố Lẫm Xuyên không quá ngạc nhiên, chỉ nghiêng người hỏi: “Vậy muốn dậy ăn cơm không?”
Theo động tác ấy, nơi yết hầu anh hiện rõ nửa vòng dấu răng, vừa rõ ràng vừa ửng đỏ.
Đó chính là dấu răng Ôn Nghiên để lại.
Anh cũng không hiểu sao Ôn Nghiên mỗi lần cao trào lại thích cắn người, nhưng bất ngờ là anh lại thích.
Cảm giác như có gì đó khảy lên sợi dây căng trong đầu, khiến anh nhận rõ hình ảnh Ôn Nghiên ngoan ngoãn dưới thân anh.
“Không cần.” Giọng Ôn Nghiên mềm mại và khàn khàn.
Cảm xúc vừa rồi lắng xuống, cậu bình tĩnh hơn, thoáng bực mình vì bản thân không chú ý quan sát anh.
“Vậy nghỉ thêm chút nữa.”
Cố Lẫm Xuyên hôn nhẹ lên trán cậu.
Anh còn công việc, nói xong liền ngồi dậy, rồi xoay người, cố sức tự mình ngồi lên xe lăn.
Ôn Nghiên thấy cảnh này, thái dương khẽ giật giật, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh tối qua anh bế cậu về phòng với bước chân nhanh nhẹn.
Khoan đã — đi?
Tại sao lại đi?
“Cố Lẫm Xuyên.” Ôn Nghiên nheo mắt, theo bản năng cất tiếng: “Chân của anh…”
Thân hình Cố Lẫm Xuyên thoáng khựng lại.
Chẳng lẽ Ôn Nghiên nhớ ra chuyện tối qua? Vậy thì thẳng thắn…
“… Còn chữa được không?” Cậu do dự hỏi nốt nửa câu.
Tâm trạng anh trùng xuống, nhưng nét mặt vẫn bình thản nhìn Ôn Nghiên: “Sao vậy?”
Ôn Nghiên ngồi dậy, cẩn thận quan sát biểu cảm của anh, giọng không chắc chắn:
“Tối qua… em mơ thấy… chân anh bình thường.”
Có thể đứng, thậm chí bế cậu đi nhanh như vậy, cảm giác thật đến mức như chính mình trải qua.
Cậu chưa từng nghĩ Cố Lẫm Xuyên giả tàn tật, vì theo lẽ thường, một người có tiền có quyền như anh cần gì phải giả vờ tàn tật suốt hai năm?
Đó chẳng phải việc người bình thường sẽ làm.
“Trước đây ông nội từng nói với em là chân anh có thể chữa, chỉ là anh không muốn chữa trị…” Ôn Nghiên nói rồi mím môi.
Hơn nữa dựa vào tình hình sáng nay khi anh ở bên trên cậu, Ôn Nghiên cảm thấy chân anh chắc chắn không hoàn toàn mất sức, ít nhất bắp đùi vẫn còn cử động được…
Cố Lẫm Xuyên nhìn cậu một lát, khẽ “ừ” một tiếng:
“Em nghĩ chân anh sẽ khỏi được à?”
Ôn Nghiên gật đầu: “Hy vọng là vậy.”
“Vậy em có muốn anh nhờ bác sĩ Chung xem cho không?”
Bất kể là phẫu thuật hay phục hồi chức năng, cậu đều mong anh đừng bỏ điều trị, tiếp tục như bây giờ chịu sự chăm sóc.
Cố Lẫm Xuyên bỗng im lặng.
Với mối quan hệ hiện tại thì anh không cần phải che giấu nữa.
Nhưng chuyện gia tộc cần thêm thời gian, nếu không thì cá lớn chưa cắn câu, mà anh lại muốn gom sạch một lần. Hai người anh trai thì dễ nói, nhưng cô chị gái kia thì nhạy bén và cẩn trọng đến mức khó lường.
Lúc này không thể để xảy ra bất kỳ sơ suất nào.
Anh bỗng thấy đau răng.
Sớm biết thì vừa rồi không nên giả vờ, cứ nói thẳng cho xong, giờ lại thành cưỡi lưng hổ khó xuống.
Ôn Nghiên chờ mãi không thấy anh đáp lời, nghiêng đầu gọi: “Cố Lẫm Xuyên?”
