Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên
Mẹ gọi đúng lúc
Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong bức ảnh, mấy đứa trẻ con đang mặc đồ ngủ liền thân hình cừu nhỏ, nằm sát cạnh nhau trên tấm thảm lông mềm mại, tạo thành ba vết lõm nhỏ xíu.
Nếu không mở ảnh ra xem, thật sự chúng trông y hệt ba viên kẹo bông gòn trắng muốt mềm mại.
Nhưng mà…
“Quan hệ của tụi em thân thiết ghê ha.” Cố Hoài Ngộ nhận xét với giọng điệu lạnh nhạt.
Thẩm Khanh ghé đầu qua nhìn khung chat, hoảng hốt giải thích:
“...Không phải như anh nghĩ đâu!”
Nói rồi, cậu nhanh tay lướt màn hình, thoát khỏi giao diện WeChat, mở thư viện ảnh ra khoe ảnh chụp màn hình với ông lớn.
Ban đầu, ánh mắt Cố Hoài Ngộ dừng lại ở cửa sổ trò chuyện giữa Thẩm Khanh và Hứa Dự Kiệt, sau đó chuyển sang những lời lẽ "hùng hồn" mà Thẩm Khanh đã đăng trong nhóm chat gia đình.
“Cái này là...”
Cố Hoài Ngộ đọc rất nhanh, gần như chỉ lướt qua đã hiểu nội dung từng ảnh chụp màn hình.
Ba giây sau, anh ngẩng đầu nhìn Thẩm Khanh.
Thẩm Khanh: “A...”
Cậu bỗng thấy hơi chột dạ.
Vừa nãy chỉ thấy chuyện đó buồn cười nên muốn khoe với Cố Hoài Ngộ cho vui, nhưng giờ ngẫm lại..
Cố Hoài Ngộ là Cố tổng cơ mà, một người chuyên tranh đấu mưu quyền trong các đại gia tộc.
Lần trước Cố tam tiểu thư hỏi mượn tiền, vừa mở miệng đã là ba mươi triệu đồng.
Còn cậu, làm ầm ĩ chỉ vì ba vạn, trong mắt Cố Hoài Ngộ chắc không đủ một bữa ăn, vậy mà cậu còn tự nhiên lôi ra kể lể. Thật đúng là... nhỏ mọn đáng sợ.
Nghĩ thế, Thẩm Khanh liền muốn rút lại điện thoại.
Nhưng khi cúi đầu nhìn thấy gương mặt tuấn tú trắng trẻo của Cố Hoài Ngộ đang chăm chú xem ảnh chụp, nghiêm túc đến nỗi khiến người ta phải tự ti, Thẩm Khanh lại nghĩ, thôi kệ!
Ba mươi triệu thì sao, mà ba vạn thì sao chứ!
Cậu bị lừa thì vẫn là bị lừa! Tức giận thì vẫn là tức giận! Mà cậu chia sẻ với người mình thích thì có gì mà phải ngại!
Chẳng lẽ phải đợi đến lúc có tin động trời, long trời lở đất mới được nói với anh ư?
Tức giận thì tức giận, không liên quan gì đến số tiền cả! Dù chỉ là ba vạn, miễn là đối phương "ăn cháo đá bát" thì vẫn là đáng giận!
Nghĩ tới đây, Thẩm Khanh lập tức thẳng lưng, chống tay lên hông đầy khí thế.
Ánh mắt sâu thẳm của Cố Hoài Ngộ nhìn cậu, như thể có thể nhìn thấu cả thế giới, nhẹ nhàng nói:
“Em quan sát vấn đề cũng tinh tường đấy.”
Thẩm Khanh: “...Không ngờ Cố Hoài Ngộ lại chịu bàn luận chuyện này với em luôn á.”
Hơn nữa chỉ đơn thuần là bàn chuyện, hoàn toàn không chê bai hay đánh giá nhân cách gì.
Thẩm Khanh không nhịn được nghĩ: Quả không hổ là người mà mình để mắt tới!
Cậu hào hứng hẳn lên:
“Hả? Ý anh là vấn đề gì cơ?”
Cố Hoài Ngộ nhếch môi, chỉ ra từng điểm:
“Em không chỉ nhận ra vấn đề từ đứa em họ kia, mà còn nhìn ra cả vấn đề từ người hùa theo nó. Tên đó tên là...”
“Đường Tử Diệu.”
“Ừ, tên đó vấn đề còn to hơn.”
“Ô?! Anh cũng nhìn ra luôn á?!” Thẩm Khanh trố mắt nhìn anh.
