Chương 14

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, người chăn nuôi cũng thức dậy chuẩn bị bữa sáng. Mật Nương dắt chó lùa cừu đi dọc bờ sông hạ nguồn, thu hút không ít ánh nhìn. Trên đường, nàng gặp một người đàn ông ôm cuộn chăn nỉ đi về, còn gây ra một trận chó sủa. Đại Hoàng sợ hãi kẹp đuôi đi sát bên Mật Nương.
“Chậc chậc, con chó này nhát thật.” Người đàn ông râu rậm cười lớn, huýt một tiếng sáo. Con chó đen to lớn bên cạnh ông ta ngừng sủa, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Đại Hoàng.
“Thúc, con chó của thúc nuôi khỏe ghê.” Đứng thẳng lên chắc chắn phải cao ngang vai nàng, lại không xích dây. Mật Nương nhìn mà chân nàng cũng mềm nhũn ra, nhưng nàng vẫn không chịu thua: “Thúc đây là tối qua dẫn chó đi trông bò trông cừu sao? Nó có cắn được sói không?”
“Được chứ, nuôi nó chính là để đề phòng sói mà.” Ông ta thấy cô nương này cũng khá to gan, cúi người banh hàm con chó cho nàng xem răng: “Ngươi xem răng của nó này, cắn một cái thì sói cũng khó lòng sống nổi đâu.”
“Nó chắc không đuổi kịp sói đâu nhỉ? Nhìn có vẻ nặng nề quá.” Móng vuốt của nó to bằng cổ tay nàng, thịt trên đầu chó dày đến mức che gần hết mắt.
“Nếu thực sự chạy thì có lẽ sẽ không đuổi kịp, nhưng bản tính sói thì gian xảo tham lam, tới đây là để ăn trộm cừu, làm gì có chuyện vừa bị phát hiện đã bỏ chạy ngay.” Ông ta liếc nhìn con chó lông vàng, quả đúng là chủ nào chó nấy. Người Trung Nguyên thân hình gầy gò, nuôi chó cũng là thân hình nhỏ bé.
“Ngươi chăn cừu sao lại dậy sớm như vậy? Chỉ có một mình ngươi thôi à?” Ông ta hỏi.
“Không phải, ta đang đến nhà Ba Hổ để làm thuê ngắn ngày.” Mật Nương liếc mắt một cái, đã có thể nhìn thấy cái lều cuối cùng ở hạ nguồn sông. Nàng bước nhanh hơn để giữ khoảng cách với ông ta. Đại Hoàng đã sợ hãi đến mức gần như không thể bước đi nổi nữa.
“Ba Hổ? Sao ngươi lại tới nhà hắn? Hắn là một người có tính khí cổ quái đấy. Vừa hay nhà ta cũng thiếu người làm, ta thấy ngươi thuận mắt, tới nhà ta làm đi.” Người đàn ông râu quai nón chỉ sang phía đối diện, nói: “Cái lều có buộc vải đỏ ở ngoài chính là nhà ta.”
“Ta đã đồng ý với hắn rồi, không thể thất hứa. Nếu nhà thúc thiếu người, ta có thể giới thiệu vài người cho thúc, đều là những người nhanh nhẹn, tháo vát cả.” Mật Nương nghe vậy thì dừng bước.
“Nam hay nữ?”
“Mấy cô nương mười ba, mười bốn tuổi.”
“Thế thì thôi vậy, ta muốn lao động nam.” Ông ta lắc đầu từ chối: “Ta cần người xén lông cừu, những cô nương gầy gò như ngươi không thể giữ được cừu đâu. Sau này có việc gì nhẹ nhàng hơn ta sẽ tìm các ngươi.”
Ông ta thấy Ba Hổ đi ra, cũng không nói nhiều nữa, chẳng thèm cởi giày mà lội thẳng qua sông sang bờ bên kia.
Mật Nương không dám để giày bị ướt. Nàng tìm một chỗ có khúc gỗ bắc ngang qua, cẩn thận bước qua. Đại Hoàng thì thoải mái hơn nhiều, chỉ vài bước đã nhảy qua sông, đuôi còn ve vẩy mấy cái nhỏ.
“Ngươi nói xem ta cho nó ăn một thời gian, nó có thân thiết với ta hơn không?” Ba Hổ hài lòng với thái độ nịnh nọt của Đại Hoàng, không nhịn được muốn làm rõ cái tiếng xấu “tà tâm không bỏ” của mình.
“…” Mật Nương không đủ tự tin để nói không, dù sao nàng chỉ thỉnh thoảng cho nó hai miếng mật ong, thế mà nó còn dám liều chết nhảy vào dòng nước lũ để cứu nàng.
“Chỉ có một mình ta làm thuê thôi sao? Còn có người khác không?” Mật Nương hỏi sang chuyện khác.
“Còn có mười, hai mươi người khác, họ vẫn chưa tới. Ngày mai ngươi cứ tới cùng với họ là được, không cần quá sớm.” Ba Hổ liếc nhìn nàng một cái, rồi quay ra sau gọi một tiếng.
“Triều Lỗ, ông ấy sẽ đưa các ngươi đi xén lông cừu.” Ba Hổ giới thiệu hai người với nhau, chỉ vào Đại Hoàng, nói: “Triều Lỗ, lấy cho Đại Hoàng một cục xương. Sau này khi Ba Lạp và A Nhĩ Tư Lang ăn cơm thì chuẩn bị cho nó một bát. À, còn nữa, tách ba con chó ra, đừng để Ba Lạp cắn chết Đại Hoàng.”
“Ngươi cũng có nuôi chó hả?” Mật Nương liếc qua hắn, nhìn về phía những chiếc lều sau lưng. Hơn mười cái lều nối liền nhau, cái phía trước chắc là chỗ ở của nô lệ, cái lều làm bằng vật liệu tinh xảo phía sau chắc là chỗ ở của Ba Hổ.
“Trước đó chẳng phải ngươi đã thấy rồi à?” Ba Hổ ý là ngày đầu tiên nàng tới thảo nguyên.
“Ta thấy ngươi cứ mãi để ý đến chó của ta, còn tưởng ngươi không có nuôi chó.” Mật Nương lườm hắn một cái, đồ đứng núi này trông núi nọ, đồ cả thèm chóng chán.
“Ngươi đã nói nhiều hơn rồi đấy.” Ba Hổ tặc lưỡi. Ngày hôm kia là lần đầu tiên hai người nói chuyện, nàng chỉ đáp lại một chữ “ừ” để khiến hắn nghẹn lời.
Hắn liếc nhìn Đại Hoàng, vươn tay muốn xoa đầu nó, nhưng nó đang ngậm xương, né sang một bên.
Rất tốt, vẫn là một con chó tốt biết cảnh giác.
“Ta còn có việc, đi trước đây.” Ba Hổ thay đổi vẻ mặt tươi cười vừa nãy, gật đầu rồi sải bước rời đi.
“Tính khí thất thường.” Mật Nương thấy hắn đột nhiên thay đổi sắc mặt, cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa của câu nói “tính khí cổ quái” mà người đàn ông râu rậm kia đã nói.
Nhưng khi đối mặt với hắn, nàng dường như thật sự nói nhiều hơn.