“Ừ?” Anh hoàn hồn, khẽ ho: “Được, anh biết rồi.”
Ôn Nghiên nhìn anh nghi ngờ: “Anh không được lừa em đấy nhé?”
Cố Lẫm Xuyên đối diện với đôi mắt trong trẻo của cậu, cổ họng nghẹn lại, tay anh đặt lên yết hầu, chạm vào vòng dấu răng nhỏ ở đó.
“Ừ.”
Về sau sẽ không lừa nữa —— trừ những chuyện trên giường.
Chủ đề nguy hiểm này tạm gác lại.
Nhưng Ôn Nghiên nhanh chóng nhớ ra chuyện thứ hai, chính là mục đích chính khiến cậu chuốc rượu anh tối qua.
Cậu mím môi nhìn anh, không nói thành lời, trong trạng thái tỉnh táo lại thấy khó mở lời, mặt cậu khẽ ửng đỏ.
Cố Lẫm Xuyên nhìn chằm chằm vành tai đang đỏ ửng của cậu: “Sao vậy?”
“Em… em có chuyện muốn hỏi, nhưng sợ… mạo phạm…” Ôn Nghiên lí nhí.
Mạo phạm? Từ này nghe mới lạ.
Cố Lẫm Xuyên hơi nhíu mày: “Cậu cứ hỏi.”
Giọng Ôn Nghiên nhỏ dần, ngập ngừng: “Thật ra cũng không có gì, chỉ là… cái đó… ừm… cái sự… lãnh cảm của anh rốt cuộc là…”
Khi nói còn cố tình tránh ánh mắt anh.
Sau khi nghe xong, Cố Lẫm Xuyên đoán được điều gì đó, khẽ cụp mắt xuống rồi thử hỏi:
“Em tối qua muốn anh uống rượu chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?”
“Hả?” Ôn Nghiên hơi ngây người: “Sao anh biết?”
“Vừa mới biết.”
Cố Lẫm Xuyên cười như không cười, nhìn gương mặt nhỏ của Ôn Nghiên càng lúc càng đỏ bừng, giọng nói đầy ẩn ý:
“Vậy tức là bây giờ em đang lo bạn trai mình… không được sao?”
Ôn Nghiên: !!?
“Khi nào…! Không có! Anh đừng nói bậy bạ!”
Hôm qua cậu đã chuẩn bị tâm lý xong, hơn nữa dù Cố Lẫm Xuyên thật sự “không được” thì cũng đâu phải không thể dùng tay… Nghĩ đến đây, Ôn Nghiên khẽ ngượng.
Tóm lại, cậu thực sự chưa từng lo lắng chuyện đó.
“Vậy à.” Cố Lẫm Xuyên gật đầu, vẻ mặt như thể “em nói sao cũng được”.
Ôn Nghiên: “…”
“… Thật sự không có.” Cậu có chút u oán trừng mắt nhìn anh.
“Em chỉ tò mò thôi.”
Cậu thật sự tò mò rốt cuộc là do tâm lý hay sinh lý, có cần trị liệu hay không, và nếu chữa thì có khỏi được không.
Hơn nữa, tại sao Cố Lẫm Xuyên lại chẳng hề để tâm đến “tôn nghiêm cuối cùng” của đàn ông, như thể đã từ bỏ mọi sự giãy giụa vậy.
Theo bản năng, Ôn Nghiên luôn cảm thấy anh không phải kiểu người như thế.
“Nhiều chuyện như thế mà em đều chưa từng thấy anh có phản ứng…” Nói đến đây, cậu cũng không còn ngại ngùng nữa, có chút bực bội:
“Mỗi lần đều là anh trêu chọc em…”
“Còn không chịu phục sao.” Cố Lẫm Xuyên bật cười, đưa tay xoa đầu cậu.
“Không có chuyện đó đâu.”
Ai nói anh không phản ứng? Sáng nay vẫn có đó thôi.
Chỉ là mỗi lần Ôn Nghiên hưng phấn thì hoàn toàn không để ý gì khác, chỉ mải mê tận hưởng, mức độ tập trung đến mức ngay cả Cố Lẫm Xuyên cũng phải bất ngờ.
Hơn nữa, anh luôn khéo léo điều chỉnh góc độ để che giấu, nên việc cậu không phát hiện cũng là chuyện bình thường.
“Chuyện đó là chuyện gì?”
