41. Chương 41: Tin vui bất ngờ

Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa dứt lời, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Hơi thở của Bố Tống trở nên nặng nề, bàn tay đang nắm chặt tay nắm cửa siết lại.
Tống Chân lo lắng, nhưng nhìn thoáng qua Trúc Tuế, nàng lại nghĩ thầm từ trước đến nay Trúc Tuế làm việc gì cũng rất có tính bảo đảm. Nếu cô ấy nói Bố Tống đã uống thuốc thì chắc chắn là đã uống, không có vấn đề gì đâu.
Nhưng có điều, Tống Chân không biết lúc bản thân đang suy nghĩ vấn đề này thì Trúc Tuế vẫn còn sợ hãi trong lòng. May mắn là cô đã đưa thuốc cho Bố Tống uống xong mới để ông tới tìm Tống Chân. Nếu không uống mà trực tiếp chứng kiến cảnh này, Bố Tống sẽ xảy ra chuyện gì khó nói trước được điều gì.
Mọi người đều im lặng, Trúc Tuế nhỏ giọng hỏi: "Chú Tống, chú không sao chứ?"
Đó cũng chính là điều Tống Chân đang lo lắng.
Vẻ mặt Bố Tống trở nên phức tạp, sau một lúc lâu, ông thở dài một hơi, trong nháy mắt đã hiểu ra được rất nhiều điều còn mơ hồ.
"Không sao, vẫn ổn." Trong giọng nói có một nỗi bất lực khó tả.
Trúc Tuế cười gượng: "Vậy, nếu đã có Cô Tống ở đây, khụ... Con cũng xin phép không nán lại nữa."
Dừng một chút, bất chấp bầu không khí ngượng ngùng, cô vẫn bình tĩnh nói: "Con nghĩ mọi người ở đây còn có chút chuyện muốn nói. Mọi người cứ nói đi, con đi xuống lấy xe. Cô Tống, Chú Tống, con xách vali của chú xuống trước chờ hai người."
Trước giờ Trúc Tuế vẫn luôn rất cẩn thận, cô biết bản thân trong mắt mọi người ở đây là người ngoài, ở lại không chỉ khiến mọi người khó xử, mà Bố Tống cũng sẽ có vài chuyện không tiện mở miệng. Chuyện đã đến nước này rồi... Ngoài sự khâm phục dành cho Tống Chân, Trúc Tuế cũng sẵn lòng tạo không gian riêng để nàng có thể giải quyết mọi chuyện tiếp theo.
Quả nhiên, Trúc Tuế vừa đi, Bố Tống nhẹ nhàng thở phào.
Trong lúc thở phào nhẹ nhõm, ông cũng chợt nghĩ đến một chi tiết: "Chẳng trách mấy lần con đi đi về về đều do Tuế Tuế lái xe, mà không phải con và Lang Lang cùng đến."
Nếu như đã ly hôn, tình cảm đã không còn, vậy thì mọi chuyện đều hợp lý.
Hơn nữa, trước đây chỉ cần mỗi lần Bố Tống lo lắng cho Tống Chân, Tống Chân sẽ không ngừng ca ngợi Trình Lang, nói rằng cho dù Mẹ Trình nói gì thì Trình Lang cũng sẽ bảo vệ nàng bênh vực nàng. Nhưng lần này nàng lại không nói lấy một lời. Bố Tống còn tưởng là Mẹ Trình lén Trình Lang gây áp lực lên Tống Chân, hóa ra... Hóa ra là như vậy, ông đã nhận ra quá muộn!
"Bố, con..." Tống Chân vừa nói được hai chữ, Mẹ Trình đứng sau lưng cuối cùng cũng hoàn hồn trở lại.
Những đả kích liên tiếp khiến Mẹ Trình trở nên kích động: "Nói rõ ràng đi, cái gì mà ngoại tình với không ngoại tình. Tôi biết rõ Lang Lang nhà tôi nhất, từ nhỏ nó đã thích con, tôi bảo nó đừng cưới con mà nó cứ nhất quyết muốn kết hôn với con, vì con nó đã làm rất nhiều chuyện. Con đừng có lừa tôi, làm sao có thể, đây đâu phải chuyện có thể nói bậy bạ..."
Tống Chân cười lạnh: "Con tận mắt chứng kiến, lẽ nào còn có thể là giả được sao?"
