Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên
Nỗi lo của Thẩm Khanh và sự thức tỉnh của mẹ Minh Bảo
Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì đã mời đội sửa nhà đến, Thẩm Khanh nhân tiện nhờ họ gia cố và nâng cao hàng rào tầng hai luôn.
Chuyện là tối qua, Áo Áo – cục thỏ nhỏ – đã vô tình khiến Thẩm Khanh nhận ra một điều: Áo Áo giờ đã lớn, ở cái tuổi này thì vừa hiếu động lại vừa khó kiểm soát. Rất có thể nửa đêm thằng bé sẽ lại lén ra khỏi phòng một lần nữa.
Cũng không hẳn là vì sợ bị thằng bé bắt gặp cảnh cậu đang "thân mật" với ba lớn của tụi nhỏ đâu.
Chủ yếu vẫn là lo cho sự an toàn của Áo Áo.
Thằng bé tuy thông minh, hiểu chuyện thật đấy, nhưng lỡ nửa đêm mơ ngủ rồi đi lang thang, không may ngã từ cầu thang hay tệ hơn là té từ tầng hai xuống thì sao?
Tối hôm qua, vừa liếc thấy cái cục bông trắng tròn trịa kia ở tầng hai, Thẩm Khanh đã lập tức nghĩ đến điều này.
Dù trong nguyên tác, Tiểu Long Ngạo Thiên có trải qua bao nhiêu kiếp nạn thì vẫn bình an lớn lên đến ngoài hai mươi tuổi, không sứt mẻ chỗ nào.
Nhưng một khi đã phát hiện ra nguy cơ, làm người lớn không thể giả vờ không nhìn thấy được.
Cảm giác này giống như khi ngồi trên cáp treo cao chót vót, dù biết chắc sẽ không rơi, nhưng người ta vẫn bất giác siết chặt tay vịn, đề phòng cho chắc ăn.
Nhưng việc đề phòng như thế nào lại là một vấn đề khác.
Nhà họ quá rộng, trừ khi có người túc trực 24/24, chứ nếu các bé tự mở cửa đi ra thì thật sự cũng không ai biết được.
Nghĩ đi nghĩ lại, Thẩm Khanh thấy mình không đủ kinh nghiệm để xử lý, đành phải cầu cứu người từng trải.
Ví dụ như mẹ của Hứa Vĩ Minh.
Minh Bảo là thiếu gia đích thực, nhà chắc chắn cũng rộng rãi. Mà tính cách Minh Bảo hoạt bát đáng yêu như thế, nhìn là biết hồi nhỏ chắc chắn cũng thuộc dạng nhóc siêu quậy, có giá trị tham khảo rất cao.
Mẹ Minh Bảo gọi video, nói thẳng thắn: "Thật ra mà nói, Minh Bảo đến tận năm tuổi vẫn ngủ cùng cô giúp việc chăm sóc nó từ nhỏ đấy. Haiz, thằng bé quấn người lắm."
Không chỉ Thẩm Khanh nói chuyện với mẹ Minh Bảo, mà Minh Bảo cũng rúc sát đầu vào mẹ, tò mò nhìn vào màn hình.
Trong lúc mẹ cậu nói, bà còn xoa xoa đám tóc con nhím trên đầu Hứa Vĩ Minh. Cậu nhóc da trắng nõn nà cười ngượng ngùng, rồi lập tức nhào vào ôm mẹ, còn dụi dụi vào cổ bà, như thể đang xấu hổ, không cho mẹ kể những chuyện cũ đáng xấu hổ nữa.
"..."
Nhìn bé con mềm mại đáng yêu trên màn hình, Thẩm Khanh liền trao cho một ánh mắt "chú thích con lắm", sau đó mới nói với mẹ Minh Bảo: "Đoạt Đoạt và Áo Áo thì độc lập lắm, từ nhỏ đã muốn tự ngủ một mình. Dù rất quý cô giúp việc, cũng chưa bao giờ đòi ngủ chung."
"Ủa?" Mẹ Minh Bảo kinh ngạc: "Vậy bình thường rửa mặt, đi vệ sinh giữa đêm ai lo? Nhà cậu Áo Áo còn bé xíu mà... Minh Bảo lớn vậy rồi mà tôi còn lo nó tè dầm nữa kìa..."
"Mẹ!!"
Minh Bảo tiếp tục dụi vào mẹ mình, tuyên bố chắc nịch: "Con không tè dầm đâu!"
Thẩm Khanh thật ra cũng từng hoang mang y như thế. Nhưng lúc đó, vì bị hai nhóc phản diện tương lai ghét bỏ, cậu cũng chẳng rảnh mà mang "mặt nóng đi dán mông lạnh", cứ phải chăm bẵm cho bằng được.
Sau này, khi phát hiện ra quy luật đó, Thẩm Khanh đành chấp nhận sự thật: "Là Đoạt Đoạt chăm sóc Áo Áo đấy."
"..."
"Còn Đoạt Đoạt ấy hả, đúng rồi, thằng bé đúng là một vị thần."
"............"
Nghĩ nghĩ một lúc, Thẩm Khanh lại nói:
"Đoạt Đoạt thì có thể trông chừng Áo Áo, nhưng thằng bé lại hay suy nghĩ quá nhiều. Tôi sợ nếu nói cho nó biết chuyện em nó có nguy hiểm gì, thì từ giờ về sau nó sẽ không ngủ được luôn đó."
