Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Chương 46: Thẳng thắn
Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đầu hè có một chút lạnh lẽo.
Muỗi chưa hoành hành, không gian vắng lặng không tiếng vo ve. Một cơn gió thoảng qua, khiến tóc bay lả lướt trong màn đêm tĩnh mịch, xua đi hơi ấm ban ngày, mang theo cảm giác se lạnh.
Trong lúc im lặng, ánh mắt Tống Chân và Trình Lang chạm nhau.
Cả hai là những đứa trẻ lớn lên trong cùng một khu nhà.
Là bạn thân thuở nhỏ, thậm chí từng là vợ chồng gắn bó.
Còn giờ đây, khoảng cách giữa hai người thật gần, nhưng mối quan hệ lại xa cách hơn bao giờ hết.
Trình Lang lặng lẽ rơi nước mắt. Tống Chân hiếm khi thấy cô khóc như thế.
Từ nhỏ, Trình Lang đã không phải người có tính cách hiền lành. Cô có thể mất bình tĩnh, hờn dỗi, thậm chí nổi giận đùng đùng, nhưng lặng lẽ thút thít như thế này lại là điều rất xa lạ với cô, không hợp với tính cách của Trình Lang chút nào.
Nhưng hiện tại, Trình Lang đang khóc trước mặt nàng.
Tống Chân biết tại sao, có lẽ là vì hối hận.
Nhưng Tống Chân không cảm thấy hân hoan, cũng chẳng có chút vui sướng nào khi trả được thù. Trong lòng nàng, chỉ còn lại một khoảng trống hoang vu vô tận.
Trong lúc xuất thần, Tống Chân cũng không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này, sao hai người họ lại đi đến bước đường hôm nay.
Mối quan hệ đã rạn nứt không thể hàn gắn, không bao giờ có thể thân thiết với nhau thêm lần nữa.
Từ nay về sau chỉ có thể làm hai người xa lạ.
Tống Chân nghĩ, có lẽ sau này họ vẫn sẽ xuất hiện cùng nhau, nhưng lúc đó, chỉ có thể là trên trang bìa của các tạp chí khoa học, hoặc là hai người kế tiếp nhau phát biểu trong các báo cáo nghiên cứu.
... Chỉ có điều này là có khả năng xảy ra.
Trình Lang khàn giọng hỏi nàng, "Có phải em sẽ không tha thứ cho tôi không?"
"Không thể, có phải không?"
Chỉ hỏi mấy câu đơn giản mà Trình Lang đã mất rất nhiều sức lực. Cô nhìn Tống Chân như thể muốn moi tim mình ra dâng tặng nàng.
Nhưng Tống Chân cần tim cô để làm gì?
Giờ đây thì còn ích lợi gì nữa chứ!
Tống Chân cúi đầu một lát, rũ mắt giây lát rồi lại đứng thẳng người lên.
Nàng chuẩn bị rời đi.
Trình Lang cũng nhìn ra được.
Trước câu hỏi của Trình Lang, Tống Chân chỉ thở dài, không đáp lời.
Đôi khi, sự im lặng cũng là một lời đáp, một sự khẳng định ngầm.
Tống Chân nói một câu, "Đã muộn, bỏ lỡ rồi."
Dừng một chút, Tống Chân nói: "Nếu cô thật sự muốn cứu vãn, vậy thì ngay từ đầu không nên dối gạt tôi, nếu như..."
Hai chữ này quá mơ hồ, Tống Chân sửng sốt, rồi lắc đầu bật cười.
Chuyện đã xảy ra thì làm gì có cái gọi là "nếu". Nàng cũng không phải loại người sẽ tin vào hai chữ "nếu như" này.
Lại lắc đầu, lần này không biết là đang cười Trình Lang hay tự cười chính mình.
Tống Chân không nhìn Trình Lang, quay người, vừa định cất bước thì một giọng nói tê tâm liệt phế vang lên từ phía sau lưng nàng.
