Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Đối Đầu Và Lời Thổ Lộ
Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Chân vừa dứt lời, cả văn phòng chìm vào tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Nhịp thở của Trình Lang dồn dập, tay nắm chặt, sắc mặt đã nói lên tất cả.
Thật ra có những chuyện không thể chối cãi.
Một lời nói dối kéo theo cả chuỗi dối trá, Trình Lang không ngốc đến mức trực tiếp thừa nhận, nên cô ta chỉ nói:
"Dự án thuốc thử Z không có gì đáng nói.
Mỗi một giai đoạn tôi đều tham gia.
Thực tế không hề có hành vi chiếm đoạt thành quả nghiên cứu khoa học của người khác."
Lời này......
Phó viện trưởng Vinh: "Vậy là cô thừa nhận thuốc thử Z do Tống Chân sáng tạo ra sao?"
Trình Lang không chần chừ nửa giây mà phản bác ngay, "Không hẳn vậy ạ.
Thật ra dự án năm đó là tâm huyết của cả ba người bọn cháu.
Nếu Tống Chân đã muốn khởi tố cháu, vậy cứ để tòa án phán xử."
Trong giới học thuật và các viện nghiên cứu khoa học, việc xác định người sáng lập dự án đều có những tiêu chuẩn và quy trình đánh giá riêng.
Trình Lang có thể nói như vậy chứng tỏ cô ta có hiểu biết về phương diện này.
Chắc hẳn với phán quyết của tòa án, kết quả sẽ không trở thành vết nhơ của giới học thuật, khiến phó viện trưởng Vinh phần nào yên tâm, nhưng đồng thời ông cũng có cảm giác là lạ.
Lập tức quay sang Trình Lang xác nhận: "Cô Tống cũng không phải là nhà nghiên cứu tệ.
Hiện tại, dự án đã được nâng cấp, quốc gia quy định các dự án cấp S cần loại bỏ phòng thí nghiệm phụ.
Tiến sĩ Trình, cô có muốn tiếp nhận nhân viên từ phòng thí nghiệm phụ không...?"
"Cháu chưa nghĩ tới chuyện đó." Không đợi phó viện trưởng nói hết câu, Trình Lang đã ngắt lời.
Trình Lang: "Hai năm trước, nhân viên phòng thí nghiệm đều là những người ưu tú được tuyển chọn từ khắp nơi trong nước, họ còn là Alpha cấp cao, tư duy nhạy bén.
Cháu nghĩ Beta sẽ không theo kịp."
Tả Điềm nghe xong cực kỳ không vui: "Trình Lang, cô đang kỳ thị Beta sao?"
"Tôi chỉ muốn mọi việc rõ ràng.
Hơn nữa, tôi cũng không nghĩ vì hai bên sáp nhập mà làm chậm tiến độ dự án..."
Tả Điềm trừng mắt nhìn Trình Lang, giống hệt lần đầu cô gặp cô ta.
Trình Lang không sợ, nhưng trong tầm mắt cô ta, Tống Chân vẫn ngồi im, thậm chí không thèm liếc nhìn cô ta một cái.
Đợi khi căn phòng lần thứ hai trở nên yên tĩnh, Tống Chân mới quay sang phó viện trưởng Vinh, đâu ra đấy cất lời.
"Phó viện trưởng Vinh, bác cũng nghe rồi đấy ạ.
Tiến sĩ Trình từ chối tiếp nhận chúng cháu.
Vậy nên, cháu mới đến viện nghiên cứu khoa học để xin thành lập tổ nhóm nghiên cứu thuốc thử Z thứ hai.
Với các thành viên khác, cháu cần xác nhận lại thật chính xác, sau đó cháu sẽ trình lên bác."
"Ở phiên tòa khởi tố, cháu cũng sẽ kiên trì đến cùng."
Phó viện trưởng Vinh nhìn hai bên, thấy Trình Lang và Tống Chân không ai chịu nhường bước, cuối cùng đành gật đầu đồng tình.
Tống Chân nói thêm mấy câu với phó viện trưởng Vinh rồi cùng Tả Điềm đứng dậy rời đi.
