47. Chương 47: Tâm nguyện

Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chị nói đi, em sẽ nghe."
Sau khi nhìn nhau một lúc lâu, Trúc Tuế đưa ra câu trả lời của bản thân.
Tống Chân bị cô nhìn chằm chằm như vậy, không hiểu sao mặt nàng lại nóng bừng lên.
*
"Chị nghĩ em cũng nên biết, thuốc thử Z không phải là công trình bắt đầu từ con số không, nhờ có mẹ chị nên Z có tiền đề, nó được tạo thành dựa trên nền tảng dự án nghiên cứu khoa học ban đầu của thuốc ổn định..."
Ngồi trong công viên nhỏ, Tống Chân nói.
Trúc Tuế nhìn nàng, cười tủm tỉm, "Em có biết không?"
Tống Chân dừng lại, cúi mắt nói, "Hẳn là em đoán được."
"Vậy hả?"
Trúc Tuế đưa tay chống cằm, đôi mắt sáng ngời nhìn Tống Chân. Tống Chân bị cô dồn hỏi hết câu này đến câu khác, đành khẽ gọi tên cô một tiếng, giọng điệu bất đắc dĩ, vẻ mặt hết cách với cô.
Trúc Tuế không đùa nữa, gật đầu, "Chị đã nói vậy thì, ừm, đúng vậy, em đoán được."
Tống Chân tiếp tục, "Một số thành quả nghiên cứu của bà ấy ở nhà chị đều đã xem qua. Tuy thuốc thử Z được dựa trên nguyên mẫu Alpha, nhưng vì Alpha đã thất bại, nên mỗi một bước của thuốc thử Z đều được chị xác định lại, thực hiện rất nhiều thử nghiệm để xem liệu có đường khác để đi hay không."
"Cho đến bây giờ, cô Trang vẫn rất lợi hại, các kết quả trung gian của thuốc thử Z hiện tại đều dựa trên ý tưởng nghiên cứu và phát triển của nhóm bà ấy khi đó."
"Tuy nhiên, nguyên nhân sự cố của Alpha nằm ở thuốc điều hòa, cũng là vấn đề chị hiện đang mò mẫm cách giải quyết. Từ khi dự án được phê duyệt thì thuốc điều hòa đã được phát triển song song với các thành phần khác trong thuốc ổn định. Chị không dám chắc chắn trăm phần trăm có thể thành công, nhưng khi đưa vào thử nghiệm lâm sàng sẽ không gây ra sự cố lớn ngoài ý muốn nào..."
Dừng một chút, Tống Chân nói: "Chuyện xảy ra với thử nghiệm lâm sàng của Alpha năm đó có rất nhiều điều đáng nói, nhưng sau vụ tai nạn, vì người đứng đầu dự án là cô Trang và các thành viên cốt cán đều đã qua đời, thêm áp lực từ dư luận cả nước đã gây nên sức ép rất lớn, Quân khu buộc phải phong tỏa phòng thí nghiệm và không tiếp tục điều tra sự cố đó, sau đó chuyển giao quyền quản lý cho nhà họ Đồng."
"Sau nữa là mấy chuyện em đã nghe được, nhà họ Đồng tiếp quản Viện Tuyến tố, rồi dần dần kiểm soát cả Viện nghiên cứu khoa học Quân khu III, đẩy toàn bộ người của nhà họ Trang ra khỏi các vị trí chủ chốt của dự án."
"Còn chuyện bên trong... Xin lỗi, chị không thể nói cho em được."
Trúc Tuế nhướng mày, hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không nằm ngoài dự đoán.
Tống Chân thành thật nói: "Thứ nhất, chúng ta chỉ có sự nghi ngờ chứ không có bằng chứng rõ ràng, cho nên sẽ rất vô trách nhiệm khi tiết lộ với bất kỳ ai trước khi tìm ra sự thật."
