Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Chương 42: Mặt trắng bụng đen
Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng làm việc chìm vào sự im lặng khó xử.
Cha Tống nhìn Tống Chân, rồi lại nhìn Trúc Tuế đang đứng phía sau nàng, ánh mắt ông ngập tràn vẻ bàng hoàng, phức tạp.
“Cha... Ờm, cha...”
Cha Tống mấy lần định mở lời nhưng vẫn không thể thốt ra bất cứ bình luận nào về cảnh tượng trước mắt.
Thấy vậy, Tống Chân và Trúc Tuế liếc nhìn nhau. Ngay sau đó, cha Tống đưa tay day day giữa trán, cảm thấy đau đầu.
Chuyện này...
Tống Chân khẽ ho một tiếng: “Cha, người cần một chút thời gian không ạ?”
Cha Tống thành thật đáp: “Có lẽ cần nhiều hơn một chút.”
Tống Chân: “...”
Trúc Tuế: “...”
Trúc Tuế rụt tay xuống, nhất thời không biết nên nói gì, không biết phải ứng xử ra sao với thân phận mới này.
Nàng có thể đảm nhiệm chức vụ trưởng khoa Trúc rất tốt, khi làm một tiểu bối trong mắt cha Tống cũng rất thành thạo. Nhưng giờ đây, thân phận của nàng đã thay đổi, trở thành bạn đời của con gái ông. Đúng vậy, đây cũng là lần đầu tiên Trúc Tuế kết hôn, nàng thực sự không có kinh nghiệm!
Trúc Tuế nhìn sang Tống Chân.
Tống Chân ngẩng đầu, khẽ nói: “Hay là, em để tỷ và cha nói chuyện riêng một chút nhé?”
Trúc Tuế gật đầu, nhẹ nhàng bước ra ngoài, không quên đóng cửa lại.
Khi cha Tống ngẩng đầu nhìn lên lần nữa, Tống Chân cũng không biết nên mở lời thế nào, bèn quyết định bắt đầu từ chuyện phân hóa của bản thân trước.
“Càng lớn, con càng không thể tiếp xúc quá nhiều với Pheromone, vì vậy con vẫn luôn rất cẩn thận khi tiếp xúc với nó. Con chưa từng nghĩ rằng nguyên nhân của việc này là do giới tính, cũng không ngờ vấn đề của bản thân lại có thể gián tiếp gây ra sự phân hóa muộn...”
Theo lời Trúc Tuế, nếu nàng tiếp xúc nhiều hơn với Pheromone của Trình Lang thì sẽ không đến tận 24 tuổi mới phân hóa.
“Trước đây là do tranh chấp với Trình Lang về chuyện thành lập nhóm thí nghiệm thứ hai, sau này là bởi vì cấp bậc của con rất cao nên con tạm thời chưa công khai...”
Nói đến đây, cha Tống bừng tỉnh: “Cấp bậc rất cao, cao đến mức nào? Cấp A ư?”
Tống Chân và cha Tống nhìn nhau, nàng lắc đầu thẳng thắn đáp: “Không phải, là cấp S.”
Ánh mắt cha Tống ngưng đọng, bàn tay ông chậm rãi đặt xuống ghế sofa, năm ngón tay siết chặt. Tuy nhiên, ông cũng không cảm thấy quá kinh ngạc, ngược lại còn như nghĩ ra điều gì đó, cuối cùng nói: “Cũng đúng.”
Gật gật đầu, cha Tống lặp lại: “Cũng đúng, nên là cấp S.”
“Mẹ con là một Omega cấp A...”
“Từ nhỏ con đã thông minh, ở trong một lớp chọn toàn những thiếu niên đã phân hóa thành AO, thành tích của con cũng chưa bao giờ bị tụt lại phía sau...”
“Cấp bậc càng cao, phân hóa càng muộn. Con vẫn luôn không tiếp xúc với Pheromone. Đúng vậy, tất cả mọi thứ đều hợp lý...”
Cha Tống lại ngẩng đầu lên, ông cũng biết những điều Tống Chân lo sợ, nên ánh mắt nhìn con gái không khỏi thêm vài phần lo lắng.
Cha Tống khó khăn nói: “Ở Hoa Quốc, đã vài thập niên rồi chưa từng xuất hiện Omega cấp S nào đúng không...”
