Sau Khi Bị Bắt Ở Rể Tôi Lên Như Diều Gặp Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Nghiêm vừa tạm biệt Giản Quân xong, đã quay người gọi điện thoại ngay cho Hạ Y Ninh. Mặc dù hôm nay trên đường mang theo bản kế hoạch đến, cô đã khá chắc chắn có thể thuyết phục đối phương, nhưng sau khi thật sự thành công vẫn có chút phấn khích nho nhỏ, muốn chia sẻ với Hạ Y Ninh trước tiên.
Hạ Y Ninh vừa họp xong, đang dựa theo ý kiến Hằng Nghi để sửa đổi phương án. Nàng vừa ra khỏi phòng họp vừa nhấn mạnh với cấp dưới: "Nhớ kỹ phải làm nổi bật những điểm đã bàn trong cuộc họp, phương án gửi đi nhất định phải khiến Hằng Nghi cảm thấy chúng ta đã nắm bắt được yêu cầu của họ."
"Tôi biết rồi, Hạ tổng. Trước khi gửi đi sẽ đưa cô xem lại một lần."
Lúc Khương Nghiêm gọi điện thoại đến, Hạ Y Ninh vừa trở lại văn phòng, còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe điện thoại ngay.
"Hôm nay nói chuyện thế nào?"
"Đương nhiên rất thuận lợi."
Hạ Y Ninh rót cho mình ly nước. Vừa rồi họp nói không ngừng, giờ cổ họng nàng bắt đầu khô rát: "Giản Quân từ khi nào lại dễ nói chuyện đến thế?"
Trải qua lần hợp tác trước đây, Hạ Y Ninh có ấn tượng sâu sắc, Giản Quân không phải là người dễ dàng bị dao động chỉ qua vài câu nói.
"Vậy còn phải là phương án quảng bá của chị làm tốt mới khiến em có đủ tự tin như vậy chứ."
Lời khen ngợi này của Hạ Y Ninh ngược lại là xứng đáng, bởi để quảng bá cho Công Chúa Mèo, sau khi tan ca nàng đã dành toàn bộ thời gian để nghiên cứu kỹ lưỡng toàn bộ nội dung của Công Chúa Mèo từ đầu đến cuối một lần.
Với nền tảng vững chắc và đội ngũ tâm phúc do nàng đích thân chỉ đạo, lúc đội ngũ viết phương án cụ thể thì đã có hướng đi rõ ràng. Dù vậy, nàng vẫn sửa chữa nhiều lần, chăm chút từng chi tiết nhỏ.
Không thể không nói, đây quả thật là đãi ngộ chỉ dành cho khách hàng VIP đặc biệt mới có.
"Tối nay có muốn ăn mừng một chút không?"
Khương Nghiêm nhìn đồng hồ, còn sớm hơn giờ Hạ Y Ninh tan ca: "Hôm nay không tăng ca sao?"
"Vừa mới hoàn tất phương án mới của Hằng Nghi, chắc là có thể tan ca đúng giờ."
Khương Nghiêm nghe ra ý muốn chúc mừng của nàng, khẽ cong môi: "Vậy đến lúc đó em đi đón chị tan làm."
Lúc này, Lý Tiểu Nguyên vừa lúc cầm một phần tài liệu đến tìm nàng, Hạ Y Ninh giơ tay ra hiệu cho cô ấy đợi một lát: "Chị phải hoàn thành công việc, nếu không thì không tan làm đúng giờ được."
"Ừ, được."
Trước khi cúp điện thoại, Hạ Y Ninh đột nhiên khẽ gọi cô một tiếng: "Khương Nghiêm."
"Hả?"
Hạ Y Ninh xoay ghế ngồi, nhìn ra ngoài cửa sổ, hôn nhẹ vào micro một cái: "Cảm ơn em."
Đầu bên kia truyền đến giọng cười khẽ của Khương Nghiêm. Hạ Y Ninh hít vào, lấy lại vẻ nghiêm túc: "Chị phải tiếp tục làm việc."
Cúp điện thoại xong nàng quay lại, Lý Tiểu Nguyên lúc này mới đi vào, trên mặt có nụ cười nhẹ. Hạ Y Ninh không biết có phải do chột dạ hay không, đành phải tập trung vào tài liệu cô ấy đưa tới.
"Đây là mấy hạng mục đấu thầu quảng bá khá lớn của thành ủy nửa cuối năm, cũng đều mở cửa cho xí nghiệp tư nhân tham gia đấu thầu. Hạ tổng, cô sàng lọc một chút, xem chúng ta nên tham gia cái nào."