Từ khi vào cửa, Trình Lang đã luôn đứng, phó viện trưởng Vinh bảo cô ta ngồi, cô ta cũng không ngồi, sắc mặt xanh mét đứng nghe toàn bộ sự việc.
Mà từ đầu đến lúc rời khỏi, Tống Chân cũng chưa từng đoái hoài đến Trình Lang.
Khi lướt qua nhau, Trình Lang cắn răng, chắc như đinh đóng cột nói: "Em tố cáo với nội dung đó, chắc chắn không thể thành lập án."
Hàng mi dài của Tống Chân hơi rũ, vẫn không nói một lời, bước chân đều đều cùng Tả Điềm rời đi.
Thái độ hoàn toàn coi thường Trình Lang!
Trình Lang chỉ cảm thấy có điều gì đó không ổn, trong lòng không ngừng tan vỡ, như có ai đang véo vào da thịt, nhịp đập trên trán nhảy thình thịch...
*
Về phía Tả Điềm và Tống Chân, hai người vừa bước chân ra khỏi cửa khoa Tuyến Tố, lúc này Tả Điềm mới dám bộc lộ nỗi lo: "Chân Chân, cậu muốn tố cáo, tớ cảm thấy..."
"Cảm thấy chúng ta sẽ thua kiện sao?"
Tả Điềm lặng im, nhưng đó cũng là một kiểu trả lời.
Vẻ mặt Tống Chân vẫn còn chút nhợt nhạt, cô chỉ cười: "Tớ cũng cảm thấy rất khó thắng."
"Nhưng dụng ý của tớ không phải là thắng kiện.
Chính là..."
Được Tống Chân nhắc khéo như vậy, một người làm nghiên cứu khoa học như Tả Điềm làm sao có thể không hiểu, lập tức xua tay ý bảo Tống Chân không nên nói nhiều.
Dừng một chút, Tả Điềm nhớ ra mình còn chuyện khác muốn hỏi: "Vậy là, cậu và Trình Lang, là..."
Hôm nọ, bọn họ cùng nhau đề xuất phương pháp xử lý chuyện phòng thí nghiệm.
Hai ngày vừa qua, Tống Chân bận thu thập tài liệu, hai người cũng không gặp nhau, sự việc đã nói vẫn chưa triển khai.
Hiện giờ, Tả Điềm bất ngờ nhắc đến... Tống Chân thở dài, đưa tay nhéo trán.
Trầm mặc vài giây, Tống Chân lại nói: "Thật ra, nếu không có chuyện của Trúc Nghi, thì trong hai ngày vừa qua tớ cũng đang muốn đi tìm cậu.
Nếu cậu đã hỏi, chọn ngày chi bằng chọn ngay ngày..."
"Khoan đã, chọn địa điểm khác đi.
Hôm nay chúng ta sẽ tâm sự."
*
Màn đêm tĩnh mịch, Tống Chân trở về nhà muộn hơn Trúc Tuế.
Tống Chân đã đi uống rượu.
Không uống say, Tống Chân vào nhà cũng không đọc tài liệu, liền bật một khúc nhạc trên ghế sofa, yên lặng lắng nghe.
Ban đầu Trúc Tuế còn phân vân không biết có nên đi xem cô ấy không...
Trúc Tuế không chắc liệu vào lúc này, Tống Chân có muốn cô xuất hiện ở đó không...
Cô đành đợi ở thư phòng, tiện thể giúp Tống Chân hoàn thành đơn xin thành lập tổ nhóm thứ hai và văn bản khởi tố Trình Lang. Xong xuôi, cô ấy mới đi ra ngoài, bắt gặp Tống Chân đang nghiêng người, nhắm mắt, dựa vào ghế sofa, có vẻ sắp chìm vào giấc ngủ.
Hiếm lắm Tống Chân mới có một tối không phải làm việc, Trúc Tuế dùng pheromone của mình để giúp cô ngủ ngon hơn.
Trúc Tuế bước đến bế Tống Chân lên, đưa cô đến giường phòng ngủ.
