Chương 11: Cơn Mưa Không Báo Trước

Sau Khi Bị Ác Quỷ Nhắm Tới

Chương 11: Cơn Mưa Không Báo Trước

Sau Khi Bị Ác Quỷ Nhắm Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trạch Hòa Sắc thường tự hỏi—có phải vì cậu quá yếu đuối nên Diêm Bồi Chu mới dễ dàng chen vào cuộc sống của mình?
Nửa tỉnh nửa mê, cậu nhớ lại cuộc đối đầu với Diêm Bồi Chu trước khi chìm vào giấc ngủ. Cậu im lặng, hắn cũng im lặng theo, cuối cùng ra sao thì Trạch Hòa Sắc cũng chẳng còn nhớ rõ. Tóm lại… cậu vẫn quá nhu nhược, ngay cả một cái tát cũng không dám ra tay thật sự.
Tỉnh dậy trong mơ màng, cậu phát hiện Diêm Bồi Chu đã ngồi bên giường từ lúc nào.
Thật kinh dị. Mở mắt ra đã thấy ma.
Trạch Hòa Sắc còn ngái ngủ, chỉ biết chớp mắt liên tục.
"Chào buổi sáng." Diêm Bồi Chu vẫy tay trước mặt cậu, như thể muốn kiểm tra xem cậu đã tỉnh hẳn chưa.
Sau một hồi nhìn thẳng vào đôi mắt con quỷ kia, Trạch Hòa Sắc cuối cùng cũng bật ra vài từ: "...Tôi không ổn lắm."
Đêm qua dồn dập chuyện bực bội, cậu ngủ muộn, giấc ngủ ngắn ngủi, dậy thì cổ đau nhức.
Nói là cậu rất không ổn thì đúng hơn.
"Cũng được, không ổn thì cứ không ổn." Diêm Bồi Chu chẳng phản bác, chỉ nhét vào tay cậu một lọ nhỏ bằng ngón tay cái.
Lọ thủy tinh lạnh buốt khiến Trạch Hòa Sắc giật mình. Mở tay ra, cậu thấy đó là một lọ kẹo ước, bên trong là những viên kẹo tinh thể lấp lánh.
Loại kẹo tiện lợi bán ở tiệm quen: lọ thủy tinh trong veo, lắc nhẹ là phát ra tiếng leng keng thánh thót. Ăn xong còn có thể tận dụng để đựng gói gia vị mì, khi luộc rau thì rắc một chút, tăng thêm mùi vị "hóa học".
Diêm Bồi Chu hào hứng giới thiệu: "Trên nhãn ghi là sao băng đường. Đẹp hơn cả mấy ngôi sao em vẽ trên thảm, lại còn nhiều cạnh hơn nữa."
Trạch Hòa Sắc nghi ngờ nhìn hắn: "Không phải anh ăn cắp đấy chứ?"
"Lượm được năm tệ dưới đất, tôi để lên quầy thanh toán rồi." Diêm Bồi Chu thản nhiên, "Xem ra hôm nay tôi đang may mắn."
"Vậy anh có muốn mua vé số không? Để tôi cào giúp."
Trạch Hòa Sắc mỉa mai. Cậu đã chấp nhận sự thật: từ con ma này chẳng thể mong được lời nói tử tế nào, nên quyết định phớt lờ.
Cậu bực mình: "Là tiệm dưới lầu à? Lần sau tôi đi sẽ trả tiền. Mà anh có xem giá chưa?"
Ý là ngầm thừa nhận sẽ còn "lần sau".
Diêm Bồi Chu khẽ thở phào, khó mà nhận ra.
Hắn phủi tay như gạt bụi vô hình: "Bốn tệ tám. Tôi còn đưa dư nữa, yên tâm đi."
Trạch Hòa Sắc không hỏi thêm về lọ kẹo. Cậu với tay lấy điện thoại trên đầu giường, nhưng khi mở khóa màn hình thì ngón tay dừng lại giữa không trung.
"Trông em không ổn lắm nhỉ." Diêm Bồi Chu nhận xét.
"Muốn ngủ tiếp không? Tôi sẽ không làm phiền."
