22. Chương 22: Nụ Hôn Đầu Đời

Sau Khi Bị Ác Quỷ Nhắm Tới

Chương 22: Nụ Hôn Đầu Đời

Sau Khi Bị Ác Quỷ Nhắm Tới thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Trạch Hòa Sắc lướt lại dòng weibo nóng hổi ngày hôm trước, nhìn một hồi mà người cứ đờ ra.
Cậu vẫn còn bị ám ảnh. Cậu muốn nói điều gì đó với chính mình. Diêm Bồi Chu đã dạy dỗ cậu bao lâu nay, không thể nào lại chẳng có lấy một chút phản hồi tích cực.
Hắn luôn bảo cậu: muốn làm gì thì cứ làm. Nói thì dễ, khó là ở chỗ dám làm.
Trạch Hòa Sắc biết rõ trong tay mình còn giữ được gì.
Là một mảnh giấy cũ, kẹp trong cuốn tập phác họa xưa. Trên đó là những dòng chữ nguệch ngoạc đầy căm ghét kiểu “mày chết đi”, chính là bút tích của lũ bạn từng bắt nạt cậu năm xưa. Khi rút nó ra lần nữa, cậu gần như bật cười. Hồi đó, cậu cất giữ toàn thứ ác ý, còn những thứ quý giá nhất lại vứt bỏ không thương tiếc.
Không thể sai mãi như vậy được.
Cậu trân trọng từng độc giả đã đồng hành cùng mình suốt bao năm, những người đến tận hôm nay vẫn tin tưởng nhân cách của cậu. Có lẽ trong số đó, cũng có Diêm Bồi Chu.
Tấm giấy ấy được chụp lại và đăng lên weibo. Trạch Hòa Sắc đã chuẩn bị tinh thần đối diện với bão chỉ trích, thứ cậu từng sợ hãi nhất. Nhưng khi đọc kỹ, cậu mới phát hiện phần lớn bình luận đều là ủng hộ, là tin tưởng.
Thậm chí có cả những người bạn cũ từng đứng ngoài im lặng cũng lên tiếng minh oan, có người còn nhắn riêng xin lỗi, nói rằng khi đó không nên tiếp tay che giấu.
Trạch Hòa Sắc im lặng. Cậu thật sự không biết nên trả lời thế nào.
Người từng đăng bài bôi nhọ giờ đã lặng lẽ xóa bài, thậm chí xóa luôn tài khoản. Lục Lục cũng gửi tin nhắn lúc ấy:
[Không biết nên nói gì, nhưng thầy Bạch à, bọn em vẫn luôn đứng sau thầy.]
[Lần sau nếu lại gặp chuyện thị phi, nhớ báo bọn em một tiếng. Bên ban biên tập cũng có thể giúp được ít nhiều mà?]
Diêm Bồi Chu đứng cạnh, ngang nhiên liếc trộm màn hình, nhìn xong liền gật gù hài lòng:
"...Thế giới chưa chắc đã tốt hơn, nhưng em thì có thể."
Trạch Hòa Sắc trợn mắt nhìn hắn:
"Nói như thể anh hiểu hết mọi chuyện ấy nhỉ? Đồ quỷ tự luyến."
Buổi chiều, hai người ra ngoài, tình cờ gặp bà cụ hàng xóm dưới tầng. Trạch Hòa Sắc cứng người, chỉ gật đầu một cái rồi vội vã rụt rè chạy đi.
Vừa ra đến cửa chống trộm, Diêm Bồi Chu chạm nhẹ vào vai cậu:
"Em không định thử nhìn bà ấy thêm vài giây à? Bà già đó thay vài bộ răng giả rồi mà cũng chưa cắn được em đâu."
Trạch Hòa Sắc lắc đầu:
"Phiền lắm. Có khi người trong khu này đã đồn tôi kỳ dị rồi, người quá im lặng thì ai cũng ghét."
