Sau Khi Bị Ép Trở Thành Vạn Nhân Mê
Chương 21: Say Rượu Với Đại Lão
Sau Khi Bị Ép Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Nhiêu trở lại phòng mình, ở cửa anh thấy Sean. Sean đang giơ tay gõ cửa, Ôn Nhiêu đi qua:
"Có chuyện gì sao?"
Sean có lẽ không ngờ anh lại không có mặt trong phòng lúc này:
"Anh đã đi đâu vậy?"
"Phòng Norman."
"Hả?"
Sean còn tưởng rằng mình nghe nhầm:
"Chính anh đi sao?"
"Hắn ta đến tìm tôi."
Vẻ mặt Sean lập tức trở nên rối rắm, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường:
"Vậy đi vậy đi, nếu bảo bối thích thì tôi cũng không ngại."
Ôn Nhiêu nghĩ cũng biết hắn ta lại hiểu lầm:
"Tôi chỉ là đi phòng hắn ta ăn chút gì, anh không cần luôn nghĩ những chuyện linh tinh."
Sean nghe thấy Ôn Nhiêu nói, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng lại vẫn muốn tỏ ra vẻ không thèm để ý:
"Hả? Tôi có gì mà phải nghĩ linh tinh."
Ôn Nhiêu lúc này mới nhớ tới hai người hiện tại đang đứng ở cửa phòng mình:
"Anh, đến tìm tôi?"
"Chứ còn gì nữa?"
"Tìm tôi làm gì?"
"Nhớ ra tối nay anh hình như chưa ăn gì, định rủ anh đi ăn cùng."
Sean nói.
Ôn Nhiêu có chút không thể tin được Sean sẽ tốt bụng như vậy, có chút nghi ngờ nhìn chằm chằm hắn ta:
"Không phải là anh ăn thừa lại đó chứ?"
Sean 'xùy' một tiếng:
"Tôi giống hạng người như vậy sao?"
Ôn Nhiêu vừa mới ở chỗ Norman ăn mấy hộp chocolate, vị chocolate trong miệng còn chưa tan đi, bụng tuy rằng không có cảm giác no, nhưng cũng không có ý đói, anh mím môi, phân vân có nên đi theo Sean hay không.
Sean lầm bầm một câu:
"Hình như có bia và một ít sườn dê nướng."
Ôn Nhiêu vừa nghe sườn dê nướng, liền theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng. Suốt chặng đường này, ngoài việc ở cảng ăn một lần thịt nướng, còn lại cơ bản đều là bánh mì khô cứng và mấy món bánh ngọt ngấy. Trong tình huống bụng đã nhắc nhở anh đã ăn no, anh vẫn đồng ý với Sean.
Sean dẫn anh đi tầng 3, nơi chuyên dùng để ăn cơm. Dưới đèn chùm hoa lệ, món sườn dê nướng óng ả và rượu vang trong những chiếc ly cao cổ cùng nhau lấp lánh dưới ánh đèn.
Sean kéo ghế cho mình rồi ngồi xuống. Ôn Nhiêu nhìn bộ đồ ăn được bày biện rất có tính thẩm mỹ trên bàn, có chút lúng túng không biết phải bắt đầu từ đâu. Anh chưa từng dùng nhiều loại dao dĩa và đĩa bát mà anh còn chưa gặp bao giờ khi ăn cơm. Sean trải tấm khăn đặt trên đĩa, cầm lấy đĩa, ấn một phần ba xuống dưới đĩa. Ôn Nhiêu làm theo, nhưng khi đưa tay ra, anh vô ý chạm vào chiếc ly cao cổ trong tầm với, suýt chút nữa làm nó đổ. May mà anh phản ứng rất nhanh, kịp thời đỡ lấy.
Nhìn thấy vẻ mặt có chút bối rối của Ôn Nhiêu, Sean mở miệng chữa ngượng cho anh:
"Mấy cái ly này chỉ cần một cái là đủ rồi, những cái khác đều là thừa thãi."