Con quỷ hôm nay dịu dàng hơn thường lệ, không nói nhiều, còn quay người đóng cửa giúp cậu.
Trạch Hòa Sắc quay lại giường, ánh mắt lướt qua tủ đầu giường—một vật gì đó lạc lõng khiến cậu bật dậy ngay.
Là cuốn họa tập hôm qua cậu nổi hứng xé, giờ đã được Diêm Bồi Chu dán lại. Dán bằng băng dính giấy thường, vết dán thô sơ, nhìn là biết ngay.
Tủ cậu còn có keo sữa trắng mà.
Trạch Hòa Sắc nhìn quyển sách một lúc, rồi mở tin nhắn từ biên tập.
Trước khi ngủ, cậu đã nhắn cho tòa soạn rằng không tìm được bản lưu. Lúc đó mắt nặng trĩu, chưa kịp đợi hồi âm.
Giờ mới thấy, tình hình còn tốt hơn cậu tưởng.
Không hề bị trách móc hay sỉ nhục, Lục Lục chỉ trả lời "biết rồi", an ủi rằng bão rồi sẽ qua, dạo này chỉ là chửi nhiều hơn một chút.
— Nhịn một chút là xong, chẳng có gì to tát.
Dù đã đoán trước, Trạch Hòa Sắc vẫn không nhịn được mà mở phần bình luận dưới truyện của mình—như con chuột nhỏ len lỏi trong bóng tối, rình rập qua khe cửa để nhìn trộm thế giới.
Bình luận hỗn loạn, các chủ đề gây chiến bị hệ thống ẩn đi rồi lại xuất hiện đợt mới. Lướt mãi cậu mới thấy vài lời tử tế.
Một độc giả viết: "Dạo này thầy Bạch có vẻ không ổn lắm nhỉ?"
[Có gì đâu.] Trạch Hòa Sắc trả lời, kèm biểu tượng mặt cười.
Thấy câu trả lời quá sơ sài, cậu gõ thêm dòng dưới ba chấm:
[Gần đây hơi bận, tháng này cập nhật không đều. Chương tới sẽ không trễ nữa.]
Cậu không nói rằng tập tiếp theo… là tập kết thúc.
Tạm dừng cốt truyện cũng coi như xong, sau này bị chửi là "kết cẩu thả" thì cũng được—dù gì cậu cũng chẳng bận tâm.
Câu chuyện dừng lại thì mạng sống cậu cũng nên kết như pháo hoa—chỉ lóe sáng một khoảnh khắc.
Dòng chữ trên bia mộ có lẽ sẽ là:
"Nơi đây an nghỉ một người đã đánh mất tiếng nói. Từng hét lên giữa trời một lần ngắn ngủi, thích ngủ, ngủ mãi… và lười dậy. Nếu ai đi ngang qua, xin tặng tôi một bó hoa làm bằng không khí."
——Chúa ơi, nghe như trẻ trâu quá, thôi bỏ đi. Khắc chữ "bị giết" là đủ.
Thực ra, cũng chẳng cần lo xa thế. Cậu không định làm bia mộ, vừa tốn tiền vừa vô dụng, chẳng ai mang hoa đến. Hoa tặng online thì không tính.
Nghĩ kỹ, chết rồi mà vẫn có người nhớ tới còn đáng sợ hơn. Đi đường hoàng tuyền mà hắt hơi liên tục thì phiền lắm, phải chia "phồn hoa" âm phủ với ai? Chẳng lẽ là ác quỷ Diêm Bồi Chu?
Trạch Hòa Sắc không chịu nổi hình ảnh đó.
Sau khi dọn dẹp, cậu kéo một thùng giấy từ góc phòng khách, bỏ thêm vài tài liệu vào. Trong đó đủ thứ: sổ hộ khẩu, thẻ sinh viên, bản vẽ phác, giấy khen nhàu nát.
Hai tờ "Học sinh xuất sắc" vẫn còn nguyên vẹn, tên viết tay, mực chưa phai, để trên cùng.
Thì ra, cậu cũng từng là đứa trẻ thông minh.
Diêm Bồi Chu đi ngang, liếc nhìn: "Trước kia em giỏi ghê."