Diêm Bồi Chu nói:
"Trạch Hòa Sắc, thật ra em rất dễ khiến người ta thích."
Kể cả không phải người…
Câu sau hắn nuốt vào, không nói ra. Da mặt người mỏng, trêu quá đà là lại rụt vào vỏ. Diêm Bồi Chu biết lúc nào nên dừng lại.
"Những kẻ bắt nạt em là do mắt mù. Em cứ coi chúng như mấy cây cải trắng, sớm muộn gì cũng bị lợn ủi sạch. Đừng bận tâm mấy lời chua ngoa của chúng."
Trạch Hòa Sắc chớp mắt:
"Văn chương của anh thật sự không đáng khen."
Diêm Bồi Chu dứt khoát gạt phăng:
"...Thôi. Không bỏ chạy ngay tại chỗ thì đã đáng khen rồi."
Sau đó, hắn thật sự bắt đầu khen cậu — dù thời điểm có phần kỳ lạ.
Tối hôm đó, Trạch Hòa Sắc vẫn đứng trước gương đánh răng như mọi khi. Tay cậu chuyển động theo thói quen, đầu óc thì mơ màng, chợt nhớ ra: cũng từng có một lúc như thế này, cậu nhìn vào gương, và Diêm Bồi Chu trong gương cũng đang nhìn cậu.
Theo yêu cầu kiên quyết của cậu, giờ đây Diêm Bồi Chu không còn xuất hiện bất ngờ trong gương nữa. Hầu hết thời gian, hắn cũng nhớ gõ cửa — dường như đã thay đổi nhiều so với trước kia.
Vừa nghĩ đến đó, hắn đã xuất hiện thật.
Cửa không đóng, ác quỷ đứng ngoài nhà tắm, hỏi:
"Trạch Hòa Sắc, em có muốn nghe chuyện phiếm dưới lầu không?"
"Cặp đôi tầng ba kìa, dính chặt như keo. Đèn chưa tắt, mà đã… trong phòng ngủ rồi."
"— Rồi sao?"
Trạch Hòa Sắc nghi hoặc liếc hắn, định bảo hắn bớt xem mấy thứ đó đi, có liên quan gì đến mình đâu. Nhưng Diêm Bồi Chu chẳng cho cậu cơ hội phản ứng.
"Em không muốn thử à?" Hắn lẩm bẩm rồi lập tức tiến gần.
Phản xạ đầu tiên của Trạch Hòa Sắc là: chắc lại học được từ TV hay nhìn trộm ai đó? Nhưng tìm hiểu nguồn gốc cũng vô nghĩa, bởi chóp mũi Diêm Bồi Chu đã cọ nhẹ lên mũi cậu rồi.
Một cảm giác kỳ lạ.
Trạch Hòa Sắc không hay biết ánh mắt mình đã trợn to. Diêm Bồi Chu lùi lại nửa bước, vừa khéo quan sát rõ từng biến chuyển nhỏ trên khuôn mặt cậu.
Dễ thương quá — hắn lại nghĩ như vậy, không phải lần đầu.
Hắn đưa ngón tay chạm nhẹ môi dưới cậu, giọng dịu dàng dụ dỗ:
"Há miệng."
Trạch Hòa Sắc phản ứng chậm, không hiểu hắn định làm gì. Ban đầu còn mím chặt môi, nhưng theo lời hắn lại buông ra.
Cậu nhận ra mình đang nghe lời Diêm Bồi Chu một cách vô thức. Tư duy như bị hắn hút đi mất.
Nhưng cậu lại thấy… có chút thích cảm giác này. Không cần suy nghĩ đúng sai, chỉ cần làm theo lời hắn. Tệ lắm thì cũng chỉ bị con quỷ này nuốt chửng mà thôi. Dù gì thì hắn cũng đã có cơ hội đó từ lâu rồi.