"Còn thứ hai, là vì em không phải nghiên cứu viên. Tuy chị không biết tại sao em lại được điều động đến khoa Tuyến tố, nhưng chắc chắn chỉ là tạm thời. Đợi thời điểm thích hợp, em sẽ được chuyển về Cục An ninh Quốc gia sau đó thăng tiến..."
Trúc Tuế nở nụ cười, cũng không phủ nhận, "Chị biết rõ mọi chuyện thật đấy."
Tống Chân cũng cười, nhưng trong nụ cười này lại nhiều thêm một nỗi niềm xin lỗi khó nói thành lời.
Nói đến đây, Tống Chân cũng đã gần như kể hết tất cả về chuyện của mẹ.
Nhưng Tống Chân không nhắc đến tên của bà. Trúc Tuế không biết là cố tình hay vô ý cũng không hỏi đến chuyện này.
Xung quanh lại trở nên yên tĩnh, đêm đã khuya, gió thổi từng đợt. Ngoài tiếng gió, trong công viên nhỏ cũng đã không còn bóng người qua lại.
Hai bàn tay trước người siết chặt, rồi lại buông lỏng. Tống Chân cúi đầu, rõ ràng là vẫn còn điều cuối cùng muốn nói.
Trúc Tuế không giục nàng, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Ánh đèn đường vàng nhạt phản chiếu lên gương mặt xinh đẹp của Trúc Tuế. Tống Chân ngẩng đầu lên, thoáng ngẩn người một lúc, như thể nàng trở về tuổi thơ, khi nàng còn rất nhỏ, mẹ nàng tăng ca về muộn không có thời gian chơi với nàng, lại bị nàng quấn quýt, bà không còn cách nào khác đành đưa Tống Chân đến công viên nhỏ cạnh khu dân cư.
Trong đêm tối với những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.
Người phụ nữ xinh đẹp đung đưa trên chiếc xích đu, còn cầu trượt đã trở thành khu vui chơi riêng của cô bé Tống Chân.
Lúc ấy đã rất muộn, những bạn nhỏ khác đều được dẫn về nhà, chỉ còn lại một mình Tống Chân bé nhỏ độc chiếm cả khu trò chơi.
Nếu ngày hôm đó có thể dụ được bố Tống xuống sân, vậy thì mỗi khi Tống Chân trượt đến cuối cầu trượt sẽ không phải tự mình leo lên lại nữa. Bố Tống sẽ bế nàng lên, lúc ấy, mẹ Tống sẽ ở bên cạnh trách yêu bố Tống quá chiều chuộng Tống Chân. Chỉ cần vài câu là bố Tống sẽ bỏ mặc Tống Chân tự chơi để sang đẩy xích đu cho mẹ Tống...
Ánh sáng vàng ấm áp của đèn đường trong ký ức mờ nhạt ấy, có cảm giác rất giống với ánh đèn hiện tại.
Trái tim Tống Chân chợt bình tĩnh lại, nói, "Sau vụ tai nạn, khu vực phòng thí nghiệm cốt lõi của dự án do cô Trang nghiên cứu phát triển đã bị phong tỏa. Lúc đó Quân khu đang rối ren, muốn đợi một thời gian rồi sẽ điều tra lại, nhưng... Vì một số lý do không rõ, phòng thí nghiệm không được mở ra để điều tra, vẫn bị khóa kín cho đến tận bây giờ."
Thậm chí không chỉ bị khóa.
Quân khu còn cho dựng hàng rào thép gai ở xung quanh, đồng thời tăng cường giám sát vô cùng nghiêm ngặt.
Mặc dù phòng thí nghiệm đã bị bỏ không, nhưng không ai được phép ra vào. Hơn nữa nhiều năm trôi qua, việc giám sát chưa bao giờ được nới lỏng, đặc biệt là tuy các cửa sổ phòng thí nghiệm đã bị khóa chặt, nhưng toàn bộ vẫn bị niêm phong bằng dây thép gai.
—— Thật sự là phong tỏa đúng nghĩa đen.
