Chương 76

Sau Khi Cá Mặn Làm Bố Của Nhóc Gà Con Học Hành Như Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bị thầy hiệu trưởng quở trách một trận, cuối cùng cô Vương cũng đành phải xuống nước đến xin lỗi Cố Đoạt.
Không ngờ Cố Đoạt chỉ lắc đầu, vẻ mặt lạnh tanh, một tay dắt em trai, tay kia đút túi quần, dứt khoát nói:
"Không cần xin lỗi con. Dù sao đúng như cô nói, lúc học âm nhạc, mỹ thuật và thể dục, con có học thêm mấy môn khác, cái này đúng là vi phạm quy định của trường, con sai."
Cô Vương: "......?"
Cái gì? Thằng bé này... biết lý lẽ đến vậy sao?
Lẽ nào trước giờ mình thật sự hiểu lầm nó rồi?
Nhưng rồi Cố Đoạt vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nói tiếp:
"Cô xin lỗi ba nhỏ của con là được rồi."
Cô Vương: "......"
Thấy cô giáo này có vẻ vẫn còn chưa thật sự cam tâm, Cố Đoạt nói thêm:
"Ba nhỏ con chưa từng vô lễ với cô. Trước khi cô chỉ trích con, ba nhỏ vẫn luôn nhẫn nhịn. Còn cô thì lặp đi lặp lại chỉ trích ba con trước mặt bao người."
"Nhẫn nhịn?"
Cô Vương cũng đã có ý định xin lỗi rồi, nhưng vẫn không nhịn được phản bác:
"Cái thành ngữ này dùng sai rồi đấy nhóc. Cô có bắt nạt gì ba con đâu, rõ ràng miệng anh ta còn lanh hơn cô!......"
Nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi, rõ ràng người bị làm mất mặt không còn đường lui, còn mất hết thể diện trước mặt phụ huynh khác là mình mới đúng chứ?!
Nhưng Cố Đoạt lại thật lòng suy nghĩ, rồi nghiêm túc nói:
"Nói chung là, ở nhà chưa từng có ai dám mắng ba nhỏ con cả. Ba lớn còn chưa từng nói nặng lời với ba nhỏ. Bây giờ ba nhỏ con không sai gì mà cô lại chỉ trích, nên xin cô hãy xin lỗi. Ba nhỏ con chưa từng chịu ấm ức như vậy."
Giọng trẻ con còn non nớt vang lên, nghe ngây thơ, mà lời thì cực kỳ đanh thép.
Mà chính bởi vì lời ấy từ một đứa trẻ nghiêm túc, có lỗi biết nhận, bị phê bình cũng chấp nhận, nên lại càng đáng tin cậy.
Điều đó càng chứng minh, ba nhỏ của Cố Đoạt ở nhà thực sự chưa từng phải chịu cảnh ấm ức thế này.
Ngay lập tức, thầy cô trong hành lang, hiệu trưởng, và đám phụ huynh đang tò mò đứng ngoài cửa lớp đều đồng loạt nhìn về phía "ba nhỏ của Cố Đoạt".
Người lớn từng tuổi này rồi, mà ở nhà được chiều đến mức không ai nỡ nói một câu nặng lời?
Được chồng chiều, ra ngoài bị bắt nạt thì có con đứng ra đòi công bằng cho?
Đây chẳng phải... một bông hoa nhỏ yếu ớt được nuôi trong lồng kính?
"Bông hoa nhỏ" Thẩm Khanh: "......"
Cảm thấy Đoạt Đoạt hình như hơi hiểu lầm mình rồi... Cuộc sống của mình cũng đâu đến mức suôn sẻ như vậy, đâu phải ai nói gì cũng không dám cãi lại.
Nhưng mà... nghĩ kỹ thì, gần đây thật đấy, ở nhà hay ra ngoài, đúng là chưa từng bị ai bắt nạt, cũng chẳng có chuyện gì khiến mình thấy không vui.
Còn về chồng mình á... Tuy nhìn lúc nào cũng lạnh như băng, ai cũng sợ, nhưng từ đầu tới cuối chưa từng nói nặng lời với mình câu nào.
Cuộc sống này... quả thật quá an nhàn.
Thôi được rồi, nhận đi vậy: tôi chính là bông hoa nhỏ được người nhà cưng chiều đó!