Nói xong, hắn ta búng tay một cái, người phục vụ bưng khay ở cửa đi đến, mang những cái ly thừa đi.
"Có thể ăn rồi."
Sean nói.
Ôn Nhiêu cầm lấy dao nĩa, có chút hối hận vì đã đi cùng Sean xuống đây. Tên đó trông thô lỗ đến lạ thường, nhưng nghi thức dùng bữa lại tinh tế đến bất ngờ.
Sean đại khái cũng phát hiện sự ngượng ngùng của Ôn Nhiêu, hắn ta trực tiếp đứng dậy, tự tay cắt một miếng sườn dê lớn nhất rồi đổi đĩa cho Ôn Nhiêu. Ôn Nhiêu vốn dĩ muốn nói gì đó, nhìn thấy Sean uống bia ừng ực, liền không nói gì nữa. Hai người họ ăn uống trên chiếc bàn rộng đủ sức chứa mười mấy người, bên trên là đèn pha lê, trên bàn là đồ sứ Pháp lam, mọi thứ trông đều vô cùng xa hoa.
Ôn Nhiêu cũng từng nghĩ rằng mấy gã này hẳn có thế lực rất đáng gờm, nhưng không ngờ sẽ khoa trương hơn cả những gì anh tưởng tượng.
Sean, trong bộ trang phục chỉnh tề, cầm dao nĩa, trông quả thực đúng chuẩn quý ông, khác hẳn với gã thô lỗ và độc ác trên đường.
"Này, Ôn —— sao mặt anh càng ngày càng đỏ?"
Sean đặt chén rượu xuống bỗng nhiên nói.
Ôn Nhiêu đang mải mê suy nghĩ của mình, vẫn chưa kịp phản ứng lại lời hắn nói.
Sean chống cánh tay lên bàn, đến gần Ôn Nhiêu một chút, sau đó lộ ra nụ cười lả lơi mà Ôn Nhiêu đã quá quen thuộc:
"Không phải là vì yêu tôi, nên ngại ngùng đó chứ?"
Ôn Nhiêu mím môi.
Tuy nhiên, Sean vừa nói, anh cũng phát hiện mặt mình nóng bừng, đưa tay sờ thử, thấy nóng ran. Không phải là vừa rồi ở phòng Norman ăn chocolate nhân rượu quá nhiều đó chứ?
Sean nhìn Ôn Nhiêu ôm mặt thở phì phò, cảm thấy dáng vẻ này của anh có chút đáng yêu. Vừa vặn hắn ta cũng ăn gần xong, liền đặt dao nĩa xuống, nghiêm túc quan sát anh. Ôn Nhiêu đang cố gắng làm mát mặt, bỗng nhiên vừa ngẩng đầu nhìn thấy Sean đang nhìn chằm chằm mình không chớp mắt, anh hoảng sợ, hai mắt mở to:
"Anh làm gì mà nhìn tôi như vậy?"
"Đương nhiên là vì anh quá đáng yêu rồi."
Những lời trêu ghẹo của Sean suốt chặng đường đã khiến Ôn Nhiêu quá quen thuộc. Vừa vặn hiện tại bụng anh đã no căng, liền từ bỏ hành động cố làm mát mặt, đứng dậy:
"Tôi ăn no rồi, về phòng trước đây."
Sean đi theo anh cùng nhau đứng lên.
Ôn Nhiêu vừa rồi ăn chocolate lúc đó không phát giác, hiện tại qua một đoạn thời gian, bỗng nhiên liền cảm thấy đầu óc choáng váng rất dữ dội, đến cả Sean đi theo anh ra ngoài cũng không phát giác.
Sean cũng không lên tiếng, liền ở phía sau lẽo đẽo đi theo anh.