"Ngày xảy ra tai nạn, thật ra cô Trang đã dẫn đầu mọi người đến kiểm tra lại các loại thuốc và tài liệu trong phòng thí nghiệm..."
"Có ba thai phụ có địa vị rất cao đã tử vong trong thử nghiệm lâm sàng thuốc thử Alpha. Họ thuộc các thế gia ở Quân khu III và Quân khu V..."
Dừng một chút, Tống Chân hít một hơi thật sâu, chậm rãi nhưng kiên định nói, "Sau khi thuốc thử Z thành công và có thể sản xuất với số lượng lớn, chị sẽ lấy tư cách người sáng lập, nộp đơn khiếu nại lên Tòa án Quân sự, yêu cầu điều tra lại phòng thí nghiệm năm đó."
"Bên trong phòng thí nghiệm, chắc chắn sẽ có sự thật mà chị muốn tìm kiếm."
"Chuyện thuốc thử Z là bản nâng cấp của Alpha chị cũng sẽ thành thật trình bày, dùng điều này làm cơ sở để yêu cầu điều tra lại sự cố đó."
Tống Chân nhắm mắt, giọng nói khàn khàn, "Đây là lý do chị chọn con đường này."
"Những gì năm đó mẹ chưa thể hoàn thành, chị sẽ giúp bà ấy hoàn thành, tạo ra cho Hoa Quốc một loại thuốc ổn định hiệu quả cao, có thể phổ biến rộng rãi."
"Đồng thời, chị muốn giúp bà ấy, cho bà ấy một lời giải đáp."
Con đường này không dễ đi.
Hạ qua đông đến, lúc nào cũng xem bản thảo mẹ đã để lại. Trong đó chỉ có ý tưởng nghiên cứu và phát minh, không có dữ liệu cụ thể. Thành phần và tỷ lệ các tham số của thuốc là thông tin mật, không thể tiết lộ ra ngoài, toàn bộ đều bị giữ lại trong Viện nghiên cứu khoa học Quân khu III.
Tống Chân cũng loạng choạng bước đi, chỉ biết hướng đi chung chứ chẳng biết ngày nào mới thực sự thành công.
Nơm nớp lo sợ suốt ba năm, chưa bao giờ cho phép bản thân nghỉ ngơi dài hạn, cũng không dám thả lỏng dù chỉ một chút. Đếm từng ngày, từng tháng, cuối cùng cũng nhìn thấy được ngày hôm nay.
"Xin lỗi vì trước đây đã không nói cho em biết."
"Thân phận của chị nhạy cảm, vả lại lúc đó chúng ta chỉ mới gặp nhau, trong lòng vẫn giữ thái độ đề phòng, cho nên... Nhưng nếu được quay lại một lần nữa, chị vẫn sẽ không nói cho em."
Nghe lời xin lỗi chân thành, Trúc Tuế tò mò hỏi, "Vậy tại sao bây giờ chị lại cho em biết?"
Cô không giống Trình Lang, không phải là thanh mai trúc mã, cũng không phải vì tình cảm sâu đậm mới đi đến hôn nhân. Hơn nữa, lúc ấy đối với Tống Chân và Trúc Tuế mà nói chỉ là sự lựa chọn chấp nhận hay từ bỏ mà thôi.
Tống Chân chưa từng nói chuyện này với Trình Lang, Trúc Tuế cũng không cảm thấy đối phương bỗng dưng yêu mình nên mới nói.
Cô đã đúng.
Tống Chân mím môi, dưới ánh đèn mờ ảo, đôi môi nàng mềm mại như thạch, vô cùng quyến rũ.
"Bởi vì, tiền đề cho hôn nhân của chúng ta là một đứa con."
Tống Chân nói, "Ở Hoa Quốc, trừ khi phạm trọng tội phản quốc, thì các vấn đề của cha mẹ không ảnh hưởng đến con cái, mỗi người sinh ra đều bình đẳng trước pháp luật."