"Bông hoa nhỏ" Thẩm Khanh lập tức khoác tay ông xã đầy tự nhiên.
Còn bên cạnh cậu, đúng lúc nghe con trai nói câu "ba nhỏ nhẫn nhịn", ánh mắt của Cố Hoài Ngộ đã lạnh như băng nhìn thẳng về phía cô Vương, ánh mắt sắc lạnh, còn híp lại.
Cô Vương cảm giác được áp lực không khí giảm xuống: "......"
Cô Vương lúc trước đã chú ý đến người đàn ông này rồi. Khi bị hiệu trưởng gọi lên nói chuyện, cô đã nhận ra rõ ràng hiệu trưởng có chút kiêng dè người đàn ông này.
Lúc nãy cô cũng lén nghe thấy, Cố Đoạt gọi người đó là "ba lớn".
Vậy thì...
Rất rõ ràng "ba lớn" với "ba nhỏ" là một cặp.
Mà theo ý hiệu trưởng, hai người này hoàn toàn không phải là mấy kiểu thuê người đóng giả làm phụ huynh đến họp phụ huynh hồi trước.
Hiệu trưởng khi đó còn nói:
"Gia đình nhà họ Cố phức tạp lắm, đã dặn bao nhiêu lần là đừng tò mò chuyện nhà người ta rồi cơ mà. Cố Đoạt học giỏi, ngoan ngoãn là được, sao? Phải đích thân phụ huynh đến lạy thầy lạy cô mới được gọi là 'tôn trọng giáo viên' chắc?!
Cô Vương, tôi cứ tưởng cô dạy bao nhiêu năm, vẫn luôn lấy việc học của học sinh làm trọng, biết chừng mực, nên mới để Cố Đoạt vào lớp cô. Không ngờ cô cũng bắt đầu chú trọng hình thức?!"
Cô Vương: "......"
Lúc này cô Vương cũng tỉnh ngộ ra rồi.
Có lẽ mấy năm qua được phụ huynh tung hô nhiều quá, nên bắt đầu bị ảo tưởng về quyền lực của mình...
Trước đây cô cứ luôn bực chuyện phụ huynh của Cố Đoạt không chịu đến gặp mặt mình khi nhập học, họp phụ huynh cũng không thấy mặt.
Chưa từng gặp cái kiểu gia đình này bao giờ, cô tưởng người ta có tiền nên chảnh chọe, coi thường giáo viên.
Nhưng mà nghĩ lại, ba nhỏ của Cố Đoạt lúc đầu cũng lễ phép, chưa từng thất lễ với mình...
Nói đi nói lại, hình như đúng là mấy năm gần đây mình làm giáo viên chủ nhiệm, được tâng bốc đến quên mất mình là ai...
Cuối cùng, cô Vương cũng chân thành xin lỗi cả Cố Đoạt và ba nhỏ của cậu bé.
Cô thừa nhận mình đã không nên châm chọc việc Cố Đoạt ít nói trước mặt mọi người, càng không nên vu oan cho cậu bé cố tình giả vờ học ngoại ngữ để khoe mẽ, lừa dối giáo viên.
Đồng thời, cô cũng nói sẽ tự kiểm điểm lại hành vi của mình, cố gắng hoàn thành tốt bổn phận của một người giáo viên.
Thật ra, Thẩm Khanh cảm thấy mình cũng chẳng bị tổn thương gì ghê gớm, mà đứng ở góc độ của cô Vương mà nói thì đúng là cách cô đối xử với Cố Đoạt có vấn đề, nhưng chuyện Cố Hoài Ngộ từng làm... thì đúng là cũng chẳng đáng phải gay gắt đến vậy.
Cô Vương tức giận, trách móc vài câu cũng có lý, thật ra chẳng cần phải xin lỗi cậu.
Huống hồ gì bọn họ sắp chuyển trường rồi, về sau cũng không phải gặp lại nhau nữa, nghĩ sao cũng thấy chẳng quan trọng.
Chỉ là nghĩ đến chuyện bọn họ đi rồi vẫn còn nhiều học sinh khác ở lại học, nếu cô Vương có thể nhận ra những vấn đề của bản thân, thì cũng tốt.
Vấn đề coi như giải quyết xong, vẫn quyết định chuyển trường, buổi họp phụ huynh này nhà Thẩm Khanh cũng không cần họp nữa, cả nhà vui vẻ rời trường.