Mẹ Trình ngẩn ra: "Vậy, vậy lỡ đâu là hiểu lầm..."
Đến bà cũng không thể tin mấy lời mình nói, nhưng bà lại càng không tin Trình Lang sẽ ngoại tình. Nếu so sánh hai điều này, thì chuyện khó tin kia lại có vẻ thuyết phục hơn đối với bà. Mẹ Trình suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: "Đúng vậy, lỡ đâu là hiểu lầm thì sao, hai đứa cũng chưa giải thích rõ ràng với nhau..."
"Mẹ!" Trình Lang đau đầu như búa bổ, không nhịn được mà cắt ngang lời.
Lông mày nhíu chặt, Trình Lang không chịu nổi nữa: "Mẹ làm ơn đừng khiến con khó xử thêm nữa được không, con xin mẹ đấy!"
"Con nói vậy là có ý gì?"
Trước ý tứ sâu xa trong lời ngăn cản của Trình Lang, Mẹ Trình sững sờ. Bà không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ đến.
Bố Tống chế nhạo, vạch trần một cách tàn nhẫn: "Trương Lan, bà càng sống càng lú lẫn. Lời này còn có thể có ý gì nữa? Rõ ràng là chuyện Chân Chân nói đều là sự thật, con gái bà đang bảo bà đừng ngụy biện nữa, rất mất mặt, rất xấu hổ!"
"Tôi, nó... Sao có thể!" Mẹ Trình tức giận giậm chân, bà đi vài bước đến trước mặt Trình Lang, kéo lấy áo cô ta, nôn nóng nói: "Lang Lang, sao con có thể như vậy được... Từ nhỏ con đã thích Tống Chân, lúc cấp ba nó học lớp chọn, con thức đêm cố gắng làm bài tập, phấn đấu để theo bước nó. Nó đến Thượng Kinh học đại học con cũng không do dự điền nguyện vọng vào cùng một trường..."
"Đúng vậy, đại học năm ba nó còn làm nghiên cứu khoa học, con không quản ngại ngày đêm ở bên cạnh nó. Lúc ra nước ngoài còn sợ nó lo lắng mà đi đăng ký kết hôn, sợ mẹ ngăn cản nên cũng không nói cho mẹ. Không phải con thích nó nhất sao, làm sao có thể như vậy..."
"Mẹ! Mẹ đủ chưa? Chuyện này con cũng rất bối rối, mẹ có thể bớt nói vài câu được không? Con thật sự xin mẹ đó!!" Trình Lang giật áo lại, gục đầu kêu lên!
Phản ứng này chẳng khác nào thừa nhận. Môi Mẹ Trình run run, những ngón tay cũng run rẩy.
Một lúc lâu sau, bà quay đầu nhìn Tống Chân và Bố Tống, nhưng vẫn không tin, liên tục lắc đầu: "Không, không thể nào, không đời nào, chắc chắn có hiểu lầm gì đó ở đây. Mọi người đều biết Lang Lang mà, tôi, tôi..."
Tống Chân không thể nhịn thêm được nữa: "Có hình ảnh, có video, nếu như dì không tin thì để Trình Lang cho dì xem!"
Mẹ Trình mở to mắt, kinh ngạc đến thất thần.
Tống Chân nói một cách chắc chắn: "Con đã tận mắt chứng kiến quá trình, hình ảnh và video là do quản gia thông minh trong nhà đã ghi lại. Khi ly hôn con đã trích ra làm bằng chứng, đã giao cho Trình Lang."
Bàn tay nắm lấy tay nắm cửa của Bố Tống lại siết chặt hơn.
Tống Chân nói xong, lo lắng nhìn về phía Bố Tống, cảm thấy sắc mặt ông không được tốt lắm. Nàng sợ nếu cứ tiếp tục dây dưa, Mẹ Trình phát rồ lên mà nói năng không lựa lời, tuy hiện tại chưa có chuyện gì nhưng nếu lát nữa lại xảy ra chuyện gì, sẽ ảnh hưởng đến Bố Tống.
Tống Chân không chần chừ, lập tức đến gần, nhẹ giọng nói: "Là lỗi của con, Bố, chúng ta đi chỗ khác nói chuyện, được không ạ?"