Ngón tay Tống Chân lại siết chặt, "Chị không biết con đường mà mình lựa chọn sẽ đi đến đâu, có liên lụy đến ai không, cho nên chị cũng không biết liệu em nghe xong có còn muốn con của chị nữa hay không."
Nói là không ảnh hưởng, nhưng... dù bề ngoài không có, thì bên trong làm sao có thể không có?
Tống Chân tin, Trúc Tuế và Trúc gia đều sẽ chăm sóc tốt cho đứa bé, nhưng điều Tống Chân không thể chắc chắn là, nếu đã biết được lai lịch và dự định của nàng thì Trúc Tuế có còn lựa chọn muốn con của nàng nữa hay không.
Biết đâu sau này nàng sẽ trở thành vết nhơ của đứa trẻ thì sao?
Xung quanh lần nữa chìm vào im lặng. Tống Chân không dám nhìn Trúc Tuế, chỉ nhìn chằm chằm vào tay mình.
Mãi một lúc lâu sau Trúc Tuế mới lên tiếng.
Câu đầu tiên là, "À, thì ra là vậy."
Chẳng trách nàng lại thẳng thắn và thành khẩn với một người ngoài cuộc như cô đến vậy. Nói là thẳng thắn thành khẩn với người ngoài cũng không hẳn, đúng hơn phải là thành thật với người đồng phụ huynh của đứa con tương lai của nàng.
Câu nói thứ hai nhàn nhạt, lười biếng, "Không phải chị cũng nói rồi sao, mỗi người sinh ra đều bình đẳng, cha mẹ không ảnh hưởng đến con cái."
Những lời của Tống Chân được lặp lại một cách mơ hồ, Tống Chân nghe không hiểu ý của cô là gì.
Ngẩng đầu lên, biểu cảm của Trúc Tuế cũng lười biếng, đôi mắt dài khẽ cụp xuống nhìn Tống Chân, như thể chủ đề này chẳng có gì đáng để bận tâm, "Trước khi là con của chị, thì bé con phải là chính mình."
"Mỗi người đều bước đi trên con đường của riêng mình, cha mẹ không thể giúp gì được."
"Chị, lựa chọn của chị rất dũng cảm. Cho dù sau này có như thế nào, thì với phẩm cách* của chị, em tin chắc bé con cũng sẽ tự hào về chị."
(*) Phẩm cách: Phẩm chất - tư cách của một con người.
Dừng một chút, Trúc Tuế khẽ nở nụ cười nói, "Em cũng rất thưởng thức phẩm cách của chị, thậm chí còn rất mong chờ đứa con của chị đây."
Tống Chân không ngờ lại nhận được một câu trả lời như vậy.
Câu trả lời này rất tinh tế, "Mong chờ con của chị" tốt đẹp hơn rất nhiều so với "Em không ghét bỏ con của chị".
Tống Chân nghẹn lời, một lúc sau mới ấp úng hỏi, "Em, em thật sự nghĩ như vậy sao?"
Câu hỏi rất thẳng thắn, đến nỗi có hơi ngỡ ngàng vì quá đỗi chân thành.
Trúc Tuế khẽ gật đầu, "Nếu những chuyện đó xảy ra với gia đình em, thì dù thế nào đi nữa, em và gia đình em cũng sẽ làm cho sự thật được phơi bày."
Trúc Tuế khẳng định nói, "Chị không hề sai, chị thậm chí còn rất dũng cảm."
"Nhưng mà, em không cảm thấy nó rất rắc rối sao? Chị... Ngay cả con đường mà chị muốn đi cũng là một mớ rắc rối..."
Có lẽ là do quá hiểu rõ chuyện này, Tống Chân nói ra có chút kích động, hốc mắt đỏ hoe.
Trúc Tuế không đành lòng nhìn Tống Chân sắp khóc như vậy.
Thế là Trúc Tuế ngồi thẳng người, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc, "Vậy chị trả lời em, trên đời này có chuyện gì là thuận buồm xuôi gió đâu? Có ai mà không phải sống trong rắc rối chứ?"
Tống Chân lặng thinh.