"Nếu ngay từ đầu tôi nói cho em thì em sẽ tha thứ cho tôi sao?"
"Tống Chân, em sẽ sao?"
Mỗi câu nói đều như bật ra từ tận đáy lòng, nếu không phải Tống Chân mà là người khác đứng đây, có lẽ đã bị sự bi thương ấy làm cho chấn động.
Tống Chân vừa mới mở miệng, Trình Lang đột nhiên cười rộ lên, thay nàng đáp lời: "Cô sẽ không! Chỉ riêng việc đối tượng ngoại tình của tôi là Đồng Hướng Lộ, cô đã không thể tha thứ rồi!"
Tống Chân ngẩn ra.
Nàng quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Trình Lang, lại nghe người kia như điên như dại nói: "Tuy trước đây cô chưa từng kể với tôi về mẹ cô, nhưng có một số chuyện không thể che giấu được, nhất là những chuyện xảy ra trong ngành."
Đặc biệt là khi Tống Chân ám chỉ Trình Lang nên tránh xa người nhà họ Đồng, và những thông tin mà Đồng Hướng Lộ đã tiết lộ trong các cuộc thảo luận học thuật của họ...
Đó là thông tin về sự phát triển của thuốc ổn định, thoạt nhìn thì giống như nhầm lẫn, nhưng bên trong lại ẩn chứa những bí ẩn khiến Trình Lang hoảng sợ. Cô không dám hỏi Tống Chân, cũng không muốn rời xa Đồng Hướng Lộ, cô muốn tự mình khám phá...
Tuy nhiên, việc gần gũi với Đồng Hướng Lộ lại vô tình gây ra hậu quả khó lường...
Nghiến răng nghiến lợi, Trình Lang nói: "Thành thật đi, Tống Chân, từ đầu đến cuối cô đã từng thành thật với tôi chưa?!"
Trong mắt Tống Chân tràn đầy kinh ngạc, "Tôi không biết cô đang nói..."
"Không, cô biết, cô biết tất cả."
Trình Lang cũng đứng lên, nước mắt giàn giụa, nhưng trên mặt lại hiện lên nụ cười méo mó, giọng điệu như hả hê trả thù: "Thuốc thử Z có thể bước vào lâm sàng chỉ trong ba năm, trước giờ cũng chưa từng đi sai hướng. Đó là bởi vì Z không bắt đầu từ con số 0, nó dựa trên nền tảng của Alpha, là một công trình nghiên cứu khoa học đã loại bỏ được những sai lầm và tiến thẳng về phía trước!"
"So với quá trình nghiên cứu và phát triển trước đây của Alpha, mỗi lần Z đứng trước một ngã rẽ, cô đều dẫn dắt tôi và Tả Điềm lựa chọn con đường đúng đắn. Những gì tôi nói có đúng không? Cô có dám phủ nhận không? Có dám thề không, Tống Chân?"
Tống Chân im lặng.
Bàn tay nàng siết chặt vạt áo, nhìn Trình Lang không nói một lời.
Phản ứng của nàng đúng như Trình Lang dự đoán. Cô cười to hơn, tiếng cười rồ dại làm Tống Chân cảm thấy lòng mình xáo trộn.
"Từ đâu mà cô biết được?" Vẻ mặt Tống Chân phức tạp hỏi.
Trình Lang: "Ở Hoa Quốc có được bao nhiêu dự án thuốc ổn định chứ? Chỉ cần Z phát triển lớn mạnh, cô cảm thấy có thể giấu được bao lâu? Có chuyện gì có thể giấu được mãi?"
"Thật ra cô đã tính toán sẵn hết rồi đúng không? Luận văn thuốc thử Z chắc hẳn đã bắt đầu viết từ rất lâu về trước, sau đó không ngừng hoàn thiện. Bản cuối cùng rơi vào tay tôi đã được cô viết rất hoàn hảo rồi, gần như không có chỗ nào cần chỉnh sửa. Đưa cho tôi cũng chỉ là cô muốn thử nghiệm một chút, xem Đại học Quân y và Viện nghiên cứu khoa học sẽ phản ứng thế nào, mức độ xem trọng nó đến đâu..."