Cố Lẫm Xuyên bóp nhẹ má cậu, ánh mắt sâu xa, thấp giọng nói: “Chưa đến lúc.”
“Là sao?” Ôn Nghiên ngơ ngác.
Bị vẻ mặt đáng yêu đó làm cho mềm lòng, anh lại nhéo má cậu: “Thôi được rồi, nằm nghỉ đi, xong việc anh sẽ tìm em.”
Ôn Nghiên: “…”
Trước khi rời đi, Cố Lẫm Xuyên còn cúi xuống hôn cậu một cái.
Ôn Nghiên ngồi trên giường, trên mặt và trong lòng toàn dấu hỏi chấm.
Không phải chứ, câu “chưa đến lúc” nghĩa là gì?
Cậu đâu phải đang hỏi chuyện “lãnh cảm” rốt cuộc là sao chứ? Thế thì liên quan gì đến “thời điểm”?
Chẳng lẽ lãnh cảm cũng có giờ giấc bật tắt sao?
Ôn Nghiên nhíu mày, bị câu trả lời mơ hồ ấy làm cho lòng dạ bồn chồn.
Suy nghĩ hồi lâu vẫn không hiểu, cậu dứt khoát nằm xuống, úp mặt vào gối.
Thôi, cứ coi như anh vì muốn bảo vệ lòng tự trọng nên mới cố ý nói mập mờ như vậy.
Bạn trai kiêu ngạo quen rồi, có thể thông cảm được.
Biết đâu giờ này anh ấy đang trốn ở góc nào đó âm thầm buồn bã.
Người bạn trai kiêu ngạo ấy lúc này đang ở thư phòng gọi điện thoại.
Anh đã sắp xếp cho thuộc hạ tiếp cận “mục tiêu” nhiều ngày, để trước khi đưa Ôn Nghiên ra ngoài chơi thì bản thân có thể để lộ một vài sơ hở trông thật tự nhiên.
Mấy ngày trôi qua, kẻ địch quả nhiên đã “cắn câu”, đang chuẩn bị ra tay.
Câu cá thành công, Cố Lẫm Xuyên bắt đầu từng bước thu lưới.
Giọng nói của anh qua điện thoại vẫn lạnh lùng như thường, thậm chí còn có phần gấp gáp hơn.
Ôn Nghiên có chờ được hay không thì chưa biết, nhưng với anh thì việc này quả thật hơi khó chịu.
Vấn đề ở phương diện đó và “tình trạng tạm thời” hiện giờ của anh là cùng một nhịp. Dù có thật sự động thủ, cũng không thể ôm Ôn Nghiên suốt cả quá trình.
Anh thì không sao, nhưng sợ cậu chịu không nổi.
Lần đầu mà quá đau hay quá dữ dội, về sau sẽ khó mà tiếp tục.
Dù gì anh cũng sắp ba mươi, tính tình trầm ổn, tầm nhìn xa, nên không vội vàng chỉ để hưởng thụ nhất thời.
Dĩ nhiên, thỉnh thoảng anh cũng nghĩ đến việc để Ôn Nghiên “đáp lễ” bằng tay, nhưng cảm thấy để cậu dùng tay phục vụ một “người tạm thời bất tiện” thì vừa không thú vị, lại không thể tận hưởng trọn vẹn, chi bằng nhịn.
Anh thích cách trực tiếp hơn, và càng thiên về việc hoàn toàn chiếm hữu.
Dù sao… bạn trai anh đáng yêu đến vậy.
Vài ngày nay, Cố Lẫm Xuyên không định đến công ty, ở thư phòng xử lý xong đống bưu kiện Thư ký Triệu mang tới, còn những giấy tờ cần ký thì để mai.
Thư ký Triệu bất ngờ gọi điện, hỏi về lịch đi công tác Paris, để tiện liên hệ với ban tổ chức Tuần lễ Thời trang.
Cố Lẫm Xuyên khẽ nhíu mày.
Lẽ ra ngày 3 tháng 11 sẽ đi Paris, nhưng vì muốn đưa Ôn Nghiên ra ngoài chơi nên anh đã hoãn lại.
Hôm nay đã là mùng 9, khó trách Thư ký Triệu sốt ruột.
“Lùi lại một lần nữa.” Anh lạnh nhạt dặn dò.