"Những chuyện lớn nhỏ, từ vụn vặt đến trọng đại trong cuộc sống đều là phiền toái. Nghiên cứu khoa học, nghiên cứu phát minh là cả tá rắc rối, phiền phức. Ngay cả những chuyện vặt vãnh như đối nhân xử thế, giao tiếp hằng ngày cũng là rắc rối, phiền phức... Chị, con người sống trong một vòng xoáy phiền phức. Điều chúng ta có thể làm, và cũng là điều phải làm thường xuyên nhất, chính là không ngừng giải quyết hết những rắc rối xảy ra liên tục đó, đây chính là cuộc sống."
"Mà con đường chị lựa chọn chẳng qua chỉ là một phần nhỏ trong số đó, chỉ là những rắc rối có thể lường trước được mà thôi."
Dừng một chút, Trúc Tuế gần như thở dài mà nói, "Chị à, em thật sự cảm thấy chị rất dũng cảm. Chị đừng tự ti, đừng tự hạ thấp bản thân."
Hốc mắt Tống Chân nóng bừng.
Trúc Tuế nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được nữa, "Chị biết không, cái bộ dạng này của chị làm người khác rất muốn bắt nạt đấy. Nếu chị muốn khóc thì sao không khóc trong lòng em này?" Nói xong còn rất không biết ngượng mà dang rộng hai tay, "Thật ra em rất giỏi dỗ dành người khác đấy."
2
"..."
Dây thần kinh cảm động của Tống Chân bỗng chốc ngừng hoạt động.
*
Cả hai dắt tay nhau về nhà.
Bữa tối do bố Tống đích thân vào bếp, mùi thơm đến nỗi Trúc Tuế không nhịn được chạy vào bếp xin một bát.
Thế là Tống Chân cũng đi vào theo Trúc Tuế, chớp chớp mắt nhìn bố.
Hơn mười phút sau, trên bàn cơm của ba người, trước mặt mỗi người đều có một bát mì nhỏ.
Trong bát của Trúc Tuế còn có thêm một quả trứng chiên hình trái tim.
Ăn xong, Tống Chân trở về phòng chờ Trúc Tuế. Nàng đã tắm rửa xong, đang ngồi xem điện thoại.
Khi Trúc Tuế tắm xong, Tống Chân đã mệt mỏi ngủ mất. Trúc Tuế cảm thấy có chút hụt hẫng, cô theo nàng ra ngoài loanh quanh cả tối, cũng đã tích cực bày tỏ sự ủng hộ với Tống Chân, kết quả là bây giờ một chút ngọt ngào cũng không có được...
Lỗ quá, quá lỗ vốn rồi!
Nằm lên giường, Trúc Tuế nhìn khuôn mặt ngoan ngoãn say ngủ của Tống Chân, không nhịn được xoa nắn mặt nàng. Xoa nhẹ vài lần thì thành nghiện.
Không ngờ lực tay hơi mạnh, khiến nàng tỉnh giấc. Nàng mở mắt ra, chớp chớp hàng mi ướt át nhìn Trúc Tuế. Trúc Tuế chột dạ, vừa định biện minh vài câu thì Tống Chân đã dụi dụi mắt, khẽ gọi, "Trúc Tuế?"
"À, em chỉ, em..."
Lời còn chưa nói hết, Tống Chân đã tự động lăn vào lòng Trúc Tuế, tìm một tư thế thoải mái để nằm.
Trúc Tuế đứng hình.
Tống Chân tựa trán lên xương vai Trúc Tuế, nhỏ giọng thì thầm, "Ngủ."
Sự bất mãn trong lòng Trúc Tuế bỗng dưng tan biến, có thêm chút thỏa mãn khó nói thành lời. Thậm chí loại hành vi bản năng trong tiềm thức này càng khiến cô hài lòng hơn cả hành động chủ động ôm lấy cô khi Tống Chân còn tỉnh táo.
"Ừm, ngủ."
Ôm người vào lòng, chìm vào giấc ngủ sâu.
