Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một đợt biến động lạ lùng, giá cổ phiếu Hạ thị không hiểu vì sao lại trở lại bình thường. Mặc dù nguyên nhân cụ thể chưa bao giờ được công bố, nhưng vẫn có không ít cổ đông thỉnh thoảng vẫn nhắc đến chuyện này, cảm thấy sự bí ẩn của thị trường chứng khoán lên xuống là do những thông tin không minh bạch.
Người ngoài chỉ cho rằng đây là một đợt biến động của thị trường chứng khoán, nhưng người trong Hạ thị lại nhận ra những thay đổi. Mùa hè nóng bức cứ thế trôi qua, gió mát đầu thu cũng không thể xua tan được không khí căng thẳng trong công ty.
Hạ Thần Húc có vẻ trầm lắng hơn rất nhiều, tần suất báo cáo các hạng mục cũng giảm, nội dung cũng có vẻ trở lại bình thường, không tìm ra điểm bất thường nào. Nhưng không lâu sau khi kết thúc hội nghị tổng kết giữa năm, anh đã nộp đơn xin từ chức, gây chấn động không hề nhỏ.
Trước đó anh không hề thông báo trước với bất kỳ ai, ngay cả Hạ Lang Hành cũng chỉ biết được khi đơn từ chức đã nộp lên. Hạ Thần Vĩnh và Hạ Lang Ngôn thương lượng một lúc, tạm thời chưa phê duyệt đơn xin của anh.
"Thần Húc, tại sao đang yên đang lành lại đột nhiên muốn từ chức?"
"Mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một chút."
Hạ Thần Vĩnh biết anh không nói thật: "Vậy cũng có thể nghỉ đông, nghỉ đông không đủ, anh sẽ cho em nghỉ thêm, không cần phải từ chức."
Khóe miệng Hạ Thần Húc mỉm cười, như có thâm ý nhìn anh trai: "Sớm muộn gì em cũng phải từ chức, không phải sao?"
Sắc mặt Hạ Thần Vĩnh khẽ thay đổi, ngẫm nghĩ ý tứ trong lời nói của anh. Hạ Thần Húc vỗ vỗ tay vịn đứng lên: "Em đã quyết rồi, đơn sẽ không thu hồi. Hai người ký xong em sẽ tiến hành theo đúng quy trình, tránh làm chậm trễ người khác."
Tin đồn về việc Tần Ích San sắp thay thế anh đã râm ran trong công ty từ hai tháng trước, nhưng không ai từng ra mặt chính thức xác nhận. Thái độ khác thường của Hạ Thần Húc, chủ động nhường chỗ, động thái này khiến mọi người đều cảm thấy nghi hoặc.
Hạ Thần Vĩnh không thể hỏi ra lý do, Doãn Nhiễm đã thử qua, cũng không hỏi được điều gì cốt yếu. Hạ Lang Hành ngược lại chẳng bận tâm đến việc cuối cùng anh ta nghĩ gì, dù sao thì tự nguyện rời đi vẫn tốt hơn là bị người nhà ra tay đuổi ra.
Ông ấy dặn dò Hạ Thần Vĩnh: "Nếu như cuộc kiểm tra nội bộ kết thúc mà không có vấn đề lớn về nguyên tắc, thì cứ để nó rời đi một cách êm đẹp. Mặt khác, con cũng nói chuyện với chú Tần của con, rằng kế hoạch điều chuyển chức vụ Tần Ích San phải chờ thêm một thời gian nữa, để có một khoảng đệm, như vậy mọi người cũng dễ nhìn mặt nhau hơn."
"Vậy chuyện ra nước ngoài thì sao ạ?"
"Con cứ tiếp tục sắp xếp, chờ bàn giao ổn định xong rồi hẵng nói."
Ba tuần sau khi Hạ Thần Húc từ chức, bộ phận thương vụ đón chào quản lý bộ phận mới, quả nhiên là Tần Ích San, người đã được đồn đoán từ lâu. Đối với việc Tần Ích San thăng chức, phần lớn người trong công ty đều cảm thấy rất bình thường, chỉ có một số người trong văn phòng là bất bình thay cho Khương Nghiêm.