Mẹ của Minh Bảo vốn biết rõ chuyện giữa Áo Áo và Đoạt Đoạt. Nghe vậy, bà không nhịn được mà than thở:
"Đoạt Đoạt đúng là một đứa nhỏ tốt... haiz..."
Bà nhớ lại hồi xưa, ngày nào Minh Bảo cũng bám lấy Đoạt Đoạt, đến khi sắp vào học còn khóc lóc đòi đi học cùng cậu, còn giãy đành đạch đòi theo Cố Đoạt vào học trường công lập. Khi đó, bà cứ tưởng con mình bị ma nhập.
Mà nói thật, tuy mang họ Cố, nhưng Cố Đoạt cũng là trẻ mồ côi. Bà từng nghe đồn rằng cha mẹ hai anh em mất sớm, mệnh "sát thân khắc người", xui xẻo không tả xiết.
Nghe những lời đồn đó, lại thêm chuyện nhà họ Cố cũng không mấy thiện cảm, người ta đồn Cố Đoạt và Cố Áo tính tình đều cổ quái--
Một đứa thì lạnh như băng, chẳng bao giờ cười; một đứa thì bướng bỉnh như trâu, chẳng ai quản nổi.
Đã thế hai đứa còn gầy tong teo, nhìn chẳng ưa nổi chút nào...
Tất cả những điều đó khiến mẹ Minh Bảo lúc ấy rất phản đối con trai mình tiếp xúc với Cố Đoạt.
Ai mà ngờ sau đó hai đứa lại được người thân đón về...
Ông cụ nhà bà bỗng dưng lại bảo Minh Bảo nên chơi nhiều với Đoạt Đoạt.
Lúc đó bà còn không vui, vì đối với bà, lợi ích gia tộc không quan trọng bằng chuyện con trai mình lớn lên khỏe mạnh, đừng để bị "đầu độc".
Cho đến hôm sinh nhật Minh Bảo, khi bà nhìn thấy Cố Đoạt và Cố Áo mặc đồ tử tế như người bình thường, còn biết chọn quà cho bạn, tiếp xúc với Thẩm Khanh – một chàng trai sáng sủa, vui vẻ – bà mới cảm thấy yên tâm phần nào.
Trong tiềm thức, bà cảm thấy nếu có thể để người như Thẩm Khanh dạy dỗ thì không tệ.
Sau này, nghe Minh Bảo gọi video với Áo Áo mỗi ngày, toàn nói chuyện học hành, đọc sách...
Con trai bà, đứa từng thấy sách là lăn ra ngủ, lại bắt đầu tự học!
Nhìn nó vừa làm bài tập vừa thút thít khóc, mẹ Minh Bảo vừa buồn cười vừa thấy thương.
Buồn cười là vì con mình học mà như đóng phim truyền hình, vừa học vừa sụt sùi...
Bà hỏi sao vừa khóc vừa cố học, nó đáp tỉnh queo: "Vì không thể để bị Cố Đoạt bỏ lại phía sau."
Thương thì thương cho đứa nhỏ tên Áo Áo. Bà bắt đầu thừa nhận, trước giờ mình đã hiểu lầm thằng bé.
Sau này tiếp xúc nhiều hơn với Thẩm Khanh, bà càng cảm thấy xấu hổ.
Nhân dịp này, mẹ Minh Bảo nói thật lòng:
"Hồi trước tôi đã suy nghĩ thiển cận, đã hiểu lầm Áo Áo và Đoạt Đoạt. Tôi không nên đánh giá những đứa trẻ chỉ qua lời đồn và định kiến... Chúng đã đủ đáng thương rồi, vậy mà tôi còn muốn Minh Bảo tránh xa chúng, chẳng tìm hiểu kỹ càng gì... Thật xin lỗi..."
Nói đến đây, bà nghẹn giọng, mắt cũng đỏ hoe. Nghĩ mà xem, nếu Minh Bảo mà bị người ta hiểu lầm và ghét bỏ như vậy, chắc bà đau lòng chết mất.
Huống hồ Áo Áo và Đoạt Đoạt cũng là con người, cũng có người yêu thương.
Bà lau mắt, nói tiếp:
"Tôi thật sự có lỗi với hai đứa bé. Để lúc nào rảnh tôi phải đến gặp tụi nhỏ xin lỗi đàng hoàng. À mà, hai đứa nó thích gì nhỉ? Tôi mua cho!"
"Á, không cần đâu ạ..." Thẩm Khanh cũng không ngờ đang nói chuyện lại khiến cảm xúc của mẹ Minh Bảo dâng trào như vậy.
Nhưng có người không còn hiểu lầm hai đứa nhỏ nữa, đối với Thẩm Khanh mà nói, đó là chuyện vui lớn rồi.
Dù xét về tình cảm hay lý trí, Thẩm Khanh đều không muốn Áo Áo và Đoạt Đoạt bị coi là những đứa trẻ "tính tình kỳ quái" hay "nghịch ngợm khó dạy", cho nên nghe được lời xin lỗi ấy, lòng cậu cũng nhẹ nhõm đi nhiều.