Tống Chân gật đầu.
Ánh mắt cha Tống mờ mịt một lát, ông thở dài, vỗ đùi, không biết là bởi vì sầu lo cho tương lai sau này của Tống Chân, hay là vì bất lực trước những lời nói của Tống Chân hiện tại.
Hoặc có thể, là cả hai.
Đầu óc cha Tống nghĩ đến một chuyện khác, nhưng ông cũng không hỏi Tống Chân và Trúc Tuế quen biết nhau thế nào, hay tại sao cả hai lại nhanh chóng kết hôn như vậy, mà chỉ tinh tế dời trọng tâm cuộc trò chuyện: “Trúc Tuế, họ Trúc, mặc dù chưa từng hỏi con, nhưng hẳn là có liên quan đến Tư lệnh họ Trúc của Quân khu I đúng không?”
Tống Chân đáp: “Vâng, đó là ông nội của em ấy.”
Nàng lại nói thêm: “Trong nhà họ Trúc có một người bác cả, sau người bác cả đó là cha của em ấy. Con cháu trong nhà gồm có con gái của người bác cả, tức là tỷ họ Omega của em ấy, hiện đã kết hôn. Nhà bên này còn lại một đứa cháu Alpha là Trúc Tuế, Trúc Tuế cũng là cấp S nên việc đánh dấu có thể hoàn toàn che giấu Pheromone của con.”
“Bác cả của em ấy là một trưởng bộ phận chi nhánh số ba của Cục An ninh Quốc gia, cha em ấy là Phó viện trưởng về lĩnh vực nghiên cứu phát minh vũ khí của Viện nghiên cứu khoa học. Trong tương lai, nếu Viện trưởng đương nhiệm về hưu thì e rằng chức vụ Viện trưởng sẽ do Viện phó Trúc đảm nhiệm.”
Đây là quy luật bất thành văn.
Lĩnh vực quyền lực nhất của Viện nghiên cứu khoa học Quân khu III là nghiên cứu phát minh thuốc. Viện trưởng tiền nhiệm cũng xuất thân từ lĩnh vực này. Vài năm trước, vị Viện trưởng này về hưu, để Phó viện trưởng viện Tuyến tố là Đồng Nhu lên thay. Hiện tại, Đồng Nhu là Viện trưởng Viện nghiên cứu khoa học Quân khu III.
“Những người thân khác cũng làm việc ở những đơn vị rất tốt, cha biết đấy, dù thế nào họ cũng là người trong gia đình quyền thế...”
Cha Tống gật đầu, khẳng định gia cảnh của họ: “Xuất thân rất tốt, Trúc Tuế cũng được dạy dỗ toàn diện ở mọi mặt.”
Lại dừng một chút, ông thở dài một hơi: “Hôm nay cha còn lo lắng chuyện con và Lang Lang ly hôn. Nhưng hiện tại con nói con đã phân hóa, cấp bậc còn cao như vậy, thiết nghĩ có lẽ ly hôn cũng là chuyện tốt...”
Chỉ một mình Trình Lang, không năng lực, không bối cảnh, không thể nào bảo vệ được một Omega cấp S.
Nhớ đến chuyện gì, cha Tống nhìn về phía Tống Chân, hỏi nàng: “Con biết rõ gia đình nhà người ta như thế, vậy con đã kể với con bé về gia cảnh của chúng ta chưa, đặc biệt là...”
Tống Chân biết cha Tống muốn nói đến chuyện gì, bèn chen ngang đáp: “Tạm thời thì vẫn chưa ạ.”
Nàng cúi đầu: “Nhưng bây giờ cha cũng tới đây, con sẽ tìm thời gian nói cho em ấy biết. Lúc trước con chưa từng kể với Trình Lang, con nghĩ việc làm này là do con không đúng. Nếu hiểu biết lẫn nhau nhiều hơn, thấu hiểu nhau nhiều hơn thì có lẽ con và cô ấy sẽ không đến nỗi như vậy.”
Nàng nở nụ cười chua xót: “Đương nhiên, cũng là do con không đủ kiên định. Ngay từ đầu vốn đã chọn con đường nghiên cứu khoa học này, nhưng rồi lại muốn có thêm một phần tình cảm mãi mãi không đổi thay, là do con tham lam quá nhiều.”