Khúc Lan và Lý Tiểu Nguyên không dám ở trong phòng nghỉ châm chọc, sợ bị đồng nghiệp khác thêm mắm dặm muối, gây thị phi cho Khương Nghiêm, nhưng cơn tức này thật sự khó nuốt trôi. Vì thế sau khi tan ca, hai người hẹn đi ăn lẩu, vừa ăn vừa mỉa mai.
"Dựa vào cái gì mà cứ nhất định phải là giám đốc Tần được lên chức chứ, xét về năng lực, xét về quan hệ, chủ nhiệm Khương của chúng ta kém chỗ nào?"
Khúc Lan thở dài: "Tiểu Nguyên, cô nói không sai, nhưng có tác dụng gì đâu, lần này chủ nhiệm Khương lại không thăng chức được."
Lý Tiểu Nguyên nhìn thấy Khương Nghiêm gần đây luôn trầm mặc, nhiều tâm sự hơn trước đây, cho rằng cô không vui vì chuyện này. Cô ấy nuốt miếng thịt cừu, cảm thấy bất bình thay cho Khương Nghiêm: "Cô nói xem chủ nhiệm có phải quá tốt tính hay không, không muốn tranh giành với người khác, nên thăng chức luôn không tới lượt cô ấy sao?"
"Ai mà biết được, cũng có thể là vì tránh bị nghi ngờ, sợ bị người khác nói là dựa vào quan hệ của Hạ tổng." Khúc Lan cũng không biết rốt cuộc là tại sao, nhưng cơ hội tốt như vậy không biết lần sau phải đến bao giờ.
Vị trí trưởng bộ phận quan trọng không phải lúc nào cũng có sẵn, còn phải có thành tích công tác xuất sắc từ một năm trước mới đủ tư cách cạnh tranh. Văn phòng là một bộ phận khó có thành tích lớn, những chuyện đấu thầu vi phạm kỷ luật như vậy chỉ cần xảy ra một lần là đủ rồi, nếu năm nào cũng có thì đó không phải thành tích mà là tội lỗi.
Bọn họ đồng loạt thở dài, không biết lần sau, Khương Nghiêm còn có cơ hội tốt như vậy hay không.
Cùng lúc đó, Khương Nghiêm cũng ăn cơm với Hứa Tri Dao trong căn hộ nhỏ của mình. Trước khi tan ca, cô đột nhiên nhận được điện thoại. Người đã đi công tác ở nước ngoài hơn một tháng vừa xuống máy bay đã hẹn cô gặp.
Khương Nghiêm chưa kịp nấu cơm, hai người cũng không để ý, mua một đống cơm hộp mang về vừa ăn vừa nói chuyện công việc.
"Vỏ bọc công ty mình đã giúp cậu chuẩn bị xong, thời gian trước, với giá cả thích hợp, mình cũng đã ủy thác cho một cơ quan mua một phần cổ phiếu cho cậu, nhưng ý nghĩa thực tế không lớn, tương đương với việc đã giúp cậu mở một tài khoản." Đáy mắt Hứa Tri Dao tràn đầy mệt mỏi, xem ra lần đi công tác này là liên tục với cường độ làm việc cao.
"Tiếp theo mình nên làm thế nào đây?"
"Từ chức, ra khỏi công ty của vợ cậu đi."
Khương Nghiêm kinh ngạc, trước đó chưa từng nghe Hứa Tri Dao nói đến: "Sao đột nhiên phải từ chức?"
"Cổ phiếu trong nước có thể ủy thác cho các tổ chức thao tác, trái phiếu nước ngoài mình đã sàng lọc qua, trong thời gian ngắn phải trả cho hai nhà kia, không chấp nhận chuyển nhượng gián tiếp, cho nên nhanh chóng thay cậu sắp xếp một vỏ bọc công ty mới."