Ngày mai Ôn Nghiên nhập học, ít nhất anh phải đợi cậu quen với trường một thời gian rồi mới rời đi — dù vậy vẫn chưa thấy yên tâm.
Lúc này đã 11 giờ, từ thư phòng bước ra không thấy Ôn Nghiên nên anh bèn vào phòng tìm.
Quả nhiên, cậu vẫn cuộn tròn trong chăn, ôm điện thoại cười khanh khách.
“Nhìn gì thế?” Giọng anh vang lên gần hơn.
Ôn Nghiên giật mình: “Sao anh xuất hiện đột ngột vậy?”
“Là em quá mải mê.” Anh ngồi xuống mép giường, chỉ vào điện thoại.
Ôn Nghiên “à” một tiếng, bỏ điện thoại xuống hỏi: “Anh xong việc rồi à?”
“Còn một chút nữa, chiều làm tiếp.” Anh tự nhiên nắm lấy tay cậu.
“Giờ vẫn chưa dậy nổi sao, bụng không đói à?”
Tuy đã thành người yêu, nhưng sinh hoạt hằng ngày của họ cũng không khác mấy so với trước.
Ôn Nghiên dùng tay còn lại xoa bụng:
“Vừa rồi thì không, nhưng anh vừa nói em lại thấy hơi đói.”
Cố Lẫm Xuyên bật cười, xoa nhẹ ngón tay cậu: “Đi rửa mặt.”
Cậu lập tức lăn xuống giường, rửa mặt xong còn về phòng thay bộ đồ ở nhà màu xám nhạt, với chất vải mềm mại, thoải mái.
Chú Chu đã chuẩn bị bữa trưa chu đáo.
Thấy hai người tay trong tay bước xuống, ông vui vẻ hẳn.
Bề ngoài tiên sinh và cậu chủ nhỏ trông không khác mấy so với trước, nhưng với người từng trải như ông thì sự khác biệt đã rất rõ ràng.
Như cách người trẻ bây giờ nói: ánh mắt họ nhìn nhau đã dính đầy tơ tình.
Hơn nữa vị tiên sinh kia, ngoài khóe môi và trên cổ đều có dấu răng… Ôi chao, vừa nhìn, ông lại đỏ cả mặt.
Ôn Nghiên nhìn sang chú Chu mới ý thức được “tác phẩm” của mình khiến người ta thẹn đến mức nào, vội vàng lấy băng cá nhân dán lên dấu trên cổ Cố Lẫm Xuyên. Phía trước bị cắn còn chưa kịp dán, thì hai bên cũng đã được dán kín.
Một miếng khác định dán lên môi Cố Lẫm Xuyên thì bị anh nắm tay lại.
“Ngay cả miệng cũng dán sao?” Cố Lẫm Xuyên dở khóc dở cười.
“Anh còn ăn cơm được không?”
Lúc này Ôn Nghiên mới nhận ra mình hơi quá đáng, buông tay “ừm” một tiếng, miễn cưỡng nhượng bộ: “Vậy ăn xong hãy dán.”
“Đến mức vậy sao?” Cố Lẫm Xuyên nhịn không được hỏi.
Trong nhà ngoài hai người thì chỉ có chú Chu thấy được, hơn nữa chú Chu cũng đã nhìn thấy rồi, Cố Lẫm Xuyên cảm thấy không cần thiết phải che nữa.
Ôn Nghiên nhìn anh sâu xa, cứ như thể nếu anh không đồng ý thì giây tiếp theo sẽ nói “anh không thích em”.
Cố Lẫm Xuyên chịu thua, đành gật đầu đồng ý.
Cơm nước xong, Ôn Nghiên ngồi nghỉ ở phòng khách một lát, rồi tự tay dán cho Cố Lẫm Xuyên một miếng băng cá nhân nhỏ xíu.
Chú Chu lấy cho cậu loại rất nhỏ, chỉ bằng móng tay út, nhưng khi dán vẫn rất buồn cười, quan trọng nhất là… hơi xấu.
Cố Lẫm Xuyên nhìn vào gương, sắc mặt tối sầm lại.
“Thôi vậy,” Ôn Nghiên mặt mày khó tả.
“Vẫn là đừng dán thì hơn.”
Cậu nhíu mày, đưa tay gỡ xuống giúp anh, không chút phòng bị, liền bị Cố Lẫm Xuyên vòng tay ôm gọn vào lòng, đặt ngồi lên đùi.