Đường Tử Diệu là con của bác ruột bên ngoại, một sinh viên đại học.
Hắn mới là kẻ đáng ghét nhất. Mỗi lần Lỗ Tân giả bộ đáng thương để mượn tiền nguyên chủ, Đường Tử Diệu lại lập tức xông ra "hùa theo", nào là “Lỗ Tân bị sao thế?”, “Tội nghiệp quá”, “Anh nên giúp nó đi”.
Không có Đường Tử Diệu hùa theo, Lỗ Tân trong nhóm chat đúng kiểu hát tuồng không ai xem, ngồi một mình chán ngán cả đời luôn.
Cả nhà ai chẳng biết Lỗ Tân chỉ là một tên du côn, có mượn tiền cũng chẳng làm chuyện gì đàng hoàng.
Nhưng Đường Tử Diệu thì khác, bề ngoài là sinh viên ngoan ngoãn, lại chưa từng bị mượn tiền, cũng chẳng được chia lợi lộc gì, thế mà vẫn cứ thích chen vào làm trò, hùa theo bắt nạt người khác.
Không phải vì muốn lấy lòng ai, hắn đơn giản là... ác độc từ trong máu.
Thẩm Khanh lục lại ký ức của nguyên chủ, thấy ghét nhất không phải Lỗ Tân, mà chính là tên này.
Lỗ Tân dù sao cũng lộ liễu, xấu thì xấu rõ ràng.
Đường Tử Diệu mới là kiểu người khiến người khác ghê tởm.
Đó cũng là lý do Thẩm Khanh lôi hắn ra chửi trong nhóm chat.
Không ngờ Cố Hoài Ngộ chỉ nhìn vài cái ảnh chụp đã nhận ra luôn.
Thẩm Khanh liền ngồi sán vào bên cạnh, xem lại mấy ảnh chụp màn hình.
Trong lòng chỉ có một câu:
Cố Hoài Ngộ đúng là chuyên gia soi trà xanh và “giả ngoan”!
Nhưng Cố Hoài Ngộ lại chẳng thấy có gì to tát, trả điện thoại cho cậu, thản nhiên nói:
“Loại người này, thường gặp thôi mà.”
Sau đó anh hỏi: “Nhưng sao em lại rời nhóm chat luôn vậy?”
“Chứ không lẽ ở lại để cùng ăn Tết với họ sao?” Thẩm Khanh nhún vai.
“Dù sao em vẫn phải cảm ơn anh nha, ông xã. Anh nhìn xem, cuối cùng cái tên Đường Tử Diệu đó bị dọa cho sợ xanh mặt luôn. Loại người chỉ biết giở trò sau lưng, vừa phát hiện mình đụng phải đối tượng không thể đụng được là lập tức chột dạ.”
Nhỏ mọn là vì nhỏ mọn, nhưng yếu bóng vía cũng là thật.
Thẩm Khanh mở lại khung chat với Đường Tử Diệu dù đã chặn rồi nhưng tin nhắn vẫn còn.
Sau khi cậu rời khỏi nhóm chat, Đường Tử Diệu gửi một đoạn văn dài như văn mẫu, trước là hỏi han "ấm áp", sau là khen lấy khen để cậu và chiếc garage phía sau lưng, cuối cùng mới rụt rè hỏi:
“Đó thật sự là garage của anh hả?”
Rõ ràng là nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng đã hoảng sợ rồi.
Chỉ đọc câu từ thôi cũng ngửi thấy mùi bất an trong đó, bởi vì hắn biết mình xấu xa, sợ bị trả thù.
Dù sao Thẩm Khanh cũng chẳng rảnh mà trả thù, kiểu người như vậy, chỉ cần dọa cho hắn nhớ đời là đủ rồi.
Nhìn cậu thiếu niên bên cạnh đang cười rạng rỡ, Cố Hoài Ngộ nhịn không được bật cười:
“Em một mình solo cả nhóm chat, cảm ơn tôi làm gì?”
Trong phòng ngủ, ánh đèn sáng rực, Thẩm Khanh ngồi sát bên cạnh Cố Hoài Ngộ, hai người chẳng mấy chốc đã dính sát vào nhau.
Lúc đó, Cố Hoài Ngộ vừa tắm xong, Thẩm Khanh thì đã tắm trước rồi. Hai người, mỗi người một mùi thơm sạch sẽ, mặc đồ ngủ bước vào phòng…
Không khí bỗng chốc trở nên… mờ ám rõ rệt.