"Giờ em cũng giỏi, nhưng giỏi theo hướng khác rồi."
Từ học sinh ưu tú thành họa sĩ chất lượng cao được nền tảng xác nhận—hắn nghĩ đó là bước tiến khiến người khác ghen tị.
Nhưng Trạch Hòa Sắc lập tức mắng: "Giả dối."
Diêm Bồi Chu không hiểu, đành giơ tay đầu hàng rồi bỏ đi.
Chờ hắn khuất bóng, Trạch Hòa Sắc mới tự nhủ: "Mình sẽ không vì vài lời dễ nghe mà tự mãn đâu… đúng chứ?"
-------
Vài ngày sau, Trạch Hòa Sắc sống như sinh vật biển, ngày đêm đảo lộn, càng lúc càng ngủ nhiều.
Ban đầu Diêm Bồi Chu chỉ thấy cậu thay đổi giờ giấc, nhưng sau hai ba ngày, hắn nhận ra: so với lúc ban đầu miễn cưỡng chấp nhận trong nhà có ma, Trạch Hòa Sắc đã thay đổi quá nhiều.
Cậu vốn ít nói, giờ đến tiếng cũng chẳng còn. Mệt mỏi rã rời, không động đến cọ vẽ, cũng không còn chửi hắn.
Diêm Bồi Chu thậm chí bắt đầu… nhớ hình ảnh cũ của Trạch Hòa Sắc.
Tiếc thật, hắn còn muốn nghe cậu mắng thêm vài câu nữa.
Trạch Hòa Sắc có hai chiếc răng nanh, một trái một phải, đều tăm tắp. Vì ít khi mở miệng, chúng chỉ lộ ra khi cậu tức giận, há miệng gào.
Mắng càng dữ, răng nanh càng rõ. Dọa người thì có, dọa ma thì không. Diêm Bồi Chu lại thích nhìn lắm.
Nếu Trạch Hòa Sắc biết điều đó, chắc chắn sẽ chửi hắn là đồ M, đồ bệnh hoạn, đúng là thằng khốn.
Ngoài chờ bị mắng, ban ngày Diêm Bồi Chu còn có việc khác: tuần tra cầu thang, chọn hàng xóm để "viếng thăm" ngẫu nhiên, và từ hôm nay—hắn khôi phục thói quen cũ:
Tiếp tục quan sát một con người có tuyến lệ mong manh.
Gần đây, Trạch Hòa Sắc hay va vào tường khi đi. Đây là biểu hiện rõ rệt của sự mơ màng—cậu không nhìn đường, rồi lại đâm vào đúng chỗ hôm qua.
Thế mới thấy câu "không ai vấp ngã hai lần ở một chỗ" là lời ngụy biện trắng trợn.
Nước mắt tuôn ra vì đau, hòa vào tường, Diêm Bồi Chu đứng cạnh khen: "Em có thể cạnh tranh với thợ sơn rồi đấy."
Trạch Hòa Sắc chẳng buồn đáp, bước vào bếp rót nước.
Triệu chứng chán đời lại nổi lên, trong đầu cậu lại vang lên những câu như "muốn ngủ rồi không tỉnh lại nữa", "muốn buông xuôi tất cả". Tâm trí mờ mịt, nhưng giữa làn nước, khuôn mặt hoàn hảo của Diêm Bồi Chu bỗng hiện ra.
Hình ảnh ấy quá mãnh liệt, đột ngột khiến cậu phân tâm, những suy nghĩ u ám bị cuốn trôi sạch.
Đường nét Diêm Bồi Chu vẫn hoàn mỹ như thường, nhưng Trạch Hòa Sắc không hề muốn vẽ lại.
...Tôi ghét anh.
Thầm thì trong lòng, rồi cậu đổ cốc nước đi.
Thấy ngột ngạt, cậu đun lại ấm nước, tráng ấm ba bốn lần mới rót vào cốc. Diêm Bồi Chu đứng tựa tường sau lưng, dõi theo từng động tác.
Trạch Hòa Sắc không hiểu nổi chính mình.
Chắc chắn phong thủy tòa nhà này có vấn đề. Từ khi dọn vào, cậu như bị thứ gì bám lấy.