Hạ Y Ninh quét mắt khái quát tên mấy hạng mục lớn: "Chỉ có thể tham gia một hạng mục đấu thầu sao?"
"Theo nguyên tắc là không quá ba dự án, nhưng bởi vì cạnh tranh rất khốc liệt, yêu cầu về năng lực đối với công ty trúng thầu cũng khá cao, cho nên tập trung sức lực vào 1-2 dự án là tối ưu nhất."
"Được, tôi sẽ xem kỹ. Khi nào phải đưa ra quyết định cuối cùng?"
Lý Tiểu Nguyên biết gần đây nàng bận rộn không ngừng, hiểu ý nói: "Thực ra cũng không quá gấp, trước cuối tháng sau quyết định là được. Nhưng bởi vì hạng mục có liên quan đến thị ủy, có vai trò hỗ trợ rất lớn cho sự phát triển tiếp theo của công ty, nên cần lên kế hoạch sớm."
Trong mắt Hạ Y Ninh hiện lên sự tán thưởng: "Tiểu Nguyên, trước kia ở Hạ Thị hình như cô không chủ động và tích cực như vậy."
"Trước kia chủ yếu là ổn định, hơn nữa ở phương diện nghiệp vụ cũng không phát huy được nhiều. Hiện tại tôi đã suy xét cẩn thận, dù có trẻ hơn nữa cũng không lăn lộn được mấy năm, lúc khủng hoảng thật sự đến mà một chút năng lực phòng bị để chống đỡ cũng không có mới thật sự đáng sợ."
"Xem ra việc Hạ Thị gây dựng lại cũng không phải tất cả đều là chuyện xấu." Mấy ngày nay, Hạ Y Ninh không thể tránh khỏi việc đề cập đến chuyện này trong nhiều trường hợp, chủ động hay bị động. Hiện tại nàng cũng chỉ có thể từ đó tìm thấy chút an ủi cho bản thân.
Lý Tiểu Nguyên không còn gò bó như trước: "Có khổ có ngọt, chúng ta cùng nhau tìm thấy niềm vui trong gian khó."
**
Khương Nghiêm và Hạ Y Ninh nói chuyện điện thoại xong, một mình cô ngại trở về. Vừa lúc bụng có chút đói, cô đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua một phần lẩu Oden, tiện thể xem lượng tiêu thụ sản phẩm bán thành phẩm của cửa hàng cũ như thế nào.
Lúc tính tiền, cô thuận miệng hỏi nhân viên thu ngân: "Gần đây sản phẩm của cửa hàng cũ sao cảm thấy không được đầy đủ như trước vậy?"
"À, chủ cửa hàng không nhập thêm hàng nữa."
"Tại sao?"
Khoảng thời gian này ít khách, nhân viên thu ngân thấy Khương Nghiêm thanh toán xong còn chưa đi cũng không chê cô phiền.
"Tôi cũng không biết nguyên nhân, thực ra lượng tiêu thụ vẫn rất tốt, có vài khách hàng mỗi lần đến cũng chỉ mua nhãn hiệu này. Có thể là do giá thành đắt, hoặc có nhãn hiệu mới cạnh tranh."
Khương Nghiêm biết hỏi thăm thêm cũng không ra được nhiều thông tin thực tế hơn từ cô ấy. Cô cầm lẩu Oden lại đi vòng ra khu tủ lạnh nhìn kỹ lại một lần nữa.
Sản phẩm của cửa hàng cũ vẫn được đặt ở vị trí tương đối nổi bật, đây là quy định lúc trước khi ký kết hiệp nghị tiêu thụ. Nhưng hàng hóa không được đầy đủ, bày biện cũng hơi lộn xộn, không thể thu hút được khách hàng mới.
Từ sau khi Giản Quân tiến hành đầu tư, cửa hàng cũ đã có nhà máy sản xuất bán thành phẩm thuộc về mình, chất lượng ổn định, sản lượng cũng không cần lo lắng. Nhưng thị trường dù sao cũng sẽ có lúc chững lại, tựa như series Công Chúa Mèo, đầu năm nay luôn thích thử nghiệm, thường có chút đột phá.
Nhưng bất kỳ sự nghiệp nào một khi làm lớn, tiến vào giai đoạn vận hành tốc độ cao sẽ không thể ung dung đối phó với sự nuông chiều tùy ý của khách hàng như trước đây nữa. Khương Nghiêm ngồi trong xe suy nghĩ một hồi lâu, chờ cô ném cái ly lẩu Oden vào thùng rác, trong lòng cô đã biết rõ sản phẩm của cửa hàng cũ cần phải có sự đột phá.