Bọn họ đi rồi, hiệu trưởng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trán, vẫn còn một đống việc cần giải quyết.
...Dù sao thì trong lớp vẫn còn một đám phụ huynh ngồi đó.
Mà nhìn tình hình thì hình như họ cũng không mấy hài lòng với cách dạy dỗ 'nghiêm khắc' của cô Vương.
Thấy hiệu trưởng tới, lại vừa mới chỉnh đốn xong cô Vương, vài phụ huynh cũng túm tụm lại, thi nhau lên tiếng:
"Tôi biết cô Vương là muốn con tôi học tốt, nhưng mà tôi là mẹ đơn thân, ngày nào cũng tăng ca đến chín, mười giờ tối, có hôm mười một, mười hai giờ mới về tới nhà! Tôi thật sự không có thời gian kiểm tra bài vở cho con, cô có thể trực tiếp dạy dỗ cháu được không? Buổi họp hôm nay là tôi khó khăn lắm mới xin nghỉ được, tôi cũng rất mệt mỏi rồi!"
"Đúng đó! Một học kỳ mà họp tới bốn lần, trường này có vẻ hơi quá rồi đấy nhỉ? Họp gì mà đông hơn cả lịch diễn concert nữa!"
Lại có người góp lời: "Đầu kỳ họp, cuối kỳ họp, kiểm tra giữa kỳ cũng họp, thi thử đại học cũng họp! Thi đại học còn chưa áp lực đến mức đó! Tôi vắng mặt có một lần, cô đã mắng con tôi, nó về nhà khóc cả buổi, đến mức tôi không dám không đi họp nữa luôn!"
Cô Vương: "......"
Phụ huynh kia còn chưa xong: "Trước kia tôi cứ tưởng con mình học kém, cô nghiêm khắc một chút cũng là bình thường, ai bảo nó học kém, nên phụ huynh phải hợp tác thôi. Kết quả sao? Cái cậu bé kia lần nào cũng đứng nhất lớp! Vẫn bị gọi phụ huynh! Còn bị cô mắng! Có chuyện gì đâu? Không phải rảnh rỗi sinh chuyện à? Nếu sớm biết là vậy thì tôi đã không bao giờ tới họp, còn cho con chuyển trường luôn rồi chứ!"
Một lời nói ra, nhiều người đồng cảm, ai nấy đều bức xúc đồng tình theo.
Dĩ nhiên cũng có vài người có thời gian rảnh, hoặc là vốn thích kiểu dạy học nghiêm túc như cô Vương, nhưng họ cũng thấy khó chịu với việc học sinh giỏi nhất lớp mà còn bị đối xử như vậy, vậy mấy đứa học sinh nhà họ chắc bị chê bai thậm tệ luôn rồi.
Hiệu trưởng: "......"
Thôi được rồi, khỏi họp phụ huynh nữa, chắc phải đổi thành họp giáo viên luôn đi.
Nhà bốn người rời khỏi trường, tâm trạng không bị ảnh hưởng gì mấy. Trợ lý Lý làm việc cực kỳ nhanh chóng, đã liên hệ được mấy trường tư, nghe xong thành tích học tập với trình độ ngoại ngữ của Cố Đoạt, ai cũng tranh nhau nhận, chỉ chờ phỏng vấn nữa thôi.
Vì chuyện chuyển trường chẳng có gì khó khăn, Thẩm Khanh cũng không lo lắng nữa.
Giờ cậu chỉ quan tâm đến sức khỏe tinh thần của Đoạt Đoạt. Cơ mà nhóc này vẻ mặt bình thản, nắm tay em trai đi bên cạnh mình, nhìn chẳng có gì khác so với bình thường, làm Thẩm Khanh cũng khó đoán được con có bị ảnh hưởng gì không.
"Dù sao sau này mà gặp chuyện như hôm nay nữa, nhớ phải nói với ba và ba lớn của con đó."
Vì biết trước đây Cố Đoạt vốn không cảm thấy lời cô Vương là quá đáng, nên mới chẳng nghĩ đến chuyện chuyển trường hay kể cho gia đình, Thẩm Khanh cảm thấy mình cần phải quan tâm hơn.