Khương Nghiêm gật đầu tỏ vẻ hiểu, nhưng vẫn không rõ tại sao bây giờ phải từ chức.
Hứa Tri Dao trừng mắt nhìn cô: "Để tránh vi phạm quy định, cậu phải nghỉ việc mới mua. Lỡ đâu đến lúc đó điều tra kỹ phát hiện cậu vẫn đang làm việc mà lại mua cổ phiếu, cậu và Hạ Y Ninh lại có quan hệ như vậy, thì rất khó nói rằng cậu không phải đại diện cho ban quản lý lén mua lại."
Chính sách quản lý này Hứa Tri Dao biết rất rõ, cũng rất thạo. Nếu cô ấy đã suy nghĩ chu toàn, Khương Nghiêm làm theo là được. Chẳng qua cô phải nghĩ ra một lý do thích hợp, nếu không không thể giải thích rõ ràng.
"Việc này cậu không thể nói trước cho vợ cậu, bằng không về mặt thời gian vẫn là vi phạm một nửa quy định." Hứa Tri Dao sợ Khương Nghiêm không giữ được bí mật trước mặt Hạ Y Ninh, liên tục nhấn mạnh: "Nếu cậu muốn tốt cho cô ấy thì đừng nói cho cô ấy biết, nếu không đến lúc đó cô ấy sẽ biết mà không ngăn cản được."
"Mình biết rồi."
Khương Nghiêm trên đường về nhà vẫn luôn muốn tìm lý do thích hợp nhất, không ngờ ở cửa nhà lại gặp Hạ Y Ninh cũng vừa trở về. Đêm nay là buổi tiệc tiễn Tần Ích San do bộ phận quảng bá tổ chức, Hạ Y Ninh làm lãnh đạo bộ phận quảng bá không thể không tham dự.
Nàng uống chút rượu, hơi say nhìn Khương Nghiêm, hai người đã rất lâu không có trò chuyện nghiêm túc với nhau.
"Khương Nghiêm, tôi có chuyện muốn nói với em."
Khương Nghiêm khẽ nhíu mày, đỡ nàng chờ nàng thay giày, cũng không muốn nói chuyện sâu. Đơn từ chức đoán chừng hai ngày nữa sẽ phải nộp lên, cô không nghĩ ra nên giải thích với Hạ Y Ninh như thế nào.
"Hôm nay em có chút không thoải mái, hôm nào lại nói chuyện sau." Khương Nghiêm đỡ nàng đi đến phòng khách, bảo nàng từ từ ngồi xuống, cố gắng cười gượng rồi trở về phòng trước.
Hạ Y Ninh nghiêng đầu, nhìn bóng lưng Khương Nghiêm, cảm thấy cuộc sống mấy ngày nay rõ ràng không có gì thay đổi, nhưng khoảng cách giữa hai người lại giống như bị một bàn tay vô hình đẩy xa.
Hai ngày sau, Khương Nghiêm chính thức nộp đơn xin từ chức, cũng đột ngột và không thể cứu vãn như lúc Hạ Thần Húc từ chức trước đây. Việc này còn chưa kịp truyền tới các bộ phận khác đã gây chấn động trong văn phòng, Lý Tiểu Nguyên và Khúc Lan kinh ngạc trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Lý Tiểu Nguyên kéo Khúc Lan đến lối thoát hiểm, kích động đến mức nói năng lộn xộn: "Chủ nhiệm sẽ không tức giận mà bỏ đi chứ?"
"Đừng nói bậy, tôi cảm thấy không đến mức đó, tính tình cô ấy vẫn rất tốt."
Lý Tiểu Nguyên cũng rất muốn tin lời nói của Khúc Lan, nhưng lần từ chức này quá đột ngột, có thể nói là không hề có dấu hiệu báo trước. Ngoại trừ chuyện Tần Ích San thăng chức, thật khó nghĩ ra lý do khác.