Tay Bố Tống run rẩy, tuy rằng rất muốn nói gì đó với Mẹ Trình và Trình Lang, nhưng ông cũng biết rõ cơ thể của mình, không thể nóng giận với người khác, đành cố nén cơn tức giận.
Tống Chân tiến đến dắt tay ông, ông mới nhận ra bản thân nắm tay nắm cửa chặt đến thế nào. Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Tống Chân, Bố Tống nhanh chóng gật đầu, nghẹn ngào nói: "Được, chúng ta đi thôi."
Từ nhỏ đến giờ Chân Chân chỉ có một người cha là ông, nếu như ông có mệnh hệ gì thì con gái biết phải dựa vào ai đây chứ.
Ông vẫn cần phải giữ gìn bản thân.
Bố Tống lần nữa khẳng định nói: "Chúng ta đi, Bố không muốn nói chuyện với họ nữa."
Ông quay đầu vừa định đi, bước chân đầu tiên đã như hụt vào khoảng không, lảo đảo một cái. Tống Chân nhanh nhẹn đỡ lại, kêu lên: "Bố!"
Bên kia, Trình Lang cũng đưa tay ra, cũng gọi một tiếng: "Bố!"
"Buông ra!" Bố Tống tức giận, trừng mắt gạt tay Trình Lang ra.
Trình Lang hoảng sợ nói: "Không phải, Bố, Bố... Chuyện này, chuyện này là con sai rồi, nhưng bên trong cũng có chút hiểu lầm, con, con thật lòng thích Chân Chân, Bố..."
Cũng không biết cô ta muốn nói gì, nói được một nửa, Trình Lang cũng nhận ra hôm nay không thể để Bố Tống đi, nếu như hôm nay để ông đi thì...
Nhưng còn chưa kịp ngăn người lại, cuối cùng Bố Tống không thể nghe nổi mấy lời ngụy biện này nữa, lập tức đấm thẳng vào mặt Trình Lang. Cánh tay không còn bao nhiêu sức lực ấy nhắm thẳng vào sống mũi mà đấm, dòng máu đỏ tươi chảy xuống từ mũi Trình Lang. Mẹ Trình sợ hãi hét lên, Trình Lang đau đớn lùi về sau mấy bước.
Tống Chân thấy vậy cũng sửng sốt, nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng đưa Bố Tống ra ngoài, đi về phía thang máy.
Trình Lang đau đến chảy nước mắt, sau khi cơn đau tan đi, cô ngẩng đầu lên. Trên hành lang đã không còn bóng dáng của Tống Chân và Bố Tống!
"Chân Chân, Bố..." Trình Lang nhíu mày, vô cùng thống khổ.
Sau cơn hoảng loạn, cuối cùng Mẹ Trình cũng định thần lại, vội vàng đi lấy giấy: "Đến mức chảy cả máu, sao Lão Tống lại ra tay tàn nhẫn như vậy, nào, con lau trước đi..."
Tay còn chưa đưa đến, Trình Lang đã gạt đi. Trong lúc bi phẫn, lực tay của Trình Lang cũng mạnh hơn, suýt chút nữa Mẹ Trình đã bị cô đẩy ngã.
"Con làm gì vậy!" Mẹ Trình kinh ngạc.
Trình Lang suy sụp, không kiềm chế nổi nữa, lập tức mặc kệ tất cả mà lớn tiếng nói: "Con đã nói là mẹ đừng đến, mẹ cứ cố chấp muốn đến. Con đã bảo mẹ bớt nói vài câu rồi... Bây giờ mẹ vui chưa, biết tụi con ly hôn chắc mẹ thầm vui lắm đúng không? Con thật sự... Người biết thì nói mẹ là mẹ của con, người không biết còn tưởng chúng ta có thù oán đấy..."
"Con, con nói cái gì?" Mẹ Trình trợn trừng mắt.
Trên mặt Trình Lang chảy đầy máu mũi, nước mắt giàn giụa, không lấy khăn giấy của Mẹ Trình cũng không đỡ bà, tự mình lấy hai tờ giấy: "Nếu mẹ không muốn ép chết con thì làm ơn cho con chút yên tĩnh đi, con cầu xin mẹ đấy!"
Nói xong, cô dùng khăn giấy bịt mũi lại, đóng sầm cửa bỏ đi.