Oán giận vô cớ, buồn bã không nguyên do, và cả… con ma không mời mà đến.
Ai mà biết được? Cái thế giới khốn kiếp này.
-------
Đang dọn dở hòm đồ, cậu nhận được tin nhắn nhà mạng nhắc thanh toán cước.
Nhìn số dư đáng thương, Trạch Hòa Sắc đờ người, rồi đăng nhập tài khoản phụ, bật cửa hàng, nhận gấp một đơn vẽ.
Vài ngày không vẽ, cậu cầm bút còn lóng ngóng. May khách dễ tính, bản nháp gửi đi không cần chỉnh sửa.
Có thù lao, tay lại ngứa nghề, Trạch Hòa Sắc mở trang mới, tiếp tục phân cảnh cuối của truyện tranh dở dang.
Kịch bản đã thuộc lòng, cậu nhanh tay dựng nét, tô màu, chia sáng tối, dùng thước chọn vùng, liquify chỉnh hình, cuối cùng tinh chỉnh bối cảnh.
Hôm nay trạng thái khá ổn, cậu nhanh chóng hoàn thành phần lớn khung tranh.
Lỡ chọn sai cọ, đang định nhấn undo thì màn hình đột ngột tối sầm. Bấm nút khởi động cũng vô dụng, đèn nguồn tắt lịm.
Rắc. Máy tính lại hỏng.
Lẽ ra có thể lấy cớ này xin nghỉ đăng truyện, nhưng Trạch Hòa Sắc không làm vậy. Vì Lục Lục cứ nài nỉ, dù đang bị tố đạo tranh vẫn ngày ngày đòi bản mới, nói tạm nghỉ thì được nhưng phải có bản thảo dự trữ, còn gửi kèm biểu cảm mắt lấp lánh: "Em cũng muốn biết kết thúc mà."
Và còn cả Diêm Bồi Chu. Khi Trạch Hòa Sắc làm bộ muốn đập bảng vẽ, con ma kia lại nhìn cậu bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn tổn thương, giọng tiếc nuối: "Không vẽ nữa thật sao?"
Cậu không chịu nổi ánh mắt ấy.
Thôi được.
Trạch Hòa Sắc thừa nhận mình mềm lòng. Tiền vẫn phải trả, máy vẫn phải sửa.
Cậu ôm laptop nặng trịch vào balo, chuẩn bị xuống tầng. Diêm Bồi Chu tỏ ra tử tế, đoạn đường xuống cầu thang chủ động xách máy giúp.
------
Trung tâm bảo hành gần nhất cách hai cây số—"đi bộ thì xa, gọi xe thì phí". Trạch Hòa Sắc đạp xe chở theo máy tính, đến nơi thì mồ hôi ướt đẫm.
Diêm Bồi Chu theo kiểu gì cậu cũng mặc kệ. Khi cửa cảm ứng vang tiếng "hoan nghênh quý khách", cậu quay lại thì hắn đã chui tọt vào trong.
Cậu giao máy cho chủ tiệm kiểm tra, cô lễ tân rót trà mời, Diêm Bồi Chu đứng chờ cùng cậu trước quầy.
Trạch Hòa Sắc cúi đầu bóc da tay, không nhìn thẳng: "Chắc còn lâu. Anh không đi dạo chút à?"
"Thế còn em?" Diêm Bồi Chu hỏi lại, "Hiếm khi ra ngoài, máy tôi trông, sao em không đi dạo?"
Trạch Hòa Sắc im lặng.
Chủ tiệm không nghe được cuộc đối thoại kỳ lạ, thấy cậu từ vào đến giờ trầm lặng, bèn hỏi: "Cậu là sinh viên à? Sao phải vào tận trung tâm sửa? Ở đó không nhận à?"
Câu hỏi khiến Trạch Hòa Sắc lúng túng. Thay vì trả lời, cậu giả câm, cúi đầu lướt điện thoại, không khí càng ngượng ngập.
Nửa tiếng sau, nguyên nhân được xác định—ổ cứng hỏng. Nhưng thợ giỏi nhất hôm nay vắng mặt.
Chủ tiệm ngẩng đầu: "Để lại đây, mai quay lại lấy."