Mặc dù tình huống này không đến mức bị giáo viên PUA hay thao túng tâm lý, nhưng với hoàn cảnh trưởng thành của nhóc thì cũng đáng lo rồi, từng bị bắt nạt nhiều, nên dễ hình thành suy nghĩ kiểu "nếu hôm nay không bị bắt nạt quá mức thì có thể chịu đựng được".
Vấn đề mà phụ huynh thấy nghiêm trọng, với Cố Đoạt thì lại chẳng đáng gì... mà như vậy mới là vấn đề lớn nhất.
Trong truyện, Cố Đoạt trở thành phản diện, bị biến thành phản diện cũng vì chịu quá nhiều ấm ức, quá nhiều tổn thương không thể tiêu hóa.
Muốn con không trở nên xấu xa thì phải làm gì? Phải yêu thương, phải động viên, phải cho con cảm thấy mình được bảo vệ, được tin tưởng. Có ấm ức thì phải nói với ba!
Thẩm Khanh nói: "Không thể vì bây giờ cuộc sống tốt hơn, gặp phải vấn đề còn nằm trong mức con chịu được, thì con chọn cách nhịn. Càng không thể vì sợ làm phiền ba và ba lớn mà cái gì cũng giấu kín trong lòng."
Cậu nói rất nghiêm túc, giọng điệu cực kỳ đứng đắn.
Cố Đoạt nghe cũng cực kỳ chăm chú.
Biểu cảm còn nghiêm túc y như lúc học bài.
Thẩm Khanh dịu giọng xuống: "Con phải nhớ, vì mình là người một nhà. Người một nhà nghĩa là gì? Là chỉ khi nào con thật sự vui vẻ, thì ba mới cảm thấy vui vẻ. Nếu con không vui, lại còn muốn một mình nhịn cho qua, thì dù con không nói ra, tụi ba cũng cảm nhận được. Vậy thì cả nhà đều không vui. Nhớ chưa?"
Cố Đoạt vẻ mặt căng thẳng, có vẻ hơi khó hiểu... nhất là cái đoạn "cảm nhận được" ấy, kiểu cảm ứng gì? Ba có siêu năng lực à?
Nhưng bởi vì ba nhỏ rất hiếm khi dùng giọng điệu nghiêm túc như thế để nói chuyện, nên cậu bé cũng nghiêm túc gật đầu một cái.
Dù sao thì, những lời đó cậu đều đã ghi nhớ hết rồi.
Lúc này Thẩm Khanh mới lại nở nụ cười, xoa xoa đầu con trai:
"Không cần nghiêm túc quá như thế đâu..."
Nói đoạn, ánh mắt Thẩm Khanh lại sáng bừng lên:
"Hay là chúng ta cùng đi uống trà chiều đi? Ăn bánh ngọt nhé?"
Cố Đoạt: "?"
Cậu bé đầy nghi hoặc nhìn ba nhỏ của mình...
Vừa mới đây còn nói chuyện rất nghiêm túc, thế mà ngay sau đó lại muốn đi ăn bánh ngọt...
Ừm.
Cậu cũng ghi nhớ điều này: Xem ra ba nhỏ thực sự rất thích ăn bánh ngọt.
Thẩm Khanh hiểu rằng việc dạy dỗ con cái không thể chỉ dựa vào lời nói, mà cần hành động chậm rãi, lâu dài để bọn trẻ hiểu được.
Nên cậu cũng không vội.
Nghĩ đến lúc nãy trên đường đi, hình như gần trường có một khu thương mại nhỏ, cậu liền tiện thể đề nghị mọi người cùng đi uống trà chiều.
Hiếm khi cả nhà đông đủ mà!
Làm sao để khiến Đoạt Đoạt thực sự cảm thấy an toàn, tin tưởng vào hai người ba của mình, không còn phải nhẫn nhịn hay chịu đựng nữa?
Nói nhiều không bằng hành động nhiều, thời gian bên nhau của cha mẹ và con cái là rất quan trọng!
Nói bao nhiêu cũng không bằng cùng nhau ăn một miếng bánh ngọt!
Nghĩ đến đó, Thẩm Khanh vẫn chưa hề hay biết rằng hình tượng "người cha mẫu mực" mà mình tốn công xây dựng trong lòng con trai đã hoàn toàn lệch hướng.