Trước khi đi đón Hạ Y Ninh, cô đúng lúc nhìn thấy ngã tư có người bán hoa. Không phải ngày lễ đặc biệt, nhưng hình như đối với hai người họ lại có ý nghĩa khác. Khương Nghiêm dừng xe mua hết số hoa.
Cô đỗ xe dưới lầu công ty Hạ Y Ninh, không ngờ người đầu tiên cô gặp lại là Khúc Lan và Lý Tiểu Nguyên.
Hai người nhìn thấy cô còn vui vẻ hơn cả khi gặp khách hàng lớn: "Chủ nhiệm Khương! Cô tới đón Hạ tổng tan làm sao?"
Hai người này thay đổi công ty, thay đổi chức vụ, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ thì không hề thay đổi.
"Môi trường mới có thích nghi được không?"
Lý Tiểu Nguyên gấp gáp trả lời: "Đúng là không chê vào đâu được, thích mê luôn! Thì ra làm chuyện mình thích lại còn có thể thú vị đến vậy."
Khúc Lan cười đẩy cô ấy: "Làm quá rồi đấy."
Hai người lại xô đẩy nhau một hồi, Khương Nghiêm nhìn thấy Hạ Y Ninh từ trong cao ốc đi ra.
"Thôi không làm lỡ cuộc hẹn của hai người nữa, hôm nào hẹn đi ăn nhé."
Hạ Y Ninh vừa đi ra đã nhìn thấy Khương Nghiêm. Dù lúc đầu nàng đang nói chuyện với Khúc Lan và Lý Tiểu Nguyên, nhưng sau khi hai người họ rời đi, Khương Nghiêm vẫn tựa vào xe mà không tiến lại gần. Điều này cũng bình thường, nhưng không giống với thói quen thường ngày của Khương Nghiêm.
"Trên xe có bảo bối, phải trông chừng sao?"
Hạ Y Ninh đến gần, liếc nhìn cửa sổ xe, chỗ ngồi trống không, chẳng có gì đặc biệt.
Khương Nghiêm nhìn ra sự tò mò trong mắt nàng, cố nhịn cười: "Đúng là thứ tốt, nhưng không ở đây."
Hạ Y Ninh lại càng tò mò: "Khương Nghiêm, em đừng làm chị mất hứng, nói nhanh đi."
"Chị chắc chắn muốn biết ngay bây giờ sao?"
Cô càng làm thế, Hạ Y Ninh lại càng tò mò.
"Đúng vậy, chẳng lẽ em còn giấu ở chỗ khác?"
"À, vậy thì không, em cứ nghĩ chị không thích nhận quà ở nơi công cộng thế này."
Quà? Hạ Y Ninh bị Khương Nghiêm dẫn nàng đi vòng qua đuôi xe, nhìn thấy vị trí này, trong đầu nàng chợt lóe lên một linh cảm.
Không đợi nàng cẩn thận suy nghĩ, Khương Nghiêm đã mở nắp cốp xe ra, nhét đầy hoa hồng ở cốp xe, thật sự khiến Hạ Y Ninh kinh ngạc đến sững sờ.
"Em..."
"Trên đường thấy hoa tươi quá, nên mua thôi."
Giọng Khương Nghiêm nghe cứ như thể cô đang nói với nàng rằng trên đường tan làm gặp người bán rau, nhìn thấy rau vừa hái dưới đất, rất tươi ngon vậy.
Thật kỳ lạ, rất lâu về trước Khương Nghiêm hình như cũng từng tặng hoa khoa trương như thế. Lúc ấy nàng quay đầu bước đi, sợ bị mọi người vây xem. Trong lòng không hề xúc động, ngược lại còn cảm thấy đó là một gánh nặng, muốn nói lời nặng nề lại sợ làm tổn thương cô, nhưng dù nhấn mạnh nhiều lần cũng không cách nào khiến Khương Nghiêm hiểu được thái độ của mình.
Nhưng hiện tại, Hạ Y Ninh ngoại trừ sự rung động, trong lòng nàng chỉ còn lại một tia ngọt ngào đang lan tỏa. Tan làm, những người đi ngang qua dần dần tụ tập lại, có cả người của Hạ Thị lẫn các công ty khác trong cùng tòa nhà, nhưng điều này cũng không tạo thành áp lực cho Hạ Y Ninh.