*
Ngày thứ ba của Tết Đoan Ngọ, cũng là ngày lễ chính. Đưa bố Tống đi chơi thêm một ngày, buổi tối hai người đã thống nhất sẽ cùng nhau đi xem phim, có thêm bố Tống đi cùng.
Về đến nhà, cả hai còn chưa kịp giục, bố Tống đã nói trường học sắp khai giảng lại, ông đã đặt vé máy bay.
Trúc Tuế vốn dĩ còn muốn thuyết phục bố Tống ở lại chơi thêm hai ngày, nhưng Tống Chân ngẩn người, chỉ gật gật đầu, cắt lời nói: "Vậy tụi con đưa bố ra sân bay."
Bố Tống đi về vào sáng sớm hôm sau. Trước khi đi, ông vỗ vai Trúc Tuế, "Tuế Tuế, con rất tốt. Sau này hai đứa nhớ phải hòa thuận với nhau."
Lại nhìn sang Tống Chân, như thể còn muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu.
"Con cũng vậy, tình trạng sức khỏe của bố cũng phải nói cho con biết, không được giấu con."
Vừa lúc Tống Chân cũng muốn nói gì đó, đáp lại một câu y hệt bố Tống, "Tình trạng sức khỏe của bố cũng phải nói cho con biết, không được giấu con."
Hai cha con im lặng một lúc, cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy buồn cười. Trúc Tuế muốn cười nhưng không dám, đành nhịn xuống.
*
Sau khi tiễn bố Tống, cả hai trở lại Viện nghiên cứu khoa học, bắt đầu tuần làm việc mới.
Cùng lúc đó, nghe nói Trình Lang bị bệnh, xin nghỉ phép.
Đơn xin phép được đặt trên bàn Trúc Tuế. Tống Chân nhìn thấy nhưng không phản ứng gì, chỉ nói mình đang bận.
*
Trong tuần tiếp theo, các buổi khen thưởng, báo cáo và họp hành được tổ chức. Thành tích của Tống Chân được nhắc đến và khen ngợi rất nhiều lần, tạo nên tiếng vang lớn, ước chừng phải ồn ào cả một tuần.
Mà trong một tuần này, Trình Lang, nhóm trưởng nhóm một, đều vắng mặt trong các cuộc họp.
Trúc Tuế không hỏi đến Trình Lang, Tống Chân thuộc nhóm hai cũng càng không hỏi đến.
*
Lại một tuần nữa, xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Các thí nghiệm của mấy tuần trước cuối cùng cũng có thể tiếp tục tiến hành.
Tống Chân trở nên rất bận rộn.
Thời tiết cũng ngày một nóng hơn.
Điều hòa trung tâm của khoa Tuyến tố cũng được bật.
Tỷ lệ trong nghiên cứu được cấp bằng sáng chế của Đồng Hướng Lộ thực sự có thể sử dụng trong nghiên cứu và phát minh thuốc điều hòa. Tống Chân mỗi ngày đều tràn đầy năng lượng, kẻ cuồng công việc lại một lần nữa xuất hiện. Sau khi bố Tống rời đi, Trúc Tuế đề nghị Tống Chân dọn luôn đến ngủ ở phòng ngủ chính. Tuần đầu tiên vẫn còn ngượng ngùng, tuần thứ hai đã vô tư trở lại.
Lý do rất đơn giản, bởi vì ban ngày làm việc quá mệt mỏi, về đến nhà là lăn ra ngủ ngay.
Cho dù là bất kỳ ai cũng sẽ không để ý đến "đồ trang trí" trên giường.
"Đồ trang trí" Trúc Tuế tắm rửa xong, nhìn Tống Chân đang say giấc trên giường, thốt ra tiếng cảm khái từ tận đáy lòng.
*
Đó là một buổi chiều, Tống Chân đã thức vài ngày để làm thực nghiệm.
Thời tiết ngoài cửa sổ mang theo hơi nóng, những con ve sầu bắt đầu kêu râm ran trong đêm hè nóng nực.