Tất nhiên, về sau này, khi Cố Đoạt trưởng thành, dù có đối mặt với vấn đề lớn đến đâu, sau khi nghiêm khắc quát mắng cấp dưới xong, cậu cũng có thể lập tức mời người ta đi uống trà chiều, ăn bánh ngọt, dịu dàng an ủi, khích lệ họ, thậm chí còn hỏi han vài chuyện riêng tư trong đời sống.
Khiến cả công ty toát lên bầu không khí vừa căng thẳng vừa thư thái, vừa bận rộn vừa nhẹ nhõm.
Nhân viên càng làm việc càng hăng say.
Người ngoài không hiểu thì chỉ biết gọi Cố Đoạt là "con cáo già cười mà không biết thật giả"...
Còn Thẩm Khanh vẫn chẳng hề hay biết, rằng kiểu suy nghĩ đột phá của mình năm đó có ảnh hưởng gì.
"Vậy đi uống trà chiều nhé?"
Đoạt Đoạt không có ý kiến, Thẩm Khanh lại hỏi Cố Hoài Ngộ và nhóc Áo Áo.
Do ba nhỏ thường xuyên sống kiểu hưởng thụ, sáng trà chiều trà, nên Áo Áo đã rất rõ ràng: Trà chiều chính là có đồ ăn ngon!
Nhóc mặc đồ như một củ cà rốt nhỏ, lập tức tại chỗ nhảy cẫng lên:
"Muốn! Ăn trà chiều!"
Cố Hoài Ngộ cũng không phản đối, chiều nay vốn là thời gian anh dành cho Thẩm Khanh và các con.
Thế là cả nhà không nói một lời, cùng lên xe.
Khi họ vừa lên xe, thì trong lớp học các vị phụ huynh là bạn học cũ của Cố Đoạt mới sực nhận ra mấy chiếc xe sang trong sân trường là của nhà ai.
Một chiếc Rolls-Royce Phantom, phía sau còn mấy chiếc Cullinan...
Các phụ huynh phát hiện ra điều đó, không khỏi lại đưa mắt nhìn về phía cô giáo Vương đang vẫn còn giải thích và xin lỗi với các phụ huynh khác.
Khụ khụ, với đội hình thế này, nhà người ta chắc là có tí tiền nhỉ?
Con nhà ấy thì học trường tư nào chẳng được!
Mà thật ra, không đi học cũng chẳng sao ấy chứ!!
Vậy mà vừa nãy, ba của Cố Đoạt cư xử lễ phép đến mức ấy, đúng là...
Nếu đổi lại là họ... không, chỉ cần họ có một phần mười tài lực của người ta...
Hoặc chỉ cần một phần mười vạn...
Chắc chắn đã quay người bỏ đi rồi, cần gì giải thích với ai!
.....
Đến trung tâm thương mại, Cố Hoài Ngộ vẫn cứng đầu không chịu ngồi xe lăn, tiếp tục chống nạng bằng một tay, tay còn lại để Thẩm Khanh đỡ mà bước đi.
Hai bé con thì rất tò mò về tình hình chân của ba lớn, nhất là khi Cố Hoài Ngộ đứng thẳng dậy, hai đứa vốn dĩ chỉ cần ngẩng nhẹ đầu đã thấy rõ mặt ba, giờ phải ngước cổ lên nhìn muốn rụng cả đầu mới thấy được. Với tụi nhỏ, chuyện này đúng là có hơi... mới lạ ghê.
Trong trung tâm thương mại, ai đi ngang qua cũng phải quay đầu nhìn họ một cái. Mà cũng không rõ vì sao, nhưng thấy người ta nhìn ba của tụi nhỏ nhiều như vậy, rồi lại nhìn ba của tụi nhỏ nắm tay nhau đi phía trước, hai nhóc liền thấy... thật vui. Là cái cảm giác cả nhà bên nhau, hạnh phúc đong đầy ấy.
Áo Áo thì không giỏi kiềm chế cảm xúc, không diễn tả được mình vui vì điều gì cũng chẳng sao, trực tiếp nhảy nhót tưng bừng, lắc la lắc lư, tung tăng chạy phía trước.
Cố Đoạt vì còn phải dắt tay em trai, mà Áo Áo vừa nhảy phát là cậu không giữ được, cuối cùng đành... cũng nhảy nhót theo.