Cha Tống: “Con đừng nói như vậy, chúng ta chỉ mong con khỏe mạnh là tốt rồi.”
Đôi mắt Tống Chân ầng ậng nước: “Nhưng con vẫn muốn bước tiếp trên con đường này, con muốn hoàn thành những gì mẹ chưa thể thực hiện.”
Trách nhiệm đã được Tống Chân gánh vác trên vai thì sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Cha Tống biết Tống Chân cố chấp, lần nữa thở dài, cũng không muốn hàn huyên thêm nữa. Ông nhìn đồng hồ, kết thúc cuộc trò chuyện: “Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra rồi, con để cha bình tĩnh một chút, trước hết cứ như vậy thôi.”
“Những chuyện còn lại, để ngày mai rồi lại nói.”
Tống Chân nghĩ đến chuyện gì, nói: “Con thật sự có hẹn kiểm tra sức khỏe cho cha vào ngày mai, chuyện này không phải nói dối.”
“Được rồi, chuyện đêm nay mấy đứa nói... Làm đầu óc cha vẫn còn kêu ong ong đây, vừa vặn ngày mai có thể đi kiểm tra một chút.” Cha Tống đứng dậy, nói: “Cha thấy Tuế Tuế là một đứa trẻ rất tốt, tính tình chính trực. Chuyện của hai đứa ngày mai cha sẽ nghe, bây giờ thì đi nghỉ ngơi đi, để đầu óc cha... Có thời gian thích ứng đã.”
Cuộc trò chuyện giữa Tống Chân và cha Tống kết thúc.
Trúc Tuế thấy hai người họ đi ra từ phòng làm việc, nhất thời không biết nên xưng hô thế nào. Còn chưa kịp nghĩ xong thì không biết bằng cách nào lại há miệng gọi một tiếng “cha”. Gọi xong, nàng liền muốn tự tát mình một cái, sao cái miệng này còn nhiệt tình hơn cả nàng vậy chứ!
Cha Tống nhìn Trúc Tuế, nhưng cũng không nói gì, chỉ nhìn thật sâu, chăm chú rất lâu, đến nỗi khiến Trúc Tuế có chút hoảng. Cha Tống mới vỗ vai nàng, gật đầu nói: “Tuế Tuế, con là một đứa trẻ rất tốt.”
Đây là sự khẳng định mối quan hệ của nàng và Tống Chân, là sự thừa nhận Trúc Tuế.
Nói xong, ông cũng không cấm Trúc Tuế gọi mình là cha, chỉ đi về phòng của bản thân.
Trúc Tuế ngớ người hai giây, hoàn hồn lại thì lập tức thân thiện đuổi theo sau lưng ông nói: “Cha, con lấy đồ dùng vệ sinh cho cha, để lát nữa cha tắm rửa có thể dùng...”
Trúc Tuế tinh thần vui vẻ, không cần Tống Chân đi theo, nàng tự mình tiếp đón cha Tống thỏa đáng.
***
Giải quyết ổn thỏa chuyện của cha Tống xong, Tống Chân thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Trúc Tuế lại thì thầm vài câu vào tai Tống Chân, khiến sắc mặt nàng đỏ lên.
Trúc Tuế nói:
“Tỷ, đêm nay tỷ đừng ngủ ở phòng cho khách, ngủ ở phòng ngủ chính đi.”
“Nếu bây giờ tỷ ngủ ở phòng cho khách, mới vừa kết hôn đã chia phòng ngủ, cha sẽ cảm thấy tình cảm giữa chúng ta có vấn đề đó.”
Dừng một chút, Trúc Tuế nhấn mạnh thêm một câu:
“Hơn nữa, cũng đã quen nhau lâu như vậy rồi, có phải tỷ cũng nên dọn đến phòng ngủ chính không?”
Đầu tiên là cổ Tống Chân đỏ lên, sau đó mặt nàng cũng bắt đầu đỏ bừng.
Cuối cùng, dưới cái nhìn chăm chú của Trúc Tuế, nàng rốt cuộc cũng gật đầu.
Vào khoảnh khắc gật đầu, nàng hối hận vì đã đưa cha Tống về nhà.