Mẹ Trình đứng chết trân tại chỗ một lúc lâu, hai tay đột nhiên vỗ lên đùi, kêu trời trách đất, gào lên: "Tôi đã tạo nghiệp gì mới nuôi phải một đứa con gái như vậy!"
***
Ở bên kia, Bố Tống lên xe của Trúc Tuế. Trúc Tuế sợ Trình Lang đuổi theo nên thiếu chút nữa đã đạp hết chân ga.
Sau khi lái được một đoạn đường dài, chắc chắn rằng Trình Lang sẽ không thể đuổi kịp, Trúc Tuế mới mở miệng nói: "Cô Tống, ở cạnh cửa có nước, Chú Tống có ổn không, cho chú ấy uống chút nước đi."
Tống Chân đương nhiên đã quen với xe của Trúc Tuế, lập tức lấy nước ra.
Vặn nắp đưa cho Bố Tống uống mấy ngụm. Sau khi thấy thoải mái hơn, Bố Tống ngượng ngùng nói: "Trưởng khoa Trúc, để con chê cười rồi."
"Chú nói gì vậy, không có đâu ạ." Trúc Tuế không dám nhiều lời, chỉ phủ nhận.
Nhìn đường một lúc, Trúc Tuế hỏi Tống Chân: "Cô Tống, chúng ta đến khách sạn mới à?"
Tống Chân lại nói: "Không, về nhà đi."
Về nhà?
Trúc Tuế khựng lại một chút, từ trong gương chiếu hậu nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tống Chân, suy đi tính lại một hồi, cuối cùng không hỏi gì nữa, xoay vô lăng đi về nhà.
Thẳng từ hầm đỗ xe về đến nhà.
Tới nhà, Tống Chân hỏi Trúc Tuế có thể để Bố Tống ở lại không. Trúc Tuế cảm thấy không vấn đề gì, nhưng nếu Bố Tống ở đây thì không phải là... Nghĩ tới nghĩ lui, Trúc Tuế cũng không dám hỏi thẳng, chuẩn bị lát nữa xem Tống Chân sẽ viện lý do gì.
Được sự đồng ý, Tống Chân nhờ Trúc Tuế sắp xếp một phòng cho khách, còn nàng sẽ dọn dẹp cho Bố Tống.
Trúc Tuế ngăn cản nàng, lén liếc nhìn Bố Tống ở phòng khách một cái, thấp giọng nói: "Chỉ là thay ga trải giường với chăn bông thôi, mấy chuyện này ở trong nhà em quen thuộc hơn. Hơn nữa hai người hẳn là còn có chuyện chưa nói xong, vào phòng làm việc nói đi."
Tống Chân do dự: "Hình như không được ổn cho lắm..."
Dù nói thế nào thì đây cũng là nhà của Trúc Tuế, làm sao có thể không ngại mà để chủ nhà đi dọn phòng chứ.
"Không có gì là không ổn cả, hai người cứ nói chuyện của hai người đi. Vừa hay em cũng có việc để làm, nhanh lên, đi thôi nào."
Tống Chân bị Trúc Tuế đẩy ra, đi được ba bước lại quay đầu nhìn lại một cái.
Trúc Tuế sợ Bố Tống không quen nên chọn căn phòng cách xa phòng ngủ chính nhất.
Chăn ga tốt nhất, gối đầu mới tinh. Không biết bố vợ thích nằm gối thấp hay gối cao, ỷ vào việc Tống Chân và Bố Tống đang ở phòng làm việc nói chuyện, Trúc Tuế ngân nga một bài hát, để mỗi bên một loại gối, đến lúc đó Bố Tống muốn ngủ cái nào cũng được!
Đổi xong, cô xách túi đựng chăn ga đi ra. Dì giúp việc vẫn làm thường xuyên nên không cần dọn dẹp lại.
Nhìn đồng hồ, cảm thấy hai người kia chắc cũng nói chuyện sắp xong, buổi tối uống trà không tốt, Trúc Tuế làm ba ly nước trái cây, mang đến phòng làm việc để kiểm tra tiến độ của bọn họ.
Cửa phòng làm việc không đóng, Trúc Tuế vừa đến cửa, Tống Chân nhìn thấy liền vẫy tay bảo cô đi vào.
