Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Chương 104
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mật Nương vừa vào nhà đã nghe thấy tiếng cừu kêu. Nàng lần theo tiếng kêu đến cửa, quay đầu lại hỏi: “Ta có thể vào không?”
“Muốn vào thì cứ vào, chỉ là trên người nó có máu đấy.”
Bàn tay đẩy cửa khựng lại, Mật Nương nghĩ đến con cừu cái nhà mình còn hai tháng nữa là sinh cừu con rồi, nàng dùng sức đẩy mạnh, cánh cửa mở ra. Trong nhà vốn nuôi thứ này, nếu vì kiêng kỵ máu tanh mà không dám động, không dám nhìn thì không hợp lý.
Cừu cái đang nằm trên cỏ khô, dưới đất phía sau nó có máu. Nó chắc là cũng khó chịu, nhưng miệng vẫn đang nhai cỏ khô, nhìn qua thì tinh thần vẫn khá tốt.
“Tình trạng này chữa trị thế nào?” Mật Nương hỏi nam nhân đang đỡ vai nàng.
Nàng đang thử ta đấy ư? Ba Hổ đắn đo nói: “Đã sắc hai loại nước thuốc cho nó uống rồi. Hai loại thuốc này nàng cũng từng uống, là cỏ bổ máu hai màu và rễ hoa huệ tây, vừa bổ máu, cầm máu, lại tan bầm.”
Mật Nương mở to mắt nhìn hắn, “Chàng còn biết công hiệu của thảo dược nữa hả?”
Nam nhân khẽ gật đầu, xoa đầu nàng, khiêm tốn nói: “Sau này nàng cũng sẽ học.” Nên nàng không cần nhìn hắn bằng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn khâm phục như vậy, hắn thấy rất hưởng thụ.
“Ra ngoài thôi, chúng ta đứng đây nó cũng sợ.” Ba Hổ đóng cửa lại, vào bếp rót trước cho Mật Nương một bát nước nóng uống, “Buổi trưa ăn cá chiên hay cá chưng?”
“Ừm, chưng đi, chỉ thêm lát gừng và lá hành, đừng thêm các loại gia vị nồng khác.” Mật Nương uống ừng ực hết nước, ghé sát vào chàng, bảo chàng kể thêm về chuyện lúc hắn còn đi học.
“Nàng nhìn mối quan hệ của ta với Hộ huyện thừa là biết, hồi nhỏ ta là một học trò cũng khá khiến phu tử yên lòng, ngoan ngoãn lại thật thà…”
“Chắc là còn thông minh nữa, phu tử đều thích học trò đầu óc lanh lợi.” Mật Nương tiếp lời hắn, tiểu đệ của nàng đã nói không ít lần, phu tử của đệ ấy thích nhất là người thông minh.
Ba Hổ gãi gãi cổ, không phản bác. Sau đó Mật Nương hỏi gì thêm, hắn cứ lấp lửng nói không nhớ rõ, rồi cứ lấy chuyện khác ra đánh trống lảng.
“Chuyện của Ba Căn kia nàng đã nói với Mộc Hương chưa?”
“Nói rồi, Mộc Hương nói nếu ta không nhắc thì nàng ấy đã quên mất Ba Căn là ai rồi.” Nhưng quả thật sắc mặt nàng ấy không tốt chút nào.
“Vậy sau này đừng nhắc đến nữa.” Ba Hổ không coi trọng việc hôn sự này, chủ yếu là khinh thường Ba Căn, đã mười sáu mười bảy tuổi rồi, muốn cưới vợ chỉ biết ở nhà quấy phá phụ mẫu, cứ như đứa trẻ đòi mua quần áo mới vậy. Thậm chí còn đóng kịch bỏ nhà đi, tiếc là có khí thế nhưng không có năng lực, chịu lạnh vài đêm đã không chịu đựng nổi, như vậy mà còn muốn chống đối với người nhà ư?
Mật Nương cũng đã tận tâm, sau này có chuyện gì nàng cũng không hỏi han hay để ý nữa. Dù sao nàng biết cũng chỉ có bấy nhiêu đó tình hình, ai có tìm nàng hỏi han gì thì nàng cũng không rõ.
Mùa đông ở Mạc Bắc, trời tối rất sớm, nên Mật Nương sau khi ăn cơm trưa lại cùng Đại Hoàng được Ba Hổ đưa đến viện cứu tế. Lần này còn mang theo giấy và thanh củi cháy.