Nửa giây sau, hai ngón tay Diêm Bồi Chu luồn vào miệng cậu, thô lỗ s* s**ng răng từ hàm trên xuống hàm dưới, đặc biệt chú ý đến răng nanh, cọ đi cọ lại vài lần.
Hắn bật cười: "Đánh rất sạch. Ngoan lắm."
Hai ngón tay dính đầy nước miếng rút ra, thay vào đó là một thứ khác — hơi lạnh.
Lúc này Trạch Hòa Sắc mới nhận ra: Diêm Bồi Chu đang hôn cậu.
Có vật gì mềm mại, linh hoạt, ấm áp đang thăm dò trong khoang miệng. Chiếc lưỡi ấy lướt khắp nơi, lưu luyến xoay vòng, tạm dừng một chỗ, rồi mới chịu rút ra.
— Ừm?
Khi mở mắt lại, Trạch Hòa Sắc không biết nên để lưỡi mình ở đâu. Dường như từng ngóc ngách trong miệng đều đã bị Diêm Bồi Chu “ghé thăm”, tràn ngập mùi vị của hắn.
Cậu có cảm giác khó tả, cứ như súc miệng cũng không thể xóa đi.
Diêm Bồi Chu chẳng hề biết xấu hổ, nhếch mép hỏi thẳng:
"Này, Trạch Hòa Sắc, bị hôn xong em thấy thế nào?"
Trạch Hòa Sắc quyết định phớt lờ, quay đầu không nhìn — nhưng lại phát hiện mình đang… hồi tưởng.
Chỉ cần Diêm Bồi Chu nói một câu, cậu như bị kéo trở lại khoảnh khắc ban nãy. Hắn vẫn đang chơi đùa trong miệng cậu, thử chỗ này, chọc chỗ kia, tò mò và hưng phấn từ đầu đến cuối.
Vòm họng cậu vốn rất nhạy cảm. Diêm Bồi Chu nhanh chóng phát hiện, liền tập trung tấn công đúng chỗ, khiến cậu bật ra những âm thanh khó chịu.
...Xấu hổ quá. Trạch Hòa Sắc không muốn thừa nhận rằng những âm thanh ấy lại phát ra từ chính miệng mình.
Cậu uống vội ngụm nước súc miệng, vừa bực vừa ngại:
"Đã bảo là tôi không biết mà."
Ác quỷ cười khẽ, nụ cười vừa lưu manh vừa gian xảo:
"Không nhớ à? Vậy thì làm lại lần nữa."
Thế là lối thoát cuối cùng cũng bị chính Trạch Hòa Sắc tự đóng lại. Vòi nước còn chưa kịp khóa, Diêm Bồi Chu đã dồn cậu vào góc tường, sát giá để đồ.
Gạch men lạnh buốt, dù có lớp áo phông ngăn cách, vẫn khiến cậu rùng mình. Diêm Bồi Chu thấy rõ phản ứng ấy.
Hắn dứt khoát vòng tay ôm chặt, ép sát vào. Luồng khí quen thuộc vẫn như trước — chỉ có trên người Diêm Bồi Chu mới có mùi đó.
Mùi của quỷ không đến nỗi khó chịu. Cậu giống như bị một con thú lớn đè ép vào tường, chỉ là đối phương chẳng có lớp lông mềm nào làm đệm, khiến cơ thể đau nhức. Sức mạnh của Diêm Bồi Chu quá khủng khiếp.
Trạch Hòa Sắc gần như sụp đổ. Dù cậu có đẩy thế nào, Diêm Bồi Chu vẫn không hề lay chuyển, thậm chí làm rơi cả chai sữa tắm xuống sàn. Rõ ràng cậu không kêu thành tiếng, nhưng lại cảm thấy giọng mình như đang khản đặc.
"— Vòi nước chưa khóa! Nước đang chảy! Một tấn tận hai đồng lận!"
Trạch Hòa Sắc gào thét trong lòng.