Thẩm Khanh chớp chớp mắt, bị bầu không khí này đánh úp đến nỗi phản ứng có chút chậm chạp, ấp úng nói:
“Cảm… cảm ơn… vì có anh chống lưng cho em!”
Nói đến đây, cậu lại nhào tới ôm lấy Cố Hoài Ngộ.
Một cái “ôm gấu” khiến cậu bật dậy khỏi giường.
“Chẳng phải anh nói là em có thể tùy hứng sao? Thế nên em mới tùy hứng như vậy đấy. Muốn cãi người ta thì cãi, muốn rời nhóm chat thì rời luôn.” Thẩm Khanh lầm bầm.
Mà đó cũng là lời thật lòng của cậu.
Nếu không có Cố Hoài Ngộ chống lưng, có khi cậu còn phải nội tâm vật lộn xem làm vậy có đáng không. Dù sao họ cũng là họ hàng… Thẩm Khanh từng bị họ hàng bám dính dai dẳng, nên rất hiểu hậu quả của việc "nói không" là thế nào.
Không ai thực sự thích hay chịu đựng nổi cảm giác bị cả nhà quay lưng.
Nguyên chủ từng cho Lỗ Tân vay hết lần này đến lần khác, chẳng qua là vì không muốn bị gia đình ghét bỏ.
Nhưng giờ Thẩm Khanh đã khác rồi.
Cậu có cảm xúc độc lập.
Cậu có đủ tự tin để nói “không”.
Cậu có thể sống là chính mình.
Ở căn biệt thự này, cậu được bao dung vô điều kiện. Dù là trước mặt Đoạt Đoạt hay Áo Áo… ờ, trừ vụ uống sữa với ăn cà rốt ra, còn lại lời cậu nói đều rất có trọng lượng.
Có điều kiện như vậy rồi, còn cần phải cố làm người tốt trong mắt thiên hạ nữa sao?
Mấy trò kiểu “đạo đức trói buộc” ấy hả? Bỏ đi!
Cậu đang ôm chặt lấy ông xã mình, còn lắc lắc hai vai của Cố tổng nữa. Thấy đối phương bị mình lắc như búp bê mà vẫn không nổi giận, Thẩm Khanh liền nở nụ cười rực rỡ như nắng tháng Ba.
Cố Hoài Ngộ nghiêng đầu liếc một cái, đúng lúc thấy được nụ cười tỏa sáng như mặt trời của cậu.
Bàn tay vốn thả lỏng của anh vô thức nâng lên, định ôm chặt lấy người trong lòng. Nhưng rồi cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt lên eo cậu, cái eo nhỏ săn chắc khiến người ta không nhịn được muốn ôm kỹ như để bảo vệ, sợ cậu lỡ trượt khỏi nệm mềm.
Mặc dù chỉ như vậy, trông họ lại cực kỳ giống… đang ôm nhau thật sự.
Trong phòng đèn sáng trưng, nhưng ngoài cửa sổ lại tối om.
Cửa sổ không kéo rèm phản chiếu bóng hai người, như một bức tranh thân mật tựa vào nhau.
Cố Hoài Ngộ nhìn hình ảnh trên cửa kính, trông hệt như hai người đang ôm nhau, một lúc sau mới thu lại ánh mắt, cúi đầu nói nhỏ vào tai cậu:
“Chỉ cần em vui là được rồi.”
Thẩm Khanh đang hớn hở:
“Em tất nhiên là vui rồi…”
Nói được nửa câu, cậu chợt khựng lại.
“Khoan đã… câu này… chẳng phải là câu cửa miệng mới nhất của Đoạt Đoạt sao?”
Cố Hoài Ngộ: “Hả?”
Thẩm Khanh: “Đoạt Đoạt cũng hay nói câu này mà, 'ba vui là được'…”
Cố Hoài Ngộ nghe vậy trầm ngâm một chút, rồi nghiêm túc gật đầu:
“Vậy thì… không có gì sai cả.”
Thẩm Khanh: “…”
Cố Hoài Ngộ nói đầy lý lẽ:
“Đoạt Đoạt sắp bảy tuổi rồi, cũng đến lúc phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc em.”
Thẩm Khanh: “?? Anh nghiêm túc đấy à? Em dù gì cũng… hai mươi… hai mươi mốt rồi đúng không? Hai mươi mốt sao?”
Cậu chớp chớp mắt, cũng hơi ngờ ngợ.
Trước khi xuyên sách là hai mươi lăm tuổi, điều đó cậu nhớ chắc như đinh đóng cột.