Sau khi hoàn thành thí nghiệm về thuốc điều hòa, đang thức chờ kết quả, Tống Chân vốn dĩ chỉ định để mắt nghỉ ngơi một lúc, không ngờ lại ngủ quên trong phòng thí nghiệm.
Trong mơ, dường như nàng nghe thấy âm thanh leng keng trong trẻo của chuông gió, là chiếc chuông gió hình con sứa trong suốt mà Trúc Tuế đã tặng nàng.
Đang trong lúc mơ màng, có người đẩy nàng một cái, "Chân Chân, Chân Chân, đừng ngủ, cậu làm cái này từ lúc nào vậy?"
Tống Chân ngẩng đầu lên, vốn là một kẻ cuồng nghiên cứu khoa học, phản ứng đầu tiên của nàng là nhìn đồng hồ. Nhìn xong thì thở phào nhẹ nhõm, "Vẫn chưa quá thời gian, thí nghiệm vẫn còn dùng được, hai phút nữa sẽ có kết quả."
Thấy nàng không được tỉnh táo cho lắm, Tả Điềm lo lắng nói, "Cậu vất vả như vậy làm gì chứ, cậu tăng ca liên tục mấy ngày rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi!"
Tống Chân: "Cậu cũng biết mà, tớ cảm thấy sắp thành công rồi, chờ thêm một chút đi!"
Nói là thuốc điều hòa sắp thành công rồi, nhưng phương pháp mới vẫn chưa một lần thành công.
Tả Điềm cũng không làm nàng nản chí, chỉ tay ra cửa, xắn tay áo lên nói, "Chỗ này để tớ trông cho, cậu đi rửa mặt cho tỉnh ngủ đi."
Tống Chân gật đầu, như một hồn ma lảo đảo đi ra ngoài.
Vừa hất nước lên mặt xong, tiếng thét chói tai vang lên từ phòng thí nghiệm.
Tống Chân nghĩ rằng có chuyện xảy ra, đột nhiên giật mình, bất chấp nước trên mặt vẫn chưa lau, quay đầu chạy nhanh trở về.
Trúc Tuế ở văn phòng cũng nghe thấy, từ văn phòng chạy đến phòng thí nghiệm cùng Tống Chân.
"Điềm Điềm, cậu sao vậy, thuốc bị đổ hay là..."
Mới vừa vào phòng thí nghiệm, lời còn chưa hỏi xong đã thấy Tả Điềm đang che miệng khóc. Cả hai đều sửng sốt.
Nhìn thấy Tống Chân, Tả Điềm khóc càng dữ dội hơn, kéo nàng vừa khóc vừa gào lên, "A a a a, thành công rồi, thành công rồi, thật sự thành công rồi, Chân Chân!"
Trong giây phút đó đầu óc Tống Chân đơ ra.
Tả Điềm lặp lại một cách lộn xộn, "Thí nghiệm nghiên cứu thuốc điều hòa thành công rồi, thành công rồi! Ahhhhhh!!!"
"Thành, thành công ư?"
"Đúng vậy, thành công rồi, không tin thì cậu nhìn đi!!"
Tống Chân đi qua xem, thí nghiệm rõ ràng, camera đã ghi hình lại mọi thứ, xem kết quả thì đúng là đã thành công.
Tả Điềm không lừa nàng.
"Thành công?" Tống Chân bây giờ mới kịp phản ứng lại, giây lát sau vui mừng đến muốn khóc, "Thành công rồi!"
"Đúng đúng, Chân Chân cậu quá tuyệt vời a a a!"
"Thành công rồi, thuốc điều hòa của chúng ta thành công rồi!!"
Tống Chân lúc này đã không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa, phấn khích ôm lấy Tả Điềm hét lên, hai người ôm nhau nhảy tưng tưng tại chỗ, vừa khóc vừa cười.
+
Đã ba năm trên con đường gập ghềnh, gian khổ, cuối cùng cũng đến được đích.