Khương Nghiêm thoáng nhìn xung quanh, những người hiếu kỳ vây xem ngày càng nhiều, nhẹ giọng nhắc nhở: "Chị có muốn đổi sang chỗ khác để ngắm kỹ hơn không?"
Hạ Y Ninh lấy điện thoại ra chụp vài tấm mới bình tĩnh nói: "Ừ, chụp ảnh lưu lại đã, lát nữa chị sẽ kiểm tra chi tiết."
Chờ hai người bình tĩnh lái xe rời đi, những người vây xem vẫn còn đang bàn tán về xe hoa hồng kia.
"Hình như là Khương Nghiêm và Hạ Y Ninh thì phải? Lúc trước tôi đã thấy ảnh hai cô ấy cãi nhau, chắc không sai đâu."
"Đừng hình như, công ty mới của Hạ Y Ninh ở tầng 26, không lẽ giờ anh vẫn không biết sao?"
"Tôi chịu thua rồi đấy, đúng là một bộ phim truyền hình cẩu huyết về tình yêu hào môn thất thường. Lúc khó khăn thì cãi nhau ly hôn, khi cuộc sống tái sinh lại lãng mạn, thật sự là tính toán giỏi."
"Tôi thấy anh là không ăn được nho nên chê nho xanh thôi. Hai vợ chồng cãi nhau rất bình thường, nhà anh mà phát lương trễ một tháng chưa chắc đã yên ổn, người ta khi đó gặp phải mấy chục tỷ nợ nần, vi phạm hợp đồng, áp lực lớn thì tâm trạng không tốt cũng là chuyện bình thường mà?"
Hạ Y Ninh ngồi trên xe còn đang nhớ lại một xe hoa hồng, giả vờ lướt điện thoại di động thực ra là đang xem ảnh vừa rồi. Đối với những lời bàn tán xì xào tự cho là đúng kia nàng không hề hay biết, sự ngọt ngào trong lòng nàng vẫn cứ dâng trào.
"Nghĩ xem tối nay ăn gì chưa?"
Hạ Y Ninh nhìn người đang lái xe một cách nghiêm túc: "Em quyết định đi, chị đều ổn cả."
"Thật sao?"
Hạ Y Ninh dừng một chút, khẽ nói thêm vào: "Đừng ăn đồ nặng mùi là được rồi."
Nàng vẫn không quen với cảm giác quần áo bị ám mùi nồng nặc, có lúc đi xã giao về nàng sẽ ghét đến mức phải thay giày ngay ở cửa rồi cởi bộ đồ ra, thế cho nên trong tủ quần áo ở cửa còn treo sẵn quần áo mặc ở nhà của nàng.
Khương Nghiêm cùng nàng đi ăn đồ Nhật. Vài ly rượu trắng vào bụng, cộng thêm tâm trạng thoải mái, Hạ Y Ninh trước khi lên xe lại đi vòng ra xem hoa hồng.
Khương Nghiêm ôm eo nàng, cười nói: "Nếu không phải đang ăn cơm cùng chị, em còn tưởng chị say rồi đấy."
Hạ Y Ninh nhìn cô thật sâu, rồi kéo cô trở lại ghế lái: "Lát nữa em sẽ biết chị có say hay không."
Khương Nghiêm luôn cảm thấy ý tứ lời nói này của nàng không chỉ dừng lại ở nghĩa đen. Chờ cô dừng xe ở trong sân, rốt cuộc cũng hiểu rõ một tầng ý tứ khác là cái gì.
Hạ Y Ninh cũng không vội xuống xe. Sau khi tháo dây an toàn, nàng nghiêng người lại gần, rất hào phóng hôn Khương Nghiêm một cái: "Cảm ơn hoa của em."
Khương Nghiêm buồn cười nhìn nàng, hai má ửng đỏ, nhưng tửu lượng của nàng đúng là không say.
"Chỉ có hoa mới được khen thưởng sao?"
"Đương nhiên là không, phương án quảng bá phần thưởng lớn hơn, phải xem em có lấy được không."
Giọng nàng nhỏ dần, khoảng cách lúc gần lúc xa, tay lại không an phận.
Khương Nghiêm hô hấp nhanh hơn, cùng nàng hôn nhau cuồng nhiệt trong xe.
Hạ Y Ninh nhân lúc nụ hôn dài kết thúc, nàng ghé vào tai cô thì thầm như mèo làm nũng: "Chị muốn ở đây."