Bên tai vang lên giọng điệu có vẻ không hài lòng của anh: “Có phải chê anh xấu không?”
“Không có.” Ôn Nghiên thề thốt phủ nhận.
Theo thói quen, cậu giãy nhẹ vài cái, nhưng nhớ ra thân phận bây giờ không giống trước, nên giãy được một nửa liền dừng lại.
Dù sao Cố Lẫm Xuyên cũng chẳng dễ buông ra, nên Ôn Nghiên dứt khoát lười biếng dựa hẳn vào lòng anh, cảm thấy rất thoải mái.
Cậu phủ nhận mà không có chút thành ý nào, Cố Lẫm Xuyên như trêu chọc, liếm nhẹ vành tai cậu.
Ôn Nghiên giật nảy mình, nửa bên mặt tê rần, che tai quay đầu: “Anh làm gì thế?”
“Anh phát hiện chỗ này của em rất nhạy cảm.” Cố Lẫm Xuyên ung dung hạ mắt.
Ôn Nghiên: “…”
Cậu lẩm bẩm: “Ai cần anh lo chứ.”
“Được thôi.” Cố Lẫm Xuyên hừ khẽ, siết tay ở eo cậu chặt hơn, rồi bế vào thang máy.
Ôn Nghiên: !!!
Cậu lập tức ngửi thấy mùi nguy hiểm, vừa duỗi chân vừa la lên: “Anh định làm gì?! Cố Lẫm Xuyên! Đặt em xuống!”
Anh không đáp lời.
Cửa thang máy từ từ khép lại, cằm cậu bị nâng lên, rồi bị anh cúi đầu chiếm lấy một nụ hôn bá đạo, ướt át đến nghẹt thở.
Ôn Nghiên lập tức ngoan hẳn, chân cũng mềm nhũn.
Trong không gian chật hẹp, chỉ có tiếng hôn quấn quýt. Cậu cảm giác như Cố Lẫm Xuyên muốn lấy hết không khí trong miệng mình.
Mãi đến khi thang máy “đinh” một tiếng, anh mới buông ra, cho cậu một cơ hội thở.
Ôn Nghiên nắm chặt áo anh, chóp mũi đỏ hồng, nhỏ giọng trách móc: “Anh thật nhỏ nhen.”
Chỉ là nói một câu thôi mà.
Cố Lẫm Xuyên nâng mắt, mỉm cười nhìn cậu, không đáp lời.
“Anh…” Ôn Nghiên trực giác thấy không ổn, nuốt nước bọt.
Quả nhiên, về phòng, cảm giác này liền được xác nhận.
Cậu lại bị anh hôn đến ngợp trời, thỉnh thoảng răng anh khẽ cắn vào môi, vừa đau vừa tê, lại khiến nụ hôn càng thêm kịch liệt.
Kết thúc, môi Ôn Nghiên vừa đỏ vừa sưng, thở gấp gáp, mặt đỏ bừng.
Cố Lẫm Xuyên vẫn chưa thỏa mãn, khẽ cắn thêm một cái.
Ôn Nghiên che miệng: “Anh làm gì vậy!”
“Có qua có lại.” Cố Lẫm Xuyên liếm nhẹ vết thương trên môi mình.
Vừa rồi hôn quá kịch liệt, trên môi anh cũng rớm máu, nhưng rất nhanh mùi máu đã bị vị ngọt trong miệng Ôn Nghiên át đi.
Cậu hừ nhẹ.
Anh cắn không mạnh, môi cậu cũng không bị rách, chỉ lẩm bẩm oán trách: “Lãnh cảm mà vẫn hôn quá mức.”
Nghĩ tới nghĩ lui, cậu cảm thấy chắc chỗ kia của anh… không được, nên có chút thương cảm.
Ôn Nghiên bỗng nhìn anh với ánh mắt thương xót khó nhận ra.
“Anh nghe thấy rồi.” Cố Lẫm Xuyên nhéo cằm cậu, nửa híp mắt, cúi xuống định hôn tiếp nhưng bị cậu lấy tay che kín.
“Làm gì?”
Anh không lùi lại, giọng rầu rĩ nhưng khóe môi cong cong.
Ôn Nghiên liếm môi, mặt đỏ bừng: “Không hôn nữa, em không nói anh thì thôi, để em chậm lại một chút.”