Tới tầng một, mọi người tìm đại một quán cà phê trông khá sang trọng để ngồi nghỉ. Thẩm Khanh vẫn như mọi khi, bảo Lý Hồng và Điền Dực thích gì gọi đó, còn bản thân thì gọi trà trái cây và sữa cho hai nhóc, gọi cà phê cho mình, rồi quay sang hỏi Cố Hoài Ngộ muốn uống gì.
Cố tổng thì tất nhiên không uống cà phê được rồi. Trà cũng nên hạn chế.
Nghĩ một hồi, thấy Cố tổng còn chưa kịp gọi món, Thẩm Khanh đã nhanh tay gọi luôn cho anh một ly sữa.
Sô-cô-la nóng.
Cố Hoài Ngộ: "...Tại sao lại là sô-cô-la?"
Thẩm Khanh: "...Ừm... vì như vậy cuộc sống mới thêm phần thi vị?"
Cố Hoài Ngộ: "......"
"Dù sao anh uống không hết thì để em uống cho." Thẩm Khanh lại cười tủm tỉm.
...Là ai vừa gọi cà phê theo thói quen, xong lại quay sang thèm sô-cô-la nóng thế nhỉ?
Ờ thì không sao cả, dù gì thì anh uống được! Chỉ là một cốc đồ uống thôi mà, Thẩm Khanh cam đoan: uống một hơi hết sạch!
Người thanh niên vừa nghiêm túc gọi sô-cô-la thay cà phê kia thì đang ngồi nghiêm trang như đang lên kế hoạch tài chính cả tháng.
"Được." Cố Hoài Ngộ khẽ cong môi.
Nhân viên phục vụ đứng bên nhìn cảnh đó, vừa nhập món xong đã không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại hai người...
Trời ơi, ngọt ngào quá mức cho phép rồi đấy!
Ngay từ lúc cả nhóm bước vào, mấy nhân viên đã để ý thấy: sao cái đoàn này cao dữ vậy?
À, trừ hai bé "cục bông nhỏ" đi theo các anh chị thì không tính.
Nhưng đến khi họ ngồi xuống và phục vụ nhìn rõ mặt hai người lớn trong nhóm, tay suýt nữa run rẩy:
Ủa trời...
Combo nhan sắc đỉnh cao thế này ai mà chịu nổi?
Lâu rồi chưa gặp ai đẹp kiểu này! Mà không chỉ một người, là những hai người lận!
Mà càng phục vụ càng phát hiện: hai anh này hình như... đeo nhẫn đôi? Ngồi sát rạt vào nhau? Khoảng cách đủ để đầu gối chạm nhau dưới gầm bàn!
Rồi bây giờ lại còn tình cảm đến thế kia...
Phục vụ âm thầm cảm thán: Đúng là "trai đẹp chỉ dành cho nhau"!
Ngay lúc đó, một "cục bông nhỏ" ngồi đối diện đột nhiên lên tiếng:
"Áo Áo phải uống sữa đó nha!"
"Ủa?" Cậu thanh niên mắt sáng, mặt mày tuấn tú sững người. "Ba có gọi sữa cho con rồi mà, nhưng Áo Áo lại tự mình đòi uống à?"
Giọng nói cậu rõ ràng hơi khoa trương, còn pha chút đùa cợt, trẻ con vốn thích người lớn trò chuyện kiểu này.
Quả nhiên, bé cười khanh khách: "Dạ! Áo Áo muốn cao lớn, cao như ba lớn á!"
Nói rồi bé còn ưỡn ngực, ngẩng đầu lên trời như muốn kéo dài mình ra vài centimet.
Phục vụ không bỏ sót chi tiết bé chỉ tay về phía người đàn ông cao lớn đang ngồi đối diện. Hành động nhỏ ấy giống như đang học theo vậy.
Rồi đột nhiên phục vụ lóe lên một suy nghĩ:
Chẳng lẽ... anh chàng cao ráo đẹp trai kia là ba của bé?
Ủa... anh ấy có con rồi à?
Còn tưởng đây là hai "chú út" trẻ trung đẹp trai dẫn mấy bé cưng đi chơi thôi chứ!
Vậy nếu anh ấy là ba lớn, thì...
Ngay lúc này, cục bông lớn hơn lên tiếng:
"Ba nhỏ muốn ăn món ngọt gì?"
"À đúng rồi." Nghe cậu bé nói, thanh niên kia liền cúi đầu tìm món tráng miệng trong thực đơn.
