43. Chương 43: Tiểu kiều thê của đại lão

Sau Khi Bị Ép Trở Thành Vạn Nhân Mê

Chương 43: Tiểu kiều thê của đại lão

Sau Khi Bị Ép Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Norman vào phòng, anh phát hiện trong phòng không có ai, chỉ có đèn sáng. Anh cho rằng nhân viên dọn dẹp quên tắt đèn, nhưng khi anh cởi áo khoác, dựa vào sofa nghỉ ngơi, một mẩu giấy bạc màu vàng trên bàn đã thu hút sự chú ý của anh.
Anh có một chút tính sạch sẽ, nên tuyệt đối không thể là do người dọn dẹp vệ sinh để lại.
Anh vò mẩu giấy bạc trên bàn rồi ném vào thùng rác, nhưng rồi lại nhìn thấy trong thùng có vô số mẩu giấy bạc màu vàng khác. Những thứ này rõ ràng là vỏ sô cô la, mà anh lại không có sở thích ăn sô cô la, vậy thì...
Một tiếng động rất khẽ vang lên từ chiếc giường lớn. Norman đang ngẩn người nhìn thùng rác đầy vỏ sô cô la thì cảnh giác đứng thẳng dậy.
Nhờ ánh đèn hành lang hắt vào, anh thấy trong chăn trên giường dường như có thứ gì đó đang phồng lên. Anh đi qua, nhìn thấy trên gối, lác đác vài sợi tóc đen.
Anh túm lấy góc chăn kéo một cái, người đang cuộn tròn bên trong liền lộ diện.
Ôn Nhiêu choàng tỉnh ngay khoảnh khắc Norman vén chăn. Anh vốn muốn đợi Norman về, nhưng anh đã đánh giá thấp mức độ cuồng công việc của Norman. Đến đêm khuya, anh thật sự không thể nhịn được nữa, bèn trèo lên giường ngủ. Giờ đây, Norman đang đứng ở mép giường cau mày, Ôn Nhiêu luống cuống bò dậy:
"Tôi có thể giải thích!"
Anh không nghi ngờ rằng giây tiếp theo Norman sẽ xách cổ áo nhàu nhĩ của anh mà ném anh ra ngoài.
Norman không nói gì, đôi mắt xanh lam nhìn anh, như đang chờ đợi cái gọi là lời giải thích của anh.
"Tôi cãi nhau với Sylvie một trận, hắn ta đuổi tôi ra ngoài."
Ôn Nhiêu ngủ mà không mặc quần áo, dù trong chăn không đổ mồ hôi nhưng hai má anh đều đỏ bừng.
Norman nắm chiếc chăn trong tay, vung về phía cuối giường.
Tính tình của Norman còn khó đoán hơn Sean nhiều, tuy đôi lúc trông dữ tợn và khắc nghiệt, nhưng phần lớn thời gian anh vẫn ra dáng một quý ông hoàn hảo. Trong phòng rất yên tĩnh, Ôn Nhiêu gần như có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của Norman.
"Ra sofa mà ngủ."
"Hả?"
"Tôi nói, cậu ra sofa mà ngủ."
Norman đánh giá chiếc giường của mình một lượt, nó đã bị Ôn Nhiêu làm cho bừa bộn.
Norman nói những lời này với vẻ mặt không cảm xúc, nhưng Ôn Nhiêu luôn cảm thấy giọng anh ta như đang kiềm chế sự tức giận. Tự biết mình đuối lý, anh ngoan ngoãn bò xuống giường. Sau khi anh ngồi xuống sofa, Norman đứng ở mép giường, gọi điện thoại cho người dọn phòng. Chưa đầy mười phút, đã có người lên thay ga và trải lại giường.
Norman tắm rất nhanh. Khi cửa phòng tắm mở ra, anh bước ra trong chiếc áo ngủ dài màu trắng, ngồi ở mép giường, dùng khăn tắm lau mái tóc ướt đẫm hơi nước.
"Cảm giác kỳ nghỉ thế nào?"
Ôn Nhiêu vốn muốn trực tiếp đề cập chuyện mình muốn đi cùng Norman, nhưng vì liên quan đến tiền, anh quyết định vẫn phải nói vòng vo một chút.
"Bình thường."
Norman lần này nói là nghỉ phép, nhưng thực chất đã chuẩn bị rời đi. Năng lực của anh xuất sắc, bất kể ở đâu cũng có thể có tiền đồ rất tốt, nhưng hai cuộc điện thoại của ông chủ và Sean đã khiến anh từ bỏ ý định đó mà quay lại đây.
Ôn Nhiêu trực tiếp bị cái từ 'bình thường' này làm cho nghẹn lời.
Norman nhớ lại lời Sean nói về chuyện Ôn Nhiêu và Sylvie từng cùng nhau bị bắt cóc:
"Sylvie bị bắt cóc, cậu cũng ở đó ư?"