Ngược lại với nàng, tinh thần Trúc Tuế rất phấn chấn, đôi mắt dài nhìn nàng, vẻ mặt vô cùng vui vẻ.
Khiến Tống Chân càng thêm thẹn thùng.
Trong quá trình dọn đến phòng ngủ chính, Tống Chân lén lút chạy về phòng cho khách, thừa dịp cha Tống không chú ý lấy đồ ngủ và đồ lót của mình. Vốn dĩ nàng còn muốn ôm luôn chăn trên giường đi nhưng bị Trúc Tuế cản lại. Nàng nói, mấy ngày này sẽ ở cùng nhau, lỡ đâu cha Tống đi ngang qua phòng ngủ chính, nhìn thấy trên giường có hai cái chăn thì sẽ nghi ngờ, như vậy không tốt.
Có tốt hay không thì Tống Chân không biết, nhưng giọng điệu trêu chọc của Trúc Tuế lúc đó thật sự khiến đầu nàng muốn bốc khói.
Nàng cảm thấy rất xấu hổ, tóm lại là ngoại trừ xấu hổ thì chỉ còn xấu hổ.
Lấy quần áo và đồ dùng để tắm rửa xong, Tống Chân “nhập cư trái phép” đến phòng ngủ chính. Trúc Tuế rất tự giác đi đổi chăn nệm, sợ cái cũ có mùi giống trên người mình, Tống Chân ngủ không quen.
Tống Chân... Nào chỉ đơn giản là ngủ không quen, nàng cảm giác chỗ nào cũng không đúng!
Lúc trước cho dù cả hai có ngủ cùng nhau cũng sẽ là một giường hai chăn!
Có một ít tiếp xúc thân mật, sau đó... Sẽ tách ra, để nàng có thể thở phào nhẹ nhõm...
Nhưng hôm nay, hôm nay...
Mặt Tống Chân nóng đến muốn cháy.
Phòng ngủ chính có một phòng tắm. Trúc Tuế đổi chăn nệm xong thì đi tắm trước.
Tống Chân cũng không đợi Trúc Tuế nhắc nhở. Ngay khi nhìn thấy Trúc Tuế đi ra, nàng thừa dịp nàng đang sấy tóc, nói một tiếng rồi đi vào.
Đây là lần đầu tiên nàng sử dụng phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Kích thước của nó so với phòng vệ sinh bên ngoài cũng không khác nhau lắm, nhưng bên trong này chứa đầy đồ dùng của Trúc Tuế, từ dầu gội đến sữa tắm. Còn có một ít đồ dùng với mùi hương khác do Trúc Tuế đã chuẩn bị cho nàng. Khi dùng trên người, nàng luôn vô thức nhắc nhở mình: đây là địa bàn riêng của Trúc Tuế, nàng đang ở trong địa bàn của Trúc Tuế... Không có chỗ nào để trốn.
Lần tắm này, vì một ít tâm tư nên mất nhiều thời gian hơn bình thường.
Phòng tắm chưa chia thành hai gian khô và ướt. Tắm xong, Tống Chân muốn sấy tóc, nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy máy sấy đâu. Lát sau, nàng mới nhớ ra Trúc Tuế cũng vừa gội đầu, hình như máy sấy tóc ở bên ngoài.
Tuyệt, còn phải đi ra ngoài, thật là...
Sau khi kiểm tra lại quần áo của mình, Tống Chân lấy can đảm đi ra ngoài, tâm trạng thấp thỏm. Mở cửa ra, nàng mới phát hiện đèn trần trong phòng ngủ đã được ân cần tắt đi, đèn tường dịu nhẹ vẫn còn bật. Ánh sáng không quá mạnh, nhưng có thể nhìn rõ mọi thứ trong phòng ngủ, khiến mọi thứ trong phòng phủ thêm một tầng sáng ấm áp.
Bao gồm cả Trúc Tuế đang nửa nằm nửa ngồi đọc sách trên giường. Nàng mặc đồ ngủ, áo ngắn tay quần cộc, khoe ra cả tay và chân dài.
À đúng rồi, mùa hè đã đến!
Cho nên bộ đồ ngủ dài tay của Trúc Tuế cũng đã được thay đổi.