Diêm Bồi Chu giả vờ điếc, vẫn hôn cậu miệt mài, chẳng thèm quan tâm đến dòng nước đang bị lãng phí.
Con quỷ này chắc học vật lý dốt lắm, Trạch Hòa Sắc thầm mắng. Ai từng học "Hà Trung Thạch Thú"* hẳn đều hiểu, nếu hắn đầu thai làm người, thì cũng chỉ là học sinh đứng chót lớp.
*"Hà Trung Thạch Thú" (河中石兽) là một truyện ngụ ngôn thời nhà Thanh, do Tất Nguyên (毕沅) viết. Câu chuyện kể về việc người ta tìm lại một con thú bằng đá bị lũ cuốn trôi. Các học giả suy luận theo lý thuyết, nhưng đều thất bại. Cuối cùng, một ông lão chăn trâu nói: "Vật rơi ở đâu thì cứ tìm ở đó", và tìm được đúng chỗ. Truyện phê phán tư duy cứng nhắc, giáo điều.
Tiếng nước ào ào, đầu óc cậu vì thiếu oxy mà bắt đầu choáng váng. Một bên đau lòng, một bên lại thấy thứ gì đó kỳ lạ trỗi dậy — cảm giác thỏa mãn kỳ dị. Cậu không hiểu vì sao mọi chuyện lại đi đến nước này.
Thầy Bạch sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được thế nào là "bay bổng đến ngất xỉu". Diêm Bồi Chu hôn quá mãnh liệt, hút sạch lượng oxy cuối cùng trong cơ thể cậu. Cậu thực sự tưởng mình sắp chết ngạt.
Nhưng ngay trước khi ý thức hoàn toàn rời bỏ, Diêm Bồi Chu buông ra.
Không khí tràn vào, Trạch Hòa Sắc đưa tay ôm cổ, thở hổn hển, vẫn còn choáng váng.
Diêm Bồi Chu khóa vòi nước. Phòng tắm trở lại yên lặng. Cậu nhìn vào gương — tai đỏ bừng, mặt như bốc khói. Có phải cậu đang mộng xuân?
Diêm Bồi Chu vẫn cười:
"Ngay cả thở cũng không biết à?"
Không hiểu sao hắn còn cười được, trong khi cậu — vừa đánh răng xong — lại bị hắn hành hạ đến mức này, lại còn phải súc miệng thêm một lần nữa. Chưa kể tiền nước, Diêm Bồi Chu chắc chắn sẽ không thèm trả.
Trạch Hòa Sắc tức điên, trừng mắt nhìn hắn, chỉ hận không thể cắn cho con quỷ này một phát — vào môi, vào ngực, hay cổ cũng được.
Nhưng cậu chỉ dám nghĩ. Thứ bị cắn chặt trong miệng cậu vẫn chỉ là chiếc bàn chải đánh răng.
Diêm Bồi Chu xoa xoa môi, như đang suy nghĩ, rồi hỏi:
"Em thích không?"
"...Tôi không biết."
Trạch Hòa Sắc tránh ánh mắt hắn. Cậu hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào ánh mắt Diêm Bồi Chu — nóng rực, thiêu đốt, hoặc giống như kẻ săn mồi đang nhìn con mồi sa bẫy. Cậu không biết, cũng chẳng cần biết.
Nếu cậu thật sự hỏi lý do, Diêm Bồi Chu chắc chắn sẽ ngạo nghễ đáp:
"Tôi muốn hôn em. Thế thôi."
Trạch Hòa Sắc hiểu, trong tình cảnh này, mọi phản kháng đều vô nghĩa. Nên cậu không nói gì thêm.
-------
Dạo này, Diêm Bồi Chu rất kỳ lạ. Hết ôm lại hôn. Cậu cũng nhận ra cả hai là tồn tại đặc biệt với nhau, nhưng cảm giác vẫn còn lạ lẫm, chưa kịp thích nghi.