"Ừm, đúng vậy."
"Làm sao trốn thoát được?"
"Cứ thế mà ra thôi."
Chuyện mạo hiểm và kịch tính ngày đó Ôn Nhiêu đã quên hết rồi. Điều duy nhất anh có thể nhớ lại là mình khi trở về đã bị dọa đến mềm chân, vẫn là nhờ Hillo ôm mới về được phòng một cách mất mặt.
Norman đại khái cảm thấy nói chuyện với anh không bằng đi hỏi Sean nhanh hơn, nên anh trực tiếp nằm lên giường ngủ.
Ôn Nhiêu nằm ngang trên sofa, nhìn chằm chằm ánh đèn trên trần nhà. Norman giơ tay ấn một cái, căn phòng liền chìm vào bóng tối.
"Norman?"
Norman mở mắt nhưng không đáp lại.
"Anh có thể cho tôi ít tiền không?"
Norman muốn hỏi Ôn Nhiêu xin tiền làm gì thì Ôn Nhiêu liền nói:
"Tôi vẫn không muốn ở Florida."
Ánh mắt Norman lóe lên một chút rồi nhắm mắt lại.
Chờ mãi không thấy Norman đáp lại, Ôn Nhiêu nghe thấy tiếng hít thở đều đều. Anh biết Norman đã ngủ rồi, bèn nhỏ giọng mắng một câu gì đó rồi lật người nằm trên sofa ngủ.
Ngày hôm sau, Ôn Nhiêu tỉnh dậy trên sofa, chỉ cảm thấy eo đau lưng đau, xương cốt như bị người đánh gãy rồi sắp xếp lại. Anh xoa xoa cái cổ nhức mỏi, bò dậy khỏi sofa, đi mở cửa phòng tắm chuẩn bị rửa mặt.
Lúc này rèm trong phòng đều không được kéo ra, bên ngoài tuy trời đã sáng nhưng trong phòng Norman vẫn âm u.
Cửa phòng tắm không khóa, Ôn Nhiêu vừa vặn vừa xoay tay nắm thì cửa liền mở ra, sương mù trong phòng tắm lập tức tràn ra.
Ôn Nhiêu bị hơi sương ấm áp phả vào mặt, giật mình tỉnh táo. Trong phòng tắm, Norman đã đóng vòi sen, đứng dưới ánh đèn chói lọi, đang giải quyết vấn đề mà đàn ông bình thường vào buổi sáng đều sẽ gặp phải.
Ôn Nhiêu đã trực tiếp kéo cửa phòng tắm ra, nên bây giờ anh muốn đóng lại, giả vờ như không nhìn thấy thì đã không kịp rồi.
Norman thấy anh cũng không dừng tay, chỉ là vì cửa mở ra, không khí đối lưu khiến cơ thể anh ta còn chưa lau khô đã cảm thấy một chút lạnh lẽo.
"Đóng cửa lại."
"À."
Ôn Nhiêu lùi ra ngoài đóng cửa phòng tắm lại.
Ôn Nhiêu ở trên sofa bên ngoài, xoa nhẹ một lúc cái cổ nhức mỏi. Đợi Norman giải quyết xong đi ra khỏi phòng tắm, anh mới đi vào rửa mặt. Không biết có phải vì yếu tố tâm lý không, anh luôn cảm thấy trong phòng tắm ẩm ướt có một mùi tanh nồng. Anh còn nhìn thấy từ bên cạnh thùng rác trong phòng tắm một cuộn giấy vệ sinh đã được vò lại, như là bọc lấy thứ gì đó.
Tiếng đóng cửa vang lên, Ôn Nhiêu đoán Norman đã đi ra ngoài, thở phào một hơi nhẹ nhõm bắt đầu cởi quần áo. Ở chỗ Sean, anh còn chưa kịp tắm xong.
Cởi quần áo xong, anh mở vòi sen, nước ấm từ đầu đổ xuống. Ôn Nhiêu ngửi thấy trong phòng tắm còn chưa tan hết mùi tanh nồng, ma xui quỷ khiến cũng vươn tay, đi xoa bóp "tiểu Ôn Nhiêu" của mình đang có chút tinh thần.
Norman liền ngay lúc này đẩy cửa đi vào. Ôn Nhiêu cho rằng anh ta đã đi rồi, đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa, thiếu chút nữa tay run lên bẻ gãy chính mình.
Norman đã thay một bộ y phục đen nghiêm chỉnh, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Ôn Nhiêu một cái, sau đó đi đến bồn rửa mặt, cầm lấy chai nước hoa màu hổ phách, xịt xịt vào cổ mình.