Ở lên cầu thang, trước mắt Ôn Nhiêu xuất hiện hình ảnh chồng lên nhau, bước hụt suýt ngã. May mà tay anh kịp nắm lấy tay vịn, tuy nhiên, lưng anh hình như cũng chạm vào một vật gì đó ấm nóng.
"Anh say rồi?"
Là giọng Sean.
Ôn Nhiêu quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Sean đang đỡ cánh tay anh, đứng ở phía sau anh.
"Mà anh đâu có uống rượu đâu."
Ôn Nhiêu lại lắc lắc đầu, nhưng lần này, trước mặt không chỉ hoa mắt, chân anh cũng thấy lảo đảo. Khi lấy lại được ý thức, anh đã thấy mình nằm gọn trong vòng tay Sean.
Sức lực của Sean kinh người, ôm anh quả thực dễ như bỡn, tuy nhiên... tại sao lại là kiểu bế công chúa chứ?!
"Này, tôi tự mình có thể..."
"Ngoan ngoãn nằm trong lòng tôi làm nũng sẽ đáng yêu hơn đấy."
Sean nói, liền trực tiếp ôm anh lên lầu.
Ôn Nhiêu tựa vào lòng Sean, anh chớp chớp mắt, rồi ợ ra một tiếng mùi rượu. Sean cúi đầu xuống nhìn anh, bỗng nhiên đưa tay véo mũi anh. Ôn Nhiêu khó chịu đẩy tay hắn ta ra:
"Làm gì?"
"Không cần thô lỗ thế đâu."
"Tôi lại không phải phụ nữ."
"Đàn ông thì càng phải chú ý hình tượng bên ngoài chứ, nếu không sẽ chẳng có phụ nữ nào thích đâu."
Sean vừa nói, vừa đi lên. May mà lúc này đã khuya lắm rồi, không có khách trọ nào đi ngang qua.
Ôn Nhiêu muốn nói, bây giờ đâu có phụ nữ nào đâu, nhưng vừa mở miệng, thở ra toàn hơi nóng hừng hực.
Sean lại như nghĩ tới điều gì đó:
"Quên mất, bảo bối không cần phụ nữ thích."
Ôn Nhiêu lười đôi co với hắn ta, chỉ muốn nhanh chóng được hắn ta đưa về phòng, sau đó ngả lưng xuống giường ngủ một giấc thật ngon.
Sean ôm anh về phòng, gặp Hillo vừa mới xuống lầu dùng bữa, Hillo đang đi từ một đầu hành lang khác tới. Hắn nhìn thấy Ôn Nhiêu bị Sean ôm trong ngực, ánh mắt khẽ lay động:
"Ôn... anh ấy, làm sao vậy?"
Sean không nghĩ tới Hillo sẽ mở miệng hỏi han, hắn ta buột miệng trả lời:
"À, say thôi mà."
"Là như vậy đó."
Phòng Ôn Nhiêu liền ở phía trước, Sean ôm Ôn Nhiêu vào phòng, sau đó khóa cửa phòng lại từ bên trong. Trên hành lang, Hillo đứng tại chỗ, rất lâu sau, mới thu hồi tầm mắt đi về phía phòng mình.
...
Ôn Nhiêu đối với gã Sean giới tính mập mờ này, cho dù là say, vẫn luôn cảnh giác cao độ. Sean đẩy anh lên giường, khi tiến đến cởi cúc áo khoác ngoài của anh, Ôn Nhiêu nắm chặt cổ áo không chịu buông, đôi mắt đang mơ màng cũng mở to, với vẻ mặt đầy cảnh giác.
"Anh lẽ nào định mặc quần áo ngủ?"
Sean bị vẻ mặt đề phòng này của anh làm cho dở khóc dở cười.
"Đúng vậy, tôi thích."
"Đừng có làm loạn."
Sean nắm lấy cổ tay Ôn Nhiêu, gạt hai cánh tay anh đang che ngực ra:
"Tôi sẽ không làm gì anh đâu, tôi không có hứng thú cưỡng ép ai cả."