"Sau khi nó được thông qua, cô chỉ để mỗi tên tôi. Nguyên nhân sâu xa là vì cô không muốn đứng trước mặt mọi người, có chuyện phải kiêng kỵ, cho nên mới thuận nước đẩy thuyền..."
"Tôi nói có đúng không?"
Giọng điệu chất vấn nặng nề.
Lát sau, Tống Chân nói: "Đó không phải là dự định của tôi."
Bản luận văn nghiên cứu khoa học kia đúng là Tống Chân đã viết từ rất lâu về trước, nhưng mãi vẫn không nộp lên.
"Lúc đó, tôi muốn đưa cho cô một bản khác, nhưng cô lại lấy bản của thuốc thử Z từ trong ngăn kéo của tôi ra. Vừa hay Tả Điềm cũng ở đó và cậu ấy cũng nhìn thấy được. Có lẽ là cơ duyên xảo hợp, hôm đó mọi chuyện đã vậy nên tôi cũng để cho cô dùng. Chỉ là không ngờ..."
Không ngờ phía trường học lại yêu cầu họ bắt đầu thực hiện, rồi gửi lại lời hứa hẹn sẽ phê duyệt dự án.
"Tôi không tính kế cô, tôi chỉ muốn tạo ra thuốc thử Z, về phần thuốc thử Z có thể mang lại vinh quang gì thì tôi không quan tâm."
"Nhưng mà cô cũng không nói sai, tôi đúng thật là không muốn đứng trước mặt mọi người."
Tống Chân là người như vậy, chỉ cần chuyện đã bị lộ, chỉ cần nàng không thẹn với lương tâm, nàng đều sẽ nói hết.
Trình Lang lúc này không biết nên thể hiện biểu cảm gì, có lẽ cô đã đau đến mức mất hết cảm giác.
Gằn từng câu từng chữ, Trình Lang vạch trần: "Bởi vì trong người cô chảy dòng máu của nhà họ Trang, có đúng không?"
Tống Chân im lặng.
Trình Lang nhắm mắt lại, nước mắt tích tụ trong hốc mắt lại tuôn ra. Hít một hơi thật sâu, sau đó thở ra những ngột ngạt trong lồng ngực, Trình Lang nói: "Từ khi thử nghiệm lâm sàng của Alpha thất bại, Trang gia nắm giữ quyền lực ở Viện nghiên cứu khoa học Quân khu III đã dần bị thay thế bởi Đồng gia. Nhà họ Trang trong thế hệ đó chỉ có hai Omega cấp cao duy nhất đều bị chôn vùi trong vụ tai nạn kia."
"Sau khi Trang Khanh qua đời, Tòa án Quân sự phán quyết Đồng gia chính thức thay thế Trang gia. Chuyện đầu tiên mà Đồng gia làm sau khi tiếp quản Alpha chính là nhanh chóng đuổi hết người nhà họ Trang ra khỏi vị trí cốt lõi của dự án thuốc ổn định do Trang Khanh thành lập, sau đó ngày qua ngày dần dần loại bỏ hết người nhà họ Trang ra khỏi Viện nghiên cứu khoa học Quân khu III."
"Cho dù Trang Khanh lúc sinh thời thân thiết với Đồng Nhu ra sao, thì sau khi bà ấy qua đời, hành vi của Đồng Nhu quả thật là qua cầu rút ván."
"Tôi nghĩ, chỉ với chuyện này đã đủ khiến Trang gia và Đồng gia trở nên như nước với lửa."
Tống Chân rũ mắt, không nói gì, nhưng cũng không phủ nhận.