Bọn họ không dám trực tiếp đi hỏi Khương Nghiêm, hai ngày nay Khương Nghiêm cũng rất bận. Ngoại trừ xử lý công việc như thường lệ, cô còn phải đi nói chuyện với cấp cao và cả bộ phận nhân sự, có thể thấy mọi người đều không hề chuẩn bị tâm lý cho quyết định của cô.
Hạ Y Ninh vừa họp xong, thì nhận được điện thoại của Hạ Lang Ngôn: "Ninh Ninh, sáng nay Khương Nghiêm chính thức nộp đơn từ chức. Chuyện lớn như vậy, sao con không nói trước với ba một tiếng?"
Hạ Lang Ngôn trầm giọng, mặc dù giọng điệu bình tĩnh, nhưng nghe ra có vẻ không vui lắm.
Nhưng Hạ Y Ninh không để ý đến thái độ của ba, nàng kinh ngạc với nội dung điện thoại: "Khương Nghiêm từ chức?" Nàng ngây người một lát, mới nói: "Cô ấy chưa từng đề cập với con."
Lần này Hạ Lang Ngôn càng bất ngờ hơn: "Con bé chưa từng nói?"
Hạ Y Ninh suy nghĩ một chút: "Ba, bây giờ con đến phòng làm việc của ba."
Chờ Hạ Y Ninh từ văn phòng Hạ Lang Ngôn đi ra, nàng trực tiếp đến văn phòng muốn tìm Khương Nghiêm để hỏi một chút, lại được Khúc Lan cho biết Khương Nghiêm đã được bộ phận nhân sự gọi đi.
Hạ Y Ninh ngồi ở trước bàn làm việc của Khương Nghiêm chờ cô, Khúc Lan rót cho nàng ly trà, không dám thoải mái đáp lời như mọi khi, dù sao sắc mặt Hạ tổng nhìn qua có vẻ không tốt lắm.
Đợi gần nửa tiếng Khương Nghiêm mới trở về, vừa vào thấy Hạ Y Ninh, bước chân liền khựng lại một chút.
"Sao chị đột nhiên lại tới đây?"
Ánh mắt Hạ Y Ninh từ lúc cô vào cửa liền rơi thẳng vào người cô, theo dõi mãi cho đến khi cô ngồi trở lại vị trí: "Em nói xem?"
Khương Nghiêm ra vẻ phiền não xoa xoa trán: "Vừa bị bên nhân sự hỏi han một trận, chị để em từ từ đã."
Hạ Y Ninh bóp chặt cái ly, dù đã không còn cảm nhận được nhiệt độ, nhưng vẫn khiến đầu ngón tay nàng nóng lên.
"Em thật sự nộp đơn từ chức?"
Khương Nghiêm vẫn luôn dọn dẹp mặt bàn, khẽ gật đầu: "Đúng vậy."
"Tại sao?"
Đơn từ chức nàng đã xem ở văn phòng Hạ Lang Ngôn, nhưng lý do trên đó nàng không tin.
Khương Nghiêm cất kỹ tài liệu, ngước mắt nhìn nàng, trong mắt lộ ra vài phần bất đắc dĩ: "Em thật sự cảm thấy làm việc ở công ty không thích hợp với em cho lắm. Em có sở thích khác, muốn dành thời gian và sức lực cho những phương diện khác."
Hạ Y Ninh suy nghĩ một chút, hỏi cô: "Em dự định đi vẽ tranh?"
Khương Nghiêm miễn cưỡng thừa nhận: "Đúng vậy, không phải chị vẫn luôn cổ vũ em tập trung nghiêm túc vào sở thích đó sao?"
Hạ Y Ninh không bỏ cuộc, nàng gõ vào thành ly, cân nhắc rồi mở miệng: "Còn nguyên nhân nào khác không?"
Khương Nghiêm không muốn nói dối nàng, nhưng trước mắt lại không thể không bịa ra lý do để giấu giếm. Nhưng Hạ Y Ninh hỏi càng nhiều, cô lại phải nói dối càng nhiều, điều này khiến Khương Nghiêm rất khó chịu.
