Chương 132: Ngoại Truyện 16

Sau Khi Biến Mất Khỏi Thân Thể Thiếu Gia Thật, Anh Phát Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Tiểu Trạch là chó hoang, giống Lang Thanh]
[Nhiên Nhiên là mèo hoang, giống mèo Sư Tử]
[Miêu tả nhân hóa, nên dùng xưng hô con người]
Lâm An là một thành phố hay mưa.
Trời vừa chập choạng tối, cơn mưa lớn đã đổ xuống ào ạt. Những quầy hàng ven đường mờ ảo trong màn nước, ánh đèn le lói giữa mưa gió càng làm nổi bật cảnh tượng buồn tênh.
Có người vội dựng ô, có người nhanh tay dọn hàng, chuẩn bị về nhà. Một người đàn ông trung niên bán bánh cuốn vừa xếp xong đồ, đứng thẳng người định đi, vô tình đá phải một cái thùng giấy ướt sũng nằm bên đường.
Thùng giấy nặng trịch, bị mưa thấm ướt, không biết chứa gì, cũng chẳng rõ đã ai vứt ở đây từ bao giờ.
Ông do dự, rồi ngồi xuống, cẩn trọng mở nắp ra.
Một mùi hôi nhẹ thoảng lên. Ông nhíu mày, nhìn kỹ — bên trong lót một lớp bông mỏng, và có hai chú mèo con nằm co ro. Nhìn kích thước, chắc mới tròn một tháng tuổi.
Lông chúng ướt sũng, dính bết lại, càng làm lộ rõ thân hình gầy guộc, yếu ớt. Một trong hai — con to hơn — đã gục đầu, nằm bất động. Người đàn ông chạm nhẹ vào người nó: lạnh ngắt, cứng đờ. Nó đã chết. Con còn lại vẫn thoi thóp, mắt lim dim, bụng thoi thóp phập phồng theo hơi thở yếu ớt.
Ông lặng người. Ông không phải người yêu động vật, nhưng nhìn một sinh linh nhỏ bé như vậy sắp tắt hơi mà không làm gì, lòng cũng thấy cay xót.
Ông ngó nghiêng xung quanh, rồi ánh mắt dừng lại dưới mái hiên một cửa hàng tiện lợi. Ông bưng thùng lên, nhanh chân đi tới, đặt thùng vào sâu trong mái hiên, tránh nước mưa.
Xong việc, ông lặng lẽ rời đi.
Không biết bao lâu sau, Nhiên Nhiên từ từ mở mắt.
Cậu là một chú mèo con mới tròn một tháng, lông trắng tinh như tuyết, không một sợi tạp, đôi mắt dị sắc — một vàng, một xanh. Thân hình gầy trơ xương, lông bù xù, bụng lép kẹp.
Ý thức còn mơ màng, bụng kêu òng ọt. Cậu thè lưỡi ra liếm liếm móng vuốt, định làm ấm mình, nhưng quá mệt, chẳng còn chút sức lực. Liếm được hai cái, Nhiên Nhiên buông xuôi.
Cậu dụi đầu vào người anh trai đang nằm bên cạnh, nũng nịu gọi: “Anh ơi…”
Cậu muốn anh như mọi lần — liếm lông cho mình.
Nhưng anh không đáp.
Cậu nghiêng đầu, gọi thêm hai tiếng — vẫn im lặng.
Chú mèo nhỏ chưa hiểu cái chết là gì. Cậu chỉ cảm thấy người anh lạnh buốt, cứng đờ, không còn mềm mại như trước.
Chắc anh lạnh.
Nhiên Nhiên cố gượng dậy, loạng choạng bò tới, áp bụng còn chút hơi ấm lên người anh.
Phải sưởi ấm cho anh.
Cậu tự nhủ.
Dù kiệt sức, dù bản thân còn chẳng thể tự vệ sinh, Nhiên Nhiên vẫn cố thè lưỡi ra, chăm chú liếm từng sợi lông trên đầu anh.
Cứ liếm hai cái, lại thì thầm: “Anh ơi…” — hy vọng anh sẽ đáp lại, sẽ liếm mặt mình như mọi khi.
Nhưng anh mãi không động đậy.
Dần dần, cậu bắt đầu sợ.