Lúc đắp chăn, Tống Chân như tỉnh dậy, mở to đôi mắt ướt át nhìn Trúc Tuế, nhìn chăm chú đến mức khiến lòng Trúc Tuế không yên...
Tống Chân say rượu, mỉm cười, thấp giọng nói: "Bạn tốt, cậu nói đúng, con người thật sự vẫn luôn như vậy.
Đều là do trước nay mắt tớ có vấn đề nên mới không thấy rõ cách làm người của cô ta ra sao?"
Hỏi xong, tươi cười biến mất, bĩu môi, cuộn tròn người lại, dường như đang chịu ủy khuất.
Trúc Tuế hiếm lắm mới có cơ hội chứng kiến bộ dạng này của cô, cảm xúc cũng bị ảnh hưởng bởi giọng điệu của cô.
Thở hắt ra một hơi, Trúc Tuế lẩm bẩm: "Chị..."
Nửa câu sau lại không nói ra lời.
Cuối cùng, Trúc Tuế cúi người đắp lại góc chăn thật ngay ngắn cho Tống Chân, duỗi tay chạm lên gương mặt cô, cảm nhận thấy khô ráo mới tắt đèn, động tác tay chân nhẹ nhàng từ từ rời đi, khẽ đóng cửa.
*
Lợi dụng tình hình thuận lợi, Tống Chân đồng thời trình lên viện nghiên cứu khoa học hai vấn đề: "Xin" và "Khởi tố".
Trúc Nghi là con dâu của phó viện trưởng Vinh.
Hầu như, bên phó viện trưởng Vinh không làm cho quá trình bị phức tạp, tóm lại, chỉ cần văn bản vừa đưa ra đã được đồng ý.
Người khác thì phải chờ mười ngày, nửa tháng, Tống Chân lại được duyệt cấp tốc một cách phá lệ.
Vì vậy, các loại tài liệu cần chuẩn bị cũng nhiều không kém, làm cô bận đến tối mắt tối mũi.
Tuy rằng đảm nhiệm chức vụ trưởng khoa của khoa Tuyến Tố, nhưng Trúc Tuế lại không phải là nhân viên nghiên cứu, càng không tham gia vào việc ở phòng thí nghiệm của Trình Lang.
Cô chỉ làm những công việc quen thuộc của khoa, khi Trúc Tuế nhàn rỗi sẽ tiện tay giúp Tống Chân sửa lại tài liệu.
Không xem thì không biết, vừa nhìn vào đã khiến Trúc Tuế kinh ngạc.
"Dự án và mô hình ban đầu đều do chị đề xuất.
Vậy tại sao lúc trước chị không tự mình để tên là người sáng lập ra nó mà lại nhường cho Trình Lang?"
Tống Chân nói có sách mách có chứng: "Ban đầu không nghĩ đơn vị quân y sẽ coi trọng nó như vậy.
Tiếp theo... Nói ra có lẽ người ta sẽ khinh bỉ tôi, bởi vì Trình Lang là Alpha, dự án để tên của cô ta, so với hai đứa Beta như chúng tôi, càng được đơn vị quân y để tâm, có các loại ưu đãi.
Vì vậy..."
Trúc Tuế đã hiểu, khi đó đơn vị quân y đã có định hướng ưu tiên tài nguyên cho việc sáng lập dự án về phía Alpha và Omega.
Tống Chân chuẩn bị chu đáo, phó viện trưởng Vinh xét duyệt nhanh chóng, mọi việc được đưa lên tòa án quân sự một cách thần tốc, không hề chậm trễ nửa khắc.
Không phải đợi lâu, liền xác định được ngày mở phiên tòa tố tụng.
Tòa án thẩm vấn đương nhiên yêu cầu cán bộ cấp cao của viện nghiên cứu khoa học tham gia.
Vì thế Tống Chân trình lên viện nghiên cứu khoa học yêu cầu "Xin", tự nhiên được đẩy đến phán quyết cuối cùng.
Mọi việc nằm trong dự tính của Tống Chân, cũng rất hợp ý cô.