Phục vụ: "..."
Từ từ đã, đừng nói đây là... một gia đình bốn người??
Còn chưa kịp tiêu hóa hết sự thật, một trong hai người đàn ông khác trong nhóm từ lúc vào vẫn ngồi nép ở góc, giả vờ như không tồn tại cũng mở miệng:
"Phu nhân à, đừng gọi nhiều quá, chúng tôi không ăn đâu."
Phục vụ: Phu... Phu nhân???
Trong lúc phục vụ đang "đứng hình" toàn tập, Thẩm Khanh vẫn bình thản đáp lời:
"Không ăn đồ ngọt thì ăn bánh mì mặn, còn những người khác vẫn cần ăn. Lát nữa mang về cho họ luôn."
Cậu nói đến những người đang chờ ngoài xe hoặc đang rải rác quanh quán chính là các vệ sĩ đi cùng họ.
Thẩm Khanh quyết định: đông người thì cứ gọi nhiều một chút.
Nghe bảo tiệm này bánh tart ngon nức tiếng, cậu gọi luôn mỗi vị một phần: việt quất, dâu tây, óc chó.
Rồi thêm vài miếng bánh kem cắt sẵn, mấy phần bánh mì kẹp vị mặn.
Cân nhắc khẩu vị của Cố tổng, cậu còn đặc biệt xem có loại vị cà rốt không.
Không thấy.
Cậu hỏi phục vụ: "Có bánh vị cà rốt không?"
Phục vụ: "Dạ... lần đầu nghe có người gọi món đó luôn."
Thẩm Khanh đành: "Vậy thôi, cứ vậy đi."
Gập menu lại, quay sang nói với Cố Hoài Ngộ: "Không có bánh vị cà rốt đâu, Cố tổng đành chịu thiệt thòi chút nha."
Cố tổng: "..."
Món được mang lên, mấy người lớn và hai bé tiếp tục trò chuyện. Thẩm Khanh lại nghĩ tới việc Áo Áo lần này chịu chủ động uống sữa vì muốn cao như ba lớn. Đúng là lời nói không bằng hành động!
Trước kia cậu nói hết lời, bé nhất định không chịu uống. Vậy mà giờ nhìn ba lớn cái là chịu uống ngay.
Nghĩ tới ánh mắt đầy tò mò của bọn trẻ khi thấy ba lớn đứng dậy, Thẩm Khanh cảm thấy nên giải thích trước:
"Sau này ba lớn có thể sẽ phải ngồi xe lăn một thời gian nữa..."
Nói đến đây, cậu hơi ngập ngừng.
Thực ra "một thời gian" này có lẽ sẽ kéo dài... đến cuối đời.
Nghĩ vậy, không khỏi thấy chua xót.
Nhưng buồn mãi cũng chẳng giải quyết được gì.
Đối mặt với điều không thể thay đổi, điều duy nhất có thể làm là đứng dậy và bước tiếp.
Thẩm Khanh hít một hơi thật sâu, nở nụ cười: "Nói chung là phải nhớ kỹ dáng vẻ đẹp trai của ba lớn. Rồi học theo ba lớn: uống nhiều sữa, ngủ nhiều, ăn ngon, cao thật nhanh, nhớ chưa?"
"Aó!" Áo Áo lập tức gật đầu lia lịa, ngực nhỏ phập phồng, đầy khí thế.
Nhưng mà...
Cục bông lớn hơn - Đoạt Đoạt nghiêm túc nghĩ ngợi: "Nhưng... hình như ba lớn cũng chẳng nghỉ ngơi nhiều?"
Thẩm Khanh: “… Khụ khụ khụ.”
Ừ thì… nghỉ ngơi nhiều đúng là cậu ta cố tình thêm vào, cũng vì muốn Áo Áo tranh thủ dưỡng sức, chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Dù gì thì… Cố tổng từng bảo, lúc nhỏ anh ấy đã là kiểu người rất chăm chỉ, học hành cực kỳ nghiêm khắc, nhưng vẫn cao lớn đẹp trai chứng tỏ ngày xưa đúng là chẳng nghỉ ngơi nhiều.
Nhưng vấn đề là… Áo Áo làm sao biết mấy chuyện này?