Trong ký ức mờ nhòe, vài ngày trước, cậu và anh còn được nằm trong lòng mẹ, no ấm, được mẹ liếm sạch lông mỗi ngày.
Rồi chủ nhà bỗng bế chúng vào một cái thùng tối om. Từ đó, chẳng bao giờ gặp lại mẹ nữa.
Anh trai là chú mèo dũng cảm. Anh thay mẹ ôm cậu ngủ, liếm lông cho cậu, chăm sóc từng chút. Nhưng ngày qua ngày, chúng đói dần. Đói đến mức bụng không còn cảm giác, chỉ còn tiếng kêu rỗng tuếch.
Hai anh em cào cấu thành thùng, muốn thoát ra. Nhưng móng còn yếu, chỉ xé rách được bên trong. Chúng không thể nào cào thủng được bóng tối ấy.
Dần dần, chúng kiệt sức.
Không biết đã bao lâu, đến hôm nay, thùng mới được mở ra.
Nhiên Nhiên gục trên đầu anh, nức nở gọi: “Anh ơi… anh ơi…”
Không hồi đáp.
Nước mắt cậu lăn dài. Cậu ngước lên — thùng đã mở, phía trên là ánh đèn đường mờ ảo.
Chắc anh đói quá.
Cậu cũng đói, nhưng giờ cậu phải ra ngoài tìm đồ ăn cho anh.
Cậu cố nhảy tại chỗ, muốn thoát ra, nhưng bụng trống rỗng, chân mềm nhũn, không thể nhảy lên nổi.
Cậu ngẫm nghĩ, rồi lấy hết can đảm, bước lên người anh, dùng móng bám mép thùng, từng chút từng chút bò ra ngoài.
Thùng chẳng cao, nhưng với một chú mèo con yếu ớt, đó là thử thách sinh tử. Người cậu lơ lửng, vài lần suýt trượt ngã. Nhưng ý nghĩ phải tìm thức ăn cho anh đã giúp Nhiên Nhiên bò được lên miệng thùng.
Vừa lên tới, cậu đã loạng choạng, ngã vật xuống đất, lăn vài vòng mới dừng lại.
Cậu nằm ngơ ngác. Đầu óc quay cuồng, lông tai rối bù, người dính đầy bùn đất. Chú mèo trắng tinh giờ đã thành con mèo lấm lem.
Một lúc sau, cậu mới tỉnh táo lại, vểnh tai nghe ngóng.
Trời tối đen, mưa vẫn rơi. Đường phố vắng tanh, cửa hàng tiện lợi đã đóng cửa.
Đây là lần đầu tiên cậu ra ngoài.
Mọi thứ xung quanh đều khổng lồ. Tiếng xe chạy qua chói tai, mỗi lần có bóng dáng lao tới, cậu lại co rúm, xù lông, mắt tròn xoe cảnh giác, chỉ dám thả lỏng khi bóng đó biến mất.
Lặp lại vài lần, cậu kiệt sức.
Nằm thở dốc trên đất, bụng nóng rát, mắt mờ dần.
Nhưng không thể ngủ được!
Phải tìm thức ăn cho anh!
Cậu gượng dậy, loạng choạng bước đi.
Mới được hai bước, lại ngã vật xuống.
Chiếc bụng lạnh ngắt áp vào vũng nước bùn. Cậu run lên bần bật.
Không còn sức đứng nữa.
Cậu mệt quá…
Ngay lúc ý thức bắt đầu chìm vào mộng mị, một mùi hương khiến mèo sợ hãi lan tới từ xa.
Nhiên Nhiên dồn hết sức mở mắt.
Cậu thấy một con chó.
Nó chạy rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt. Nó cúi đầu ngửi cậu, rồi nhe răng.
Sợ hãi trào dâng. Cậu muốn chạy, nhưng cơ thể không nghe lời.
Cậu chỉ còn sức xù lông, khẽ gầm gừ, giương chiếc răng bé xíu — cố dọa con chó xấu xa kia.
Nhưng tiếng kêu yếu ớt như sợi tơ, chẳng có chút uy lực.
Ý thức mờ dần. Cậu như nghe thấy con chó nói gì đó.
Nhưng cậu không còn hơi sức để đáp.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, cậu cảm thấy mình bị ngậm lên.
Nhiên Nhiên buồn bã nghĩ.
Hình như mình sắp bị ăn thịt rồi.