Trình Lang cười thảm: "Khi Trang Khanh vừa thành lập dự án Alpha, bà ấy đã từng chụp một bức ảnh với những nhân viên nghiên cứu cốt lõi của dự án. Bức ảnh đã được chụp cách đây mấy mươi năm, bây giờ lên mạng tìm rất khó, nhưng nếu chịu khó một chút thì vẫn có thể tìm được."
"Cô có biết không, cô trông rất giống một người trong số đó."
Hàng mi dài của Tống Chân run lên.
Trình Lang phá giải bí ẩn: "Cô trông rất giống một người đã qua đời trong vụ tai nạn kia, em họ của Trang Khanh, Trang Tịnh, là một Omega cấp A khác của Trang gia lúc bấy giờ."
Dứt lời.
Đêm hè yên tĩnh đến chết lặng.
Một lúc lâu sau, Tống Chân mới lên tiếng, trầm giọng nói: "Xem ra cô không chỉ nghi ngờ trong ngày một ngày hai, thông tin tra được rất chi tiết."
"Nói cô đang hỏi tôi, chi bằng nói cô đã chắc chắn, hỏi chỉ để xác thực thêm thì đúng hơn nhỉ?"
Dừng một chút, Tống Chân bỗng nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiên nghị, dứt khoát nói: "Đúng vậy, trong người tôi chảy dòng máu của nhà họ Trang."
"Cô đoán không sai, Z dựa trên nền tảng của Alpha."
"Và đúng, là tôi không ngừng khống chế phương hướng nghiên cứu phát triển chung của thuốc thử Z, cho nên chúng ta mới có thể thuận lợi như vậy."
"Nhưng tôi không nói chuyện của mẹ tôi cho cô, cũng không phải là muốn giấu giếm cô điều gì. Chỉ là chuyện năm đó không đơn giản như vậy. Tôi mặc kệ cô có tin hay không, tôi không nói chỉ là vì muốn cố gắng bảo vệ cô và những người khác."
Sau một hồi im lặng, sắc mặt Tống Chân lại trở nên xa xăm.
"Cô rất thông minh, chúng ta cũng đều không phải kẻ ngốc. Có một câu cô nói rất đúng."
"Trình Lang, cô biết không, chỉ cần tưởng tượng đến việc người kia là Đồng Hướng Lộ tôi đã thấy ghê tởm."
"Tôi sẽ không tha thứ cho cô. Ngay từ lúc bắt đầu, từ lúc đối tượng ngoại tình của cô là Đồng Hướng Lộ, tôi đã không tha thứ cho cô rồi."
"Nói một cách đơn giản, từ khoảnh khắc cô phạm phải sai lầm kia, cô đã không còn đường để quay đầu lại."
Tống Chân nói xong, xoay người rời đi.
Vẻ mặt lãnh đạm, trong mắt không có yêu cũng chẳng có hận, nhưng sự bình tĩnh và những lời nói của nàng gần như đã phá hủy Trình Lang.
Cô suy sụp, hoảng loạn gọi tên Tống Chân, nhưng lần này Tống Chân không quay đầu lại mà dứt khoát bỏ đi.
Lời cần nói đã nói xong, không thể cứu vãn... Cô thật sự đã mất đi, hoàn toàn mất đi rồi...
Trình Lang ngã ngồi tại chỗ, che mặt lại, nước mắt như vỡ đê tuôn ra từ kẽ ngón tay.
Trình Lang không còn tâm trạng để quan tâm xung quanh, khóc nấc lên.
*
Tống Chân từ trong đình đi dọc theo con đường nhỏ ra khỏi đó.
Ở cuối con đường nhỏ, nàng thấy Trúc Tuế và mẹ Trình đang ngồi trên ghế dài.
Cả hai người đều đứng lên.
Mẹ Trình nghe thấy tiếng động, hoảng hốt nói: "Con đã nói gì vậy, Lang Lang làm sao?"
Tống Chân không đáp, chỉ nhìn Trúc Tuế.
Dưới ánh trăng, Trúc Tuế cũng nhìn nàng. Tống Chân bỗng dưng cảm thấy rất mệt mỏi.