Nghe họ trò chuyện, hẳn là đang nói về Trình Lang, hai cha con đã nói gần xong.
Cảm xúc của Bố Tống cũng bình thường trở lại.
Trúc Tuế đưa nước trái cây cho ông. Bố Tống cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, nhưng nhất thời không nghĩ ra là sai chỗ nào nên chỉ mỉm cười nhận lấy, uống một ngụm.
Bố Tống an ủi Tống Chân, nói: "Ly hôn rồi cũng không sao, chuyện này tốt nhất nên buông bỏ. Sau này nếu con gặp được người mình thích ở Quân khu I cũng tốt, còn nếu không thì trở về nhà, ở Giang Thành chúng ta cũng có rất nhiều con cái của giáo viên rất tài giỏi, Bố sẽ giới thiệu cho con, chắc chắn tốt hơn so với Trình Lang!"
Tống Chân cúi đầu một lát, sau đó ngẩng lên nhìn Trúc Tuế một cái. Trúc Tuế hiểu ý.
Ánh mắt Tống Chân bình tĩnh: "Bố, con vẫn còn hai việc chưa nói cho Bố biết."
"Thứ nhất, con phân hóa, giống như mẹ, phân hóa thành Omega."
"Còn thứ hai..."
Tống Chân lại nhìn Trúc Tuế, khiến Bố Tống cũng nhìn theo ánh mắt của nàng, cảm thấy khó hiểu trong lòng. Cuối cùng ông cũng nhận ra là có chỗ nào đó sai sai rồi.
Đây chẳng phải là nhà mới của Tống Chân sao, bọn họ đã đến nhà, vậy tại sao Trúc Tuế vẫn còn chưa đi? Cô ấy còn làm nước trái cây cho hai người, cứ như thể hai người mới là khách. Quan hệ của Trúc Tuế và Tống Chân tốt đến vậy sao? Hay là thường xuyên đến chơi??
Hơn nữa, Tống Chân nói chuyện bản thân phân hóa trước mặt Trúc Tuế, mà Trúc Tuế cũng biết...?
Suy nghĩ còn chưa kịp kết thúc, Tống Chân đã đưa tay chỉ vào Trúc Tuế. Trúc Tuế theo động tác của nàng nở nụ cười với Bố Tống.
Trúc Tuế lần đầu tiên kết hôn, từ khi Tống Chân nói về nhà, trong lòng cô đã nhận ra nàng muốn nói về mối quan hệ của hai người cho Bố Tống. Nhưng khi thật sự dùng danh phận mới để ra mắt người lớn trong nhà, nội tâm Trúc Tuế vẫn có chút lo lắng.
Bởi vậy nụ cười này là nụ cười trên mặt, phô ra vẻ ngây thơ đáng yêu, vô tội trước mặt phụ huynh của bạn đời. Đương nhiên ý tứ nịnh nọt cũng không quá nhiều.
Tống Chân khó khăn nói: "À thì, Bố, hẳn là không cần phải giới thiệu, con... Sau khi con ly hôn thì lập tức tái hôn!"
Bố Tống sửng sốt. Ông cảm thấy mỗi chữ mình đều có thể nghe hiểu được, nhưng khi ghép chúng với nhau thì ông lại có đôi chút bối rối?!
Tống Chân nhìn thẳng vào mắt Bố Tống, dũng cảm đương đầu với khó khăn: "Để con giới thiệu một chút, ừm, đây là bạn đời mới của con, Trúc Tuế."
Bố Tống trừng to mắt nhìn Trúc Tuế!
Trúc Tuế cười cười, lộ ra vẻ mặt lấy lòng. Lần đầu tiên gặp mặt phụ huynh có một chút lo lắng khó tưởng tượng, nhỏ giọng xua tay nói: "Ha, ha ha ha, à ừm, Bố, chào Bố ạ!"
Dừng một chút, nghĩ đến điều gì, biểu cảm trên mặt cô vẫn lấy lòng như cũ, chỉ là có thêm một phần yếu ớt ngây thơ, biết thức thời mà thẳng thắn nói.
"À, đúng rồi, ừm, thật ra chiều hôm đó Bố không có nghe lầm. Lúc đó con lỡ lời gọi ra miệng là do nghĩ tới quan hệ của chúng ta, ha ha ha, ha ha, Bố đừng để ý!"