Đêm trước ngày phiên tòa mở ra, đã lâu rồi Tống Chân mới lại bị mất ngủ.
Trúc Tuế đang ngồi ở mép giường, phóng thích tin tức tố, nhìn Tống Chân lăn qua lộn lại, khẽ thở dài một tiếng.
Ánh đèn mờ, nhưng giọng nói của Trúc Tuế lại rất rõ ràng: "Chị không ngủ được sao?"
Tống Chân thẹn thùng: "Cứ nghĩ đến việc ngày mai mở phiên tòa..."
Tiếp đó, Trúc Tuế cúi đầu lại gần, kề mũi gần lưng cô ấy, ngửi thử.
Thoáng chốc, cả người Tống Chân cứng đờ.
"Thảo nào.
Có lẽ, kỳ mẫn cảm đã qua rồi."
Kỳ mẫn cảm qua đi, không dễ dàng phát ra tin tức tố, cũng sẽ không còn độ mẫn cảm với tin tức tố của Alpha.
Do đó, Trúc Tuế như thường lệ phát ra tin tức tố, đại khái... cũng không đủ khả năng trấn an.
Trúc Tuế dứt lời, Tống Chân cũng ngẩn ra, sờ sau cổ, tự ý thức được: "Thật sự đã qua rồi."
"Vâng."
Bất quá, khi mới phân hóa đã bị đánh dấu, kỳ mẫn cảm qua đi, nói không chừng ngày nào đó, giai đoạn động tình mãnh liệt sẽ đến...
Trong lòng Trúc Tuế thầm nghĩ, nhưng không dám nói ra.
Đồng hồ tích tắc trôi đi, Tống Chân vẫn chưa ngủ được, Trúc Tuế thở dài, buông quyển sách trên tay xuống.
Ngay sau đó, dưới ánh đèn đầu giường hiu hắt, Tống Chân đang buồn bã quấn chăn, bất ngờ bị ôm vào lòng.
Tống Chân ngây ngẩn, hô hấp ngưng lại, chớp mắt một cái, ngửi thấy phảng phất hương vị pheromone của Trúc Tuế.
Hơi thở bạc hà mát lạnh, kèm theo cái lạnh nguyên thủy, không hề khiến người ta chán ghét, mà ngược lại, khiến cô cảm thấy thật thích.
Cũng có lẽ do vết đánh dấu ở gáy, khiến cô càng có cảm giác yêu thích.
"Chị đừng nhúc nhích.
Cứ để yên như vậy." Trúc Tuế ghé sát tai cô, nhỏ giọng nói: "Pheromone của em là cấp S, không thể phóng thích toàn bộ.
Bằng không, dù có máy điều hòa, nhưng hàng xóm xung quanh cũng sẽ thấy không thoải mái..."
Khi nói chuyện, hơi nóng phả lên vành tai Tống Chân, làm mặt cô đỏ ửng.
"Thật ra, em còn có chuyện này vẫn luôn không tìm được thời gian nói với chị..." Tự hỏi một chốc, Trúc Tuế nói tiếp.
Hương bạc hà bao quanh, Tống Chân bắt đầu có cảm giác buồn ngủ, giọng nói cũng mềm mại hơn: "Cô nói đi."
Trúc Tuế nói thẳng: "Em chỉ là cảm thấy hơi không đúng.
Hôm ấy, em đem áo khoác... Sau đó, chị họ của em ngửi thấy mùi hương tin tức tố của em, chị ấy lập tức hỏi quan hệ của hai chúng ta."
Tống Chân nghe xong liền giật mình, tỉnh táo tức thì.
Tống Chân cảm nhận thấy Trúc Tuế đang thu cánh tay lại, cô bị ôm chặt hơn.
Môi của người kia như có như không cọ qua vành tai cô, mềm nhẹ thì thầm: "Yên tâm, em không đề cập tới chuyện chúng ta đã kết hôn.
Em nói..."
Mùi bạc hà nồng đậm quanh quẩn chui vào tai làm cho Tống Chân thấy hơi ngứa: "Nói chị là bạn gái của em."