Chuyện đó là do Cố Đoạt nghe được lúc nào đó, hình như là hồi trước nghe cậu hai và cậu cả tám chuyện, nói ông bố nhỏ của cậu ấy ngày xưa đúng là "quái vật", ngủ ít mà đọc sách nhiều…
Nói mới nhớ, Cố Đoạt từng có một thời nuôi chí lớn, ngày đêm học hành quên ăn quên ngủ, cũng chỉ để trở thành một “quái vật” giống như ba lớn.
Một “quái vật” khiến cả hai ông cậu luôn phải thì thầm nói nhỏ khi nhắc đến, sợ bị nghe thấy, vừa kiêng dè vừa ghen tị…
Nhưng mà giờ nhìn lại, nhìn quanh bàn toàn là người lớn quan tâm, lo lắng cho mình và em trai. Nhất là khi ba nhỏ vừa mới ra mặt giúp mình ở trường học…
Cố Đoạt bỗng thấy lòng trống rỗng, không nhớ nổi cái lý do ngày xưa mình lại khăng khăng muốn trở thành một “nhân vật khiến người khác sợ chết khiếp” để làm gì.
Cậu không kể chuyện mình biết từ đâu. Vì cậu cảm nhận được ba lớn không thích hai ông cậu kia. Mà việc này cũng không giống kiểu "ai bắt nạt thì kể với ba" như lời ba nhỏ đã dặn.
Nên cậu chọn cách im lặng.
Đúng lúc đó, sữa của hai anh em và sô-cô-la nóng của ba lớn được mang lên. Nhóc Áo vô cùng xông xáo uống một ngụm lớn, hai má phúng phính rung rinh, còn để lại vệt sữa trắng trên môi, rồi chẹp chẹp miệng rất đỗi thỏa mãn.
Đối diện, ba nhỏ vỗ tay như mừng đại công, còn tranh thủ khen ngợi hết lời.
Kết quả là Áo Áo phồng mũi lên, lại uống thêm một ngụm to nữa!
Cố Đoạt: lặng lẽ rút khăn giấy ra lau miệng cho em trai.
Sau đó, dưới ánh mắt gợi ý của ba nhỏ, cậu bé cũng bưng ly sữa lên uống.
Lúc cầm ly lên, cậu thấy ba lớn đang dùng thìa khuấy sô-cô-la nóng, rồi… đặt ly qua trước mặt ba nhỏ.
Uống xong ngụm sữa, quay sang nhìn lại thì… ba nhỏ đã uống một ngụm từ ly đó.
Thẩm Khanh lúc này mới nhận ra, quay qua nhìn Cố Hoài Ngộ: “Anh trực tiếp đưa cho em uống luôn à? Còn anh thì sao, không uống à? Đưa hết cho em rồi?”
Cố Hoài Ngộ liếc nhìn cái ly, lại nhìn sang người đối diện, giọng nói nhàn nhạt, chậm rãi mở miệng: “Uống chứ.”
Nói rồi anh vươn tay, rất bình tĩnh cầm lấy cái ly mà thanh niên vừa dùng, uống thêm một ngụm.
Thẩm Khanh: “……!!!”
Ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, bàn tay gân guốc gầy gò rất đẹp. Động tác nâng ly tao nhã, dáng vẻ điềm tĩnh. Nhưng lúc này Thẩm Khanh chỉ có một suy nghĩ trong đầu:
…Cái ly đó, vừa nãy là mình uống…
Mà cái vị trí anh ấy vừa chạm miệng vào…
Không không, thôi không sao!
Dù gì… hai người cũng hôn môi mấy lần rồi, chuyện này có là gì đâu!
Lại còn là người một nhà nữa…
Thẩm Khanh tự nhéo mặt mình mấy cái, cố làm dịu vầng đỏ đang bắt đầu lan từ má lên tai.
May mà đúng lúc đó, cà phê và mấy món tráng miệng được bưng lên, kịp thời chuyển hướng sự chú ý của cả nhóm.
Chỉ có Cố Hoài Ngộ là vẫn nhìn chằm chằm tai của thanh niên, thấy nó càng đỏ thì môi anh càng khẽ cong lên.
Sau khi món tráng miệng lên bàn, Thẩm Khanh gọi phục vụ gói thêm một phần bánh ngọt và vài ly cà phê, bảo đem cho mấy chú vệ sĩ đi cùng.