Đưa tay ra với Trúc Tuế, Tống Chân nhẹ giọng nói: "Nắm."
Chỉ có một chữ, nhưng ý tứ làm nũng trong đó là thật. Trúc Tuế có chút ngạc nhiên, theo bản năng cũng đưa tay ra nắm lấy tay Tống Chân.
Vẻ mặt Tống Chân ngây dại, trông không được tốt lắm.
Trúc Tuế ngẩn người, nhẹ giọng dò hỏi: "Về nhà nha?"
Vài giây sau, Tống Chân mới phản ứng, gật đầu lặp lại: "Về nhà."
Giống như một đứa bé ngoan ngoãn.
Trúc Tuế muốn dẫn Tống Chân đi, nhưng mẹ Trình lại ngăn cản. Bà vừa định nói chuyện, Trúc Tuế đã lạnh giọng nói: "Dì à, thay vì cứ cố chấp ở đây hỏi chuyện gì đã xảy ra thì sao dì không đi xem tiến sĩ Trình thế nào đi?"
Bỏ qua sự lễ phép, giọng nói của Trúc Tuế xa cách, vẻ mặt cũng trở nên trịch thượng, uy áp mười phần.
Mẹ Trình bị Trúc Tuế làm cho sững sờ, trong chốc lát không thể nói được gì. Trúc Tuế nắm tay Tống Chân đi lướt qua người bà.
Mẹ Trình đứng nhìn qua nhìn lại mấy lần trong sự hỗn loạn, cuối cùng đi về hướng đình viện.
Còn Trúc Tuế nắm tay Tống Chân đi thẳng đến dưới lầu chung cư. Tống Chân dừng bước, ngửa đầu nhìn thoáng qua tòa nhà, không muốn đi lên.
Trạng thái của nàng không bình thường, Trúc Tuế có hơi lo lắng. Đang lúc không biết nên nói gì thì Tống Chân đã lên tiếng.
Giọng nàng rất nhỏ, mang theo cảm giác mềm mại khác thường: "Bây giờ chị không muốn về nhà."
"Trạng thái của chị không ổn, bố sẽ lo lắng." Nàng bổ sung thêm một câu.
Trúc Tuế kiến nghị: "Vậy, chúng ta đi dạo quanh tiểu khu một chút nhé?"
Nói xong, cô thấy không ổn lắm, sợ lát nữa lại gặp phải Trình Lang, liền sửa lời: "Hay là đi sang công viên nhỏ bên cạnh đi dạo?"
Tống Chân gật đầu: "Sang công viên nhỏ đi."
Trúc Tuế vừa định dắt người đi, Tống Chân đột nhiên hỏi: "Chị có thể ôm em không?"
Ách...
Trúc Tuế từ từ dang hai tay với Tống Chân.
Khoảnh khắc tiếp theo, Tống Chân bổ nhào vào vòng tay Trúc Tuế, vùi đầu vào ngực cô, trông rất rất ngoan.
Tống Chân ôm rất chặt, nhưng chỉ với sức lực của Omega thì Trúc Tuế cũng không cảm thấy khó chịu.
Một lúc lâu sau, Tống Chân đang vùi mặt vào lòng cô mới lên tiếng, giọng nói mềm như bông.
"Hôm nay em hỏi chuyện của mẹ chị, chị đã nói sẽ tìm thời gian nói với em."
Tống Chân ngửa đầu lên, giống như say rượu dưới ánh đèn đường. Cặp mắt trong vắt kia như chứa đựng vô vàn những vì tinh tú, long lanh rực rỡ. Đột nhiên nhìn gần như vậy khiến Trúc Tuế ngơ ngẩn.
"Vậy bây giờ em có muốn nghe không?" Tống Chân nghiêm túc hỏi cô.
Mặt nàng sát gần bên mặt cô, hơi thở lướt qua cằm Trúc Tuế, mang theo cảm giác thân mật không thể diễn tả thành lời.