Còn thân xác nguyên chủ này thì chắc là hai mươi mốt, giờ lại qua Tết rồi, vậy thì hai mươi hai ư…?
Cậu lặng người nhìn gương mặt tuấn tú nhưng sắc lạnh của Cố Hoài Ngộ đối diện, tự dưng chỉ muốn chui xuống đất trốn mất tăm.
Hu hu hu, mới có hai mươi mấy tuổi mà cộng trừ trong phạm vi 30 còn phải nghĩ tới nghĩ lui… Cậu đúng là được nuôi đến hỏng người rồi, đúng là nên có người chăm sóc…
Nhưng rất nhanh, cậu lại thấy có gì sai sai.
Lúc trước Cố Hoài Ngộ không phải vẫn còn khuyên mình đừng làm cá mặn, phải có sự nghiệp sao?
Cậu còn nói đợi vài năm nữa, đợi Đoạt Đoạt lớn thêm rồi giao sự nghiệp cho nó quản cũng được…
Kết quả là Cố Hoài Ngộ thẳng thừng từ chối.
Sao bây giờ lại nói là để Đoạt Đoạt chăm sóc mình?
Nghĩ tới nghĩ lui, Thẩm Khanh bỗng hiểu ra, Cố Hoài Ngộ đang trêu mình! Chơi khăm đây mà!
Chẳng qua do bình thường anh nghiêm túc quá, nên dù đùa cũng ra dáng nghiêm trọng, khiến người khác cứ tưởng anh nói thật…
Hiểu được điều này, Thẩm Khanh liền phản ứng lại, cậu nhào tới, định cù lét cho ông xã biết tay!
Kết quả là phát hiện Cố Hoài Ngộ… không hề sợ nhột!
Thẩm Khanh tức giận, dứt khoát ôm chặt luôn, đè đối phương xuống giường.
Sau đó không nghĩ ngợi gì nhiều… liền… ngồi hẳn lên người đối phương.
Tư thế này, ban đầu đúng là xuất phát từ mấy đứa tiểu học đánh nhau.
Một bên muốn khống chế bên kia, nên mới ngồi đè lên người.
Nhưng mà… các cậu đâu phải tiểu học nữa đâu.
Chân mới vừa quắp lên, Thẩm Khanh liền cảm thấy… hình như có gì đó sai sai.
Cố Hoài Ngộ, người vừa bị cù lét vừa bị đè xuống, ban đầu còn cười, nhưng giờ cũng hơi ngơ ngác.
“Em… làm gì vậy?” Một lúc sau, anh hỏi.
“Em…” Thẩm Khanh liếc qua cửa sổ.
Cửa kính in rõ hình ảnh cậu đang ngồi trên người đối phương, lưng thẳng tắp, người gầy mảnh khảnh, cúi đầu nhìn xuống, cổ dài mảnh mai, tư thế y hệt thiên nga đậu trên mặt nước…
Nhưng sự thật là Thẩm Khanh đang căng cứng toàn thân, không dám nhúc nhích.
Cậu biết mình chỉ đang đè lên eo đối phương thôi.
Nhưng… vẫn không dám động đậy.
Vẫn giữ nguyên tư thế ấy, cậu đờ người như tượng.
Một lúc lâu sau mới ấp úng:
“Em… đang… luyện tập vật tay…?”
Cố Hoài Ngộ: “…”
Không biết có phải vì vừa bị cù vừa bị đè hay không, mặt Cố Hoài Ngộ bình thường trắng bệch, lúc này đã hơi ửng đỏ.
Mà Thẩm Khanh dạo gần đây sức khỏe rất tốt, thì mặt đỏ tới tận mang tai.
Hai người nhìn nhau, không ai dám động đậy.
Với Thẩm Khanh thì… cậu không dám.
Thời gian như ngưng đọng.
Đến lúc cả hai đều thấy mỏi vì giữ tư thế lâu quá.
Cố Hoài Ngộ khàn khàn lên tiếng:
“Hay là… em đứng dậy trước đi.”
Thẩm Khanh chống tay lên giường, mặt đầy xấu hổ:
“…Em… em hình như đứng dậy không nổi rồi.”
Cố Hoài Ngộ: “…”
Thẩm Khanh đỏ mặt nói tiếp:
“Hay… hay anh động đậy trước một chút xem?”
Cố Hoài Ngộ: “………”
Ngón tay đang đặt trên nệm bỗng run lên không báo trước.
Cố Hoài Ngộ ngước mắt, đưa tay đỡ lấy eo cậu.