Lúc này anh mới mổ một cái vào lòng bàn tay cậu, chậm rãi lùi lại: “Bây giờ mới biết chậm rồi sao? Không phải tối qua em còn quấn lấy anh sao?”
“Cái gì chứ!” Ôn Nghiên bịt miệng anh, thẹn quá hóa giận: “Anh dùng từ có nghiêm túc một chút được không!”
Cố Lẫm Xuyên bật cười, một lúc sau mới dừng lại, lấy tay cậu xuống, dỗ dành: “Rồi rồi, anh sai rồi, không đùa nữa.”
Cậu hừ khẽ.
“Ngày mai khai giảng,” anh bỗng nói.
“Mai anh đưa em đi, sau đó chú Chu sẽ đưa đón mỗi ngày.”
Ôn Nghiên sững sờ: “Vậy còn anh?”
“Mấy ngày nay anh hơi bận nên không đi được.” Anh hôn nhẹ lên mặt cậu.
“Được chứ?”
Ôn Nghiên gật đầu, hứng thú hỏi: “Vậy hôm nay em có cần chuẩn bị gì không?”
“Anh lo hết rồi, em chỉ cần đi học thôi. Nếu muốn chuẩn bị…” Anh ngừng một chút.
“Trước tiên tìm lại trạng thái học đi?”
Cậu chớp mắt, tỏ ý đồng ý.
Anh dẫn cậu vào thư phòng, lấy mấy quyển sách toán, lý, hóa cùng giấy bút đưa cho: “Anh xử lý chút việc, em xem trước nhé.”
Ôn Nghiên ngoan ngoãn nhận lấy, ngồi trên thảm, mở ra lật xem.
Những kiến thức cơ bản lớp 10, 11 thì cậu nhớ lại được, nhưng khó hơn một chút là bí, cứ viết viết xóa xóa mới dần tiêu hóa.
Nửa buổi chiều trôi qua, anh rót nước cho cậu, tiện thể hỏi: “Thấy sao?”
“Cũng ổn… nhưng hóa học khó quá!” Cậu bò lên bàn, than thở.
Anh xoa xoa cổ cậu cho thả lỏng, nhẹ giọng dỗ dành: “Đừng vội, cứ từ từ.”
“Nhưng lớp 12 đã học được một thời gian rồi, em sợ theo không kịp…”
Cậu gãi đầu, rồi bỗng vòng tay ra sau cổ anh, kéo tay anh đang mát-xa cho mình, vòng lên đầu anh, cười lấy lòng: “Thầy Cố dạy em nhé?”
Bộ dạng vừa ngoan vừa đáng yêu.
Cố Lẫm Xuyên bật cười, nhéo má cậu, kéo để răng nanh nhỏ lộ rõ hơn.
“Gọi lại lần nữa.”
“Thầy Cố ơi~ thầy Cố ơi~” Cậu gọi vài tiếng, lắc lắc tay áo anh, nũng nịu: “Được không?”
“Được thôi.” Anh xoa đầu cậu.
“Chỗ nào không hiểu?”
Cậu đẩy sách qua, chỉ vào một chỗ.
Cố Lẫm Xuyên cúi đầu xem, ban đầu rất tự tin, nhưng càng xem càng nghiêm túc.
Vài phút trôi qua, anh vẫn đang đọc.
Ôn Nghiên bỗng nghĩ tới một khả năng, cẩn thận ngẩng mắt lên: “Thầy Cố… chẳng lẽ… cũng không biết sao?”
“Sao lại không?” Anh liếc cậu, ngẩng cằm lên:
“Lấy giấy bút lại đây, anh giảng cho.”
Ôn Nghiên lập tức phấn khởi: “Vâng!”
Anh giảng rất tỉ mỉ suốt mười phút, thấy giữa lông mày cậu dần giãn ra, khóe môi cũng nở nụ cười.
“Hiểu chưa?” Anh hỏi.
“Hiểu rồi! Thầy Cố giỏi quá!” Cậu vỗ tay, không quên khen ngợi.
Cố Lẫm Xuyên sắc mặt bình tĩnh, khẽ “ừ” một tiếng, ôm cậu vào lòng.
Trong lòng lại thầm nghĩ: Nguy hiểm thật. Xem ra phải học lại mấy cái này trước khi dạy tiếp.