Trạch Hòa Sắc gật đầu, gõ vào điện thoại: "Phí sửa bao nhiêu?", rồi thêm: "Xin lỗi, tôi không nói được", đưa màn hình cho ông chú xem—lúc này ông ta mới biết cậu không câm vì nhút nhát.
Chi phí sửa chữa trong khả năng chi trả, Trạch Hòa Sắc cười cười, xác nhận giao dịch, rồi ra hiệu cho Diêm Bồi Chu theo sau, tránh để cửa tự động mở khiến người ta hoảng hốt tưởng có ma giữa ban ngày.
May là Diêm Bồi Chu chưa dám làm trò giữa chốn đông người.
Vừa ra khỏi cửa, bên trong đã vang lên tiếng bàn tán. Ông chủ và cô lễ tân có thêm đề tài mới:
"...Hóa ra là người câm. Tội nghiệp thật. Trẻ vậy mà không nói được, chắc khó xin việc lắm."
Diêm Bồi Chu nghe thấy, tâm trạng vui vẻ, huýt sáo: "Hai kẻ ngốc. Khi em vẽ đỉnh nhất, một ngày kiếm còn hơn cả tuần lương của họ ấy chứ?"
Trạch Hòa Sắc lập tức phản bác: "Nhưng họ sửa máy tính đâu phải ngày nào cũng bị chửi. Cũng chẳng ai gửi dao hay thư nguyền rủa cho họ."
Diêm Bồi Chu nhún vai: "Có nghề nào hoàn hảo đâu."
Trạch Hòa Sắc không đáp.
Gần giờ tan tầm, xe đạp công cộng quanh khu đã hết sạch. Cậu đành đi bộ, hy vọng tìm được xe ở giao lộ khác.
Nhưng hôm nay cậu quá xui—có lẽ vận may đã bị Diêm Bồi Chu hút sạch. Qua hai đèn đỏ, cậu chỉ thấy ba chiếc: một mất bàn đạp, hai cái không có khóa.
Trạch Hòa Sắc đành cam chịu, lê từng bước.
Trời tối dần, đèn đường bật sáng, cậu mệt nhoài, chân bước chậm lại.
Bỗng Diêm Bồi Chu nắm lấy tay cậu.
Bàn tay hắn to và ấm, dễ dàng bao bọc lấy tay cậu, kéo cậu bước nhanh hơn.
Trạch Hòa Sắc giật mình: "Anh làm gì vậy?!"
Diêm Bồi Chu cười khẽ, nhướng mày: "Không phải em bảo không đi nổi à?"
Nghĩ đến việc tiết kiệm sức, Trạch Hòa Sắc không rút tay ra.
Họ vẫn đi trên con đường cũ, chỉ là đổi vai—giờ người dẫn đầu là Diêm Bồi Chu.
Trạch Hòa Sắc bước theo nhịp hắn. Đèn đường chiếu xuống, hai cái bóng một trước một sau, tay trong tay. Cậu bước nhanh vài bước, bóng mình liền nhập vào bóng hắn, chồng lên nhau ngày càng nhiều.
Gió thổi, bóng lay động. Trạch Hòa Sắc bỗng mơ hồ: sự xuất hiện của Diêm Bồi Chu quá vô lý, người khác không thấy hắn—liệu hắn có phải là phần ý thức cậu tự tách ra để tự cứu mình?
Nếu vậy, thì "bản thân lý tưởng" này khác xa thực tế quá. Riêng chiều cao đã cách biệt đến mức giày độn cũng không bù kịp.
Trạch Hòa Sắc bị suy nghĩ của mình dọa sợ.
Qua ngã tư, quán cà phê đã đóng cửa, quán hải sản bắt đầu đông khách. Bên cạnh là quán karaoke, trước cửa tụ tập đủ kiểu nam nữ, Trạch Hòa Sắc chẳng bận tâm, tay nắm tay Diêm Bồi Chu, tay kia cầm điện thoại, lặng lẽ đi ngang.
Nhưng vẫn có người không để yên. Trong nhóm thanh niên, bỗng vang lên giọng nữ kinh ngạc:
"——Trạch Hòa Sắc?!"