“Mộc Hương, chữ ‘nhạn’ trong ‘chim nhạn’ viết thế nào ấy nhỉ?” Mật Nương thò đầu ra hỏi.
“Để ta viết cho, đợi ngươi về học với Ba Hổ rồi hãy đến dạy bọn ta.” Mộc Hương phát hiện chữ Mật Nương biết viết không nhiều, chữ viết cũng xấu, trông khá khó coi.
“Ta cũng sẽ viết, hai chúng ta cùng viết.”
Uyển Nhi ngứa tay, nàng ta từ khi ra khỏi Hộ phủ đã không còn được chạm vào giấy nữa.
Mật Nương cảm thấy thư thái hơn, vỗ vỗ tro đen trên tay, ngẩng đầu chăm chú nghe lão phu tử giảng bài.
Ba Hổ khi nhìn thấy một tờ giấy to với rậm rạp chữ viết thì lập tức tim đập thình thịch, “Các nàng không đi hỏi phu tử hả? Ông ấy là phu tử, đáng lẽ phải dạy các nàng cho đàng hoàng chứ.”
Mật Nương cẩn thận lau đi những bông tuyết trên giấy, lắc đầu nói: “Vẫn nên hỏi chàng thì hơn, lão phu tử đó khi nói chuyện nước bọt có thể bắn tung tóe vào mặt người, ông ấy chắc không thích đánh răng, hơi thở không dễ chịu chút nào.”
Ba Hổ mừng thầm vì nàng còn nhận ra chữ Hán của Trung Nguyên, buổi tối hắn thắp đèn dầu, ngồi trên giường sưởi dạy Mật Nương phát âm tiếng Mông Cổ tương ứng, thỉnh thoảng nói chuyện phiếm, hắn lại tiện miệng nhắc lại bằng tiếng Mông Cổ một lần. Cứ thế, trong đôi mắt sáng long lanh của Mật Nương, hắn dần chìm đắm và lạc mất mình…
“Không có phu tử nào như chàng cả.” Ánh mắt Mật Nương đã thay đổi, nhưng vẫn chiều theo ý nam nhân, ôm mặt hắn hôn lên tai hắn.
Ba Hổ thỏa mãn, cũng tìm thấy niềm vui khi làm phu tử, liền nói bừa: “Nàng mới gặp được mấy phu tử chứ? Phu tử đều không phải người đàng hoàng.”
Nói rồi hắn còn lấy ra xuân cung đồ dưới gối để làm chứng minh, “Thứ này là ai viết ai vẽ? Chẳng phải vẫn là người đọc sách sao?”
Nói thì nói vậy, nhưng sao hắn còn giở ra xem? Mật Nương ấn tay nam nhân lại, chỉ vào chữ trên giấy nói: “Chưa dạy xong.”
“Tối mai học tiếp, một lần học nhiều quá nàng cũng không nhớ hết được.” Ba Hổ lại giở xuân cung đồ ra, kéo chăn thì thầm: “Chúng ta thử tư thế này, chắc chắn sẽ không đè vào bụng nàng.”
Một đêm gió tuyết, trong phòng đẫm mồ hôi. Tờ giấy không được Hổ phu tử ưa thích bị ném xuống đất đầu tiên, lờ mờ được ánh nến chiếu sáng một góc.
Hôm sau, Ba Hổ đưa Mật Nương đi học, trước khi nàng xuống xe, hắn đòi lấy tờ giấy từ tay nàng, “Nàng đem những gì nàng đã nhớ dạy lại cho đám người Mộc Hương đi, cái gì không nhớ thì buổi trưa về xem lại một lần, kẻo nhớ nhầm lại dạy hư người khác.”
Nói có lý, Mật Nương đặt tờ giấy đầy chữ vào xe, bảo Ba Hổ về cất cho nàng cẩn thận, đừng làm rách.
“Giao cho ta nàng cứ yên tâm.”
Nhưng hắn lại đưa tờ giấy cho Hộ huyện thừa, góp ý rằng phu tử dạy học không được, “Ta còn nhớ hồi ta mới đi học, một ngày học mười mấy chữ còn khó khăn, thế này cứ như cho cừu uống nước ấy, một bát nước còn chưa uống hết đã bị xách cả thùng đổ vào bụng, chắc chắn sẽ no đến chết mất.”
Hộ huyện thừa giũ tờ giấy trong tay, ông ta cũng mới biết trong số dân chạy nạn còn có cô nương viết chữ không tệ, “Được rồi, ta biết rồi, buổi trưa sẽ nói với người ta.”