Mặc dù đều là nữ nhưng cơ thể của Alpha và Omega vẫn có một ít khác biệt nhỏ.
Trong cơ thể của Omega có nhiều mỡ hơn, cũng mềm mại hơn.
Alpha không có chức năng sinh sản nên cơ bắp toàn thân cũng tương đối nhiều hơn. Cho dù có là nữ thì đường nét hiện ra cũng khá rõ ràng.
Trên thân thể Trúc Tuế, đôi chân dài mịn màng vắt chéo lên nhau, lộ ra không một tấc thừa. Cho dù không thường xuyên rèn luyện thì điều kiện bẩm sinh cũng sẽ khiến cho các đường nét trên cơ thể Alpha trở nên bắt mắt hệt như người mẫu.
Thật sự đẹp.
Nhưng... Nghĩ đến chuyện ngủ chung một giường, đắp cùng một chăn, Tống Chân vẫn cảm thấy xấu hổ, bèn quay đầu dời mắt ra chỗ khác.
Khi nàng quay đầu đi, Trúc Tuế cũng từ trong sách ngẩng đầu lên, nhìn thấy nàng.
Trúc Tuế ngồi thẳng người lại, mỉm cười nói: “Tỷ, bộ váy này của tỷ rất đẹp.”
Váy ngủ màu hồng nude, làm bằng lụa, tôn lên dáng người mảnh mai một cách hoàn hảo.
Ý tứ trong lời nói khiến Tống Chân lại cúi thấp đầu.
Trúc Tuế không xấu hổ, lại còn có thể đọc được tâm tư của Tống Chân: “Tỷ tìm máy sấy tóc đúng không? Em không thích để trong phòng tắm nên đặt nó ở ngoài. Tỷ, tỷ ngồi xuống mép giường đi, em sấy tóc giúp tỷ.”
Vài phút sau, Tống Chân ngồi xuống bên giường để Trúc Tuế sấy tóc cho nàng.
Giữa âm thanh ù ù của gió nóng, Tống Chân cảm thấy đầu óc mình cũng ong ong theo, không thể suy nghĩ được gì.
Cả hai đều mặc đồ ngủ mùa hè, cánh tay hai người thi thoảng lại chạm vào nhau, cảm giác kỳ lạ khi tiếp xúc với làn da mịn màng khiến Tống Chân cảm thấy lý trí của bản thân càng lúc càng bị vò nát, không thể giữ được bình tĩnh.
Còn Trúc Tuế sấy tóc cho Tống Chân xong, bàn tay vô tình hữu ý đặt lên vai nàng sờ sờ thứ gì đó. Lát sau, nàng ngẩn người.
Đặt máy sấy xuống, Trúc Tuế nói: “Xong rồi tỷ.”
Ngay sau đó, những ngón tay thon dài của Trúc Tuế cách một lớp áo chạm vào lưng Tống Chân. Giọng Trúc Tuế từ phía sau truyền đến, hơi trầm, còn có chút hoang mang: “Em nhớ rõ là khi ngủ tỷ sẽ không mặc áo lót mà nhỉ?”
Bây giờ Tống Chân mới nhận ra, chỗ Trúc Tuế chạm vào là vị trí của dây áo lót trên lưng nàng.
Chức năng ngôn ngữ của Tống Chân ngừng hoạt động.
Một lúc sau, tay Trúc Tuế không sai không lệch chạm vào khuy cài áo lót của nàng. Cằm nàng tựa lên vai Tống Chân, mang theo một chút làm nũng, cọ cọ má vào tai nàng. Giọng nàng bình tĩnh không gấp gáp, cộng thêm một chút trêu chọc hỏi: “Lúc trước đi ngủ không mặc, sao hôm nay lại mặc? Không lẽ tỷ đang... Đề phòng em hả?”
“Không cần như vậy đâu...”
Không đợi Tống Chân nói gì, Trúc Tuế đã động tay. Cạch, âm thanh khuy cài áo bị cởi ra vang lên.
Hôn nhẹ một cái lên vành tai nàng, Trúc Tuế cong cong khóe môi. Hơi thở có chút ấm nóng thì thầm: “Trên người tỷ có chỗ nào em chưa từng nhìn thấy đâu, đúng không tỷ?”