Ôn Nhiêu nghe tiếng nước hoa từ chai được ấn ra 'xịt xịt', chỉ cảm thấy như đang cưa đứt lý trí của mình. Tay anh còn đặt ở chỗ nửa cứng nửa mềm của mình. Anh khác với những người đàn ông bình thường như Norman, vừa tỉnh dậy đã tràn đầy hưng phấn. Cơ thể của nguyên chủ tệ đến nỗi, cho dù anh bên trong là một người đàn ông bình thường, cơ thể vào những lúc bình thường trông đều như một người lãnh cảm. Ôn Nhiêu cứng đờ tay buông xuống:
"Anh không ra ngoài sao?"
Vừa nói ra lời này, Ôn Nhiêu liền hối hận. Đây là phòng Norman, anh ta vừa đi mình lại như vậy, trông giống như một tên biến thái.
Norman xịt xong nước hoa, lại đối với gương mờ sương, sửa sang một chút cổ tay áo của mình:
"Sẽ đi ngay."
Ôn Nhiêu liền trơ mắt nhìn Norman xịt xong nước hoa, khi rời khỏi cửa, liếc nhìn mình một cái. Ánh mắt anh ta còn có một khoảnh khắc dừng lại trên thứ mà tay anh đang nắm.
Cánh cửa đóng lại.
Ôn Nhiêu vốn dĩ rất khó khăn mới có được một chút cảm giác, bây giờ lại hoàn toàn héo rũ.
Hôm nay ánh nắng rất tốt. Ôn Nhiêu kéo rèm ra, chán nản đứng bên cửa sổ, xuyên qua khung cửa sổ trong suốt gần như phát sáng, nhìn chằm chằm ra ngoài.
Nói thật anh cũng muốn đi nghỉ phép, đến bãi biển, ngắm biển xanh rộng lớn, còn có những cô gái tóc vàng mặc bikini xinh đẹp. Biết đâu đi rồi, nhìn thấy những cô gái có phong cảnh quyến rũ đó, có thể làm cho cơ thể của nguyên chủ trở nên "thẳng" lại. Ôn Nhiêu suy nghĩ bậy bạ, đã có chút kích động. Anh hận không thể bây giờ liền chạy đến văn phòng Norman, trực tiếp xin anh ta một tờ séc, sau đó xách chiếc vali da đen chứa đầy tiền lên du thuyền sang trọng. Nhưng khi nhiệt huyết dâng trào đi đến cửa, sờ vào chiếc chốt cửa lạnh lẽo, anh lại giật mình bình tĩnh lại. Bây giờ đi ra ngoài từ chỗ Norman, tỷ lệ đụng phải Sylvie lớn hơn.
Phong cảnh Florida rất đẹp, bất kể khi nào cũng ấm áp. Bây giờ lại là chính ngọ, ánh nắng chiếu thẳng vào, Ôn Nhiêu bị chói không chịu nổi, dùng ngón tay xoa xoa mắt. Anh vươn tay chuẩn bị kéo rèm lên một phần, không ngờ mới kéo được một nửa thì liền nghe thấy một tiếng chó sủa cuồng loạn. Anh cúi đầu nhìn xuống, thấy trong căn nhà đối diện, dựa vào cửa sổ, xếp gọn gàng mười mấy chiếc lồng sắt. Một người đứng bên cửa sổ, mở một chiếc lồng sắt, sau đó con chó điên bị mở lồng lại bị khóa ở trong lồng, như sợ hãi cái gì đó mà điên cuồng sủa.
Là Sylvie sao?
Không, Hillo hình như cũng có năng lực khiến chó điên phải sợ hãi.
Ôn Nhiêu kéo rèm, nhìn thấy người đó bế con chó ra khỏi lồng sắt. Tiếng chó sủa cuồng loạn dần dần ngừng lại. Từng con chó một được thả ra khỏi lồng. Hắn ta đứng giữa một đống chó, như thể dẫn dắt chúng phơi nắng, đứng bên cạnh cửa sổ đang mở.
Ngay khi Ôn Nhiêu chuẩn bị kéo rèm lên, người đó như phát hiện ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn sang đây.
Dưới ánh mặt trời, một khuôn mặt trẻ tuổi xinh đẹp khiến người ta hoa mắt, không có biểu cảm gì đứng ở đó. Ôn Nhiêu thấy hắn ta khi nhìn thấy mình, chớp chớp mắt, lộ ra một nụ cười. Sau đó Ôn Nhiêu liền "xoẹt" một tiếng, kéo toàn bộ rèm lên.
Bây giờ anh thế mà đã bắt đầu không phân biệt được Sylvie và Hillo.
___________
Lời tác giả:
Hôm nay không có gì, đi chơi game.
Tiểu kịch trường:
Ôn Nhiêu: Bây giờ tôi không phân biệt được Sylvie và Hillo.
Sylvie: [đập giường] Tôi có thể giúp anh phân biệt được.