"Còn có thể có lý do gì khác?"
Nhìn Khương Nghiêm cố gắng nặn ra nụ cười, Hạ Y Ninh càng cảm thấy suy đoán của mình có thể là đúng.
"Có phải em để ý việc vị trí quản lý bộ phận thương vụ của em bị bỏ qua không?"
Khương Nghiêm chưa từng chủ động truy hỏi việc này, bất kể là tin đồn hay thông báo chính thức, Khương Nghiêm đều tỏ ra không quan tâm. Hạ Y Ninh luôn cảm thấy Khương Nghiêm đột nhiên muốn từ chức ít nhiều cũng có chút liên quan đến việc này, nhưng chung quy là nàng đã không xử lý tốt chuyện này.
"Nếu như trong lòng em có vướng mắc, chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp tháo gỡ được không?"
Lần này Hạ Y Ninh không dám dễ dàng nói chờ cuối năm nàng bắt đầu tiếp quản, sẽ có vị trí trống của các bộ phận khác, nàng sợ nói quá sớm lại khiến Khương Nghiêm vui mừng vô ích một phen. Nhưng nàng lại không muốn Khương Nghiêm rời đi nên định tháo gỡ hiểu lầm này trước.
Khương Nghiêm ôn hòa mỉm cười, giống như thường ngày, Hạ Y Ninh cũng bật cười.
Nhưng giây tiếp theo, thái độ Khương Nghiêm lại kiên quyết: "Em không xúc động, em thật sự muốn đi."
Hạ Y Ninh ngạc nhiên, thấy Khương Nghiêm kiên quyết như vậy, nàng đành chủ động lùi một bước: "Buổi tối chúng ta về nhà rồi nói chuyện, không làm chậm trễ công việc của em nữa."
Nhưng buổi tối sau khi về nhà, Khương Nghiêm cũng tỏ thái độ không muốn nói nhiều. Hạ Y Ninh mấy lần nhắc đến đề tài này đều bị Khương Nghiêm chuyển hướng, Khương Nghiêm nhẹ nhàng từ chối khiến nàng dù muốn tức giận cũng không tìm được lý do.
Hạ Y Ninh nghiêm túc suy nghĩ một đêm, nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc. Có lẽ trong khoảng thời gian này bận rộn đề phòng Hạ Thần Húc và lôi kéo nhà họ Tần, nàng thật sự đã xem nhẹ Khương Nghiêm. Nhưng vị trí quản lý bộ phận thương vụ là do Tần Thế Hiền chỉ định, Hạ Y Ninh không còn lựa chọn nào khác. Chuyện cho tới bây giờ, điều nàng có thể làm để bù đắp cũng chỉ là giải thích rõ ràng toàn bộ quá trình.
Chờ nàng nghĩ kỹ những từ ngữ cần nói, lại luyện tập trước vài lần, trời đã sắp hừng đông. Nàng chợp mắt được hơn hai tiếng, muốn nói rõ ràng trước bữa sáng.
Khi nghe thấy động tĩnh mở cửa phòng đối diện, nàng cũng nhanh chóng cầm điện thoại ra cửa. Vừa vặn gặp Khương Nghiêm, Hạ Y Ninh đang định mở miệng chào hỏi, đột nhiên nhận được điện thoại.
Đầu bên kia điện thoại ngắn gọn mấy câu, khiến sắc mặt Hạ Y Ninh hoàn toàn thay đổi: "Cái gì? Tôi lập tức tới ngay!"
Nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Khương Nghiêm, Hạ Y Ninh nắm lấy cổ tay cô, hít sâu một hơi để ổn định tinh thần: "Ba tôi và bác cả bị đưa đi điều tra rồi."
Buổi sáng trước khi thị trường chứng khoán bắt đầu phiên giao dịch, các cổ đông đột nhiên nhìn thấy thông báo cổ phiếu Hạ thị tạm thời ngừng giao dịch, thu hút rất nhiều sự chú ý của thị trường.