Con quỷ này nói nhiều đến đáng sợ, miệng cứ lải nhải không ngừng. Không hôn cậu thì lại bám dính không rời:
"...Trạch Hòa Sắc, em khác tất cả những con người tôi từng gặp."
"Lại lời vô nghĩa", Trạch Hòa Sắc nghĩ thầm. "Ai chẳng từng được dạy "mỗi người là một cá thể độc nhất vô nhị"?"
Nhưng Diêm Bồi Chu nói tiếp:
"Em của ngày hôm kia, hôm qua, và hôm nay đều khác nhau. Những thay đổi nhỏ nhặt: móng tay dài hơn, dễ vui vẻ hơn, không còn trốn tránh tôi nữa — tất cả đều rất thú vị."
"— Tôi muốn thấy thêm: em lúc bối rối, lúc đắc chí, khi thắng tôi và ánh mắt sáng rỡ lên, hay đơn giản là dáng vẻ mơ màng lúc đánh răng. ...Mỗi ngày tôi như đang khai quật một kho báu."
Hắn tự cười nhạo mình:
"Không nghiện mới lạ."
Rồi là một tiếng thở dài hiếm hoi:
"Tôi nghĩ, trong một thời gian rất dài sắp tới, tôi sẽ không rời khỏi em đâu."
Trạch Hòa Sắc im lặng nghe hắn nói hàng đống lời tự cho là đúng, lòng rối bời. Nụ hôn đầu đời bị cướp mất, nhưng cậu lại chẳng thấy tức giận thật sự.
Diêm Bồi Chu ngừng nói, không quấy rầy nữa, nhưng vẫn đứng đợi ngoài cửa — chờ một câu trả lời.
Trạch Hòa Sắc không thèm chấp con quỷ chưa học hết phổ cập giáo dục, cũng không biết trả lời thế nào mới là đúng. Nên thái độ cậu mơ hồ.
Cậu vo tròn mảnh giấy lau đã dùng, như trút giận, ném mạnh vào thùng rác:
"...Tùy anh. Tốt nhất là anh sớm chán mấy thứ mới mẻ này, rồi hoàn toàn hết hứng thú với tôi đi."
Nhưng cậu có thật sự nghĩ vậy không? Trạch Hòa Sắc bắt đầu không nhìn rõ lòng mình nữa. Cậu chỉ biết lúc này, mình cần phải trốn chạy.
Giá như cậu khóa cửa phòng tắm từ bên trong, để Diêm Bồi Chu biến đi thật xa. Cả hai đều cần bình tĩnh.
"Không giống đâu", Diêm Bồi Chu phủ định, "Từ lúc dọn vào đây, hứng thú của tôi với em chỉ tăng lên, không thể đột ngột biến mất được."
Thấy sắc mặt cậu khác lạ, Diêm Bồi Chu không dám ép thêm.
"Không làm phiền nữa."
Hắn giặt khăn mặt cho cậu, đưa tận tay, rồi bước ra ngoài.
Khăn ướt hạ nhiệt, Trạch Hòa Sắc lau mặt, cảm giác nóng trên da nhanh chóng dịu lại, nhưng trong người vẫn còn dư âm khó tả.
Ngay cả đến tối hôm sau, khi đang đứng cắt rau trước thớt, cậu vẫn không ngừng nhớ lại diễn biến kỳ lạ đêm hôm trước.
...Trên đời này, con quỷ đó đối xử với cậu là tốt nhất. Dùng mọi cách để giữ cậu sống, thích chọc ghẹo, thích nhìn cậu cứng họng, cười nhạo, trêu đùa. Miệng độc, nhưng trái tim lại rõ ràng ấm áp, luôn hướng về cậu.
Quỷ cũng có tim sao? Cậu từng nghe được tiếng tim hắn đập mà.
Rốt cuộc có phải cậu đang ảo tưởng không? Cậu cũng không biết. Có lẽ chỉ cần mổ ra xem là sẽ rõ.