Ngay lúc đó, chuông điện thoại của Thẩm Khanh reo vang.
Có người gọi đến.
Tiếng nhạc piano dịu dàng vang lên khiến cả hai đồng loạt quay đầu lại.
Không thể phủ nhận rằng, trong bầu không khí vi diệu như thế này, đột nhiên có người gọi điện tới, đúng là kích thích không hề nhẹ.
May là nhờ cú điện thoại này, bầu không khí cứng đờ giữa hai người cuối cùng cũng được phá vỡ.
Như thể được ban cho sức mạnh nào đó, Thẩm Khanh quên luôn chuyện vừa rồi, nhấc eo nhấc chân, “trèo” xuống khỏi người Cố Hoài Ngộ, phóng vèo một phát tới bên điện thoại, bắt máy luôn không chút do dự.
Cố Hoài Ngộ cũng đứng dậy theo.
Tay anh vẫn còn lơ lửng đặt trên eo cậu, vì cử động gấp nên tà áo của Thẩm Khanh bay phấp phới, để lộ một đoạn eo thon trắng ngần.
Cố Hoài Ngộ theo phản xạ kéo áo cậu xuống, che lại phần eo lộ ra ngoài, giọng trầm khàn khẽ nhắc: “Giữ eo cho kỹ vào.”
Đúng lúc này, đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ do dự: “...A lô? Thẩm Khanh? Con đang nói chuyện với ai đấy?”
Tay Cố Hoài Ngộ khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Khanh.
Thẩm Khanh biết rõ là mình vừa nãy kích động quá nên quên không thông báo cho Cố Hoài Ngộ một tiếng đã bắt máy luôn.
Nhưng không sao, người gọi đến là:
“...A lô, mẹ?”
Một tiếng “mẹ” vang lên cứng đờ như thể bị ép ăn đồ chua.
Mẹ ruột của nguyên chủ, bà Đường, dường như cũng nhận ra điều gì đó không bình thường từ giọng nói của con trai, liền hỏi ngay: “...Khuya thế này rồi, con đang làm gì thế?”
Thẩm Khanh: Mẹ cũng biết khuya rồi đấy!
Cậu ngồi lại lên giường, may mà cảm giác như bị bóng đè lúc nãy đã hết, liền dùng tay quạt quạt cho mình, liếc nhìn Cố Hoài Ngộ một cái, cười toe với Cố Hoài Ngộ rồi nói tỉnh bơ: “Khuya thế này, tất nhiên là đang ngủ rồi.”
Thẩm Khanh ngồi rất tự nhiên trên giường, cổ áo hơi xộc xệch vì vừa lăn lộn lúc nãy, để lộ một vùng da trắng muốt.
Hai má cậu vẫn còn ửng hồng vì vận động, trông như đóa thủy tiên khổng lồ, cánh hoa trắng ngần, cọng hoa thanh mảnh, ở đầu hoa còn hơi hồng hồng.
Cố Hoài Ngộ đồng tử hơi co lại, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú vào thiếu niên trước mặt.
Trong khi đó, Thẩm Khanh vẫn đang nói chuyện với mẹ.
Cũng chẳng dài dòng, bà Đường gọi điện chỉ để hỏi tội chuyện cậu lên nhóm chat họ hàng mà dám công khai chỉ trích mấy tên em họ.
“Con ở ngoài muốn thế nào mẹ không quản, nhưng đây là nhóm chat chung, còn có bao nhiêu người lớn trong họ xem, con để dì với cậu con nhìn thấy rồi, thế còn ra thể thống gì!”
Thẩm Khanh không phải dạng chịu đòn ngoan ngoãn: “Ồ, thì ra dì với cậu vẫn còn đọc nhóm chat à? Con cứ tưởng họ chỉ lên giật lì xì, chứ nội dung tin nhắn thì chẳng bao giờ đọc. Thế lúc Lỗ Tân gây chuyện sao dì ấy không quản? Còn cái tên Đường Tử Diệu đáng ăn đòn kia, ba hắn biết không?”
“...Thẩm Khanh?!” Giọng bà Đường đầy sốc và hoài nghi.
Con bà xưa giờ luôn ít nói ngoan ngoãn, sao giờ lại chua ngoa đối đáp thế này?!
Thực ra bà cũng chẳng ưa gì Lỗ Tân dạo này, đúng kiểu “con hư tại mẹ”, nhưng dù gì cũng là cháu bên ngoại, xảy ra chuyện lớn thì bà cũng không thể ngó lơ.