"Lần trước anh đã cưỡng ép rồi còn gì!"
Ôn Nhiêu bị hắn ta nắm tay gạt ra, anh cuộn tròn người lại, bắt đầu dùng chân đạp Sean.
"Lần trước có gì xảy ra đâu."
Quần tây của Sean đã dính đầy dấu giày xám xịt của anh. Ôn Nhiêu sửa lời:
"Thiếu chút nữa!"
Sean thật sự không định làm gì. Chuyện lần trước, đã là hành động thiếu lịch sự duy nhất của hắn ta trong bao nhiêu năm qua. Ôn Nhiêu dưới thân hắn ta vùng vẫy không ngừng nghỉ. Để tránh bị chân anh đá vào ngực, hắn đành co một chân đang duỗi thẳng lên, kiềm chế động tác của Ôn Nhiêu, còn hai cánh tay của Ôn Nhiêu, đã sớm bị hắn ta nắm cổ tay, đè chặt lên đỉnh đầu. Cứ như vậy, trông hắn ta thật sự như thể đang định làm gì đó với Ôn Nhiêu.
"Đồ khốn! Vong ân phụ nghĩa! Tra nam!"
Chỉ còn mỗi cái miệng là tự do, Ôn Nhiêu vẫn không chịu bỏ cuộc.
Sean bị anh mắng khiến trán hắn nổi gân xanh giật giật.
"Tôi liền không nên cứu anh!"
Sean đè lên người anh, một tay cởi từng cúc áo trên ngực Ôn Nhiêu, rồi giúp anh cởi áo khoác ngoài.
Ôn Nhiêu đang mắng không ngừng bỗng nhiên cảm thấy người nhẹ bẫng, ngẩng đầu lên liền thấy Sean đứng dậy, cầm áo khoác của anh, giúp anh treo vào tủ quần áo.
Treo xong quần áo, Sean quay đầu lại, liền nhìn thấy Ôn Nhiêu đang ngã trên giường, vẫn giữ nguyên động tác vừa rồi bị hắn ta áp chế, với vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn. Hắn đi lên trước, lại một lần nữa cúi xuống, chỉ là lần này, hắn xoa xoa đầu Ôn Nhiêu:
"Nhìn tôi như vậy, thực ra là đang thật sự mong chờ điều gì đó xảy ra đúng không?"
Tay Ôn Nhiêu đã có thể cử động, anh đẩy Sean đang cúi xuống gần mình ra, dùng hành động thực tế để từ chối hắn.
Sean cười khẽ một tiếng, đứng ở mép giường, đứng với tư thế rất thoải mái. Ánh mắt hắn, có thể vì ánh đèn mà mang một vẻ dịu dàng khó tả, hắn đưa tay ấn công tắc đèn, nói:
"Bảo bối, ngủ ngon."
"Cạch một tiếng ——"
Sau tiếng vang giòn tan, căn phòng liền chìm vào bóng tối mịt mùng.
Ôn Nhiêu trong bóng đêm, nghe được tiếng chốt cửa xoay, sau đó một chút ánh sáng từ hành lang lọt vào. Bóng dáng cao lớn của Sean liền từ khe cửa đó lách ra ngoài.
--------
Lời tác giả muốn nói:
Bạn bè gọi tôi chơi game, nên hôm nay cập nhật sớm một chút, nhưng mà tên lười biếng này có thể sẽ cập nhật rất muộn, đề nghị mọi người ngày mai hãy xem nhé, ừm.
Mẩu đối thoại nhỏ:
Ôn Nhiêu: Đồ khốn! Vong ân phụ nghĩa! Tra nam!
Sean: Đúng, chính là tôi.
Norman: Không sai, cũng là tôi.
Hillo: Nếu, cứ như vậy, có thể 'ăn' được Ôn thì... tôi, cũng nguyện ý, biến thành như vậy.